Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 23

«Chương 023»
«Trạng thái: Bị thương»
“Gấp chứ, anh sợ đến trễ thì miệng vết thương của em khép lại mất“
“Tên Aus kia đúng là ăn hại, trả cho hắn nhiều tiền như vậy mà việc gì cũng không xong! Đúng là cho không hắn một cơ hội lên chương trình thực tế!” Tô Điểm Điểm tức giận thở phì phò, đi qua đi lại trong phòng.
“Bọn anh đã thảo luận rất rõ, Aus cũng tỏ ý sẽ phối hợp, không biết tại sao lại quay xe.” Trợ lý cũng bất đắc dĩ, chỉ có thể bất lực giải thích.
“Đưa di động cho tôi, tự tôi hỏi xem sao.” Tô Điểm Điểm giơ tay ra.
Trợ lý hơi do dự nhưng vẫn làm theo, đưa di động cho Tô Điểm Điểm.
Tô Điểm Điểm gọi video cho Aus, hình như bên kia đang tập thể dục*, thi thoảng mới liếc nhìn màn hình.
(*)
“Anh làm việc kiểu gì đây? Tiền cầm rồi, chương trình cũng lên rồi, cuối cùng cái nịt cũng không có là sao?
“Đúng là tôi đồng ý giúp các người thăm dò Điền Chính Quốc một chút, hoặc tôi tạo ra tin gì đó, nhưng cũng chỉ là hứa sẽ thử chứ không nói sẽ thành công.”
“Ném đá xuống giếng còn có tiếng vang lên, ném anh vào đó lại chả được tích sự gì!”
“Tôi cố hết sức rồi, dù sao sau đó ông chủ của mấy người cũng đến, tôi không có cơ hội tới gần Điền Chính Quốc.”
“Vậy trả tiền lại đây, đừng để tôi khiến anh không làm ăn gì nổi trong giới này.”
Aus nghe xong cười khẽ một tiếng: “Không phải chính cậu cũng đang chật vật sao, còn đe dọa tôi nữa? Tự lo thân nhé, cúp đây.”
Tô Điểm Điểm nhìn cuộc gọi video bị ngắt thì nhanh chóng gõ chữ chửi, sau đó phát hiện mình bị xóa bạn tốt rồi.
Aus hoàn toàn không e dè gì cậu ta.
Tô Điểm Điểm bốc hỏa: “Chủ tịch Kim lại đi thăm đoàn Điền Chính Quốc?”
“Nghe nói là lúc ghi hình Điền Chính Quốc có lỡ mồm chửi bậy, chủ tịch Kim đi bàn với chương trình cắt âm đoạn đó đi.”
“Vài câu chửi thôi mà cũng phải đích thân qua? Hiện giờ tôi gần như không có công việc mà anh ta đều mặc kệ. Anh ta thua cả lãnh đạo nói suông*, những gì cần lo thì không lo, mấy thứ không cần thiết thì lại cực kỳ tích cực.”
(*)
Tô Điểm Điểm giận đến mức ngực phập phồng, thở dốc kịch liệt, cuối cùng mắng: “Tại sao Điền Chính Quốc có thể gặp được chủ tịch Kim, còn tôi thì chỉ có thể gặp được con chó già vô dụng như Hồ Vĩnh Kỳ!”
Trợ lý thấy Tô Điểm Điểm điên loạn như thế, nội tâm giằng xé dự định đi ăn máng khác.
E là Tô Điểm Điểm thật sự rất khó chuyển mình, hơn nữa gần đây cảm xúc của Tô Điểm Điểm rất không ổn định, làm việc với cậu ta khác gì ngược đãi bản thân.
Bây giờ còn phải xem Tô Điểm Điểm cắn nhau với Aus, hắn cảm thấy Tô Điểm Điểm giống như là chó nhà có tang.
Mấy ngày sau.
Tại phim trường mới của đoàn làm phim.
“Sh…” Điền Chính Quốc nhìn cánh tay bị xước, hít vào một hơi.
Người của đoàn làm phim nhanh chóng chạy tới xem xét tình huống của cậu.
Cậu liếc sơ qua vết thương, nói: “Không sao, vết thương rất nông.”
Vết thương quả thật không sâu, chỉ là bị rách da, chảy ra mấy giọt máu lấm tấm.
