Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 34: Ghen

Sau một hồi bàn bạc, Hyunjin và Jungkook quyết định đi ăn thịt nướng, còn Taehyung từ đầu đến cuối chẳng có ý kiến gì cả.

Họ Kim cứ thế một mạch tiến thẳng ra xe, nhất quyết không hé răng nửa chữ. Còn em nhỏ bên cạnh sớm đã bị thái độ của người lớn hơn doạ cho xanh mặt, tay chân xoắn hết cả vào nhau chẳng làm gì nên hồn, đến cái đai an toàn cũng không cài được.

Đột nhiên Taehyung chồm cả người sang khiến cậu giật mình nín thở, cứ ngỡ hắn sẽ thơm cậu như bao lần nhưng sự thật lại vả cho cậu một cú đau điếng. Hắn chỉ đơn giản kéo dây ăn toàn qua cài vào cho cậu, xong xuôi liền khởi động xe đi theo địa chỉ khi nãy Hyunjin bảo khiến Jungkook hụt hẫng vô cùng, môi nhỏ vô thức bĩu ra ngoài vì tủi thân.

"Taehyungie ghen ạ..."

Nghĩ nghĩ một hồi, thế nào cuối cùng lời vừa tuột ra khỏi đầu môi đã khiến cậu muốn lập tức nhét nó lại. Cậu vừa hỏi cái gì vậy chứ, lỡ Taehyung không hài lòng thì sao? Đợi mãi không thấy hắn trả lời, hai bàn tay nhỏ xinh của cậu vì lo lắng mà càng xiết chặt lấy nhau hơn nữa.

Bề ngoài tỏ ra không quan tâm là thế nhưng thật ra hắn vẫn để ý từng cử chỉ của em Jeon. Một tay vẫn cầm vô lăng điều khiển xe, tay còn lại Taehyung đưa sang bên cạnh lồng vào giữa hai bàn tay đang hành hạ lẫn nhau của Jungkook. Alpha nhỏ của hắn, khi tâm trạng không tốt đều sẽ tự làm đau bản thân mình.

"Đúng là anh có ghen, nhưng anh buồn nhiều hơn em à. Anh nhận ra mình chẳng biết bất cứ một ai trong gia đình em hay những người thân thiết với em. Nếu như ngay từ đầu anh biết đó là anh họ của em thì anh đã không ghen rồi...ừm nếu có cũng sẽ chỉ một chút chút thôi!"

Giọng nói của Taehyung vẫn trầm ấm như thế, nhưng sao cảm giác nó buồn quá. Lúc nào cậu cũng cố gắng xây dựng cho mình một vỏ bọc gai góc vì sợ sẽ bị người khác làm tổn thương, nhưng hình như chính những chiếc gai sắc nhọn đó đang làm đau những người yêu thương cậu nhất.

Lại một lần nữa cậu khiến Taehyung thất vọng rồi.

"Em...em xin lỗi..."

"Jungkook yêu anh đã bảo em đừng xin lỗi anh mà. Anh nói ra không phải vì anh muốn trách cứ em hay để em xin lỗi anh, mà anh không muốn giấu giếm em những cảm xúc của anh. Vì anh thực sự mong rằng em cũng sẽ thoải mái với anh như cách anh làm với em chứ không cần phải giữ khư khư những cảm xúc đấy trong lòng một mình. Bất cứ khi nào em cảm thấy vui vẻ hay buồn bã, dễ chịu hay ghét bỏ về bất cứ một điều gì em đều có thể nói với anh, anh sẽ tìm cách giúp em giải quyết, dù cho vấn đề nằm ở anh thì anh cũng sẽ thay đổi."

"Em...em sẽ thay đổi, Taehyungie cho em một chút thời gian có được không ạ...?"

"Chỉ cần là em, bao nhiêu lâu anh cũng có thể chờ được!"

Đến khi đã yên vị trong quán thịt nướng bình dân ở một góc phố nhỏ, Jungkook cứ lén lút nhìn anh người yêu của mình mà không dám nói gì. Bởi cậu biết Taehyung từ khi sinh ra chỉ quen ăn sơn hào hải vị ở nơi sang trọng, có người phục vụ tận nơi chứ nào đã ăn ở những nơi ven đường như thế này bao giờ. Thật sự cậu không biết liệu hắn có cảm thấy ổn hay không nữa.

