Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 299 - 302

Chương 299: Thiếu khanh, ta sai rồi.

Thái y nói một hồi, dẫn ánh mắt của tất cả mọi người đến chỗ kiện cẩm bào trên tay Lục điện hạ.

Liễu Dương quận chúa sinh non?

Còn là vì... Dùng sức quá mức, chẳng lẽ là vì vừa rồi...

Câu nói tiếp theo, ai cũng không dám mở miệng ra hỏi, Lục điện hạ tốt xấu gì cũng là Hoàng tử, Liễu Dương quận chúa lại là người bên nhà mẹ đẻ Hoàng hậu, dù cho là làm ra chuyện gì, thì cũng là chuyện trong nhà bọn họ, thần tử như bọn hắn mới không muốn tự đi tìm phiền phức đâu.

Lại nói Lục điện hạ cũng không phải nhân vật quan trọng gì. Dù cho thân thể Thái tử suy yếu cũng không tới phiên hắn đến thay vị trí.

Gương mặt nhị thiếu gia rất nhanh trở nên tái xanh, ánh mắt mọi người giống như dao nhỏ, tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn.

"Sao có thể sinh non... Liễu Dương nàng... Mang thai lúc nào..." Hắn hoàn toàn không biết nên giải thích việc này như thế nào.

Hắn không biết Liễu Dương quận chúa mang thai từ lúc nào. Hơn nữa vừa rồi hắn muốn Liễu Dương đến ngự hoa viên giúp đỡ Lục điện hạ, cũng không có bảo nàng cùng Lục điện hạ lăn lộn với nhau...

Chẳng lẽ máu kia, thật sự là của Liễu Dương?

Trong đầu hắn càng ngày càng loạn. Phảng phất như mọi người đang cười nhạo trên đầu hắn, thân thể hắn lảo đảo, suýt nữa ngã lăn trên mặt đất.

Hoàng đế nhíu mày.

Liễu Dương quận chúa là chất nữ của Hoàng hậu. Xảy ra chuyện như thế này hắn vẫn nên lưu lại chút thể diện cho Hoàng hậu.

Lục điện hạ cũng bị dọa cho kinh sợ.

"Phụ hoàng, ta... Ta không có.."

"Câm miệng!" Hoàng đế lớn tiếng quát, giờ phút này càng giải thích càng loạn, đứa con trai này của hắn xem ra vẫn còn quá non nớt, mặc kệ vừa rồi hắn có phát sinh quan hệ với Liễu Dương quận chúa hay không, loại hiềm nghi này cũng sẽ không thể nào tẩy sạch đi được.

"Hoàng thượng, vi thần mang Tiểu Lam đi thay quần áo trước." Thanh Mặc Nhan thu xong thánh chỉ, sau đó mang theo Như Tiểu Lam rời khỏi trước.

Nhân vật quan trọng nhất trong chuyện này, bị Thanh Mặc Nhan lấy đi dễ dàng như thế, nhìn bóng lưng Thanh Mặc Nhan ôm Như Tiểu Lam rời đi, nhị thiếu gia rốt cuộc nhịn không được nữa, hai mắt tối sầm, té xỉu trên mặt đất.

Lại là một mảnh hỗn loạn.

Như Tiểu Lam lui ở trong lòng Thanh Mặc Nhan, khẩn trương xấu hổ cùng giận dữ trong lòng dần dần bình ổn xuống.

Nàng nhẹ nhàng thở ra, hôm nay nếu không phải Thanh Mặc Nhan. Nàng thật sự không biết nên làm thế nào cho phải.

Quả nhiên trong cung mới là nơi nguy hiểm nhất, sau này nàng nhất định phải trốn thật xa ra.

Thanh Mặc Nhan mang nàng đi thay quần áo, sau khi vào Noãn các lại trầm mặt, giương tay ném nàng lên trên ghế tựa.

Lưng Như Tiểu Lam đánh vào mặt trên ghế tựa, sinh đau.