Tiểu Tề dẫn Điền Chính Quốc đi, giúp cậu bôi cồn i-ốt, dán mấy miếng băng cá nhân là có thể quay tiếp rồi.
Quay đến tận ban đêm, Điền Chính Quốc tẩy trang, lúc quay về rửa mặt bị nước xối hơi xót, cậu mới nhớ ra vết thương của mình.
Cậu giơ cánh tay lên nhìn một chút rồi đột nhiên nảy ra ý tưởng, không thèm mặc quần áo mà đi ra lấy điện thoại, chụp vết thương một tấm rồi không quên photoshop để vết thương trông hồng hồng.
Cậu gửi ảnh qua cho Kim Thái Hanh.
R.S: [Hình ảnh]
R.S: Em bị thương, đau quá đi~~~~
Kim Thái Hanh trả lời rất nhanh: Cần anh gọi bác sĩ riêng giúp em không?
Điền Chính Quốc nhìn màn hình điện thoại, không biết phải trả lời sao cho ổn.
Cách xử lý của Kim Thái Hanh đúng là hết chỗ chê. Mức độ quan tâm này khiến cậu cảm thấy nếu mình không khâu mười mũi thì sẽ có lỗi với anh.
R.S: Không cần, anh đến thăm em được không?
Tin gửi đi, đối diện không trả lời.
Điền Chính Quốc bắt đầu nổi giận…
Với anh mà nói việc đến thăm đoàn khó khăn đến thế sao?
Anh hư thận em không trách, đến thăm em thôi cũng không được sao?!
Điền Chính Quốc lại chờ một lát nhưng vẫn không chờ được tin nhắn trả lời. Lúc này Kim Thái Hanh lại gọi tới, cậu chờ một lát mới nhận điện thoại.
Cậu lập tức nói bằng chất giọng õng ẹo*: “Chủ tịch Kim~~”
夹子: Chỉ âm thanh uốn éo, cố tình tỏ ra nũng nịu và đáng yêu.
Đối phương nhanh chóng cúp máy.
Điền Chính Quốc nhìn dòng chữ cuộc trò chuyện đã kết thúc trên điện thoại, biểu cảm dần trở nên dữ tợn. Cậu bấm gọi lại ngay lập tức. Đầu kia vừa nhấc máy cậu đã gào lên: “Đồ chó, anh dám cúp điện thoại của em!!! Anh muốn chết à?”
Từ lúc Điền ‘dẹo’ sinh ra cho đến khi chết đi chỉ kéo dài vỏn vẹn mười giây.
Lúc này phía bên kia đầu dây mới khẽ cười một tiếng, trả lời cậu: “Giọng khi nãy làm anh tưởng rằng người khác dùng điện thoại của em.”
“Anh không nghe ra giọng của em à?” Điền Chính Quốc hét đến gần như lạc giọng.
“Bây giờ nghe ra rồi.”
“Tại sao em gửi tin nhắn cho anh mà anh không trả lời?!” Điền Chính Quốc tiếp tục đặt câu hỏi.
“À, anh vừa mới đi xem vé máy bay, phát hiện thời gian của chuyến bay không quá phù hợp nên anh đi liên hệ máy bay riêng của anh để hỏi về đường bay, đợi có tin xác thực rồi mới cho em đáp án chính xác được.”
Đi đâu Kim Thái Hanh cũng chỉ ngồi khoang hạng nhất, không phải khoang hạng nhất thì sẽ không ngồi.
Cũng không phải là anh sợ khoang phổ thông làm giảm địa vị mà là vì ngồi ở khoang phổ thông rất khó chịu, anh không duỗi chân ra được.
“Ồ…” Lúc này giọng điệu của Điền Chính Quốc đã dịu đi: “Thật ra… anh cũng không cần gấp như vậy.”
“Gấp lắm, anh sợ anh đi trễ, miệng vết thương của em sẽ khép lại mất.”
“…” Điền Chính Quốc im lặng thật lâu: “Thái độ của anh rất tốt.”
“Cảm ơn đã khen.”
Điền Chính Quốc ho nhẹ hai tiếng, điều chỉnh giọng điệu của mình, hỏi: “Vậy anh có tới không?”
“Chờ chút anh trả lời em, xin đường bay cần có thời gian.”
“Ò.”
“Tiếp tục tắm rửa đi.”
“Sao anh biết?”
“Bàn trà lắm bằng kính đấy.”
