Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 18

Jungkook và Daeun hoàn thành chọn đồ, một bên lựa kẹo dẻo cùng mấy gói bánh, một bên là 5 chai rượu mát lạnh.

"Đưa tiền đây, nhanh lên lão già!"

Giọng nói có phần lưu manh, lại thiếu tôn trọng, âm hưởng cao, hướng đến việc uy hiếp. Jungkook và Daeun ngừng hẳn, theo hướng nhìn ra phía quầy tính tiền.

Một người mặc đồ đen, khẩu trang che nửa già khuôn mặt, tay đang cầm dao nhọn chĩa về phía bác trai mà đe doạ.

"Nếu dám báo cảnh sát, tao lập tức giết sạch 3 đứa chúng mày!"

Jungkook tay nắm chặt điện thoại, quay sang nhìn Daeun mặt cắt không còn một giọt máu.

"Lấy gì thì lấy, làm ơn tha cho chúng tôi."

Daeun dơ hai tay ra hiệu đầu hàng, nhưng chân lại tiến gần tới.

"Lùi lại, mày tính làm gì?"

"Tôi chỉ định đưa anh số tiền hiện có của tôi, mong anh hãy rời đi và đừng để lại thương tích."

Lồng ngực đập mạnh liên hồi, Jungkook nhẹ nhàng bật máy, bấm chọn cuộc gọi, nhanh tay bấm số 911.

"Để tiền và đồng hồ xuống đất, rồi đi ra kia. Còn lão già, moi tiền ra đây."

Vừa nói, hắn vừa chĩa dao về các phía xung quanh không ngừng.

Bác trai vừa mở khoá an toàn của máy tính tiền, hắn liền thọc tay vào lấy, một tay vẫn cầm dao chĩa về hướng có người.

*Tút, tút*

Nghe có tiếng kêu, hắn giật bắn mình, Daeun thấy vậy liền lao lại, ban đầu muốn giật con dao vứt xuống, dùng một chút võ được học ở trường.

Nhưng người tính không bằng trời tính, tên cướp xô đổ đống đồ trên quầy tính tiền, thuận tay găm thẳng mũi dao vào ngay chương môn của cô.

(Chương môn nằm ở vị trí tự do của xương sườn số 11, là chỗ hiểm, rất dễ tử vong nếu có tác động mạnh.)

Jungkook chưa kịp nắm rõ tình hình, hai chân như chôn lại, chỉ kịp hét lớn.

"Không được!!!!!"

Sau tiếng hét của Jungkook, Daeun như đóng băng mất 5 giây, sau đó loạng choạng rồi ngã gục ngay xuống. Tên cướp thấy vậy rất nhanh chóng vứt lại dao, cuống cuồng chạy đi.

Bác trai chạy theo , không quên hô to.

"Cướp, cướp."

Jungkook chạy lại, tim như nhảy ra khỏi lồng ngực, tay run lẩy bẩy không ngừng, mắt bắt đầu đóng lệ.

"E...m...gọi...cấp cứu ngay...chị...chị...khô..ng...sa..o. đâu.."

Jungkook đỡ cao đầu của Daeun, máu vẫn không ngừng tuôn, máu thấm qua áo len, chảy ngày một nhiều.

"Đ..au..qu..á.."

Môi Daeun bắt đầu tái lại, ánh mắt có phần dao động, một tay buông thõng, một tay vẫn ôm chỗ rỉ máu.

Jungkook lẩy bẩy, tay bấm goi cứu thương, bắt đầu khóc to hơn.

[Tôi cần xe.]

[Cậu nói sao cơ, làm ơn hãy thông báo rõ ràng.]

[Tôi nói tôi cần xe, mau lên, mau đến đây!!!!!]

[Làm ơn hãy thông báo rõ tình trạng của bệnh nhân cũng như địa chỉ.]

[Hức..là cửa hàng tiện lợi, ngã tư đường XX, tôi xin các người, làm ơn mau đến.]

[Chúng tôi sẽ tới trong 15 phút....tút...tút..]

Jungkook ôm chặt Daeun hơn, khóc nấc lên.

Chân quỳ xuống lấy sức, hai tay ôm lấy Daeun đang dần rơi vào tình trạng hôn mê.

"Hức...hức...em đưa chị đi...làm sao..đợi được 15 phút...chứ.."

"Tae..Taehyung..."

Daeun ánh mắt không cố định, có phần nhoè đi, môi vẫn mấp máy nói gì đó. Căn bản, Jungkook đã khóc đến lặng cả người, tai không còn nghe thấy gì. Cả người khổ sở ôm lấy Daeun chạy ra ngoài, người đi đường xung quanh nhìn mà hoảng sợ.

_____________

Daehyun dần mất kiên nhẫn, đã được nửa tiếng từ lúc Jungkook rời đi, đồ ăn phục vụ ra đã nguội dần. Gọi điện không nghe, tin nhắn không trả lời. Daehyun đứng lên thanh toán, như có dự cảm chẳng lành, chạy vội đi tìm.