"Jungkook yêu cứ nhìn anh mãi thế?"

Bất chợt Taehyung quay sang thì thầm vào tai em nhỏ, nếu như không phải có anh họ của cậu ở đây, hắn sớm đã đem hai chiếc má bánh bao của cậu ra mà nhào nặn rồi.

"Anh...anh ăn ở đây có ổn không...? Hay chúng ta đi chỗ khác..."

Cậu rụt rè nhỏ giọng nói với Taehyung, một phần là vì xấu hổ, phần còn lại là vì không muốn Hyunjin nghe thấy, cậu không muốn y có cái nhìn không tốt về Taehyung.

"Không sao mà! Đây là lần đầu anh được thử món này, Jungkook nhỏ dạy anh ăn có được không?"

"Taehyungie này! Em lớn rồi mà nhỏ gì nữa chứ!"

"Dù em có bao nhiêu tuổi thì trong mắt anh em vẫn là em bé nhỏ cần được yêu thương chăm sóc thôi!"

"Ỏo dẻo miệng quá ta!"

Hai người cứ một lớn một nhỏ thủ bé xíu rồi lại tủm tỉm cười đến vui vẻ như đôi gà bông đang ríu rít với nhau, Taehyung theo thói quen bao trọn lấy bàn tay của Alpha nhỏ để lên đùi mình.

"Nè! Hai người coi tôi là bóng đèn hả?"

Lúc này Jungkook mới giật mình nhìn sang người anh họ đang chống nạnh hờn dỗi kia, chỉ là cậu quên mất sự tồn tại của y trong vài giây thôi mà...

"Em không có ý đó mà!"

"Xem kìa vừa có người yêu một cái là cho ông anh này ra rìa ngay. Hay để tôi đi cho vừa lòng hai người?"

Mắt thấy Hyunjin hậm hực xách túi định bỏ đi, Jungkook vội vàng rút tay ra khỏi đùi người bên cạnh mà vòng qua bên kia dỗ dành y.

Cứ một người vùng vằng giận dỗi, một người hết mực nhỏ giọng xin lỗi. Kim Taehyung bên này rảnh rỗi ngồi xem màn hài kịch trước mắt, quả nhiên giống hệt hai đứa trẻ con chơi với nhau, mặc kệ Hyunjin có lớn tuổi hơn hắn đi.

"Ô Jungkook à? Anh Hyunjin?"

"Chào em!"

"Hứa Dương! Mày qua đây chơi mà chẳng báo tao tiếng nào là sao hả?"

Liếc mặt sang nhìn người vừa gọi tên em nhỏ của mình, còn biết cả tên anh họ của cậu thì chắc chắn cũng không phải bạn bè bình thường rồi. Xem ra cậu có nhiều người quen quá nhỉ, đi đâu cũng gặp. Vậy mà hắn lại chẳng hay biết một ai cả...

Trầm ngâm với suy nghĩ của mình, đến lúc ngẩng lên nhìn liền bắt gặp cảnh cậu tay bắt mặt mừng với con người mới gặp cách đây vài phút trước kia. Bản tính Enigma vẫn là chiếm hữu, hắn nhịn không được liền bật dậy chắn giữa hai người, tay xiết chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Jungkook kéo ra đằng sau mình.

"Cậu có quan hệ gì với người yêu của tôi vậy?"

Một câu nói vừa mang hàm ý tra hỏi, vừa để đánh dấu chủ quyền. Mặt đối mặt với tên người lạ kia, vậy mà nó cũng chẳng hề e sợ trực tiếp nhìn thẳng vào đôi con ngươi hổ phách cao quý của hắn.

"Xin tự giới thiệu, tôi là Hứa Dương, bạn cấp 2 của Jungkook. Rất vui được làm quen!"

Nó chẳng thèm để ý đến gương càng lúc càng khó chịu của Taehyung mà tinh nghịch đưa tay ra ý muốn bắt tay xã giao với hắn.

"Bạn?"