Điền Chính Quốc nhanh chóng quay lại màn hình, nhìn thấy lúc chụp mình đứng bên cạnh bàn trà, bàn trà phản chiếu dáng người của cậu.
Ừm… chụp thế này trông hơi lùn.
Nếu biết trước thì cậu đã sửa cả mặt kính rồi. Đúng là cẩn thận mấy cũng có sơ sót mà.
Điền Chính Quốc cúp điện thoại, lần nữa quay lại phòng tắm rửa mặt, tự dưng phì cười thành tiếng.
Cậu rửa mặt xong, đến khuya mới nhận được tin nhắn ngày mai Kim Thái Hanh sẽ đến thăm đoàn.
Đoàn làm phim đã quen với việc Kim Thái Hanh đến thăm đột xuất như vậy.
Thậm chí còn có người âm thầm lan truyền là Kim Thái Hanh thích nữ chính. Mạnh Hân Nhã thân là nữ chính tỏ vẻ: Còn có chuyện tốt này hả? Thích tôi mà sao không thèm nhìn tôi xíu nào thế?
Kim Thái Hanh ngồi bên cạnh trường quay phim, thấy Điền Chính Quốc mặc đồ hóa trang, nhân lúc nghỉ giải lao xách áo lướt về phía anh, tóc giả trên đầu cũng bị gió thổi hất bay lên.
Dáng vẻ hấp tấp đó thật thú vị, trông cứ như một thằng nhóc lớn xác chạy về nơi phía anh vậy.
Lúc Điền Chính Quốc tới được chỗ Kim Thái Hanh, cậu lập tức đứng thẳng lưng, vén tay áo cho anh xem vết thương của mình: “Anh xem nè!”
“A, bị thương nặng quá, đỏ hết lên rồi.”
“Chứ sao!”
“Anh có kinh nghiệm với vết thương như thế này, không sao đâu. Em yên tâm đi, sẽ không để lại sẹo.”
“Anh có kinh nghiệm ạ?” Điền Chính Quốc nắm vạt áo ngồi xuống cạnh Kim Thái Hanh, nghi ngờ hỏi.
“Ừm, trước kia có con Chihuahua suốt ngày rên ư ử rồi cào lên lưng anh, để lại dấu không khác vết thương này lắm.”
“…” Điền Chính Quốc cầm ly nước, ngậm ống hút uống nước.
Cậu chẳng những cào, mà còn cắn, nắm tóc và mắng chửi người ta nữa.
Người bình thường chắc chắn sẽ không chịu nổi khi cậu như thế. Nhưng Kim Thái Hanh không giống người bình thường, anh là biến thái, anh thích lắm.
Kim Thái Hanh nói sang chuyện khác: “Anh có đưa đầu bếp đến, lát nữa cùng nhau ăn trưa.”
“Được, cảnh quay buổi sáng của em cũng gần xong rồi.” Điền Chính Quốc nói rồi đột nhiên hạ giọng: “Trong đoàn làm phim có người đồn anh thích nữ chính.”
“Nữ chính là ai?”
“Cô gái mặc quần áo màu xanh khói kia kìa, anh thấy không?”
Kim Thái Hanh liếc nhìn thật, sau đó nghiêm túc hỏi: “Cần anh đầu tư bộ phim này không?”
“Hả? Anh thật sự xem trọng cô ấy hả?”
“Tạo hình không ổn lắm, quần áo nhìn như nô tì. Liệu có làm hạ thấp đẳng cấp của em không?
“Có phải anh cảm thấy em phải mặc long bào mới đủ cao cấp không?”
“Ừm.”
“Đồ nhà giàu không có mắt thẩm mỹ. Em phải mặc một bộ quần áo vàng óng, sau lưng in đầy logo công ty anh, edit thêm hiệu ứng đặc biệt cho logo sáng lấp lánh thì loại nhà giàu như anh mới thích đúng không?”
Kim Thái Hanh không nói tiếp, chỉ cười nhẹ để đáp lại.
Lúc ăn cơm trưa, hai người ngồi trong xe bảo mẫu.
Trong xe chỉ có hai người bọn họ, Kim Thái Hanh ngồi đối diện Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc hơi nhích người, vỗ chỗ bên cạnh mình nói: “Anh ngồi chỗ này đi!”
“Tại sao?”
“Đút em ăn cơm.”
