5
Một nồi lẩu to được mang lên, mà chỉ mình Chính Quốc ăn thôi. Cậu căn bản không muốn chia cho hắn.
Thái Hanh cũng không có đói bụng hay thèm ăn. Hắn đang bận đem đồ của cậu xếp vào tủ.
"anh để đó đi, tôi tự làm được"
Chính Quốc còn chưa nhai hết thức ăn trong miệng mà nói chuyện với Thái Hanh, cái má trái của cậu cứ phồng phồng lên trông rất đáng yêu.
"em cứ ăn đi, để tôi làm cho "
Thái Hanh thấy rất vui khi được giúp Chính Quốc, đối với hắn đây cũng là một loại hạnh phúc. Ôm được cậu về đây chính là thành tựu lớn nhất đời hắn rồi.
"anh có biết cái áo anh đang cầm là được treo ở vị trí thứ mấy không? còn cái quần kia nữa, có biết không mà đòi làm hả? "
Thái Hanh ngạc nhiên, mở to mắt nhìn Chính Quốc. Hắn đang tự hỏi cậu nói vậy chẳng lẽ nào là treo đồ theo thứ tự sao?
"nhìn cái gì? cái áo anh đang cầm là phải treo ở hàng thứ tư, còn cái quần đó là treo đầu tiên đó"
Chính Quốc vừa nói vừa cho đũa chỉ chỉ, Thái Hanh tự dưng thấy đổ cả mồ hôi hạt, đứng lặng yên nhìn cậu.
Chính Quốc cũng biết việc trên rất khó, ngoài cậu ra thì ai có thể nhớ cái nào treo vào chỗ nào? cậu không trách Thái Hanh gì hết, còn bảo hắn đừng cố ép bản thân làm chuyện mình không biết.
"tôi nói anh để đó đi, một lát tôi làm, chứ anh mà treo thì tôi sẽ ngồi đây nói đến khàn cuống họng mất"
Chính Quốc thấy không ổn rồi, Thái Hanh thì không biết cái nào treo trước, cái nào treo sau, đụng một chút là hỏi thì sẽ mệt lắm. Vì vậy cậu tự thân làm vẫn tốt hơn, vả lại cậu chẳng thích ai động vào đồ của mình.
"đành chịu vậy"
Cái này Thái Hanh bất lực thật sự, không thể giúp Chính Quốc nên nhìn hắn khá chán nản. Hắn quay sang lấy những vật trang trí nhỏ từ trong vali khác ra đặt lên bàn, đem những thứ có sẵn trong phòng bỏ bớt đi, để đem đồ của cậu trưng lên.
Những món hắn cực kỳ thích mới giữ lại, còn những thức khác đa phần đều bỏ đi. Vì đồ của Chính Quốc nhiều lắm...hắn mà không cắn răng đem dẹp thì những món nho nhỏ này của cậu phải chứa ở đâu đây?
Giờ đã nói yêu Chính Quốc thì cậu là trên hết, sở thích của cậu, đồ của cậu thì hắn phải tôn trọng, phải nâng niu giữ gìn. Chung quy, cái gì liên quan đến cậu đều phải đặt lên hàng đầu. Chính Quốc vừa ăn vừa nhìn Thái Hanh hết sắp rồi lại xếp, đến mấy bức tranh giá bạc tỷ cũng gỡ xuống treo tranh từ bên nhà cậu đem qua.
Thái Hanh muốn cho Chính Quốc cảm thấy đây là nhà của cậu, phòng ốc đều giống nên mới làm như thế. Cứ cho là chẳng thể y như 100%, mà chí ít cũng không cho cậu mang cảm giác lạnh lẽo, đơn độc, và khó chịu khi sống lạ chỗ.
"em sao vậy?"
Nhìn mặt Chính Quốc cứ nhăn nhăn, tay bấu chặt bụng thì Thái Hanh gác chuyện thu xếp qua một bên, đi nhanh lại hỏi thăm cậu.
"đau...đau"
Thái Hanh nhìn vị trí cậu ôm thì liền biết là đau cái gì, lòng hắn liền nôn nóng hỏi rằng.
"em có tiền sử bệnh bao tử sao?"
Thái Hanh điều tra tất cả mọi thứ về Chính Quốc, nhưng lại sót về vấn đề bệnh tật. Giờ đây hắn đang tự trách bản thân, chuyện nghiêm trọng như thế lại bỏ sót, để cậu giờ đây phải đau như thế này.
Chính Quốc đau đến đổ đầy mồ hôi, cơ mặt cũng không dãn ra nổi, nghe hắn hỏi chỉ biết gật gật đầu.
Thái Hanh nhăn mặt thở dài, nhanh tay bế lấy Chính Quốc và đi lại giường đặt cậu nằm xuống. Sau đó lấy điện thoại gọi cho bác sĩ riêng đến khám cho cậu.
"không được, nằm thẳng ra mới được"
Thái Hanh thấy Chính Quốc vì đau mà co người lại nằm hình số bốn thì liền không cho, đồng ý như thế sẽ tác động đến việc co thắt bao tử bên trong khiến cơn đau gần như dịu lại hơn một chút, nhưng nó vẫn là không tốt chút nào.