Kim Taehyung nhấn mạnh lại một lần nữa nhưng sự kìm chế bên trong sớm đã vỡ tan thành mây khói. Hyunjin là anh họ thì thôi đi, tên này chỉ là bạn mà Jungkook cũng vui mừng như thế.

Lần này hắn thực sự muốn nổi cơn thịnh nộ rồi, pheromone rượu vang đỏ cao quý toả ra gay gắt để đe doạ người mà hắn tự cho là tình địch, đôi mắt sắc bén hận không thể một đường chém đối phương ra làm đôi.

"Được rồi mà Taehyungie à, anh thu lại pheromone một chút có được không? Cậu ta là Beta không thể ngửi được đâu, ngược lại anh còn khiến mọi người sợ rồi kìa!"

Cảm nhận bàn tay mình bị lực đạo mạnh mẽ của Taehyung xiết đến mức sắp vỡ vụn ra, cậu đứng đằng sau nhỏ giọng nói với hắn. Nhưng vài giây trôi qua tình hình vẫn chẳng có chuyển biến gì, hai người như kì phùng địch thủ đối đầu với nhau khiến cậu chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Nhưng như vậy cũng không được, sẽ doạ mọi người hoảng loạn mất.

Nghĩ nghĩ một chút, Jungkook kiễng chân lên đủ để hôn nhẹ lên khoé môi hắn một cái thật kêu, mặc dù có chút kì quặc nhưng đây là cách duy nhất để làm dịu tâm trạng của Taehyung rồi.

Cảm nhận lực tay hắn đã buông lỏng hơn một chút, Jungkook nhân cơ hội thì thầm vào tai hắn, vẫn là cậu không muốn để Taehyung phải mất mặt đi.

"Nghe em một chút đi mà Taehyungie à, anh nắm tay em đau quá..."

Họ Kim được em nhỏ chủ động như vậy, ngọn lửa phừng phừng trong lòng rất nhanh đã hạ nhiệt, bên dưới cũng thả lỏng bàn tay đáng thương của cậu ra một chút.

Đánh mắt nhìn tình hình hiện tại, thực đúng như lời cậu nói, mục tiêu thì chẳng có chút phản ứng gì, vậy mà các bàn xung quanh có người bịt mũi, có người phải chạy vội ra ngoài tránh né nên đành thu liễm lại tin tức tố nồng đậm của mình.

"Kim Taehyung, 20 tuổi, hiện tại người yêu của Jeon Jungkook."

Bản tính của Enigma vốn cao ngạo nên hắn chỉ lạnh lùng gật đầu một cái cho có lệ kèm theo vài lời giới thiệu cụt lủn, cốt vẫn là để nhấn mạnh cho đối phương biết vị trí của mình ở đâu thôi. Nào ngờ Hứa Dương vừa nghe xong liền hồi hứng thú, mặt mày bỗng chốc trở nên tò mò đến vui vẻ.

"Ồ Kim Taehyung sao? Anh là con trai của tập đoàn bất động sản KT à?"

"Ồ đúng vậy, cậu biết tôi sao?"

"À ba tôi làm trong giới kinh doanh nên tôi cũng biết một chút! Xem ra lời đồn thực sự không sai một chút nào, gen nhà anh có vẻ rất tốt đi."

"Ồ cảm ơn!"

Cảm thấy không khí không còn căng thẳng nữa cậu mới dám lén thở phào nhẹ nhõm. Xem ra cậu có một nỗi sợ mới rồi, sợ Kim Taehyung ghen!

"Cậu cũng ăn ở đây à, đã có bàn chưa?"

"Tôi có hẹn với bạn rồi, bạn tôi đằng kia kìa."

Hứa Dương chỉ ra bàn cách đó không xa có một nữ nhân đang ngồi bấm điện thoại, nhìn thoáng qua có vẻ ăn mặc rất đơn giản nhưng nếu để ý một chút sẽ thấy quần áo trên người cô nàng tất cả đều là của những thương hiệu nổi tiếng.

"Hẹn cậu sau nhé, tôi qua bên kia bạn tôi chờ rồi"

"Ok tạm biệt Hứa Dương!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com