[Số máy quý khách vừa gọi......]

"Aisss Jeon Jungkook không phải lại đi lạc rồi chứ."

_____________

Jungkook bắt một xe taxi, dúi ngay cho họ 50.000won ( ~1.000.000 vnd), tay dính máu không ngừng lay người bên cạnh.

"Chị à....chị Daeun...tỉnh lại đi mà, chúng ta sắp tới nơi rồi."

"Làm ơn đi nhanh lên! Hức...hức.."

"Sẽ bị phạt mất, cậu chịu trách nhiệm được không?"

_____________

Taxi dừng lại trước bệnh viện Z, Jungkook vội lao xuống, vẫn bế Daeun mắt đã nhắm nghiền từ khi nào.

"Giúp với...làm ơn giúp tôi..."

Các y tá từ trong sảnh thấy vậy chạy ra, đẩy theo băng ca cứu thương. Daeun nằm gọn trên đó không chút động đậy.

Một y tá nhảy lên trên băng ca, một tay rọi đèn kiểm tra.

"Đồng tử mất phảm xạ, nhịp tim yếu, nghi là đã đâm trúng chương môn, máu mất nhiều. Lập tức đưa vào phòng cấp cứu!"

Jungkook lặng người, nước mắt rơi lã chã, áo khoác màu be cũng loang lổ máu đỏ thẫm.

"Tên bệnh nhân là gì?"

"Daeun...Choi Daeun.."

"Cô Choi Daeun, nghe thấy tôi gọi chứ, cô Daeun, chúng tôi cần cô ở lại..."

Y tá ngồi trên băng ca không ngừng nhấn mạnh vào ngực Daeun, gọi lớn. Băng ca được đẩy nhanh vào phòng cấp cứu, đèn phòng bật đỏ, cánh cửa khép lại.

Jungkook bị chặn lại ở ngoài. Hai tay dính đầy máu khô như chắp lại, đầu cúi gục xuống sàn. Tinh thần của Jungkook hiện tại rất hoảng loạn, bản thân không tiêu hoá được những thứ vừa xảy ra trước mắt.

_____________

Daehyun chạy dọc cả con phố, đi vào các hàng tạp hoá, rồi đến văn phòng phẩm, rồi đến cửa hàng tiện lợi, muốn hỏi thăm xem liệu Jungkook có từng đi qua đây. Dừng lại trước một cửa hàng tiện lợi đang ồn ào, có cả xe cảnh sát đậu ở ngoài.

Daehyun len người qua đám đông thì bị cảnh sát chặn lại, bên trong cửa hàng bừa bộn, sàn có dính máu, chủ cửa hàng đang lấy lời khai.

Daehyun khó hiểu, hỏi một người qua đường đứng đó.

"Xin hỏi ở đây có việc gì vậy ạ?"

Không hiểu giác quan nào lại hối thúc cậu, Daehyun như thấy có gì đó rất bất an.

"Tôi nghe nói là có vụ cướp, nạn nhân được bạn trai đưa đi bệnh viện rồi hay sao ấy, vết đâm có vẻ sâu lắm. Cậu thấy ở kia không, là máu đấy!"

"Cô còn biết thêm gì không ạ?"

"Thấy bảo là tên cướp bị bắt rồi, cảnh sát đang lấy lời khai, cũng đang dò lại camera an ninh trong cửa hàng nữa. Cô gái kia không biết sống chết sao. Chậc, thấy bảo trẻ lắm."

Daehyun rút ra khỏi đám đông, tiếp tục liên lạc lại với Jungkook, đầu dây bên kia vẫn không bắt máy. Cậu bấm số gọi cho Daeun, căn bản muốn nhờ bạn trai của chị kiểm tra thử liệu hàng xóm của anh ấy đã về tới nhà chưa. Biến mất mà không nói lời nào khiến Choi Daehyun vừa giận nhưng cũng lo lắng.

"Chị...chị..."

"Chúng tôi là bên cảnh sát điều tra..."

"Chị Daeun, em trai muốn nhờ cái này.....khoan đã...ai đang cầm máy của chị tôi vậy? Taehyung là anh à?"

"Chúng tôi là cảnh sát điều tra, chủ nhân của chiếc điện thoại này vừa bị tấn công tại một cửa hàng tiện lợi, hiện đã được đưa vào bệnh viện Z rồi."

"Nói cái gì.."

Daehyun buông thõng tay, đứng cách đám đông khoảng 2m nhìn lại, người run lên bần bật.

Trái đất đúng là tròn, trên đời lại càng lắm chuyện trùng hợp đến mức bạn còn chẳng tin là nó tồn tại ấy. Trùng hợp đến mức làm người ta đau khổ, làm người ta cảm thấy bi thương.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com