“Đút em?” Kim Thái Hanh rất kinh ngạc.
Điền Chính Quốc giơ tay lên, vén tay áo cho anh xem vết thương của mình: “Em bị thương! Đau quá đi! Anh không chăm sóc em à?”
Kim Thái Hanh chỉ có thể ngồi cạnh Điền Chính Quốc, cầm thìa đút Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc vẫn không hài lòng như cũ, ghét bỏ liếc nhìn, nói: “Xúc miếng to thế sao em ăn được?”
“Người khác thì không chắc chứ em thì được đấy.”
“Anh chửi em miệng rộng đấy à?”
“Rộng nhưng mà đẹp.”
“Không ăn!”
Kim Thái Hanh chỉ có thể xúc lại một thìa nhỏ hơn, đưa tới bên miệng Điền Chính Quốc.
Cuối cùng Điền Chính Quốc cũng hài lòng, há miệng ăn.
Hình như cậu sợ Kim Thái Hanh chê mồm mình rộng nên chỉ hé mở.
Có vẻ như Kim Thái Hanh không để ý tới việc Điền Chính Quốc đang làm màu, tiếp tục giúp cậu ăn, Điền Chính Quốc thì cứ chỉ huy: “Em muốn ăn xương sườn này. Anh lóc thịt ra cho em đi.”
“Được.”
Thời gian đút cơm có hơi lâu. Điền Chính Quốc còn chưa ăn no mà điện thoại của Kim Thái Hanh bên kia đã reo lên rồi. Anh chỉ có thể xuống xe để nghe điện thoại.
Điền Chính Quốc nhìn một cái thăm dò sau đó cầm đũa của mình lên tự cắn một miếng lớn.
Không hổ danh là đầu bếp nổi tiếng, làm món nào cũng ngon.
Lúc Điền Chính Quốc đang ăn say sưa ngon lành thì đột nhiên Kim Thái Hanh lên xe. Điền Chính Quốc hoảng lên, muốn nuốt vội xuống nhưng lại không thể nuốt ngay được. May mà Kim Thái Hanh đưa một ly nước đúng lúc. Cậu hớp vội mấy ngụm rồi thuận lợi nuốt đồ ăn vào bụng.
Cảm thấy dễ chịu hơn chút rồi Điền Chính Quốc mới nhìn về phía Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh không hổ là Kim Thái Hanh, gặp loại tình huống này mà cũng không ngạc nhiên, trái lại còn tập mãi thành quen. Anh hỏi: “No chưa? Có muốn anh đút nữa không?”
“Hừ…” Điền Chính Quốc khẽ hừ một tiếng, ăn không nói có*: “Mới ăn được một nửa đã đi nghe điện thoại. Em mất hứng nên không đói bụng nữa. Anh tự ăn đi.”
(*)
“Rồi.” Kim Thái Hanh bèn ngồi xuống, cuối cùng cũng bắt đầu ăn cơm.
Vừa rồi Điền Chính Quốc nuốt nhanh quá, mặc dù đã trôi cơm nhưng lại bắt đầu ợ hơi. Cứ cách một khoảng thời gian đều đều là cậu lại ợ một cái, cứ như đang đệm nhạc cho Kim Thái Hanh ăn cơm vậy.
Điền Chính Quốc chỉ có thể liên tục dùng ống hút uống nước để che dấu sự xấu hổ. Kim Thái Hanh cũng làm như không để ý tới, tiếp tục ăn cơm.
Hai người cơm nước xong xuôi rồi lần lượt dùng nước súc miệng, sau đó ngồi im thư giãn.
Kim Thái Hanh dùng mũi giày da của mình đụng đụng mũi giày Điền Chính Quốc rồi hỏi: “Có muốn anh xoa chân giúp em không?”
Lúc này Điền Chính Quốc đang không vui. Trước đó gội rửa sạch sẽ rồi thì anh không thèm động vào. Giờ lại muốn quay lại để báo hiếu hả?
Cậu không muốn cởi giày, sợ giày hóa trang kín gió, một khi cởi ra sẽ có mùi. Người yêu cũ giả sẽ hoàn toàn biến thành người yêu cũ thật đó.
Cậu chỉ có thể khó chịu trả lời: “Không cần!”
Kim Thái Hanh cầm tay Điền Chính Quốc, giúp cậu khử trùng vết thương.