"đau, đau lắm"
Chính Quốc như muốn khóc nói ra, bên trong nóng xót còn đau dữ dội, cậu không chịu nổi.
Thái Hanh nhìn mà lo lắng còn nóng ruột, hắn đưa tay sửa cơ thể Chính Quốc ngay ngắn lại, rồi cho cái tay còn lại luồn vào trong áo cậu để xoa xoa chỗ đau.
"đừng...."
Chính Quốc không thích đụng chạm như thế, thời tiết đang lạnh khiến da tay của Thái Hanh trở nên thô, do đó mà khi chạm vào làn da mịn màng của cậu thì cậu rất khó chịu.
"ngoan, nằm yên, ngoan đi"
Thái Hanh dỗ dành Chính Quốc đang đau đến xanh mặt, bàn tay của hắn nhẹ xoa quanh bụng cậu vài vòng. Đúng là xoa được một lúc thì dường như bao tử dãn ra, cậu thấy bớt đau hơn.
"tôi mà biết em có bệnh bao tử sẽ cấm tuyệt mấy món cay, đặc biệt là lẩu Trùng Khánh"
"tôi thích ăn mà....anh cấm cái gì chứ"
Chính Quốc đau mà còn cố cãi, cậu không cho phép bất kỳ ai quản mình đâu.
"ăn vào sẽ đau mà em cũng muốn ăn sao? em không để tâm chuyện tôi xót xa thì cũng thương thân em đi chứ..."
Thái Hanh nổi nóng rồi, sao Chính Quốc có thể không lo cho bản thân như thế chứ? hắn là người ngoài còn biết thương xót, vậy cậu vì cái gì mà bỏ bê nó không lo?
"tôi...."
Chính Quốc không nói tiếp được nữa, cậu cứng họng rồi. Cậu cũng biết là mấy món cay tổn hại như thế nào đến sức khỏe của bản thân, nhưng không thể vì như vậy mà bắt cậu nhịn được.
Huống chi cậu gốc ở Trùng Khánh, hắn bảo cậu đừng ăn cay là muốn cậu như thế nào mới chịu?
"ngoan, muốn ăn cũng được, nhưng phải giảm định lượng và số lần trong tuần lại, chịu không?"
Thái Hanh không đành lòng nhìn Chính Quốc buồn, thấy cậu cứ ấp úng, hắn cũng chẳng dễ chịu gì. Lúc nãy cũng thấy bản thân do lo mà kích động, nên giờ hạ âm lượng xuống nhu tình và dụ ngọt cậu.
Chính Quốc thích ăn cay đâu phải là tội. Mà lỡ bệnh thì phải cử kiêng, thay vì cấm tuyệt đối thì để cậu lâu lâu ăn một lần cũng không có gì xấu hết.
Làm như vậy Chính Quốc cũng không giận Thái Hanh, chuyện cũng coi như êm xuôi hơn. Chứ ở đây kiên quyết ngăn cấm cậu thì có ích gì? Chỉ làm quan hệ cả hai thêm tệ.
Ở thời điểm này, Thái Hanh chưa ghi được ấn tượng trong lòng cậu, nên vạn sự đều phải tỉ mỉ, chú ý từng chút một.
Đừng để Chính Quốc thấy không thoải mái và cho rằng hắn gia trưởng.
Chính Quốc tựa như muốn không chịu, nhưng hiện tại đau quá rồi. Đành phải bĩu môi, miễn cưỡng gật đầu.
Bác sĩ cũng nhanh đến, khám thì nói cậu không sao, chỉ là phải cử ăn một chút. Trong tuần này chỉ nên ăn cháo là tốt nhất. Với Chính Quốc thì một tuần ăn cháo có khác nào đem cậu đi giết đâu. Do đó mà lại cùng Thái Hanh gây một trận.
"tôi sẽ nấu cháo dạng 5 sao cho em, cháo hải sản, cháo gà, cháo thịt, cháo cá..nói chung tôi sẽ thay đổi theo từng buổi, nên em đừng sợ ngán"
Thái Hanh không muốn cùng Chính Quốc gây nhau một chút nào, nên cố nhường nhịn cậu hết mực.
Cái mà Thái Hanh không hiểu chính là bản thân đang lo cho Chính Quốc, mà sao cậu không chịu hiểu cho hắn dù một chút, cứ thích cùng hắn tranh luận là thế nào?
Thái Hanh không phải là bực bội về những gì mình nói bị bác bỏ, chỉ thấy mình lo cho cậu nhiều như vậy mà sao cậu cứ làm lơ nên mới đau lòng. Một chuyện nhỏ mà phải đi đến bước to tiếng thì có gì hay ho đâu.
Hắn chỉ có nóng chứ chẳng có giận, tuy nhiên vẫn cố giữ bình tĩnh nhất có thể để không lớn tiếng với cậu.
"anh cắt cổ tôi cho rồi đi, sáng cháo, chiều cháo, tối cháo...anh muốn tôi bay à?"
Chính Quốc là không thể ăn kiêng, thà cậu dành thời gian ra vận động hoặc khẩu phần ăn ít lại. Chứ kiêng cử như thế này thì có chết cậu cũng không làm được.
"rôi sẽ có cách cho em đủ chất thật mà, bao tử em như thế thì ráng chịu một tuần có sao?"
Thái Hanh cam đoan mình chẳng để cậu bị hụt năng lượng, biết cháo rất ngán. Nhưng bệnh thì phải chịu. Không nghe theo bác sĩ thì lâu lành, lơ mơ còn nghiêm trọng hơn. Vì vậy mà hắn không nhường cậu trong vấn đề này được.
"tôi ghét cháo"
Chính Quốc phồng má quát lớn, mặt cậu hiện lên bốn chữ cực kỳ bực bội. Thái Hanh mà cùng cậu gây trận này là tình hình sẽ trở nên tồi tệ. Do đó mà ráng nhịn, vì yêu cậu, hắn ráng nhịn.
"tôi biết, tôi biết, tôi biết hết ấy...nhưng đây là chỉ thị của bác sĩ mà, em muốn tình trạng bản thân thêm nghiêm trọng sao? em muốn nằm viện không? Muốn phẫu thuật không?"
Thái Hanh chọn hạ giọng, chỉ cần hắn lùi một bước, thì sẽ có cách giải quyết. Chính Quốc lại lặng yên, cậu ghét bệnh viện, sợ dao kéo lắm. Cậu không muốn một chút nào hết. Thấy mặt Chính Quốc rõ khổ sở thì hắn càng đau lòng, đi lại ôm chầm lấy cậu.
"ngoan, một tuần nhanh lắm, ngoan, ngoan"
"là nồi lẩu của anh khiến tôi bị như vậy"
Chính Quốc ủy khuất xô mạnh Thái Hanh ra, hắn tiến lên lần nữa ôm siết cậu vào lòng. cậu có kháng cự nhưng hắn vẫn không chịu buông.
"đúng...là lỗi của tôi...của tôi hết "
Thái Hanh xoa xoa đầu Chính Quốc, cậu muốn mắng muốn chửi hắn sao cũng được, cái lỗi kia đổ cho hắn cũng được. Chỉ cần cậu không nặng lòng, không khó chịu nữa là được.
Phải chi cậu điều tra kỹ thêm một chút, thì chuyện hôm nay đúng là chẳng xảy ra. Là do hắn sơ xuất mới khiến Chính Quốc đau như thế.
Dù không thể xem đây là phạm lỗi, nhưng Thái Hanh cũng chẳng thể ngừng trách bản thân.
"mai tôi dẫn em đi trượt tuyết em có chịu không?"
"trượt tuyết á?"
Chính Quốc nghe qua liền thấy thích, ngước mặt lên hỏi Thái Hanh. Hắn cười nhẹ, rồi gật đầu ừm một cái.
"đúng, trượt tuyết"
"tôi thích lắm, nhưng...không biết trượt a...."
Chính Quốc có chút ngại ngại, đó giờ cậu rất thích những gì liên quan đến tuyết. Đặc biệt vừa ngắm tuyết, vừa xem cực quang ở Phần Lan.
Mà cậu nghĩ, cũng có thể đó chỉ là mơ ước. Vì cậu sẽ không có cơ hội để đi.
"tôi sẽ dạy em"
Thái Hanh cho tay sờ nhẹ hai cái má bánh bao không nhân của Chính Quốc.
"sợ ngã a...đau lắm"
Thái Hanh phì cười, xoa xoa đầu Chính Quốc, giờ đây mặt hắn đầy ôn nhu, ánh mắt sủng nịnh cậu.
"có tôi rồi mà, tôu không để em ngã đâu"
Thái Hanh sẽ không để Chính Quốc bị thương, dù chỉ một vết trầy nhỏ. Cậu đau thì hắn cũng đau. Thành ra hắn không ngu dại gì mà để cả hai chịu thương tổn.
"sao mà được?"
Chính Quốc thấy trượt ván đã khó, đằng này còn trượt trên tuyết. Nguy hiểm biết chừng nào. Cậu sợ lắm luôn. Lúc trượt thì cả hai đều trượt song song, làm gì có chuyện Thái Hanh giúp cậu không ngã được.
"em biết kiểu lá rụng không?"
"lá rụng?"
Chính Quốc đó giờ chưa học gì về loại thể thao này nên không hề biết gì hết. Thái Hanh nhìn sự tò mò nơi cậu cũng đủ hiểu rồi thành ra không nói gì thêm.
Hắn lần nữa cười nhẹ, véo má cậu nói.
"ngủ đi, mai đi trượt, em sẽ biết thôi"
Chính Quốc nghĩ vậy cũng được, nên ngoan ngoãn nằm xuống giường để ngủ. Bị bao tử hành một trận, vì vậy mà cậu mệt rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com