Cậu sát lại gần nói: “Xử lý vết thương không phải chỉ cần liếm hai cái là được à?”
“Em bớt đọc truyện tình cảm đi.”
“Trước kia anh từng liếm mà!”
“Lúc ấy anh đơn giản chỉ muốn lợi dụng thôi.”
“Bây giờ anh không muốn liếm nữa hả? Em già thịt khô queo rồi không lọt được vào mắt anh nữa rồi sao?”
“Cho nên em muốn…”
Nghe giọng điệu nhịn cười của Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc rút tay về, ai oán thê lương tựa vào ghế ngồi, trông như một người vừa bất lực vừa cực khổ: “Cứ để vết thương chuyển biến xấu đi. Nếu như ngày nào đó em phải cắt tay đi, không thể kiếm tiền cho công ty anh thì cũng không phải là em cố ý, em đã cố hết sức rồi.”
Kim Thái Hanh không để ý đến những lời trách móc của cậu, kéo tay cậu qua tiếp tục khử trùng.
Điền Chính Quốc tiếp tục rưng rưng sắp khóc: “Nói chung là em đã gặp sai người… Em tưởng là anh sẽ quan tâm em, kết quả là… Ai…”
“Chậc… Anh không muốn liếm cồn i-ốt đâu.”
“…” Đúng rồi, đã bôi hơn một nửa rồi. Cậu cũng không thể đi rửa, chỉ có thể đột ngột sửa lời: “Anh không kiên nhẫn nữa, anh “chậc” với em.”
“Vậy hẳn là anh nên để ý đến chuyện này một chút.”
“Ừm.”
Kim Thái Hanh lấy điện thoại ra, nói: “Anh liên hệ với bác sĩ, hẹn thời gian cắt cho em.”
Trước đó Điền Chính Quốc cứ như người bị bệnh nguy kịch. Giờ phút này, bệnh nhân sắp chết lại ngồi bật dậy, đưa tay bóp cổ Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh thuận thế ôm cậu lên trên đùi mình, hôn môi cậu.
Điền Chính Quốc không từ chối. Cái tay trước đó còn đang bóp cổ người ta lại chuyển sang vịn cổ anh.
Thỉnh thoảng có người của đoàn làm phim đi ngang qua bên ngoài xe, có lẽ là đi chỉnh sửa hiện trường để chuẩn bị cho set quay buổi chiều. Ngồi trong xe cũng láng máng nghe thấy tiếng nói chuyện.
Trong xe lại chìm vào im lặng, trừ tiếng quần áo sột soạt ra thì chỉ còn tiếng hít thở dần trở nên hỗn loạn.
Lúc xuống xe, chân Điền Chính Quốc hơi lâng lâng. Cậu lảo đảo đi tìm thợ trang điểm để dặm lại lớp hóa trang.
Hôn mạnh quá nên hơi thiếu oxy…
Kim Thái Hanh vẫn lề mề chưa xuống xe. Anh cầm một cái cúc áo sơ mi trong tay, ngạc nhiên không thôi.
Anh thấy một Điền Chính Quốc yếu đuối không thể tự lo lại vì cơ ngực của anh mà có thể dùng tay không để giật đứt cúc áo. Làm sao anh tìm được người khâu lại bây giờ?
Cuối cùng, anh chỉ còn cách tìm túi kim chỉ ở trong xe Điền Chính Quốc, nghiêm túc khâu cúc lại.
May mà Điền Chính Quốc luôn có sẵn một túi kim chỉ trong này.
Anh nghĩ, nếu bây giờ Điền Chính Quốc mà ở đây chắc chắn sẽ rất vui vẻ thưởng thức cảnh tượng một người đàn ông tráng kiện đang cởi trần khâu cúc áo sơ mi. Kim khâu được nắm trong bàn tay to lớn của Kim Thái Hanh trông vô cùng nhỏ bé.
Quả nhiên thích Điền Chính Quốc là phải đa tài đa nghệ.
Tác giả có lời muốn nói:
Biểu diễn tài lẻ hôm nay: Chủ tịch khâu cúc áo.
Điền Chính Quốc: Tuy bị thương nhưng tôi có thể dễ dàng dùng tay không bứt cúc áo. Tình yêu ấy mà, nó khiến chúng ta khỏe lên.
☁️ Vân Tình Cung ☁️

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #taekook