Nàng đau đến nhe răng, nhưng vẫn không dám nói một câu nào, không có biện pháp a, ai bảo nàng đang chột dạ đâu.

Thanh Mặc Nhan cũng không nghĩ tới hắn tùy tay ném sẽ làm đụng đau nàng, đuôi lông mày giật giật, nhưng vẫn cố nhịn xuống đưa cho nàng sắc mặt không tốt.

Nếu lần này dễ dàng bỏ qua cho nàng, lần sau nàng sẽ gây họa xông đến tận trời đi?

"Hiện tại mới biết đau?" Hừ lạnh một tiếng, hắn đem y phục cung nữ mang tới ném cho nàng.

Như Tiểu Lam cầm lấy y phục, khuôn mặt nhỏ nhắn rất nhanh nhăn thành một đoàn.

"Ta sai rồi, chàng đừng tức giận."

Còn làm hắn tức giận? Hắn sẽ đánh mông nàng đến nở hoa.

Như Tiểu Lam thấy hắn trừng mắt nhìn qua, theo bản năng lấy tay che kín mông lại.

"Ta thật sự sai rồi. Nhưng mà ta không thể bỏ lại Bát điện hạ... Lục điện hạ đánh hắn hôn mê, ta lo lắng..."

"Người nàng phải lo là bản thân nàng đi." Thanh Mặc Nhan hầm hầm dùng ngón tay điểm chỉ vào trán nàng: "Bát điện hạ có vô dụng thì hắn cũng là Hoàng tử, lần này sứ giả Bắc Phiên lại là vì hắn mà đến, dù cho là người không có đầu óc cũng sẽ không đụng đến hắn vào thời điểm này, nàng thì hay rồi, tự mình ở lại để cho người ta hãm hại."

"Ta sai rồi ta sai rồi." Như Tiểu Lam liên tục xin tha, đôi mắt mèo xanh biếc ngập nước nhìn hắn, người nhìn thấy tâm đều mềm nhũn.

Thanh Mặc Nhan âm thầm cắn răng, hắn không thể mềm lòng ngay lúc này, tha cho nàng dễ dàng như thế, lần sau nàng sẽ không biết sợ là gì nữa.

Như Tiểu Lam lăn qua lộn lại nhìn cung nữ đưa y phục tới. Cọ tới cọ lui nửa ngày vẫn không mặc được.

Khóe mắt Thanh Mặc Nhan giật giật, một phen kéo lấy y phục trong tay nàng: "Chỉ bằng từng này năng lực của nàng cũng muốn đi cứu người khác?"

Như Tiểu Lam ngoan ngoãn giương cánh tay để Thanh Mặc Nhan giúp nàng thay y phục mới, giờ phút này nàng tuyệt đối không dám cãi lại, nếu không để cho hắn phát tiết hết tức giận ra, khi trở về chịu thiệt cũng chỉ có nàng.

Thanh Mặc Nhan cố ý đen mặt, động tác trên tay hơi mạnh, Như Tiểu Lam vài lần ăn đau cũng không dám hé răng.

Càng thấy nàng như vậy, lửa giận trong lòng Thanh Mặc Nhan càng không thể châm lên được.

Vật nhỏ của hắn luôn như thế. Trời sinh tính thuần lương, thích ai liền một lòng một dạ đối tốt với người đó, đối với Vu Phong Hoa như thế nào, đối với tiểu vương gia Vu Tĩnh Kỳ cũng vẫn như vậy.

Mặc kệ thân phận đối phương là gì, dù có là tội thần bị lưu đày, dù có là người không được Hoàng thượng yêu thích. Nàng vẫn một lòng một dạ đối tốt với đối phương.

Thở dài một hơi, chính vì nàng như thế, cho nên hắn mới có thể bị nàng hấp dẫn đi.

Nàng thích hắn không phải vì thân phận địa vị của hắn, chỉ là đơn thuần thích hắn như thế thôi.

Như Tiểu Lam nhìn trộm đánh giá hắn, thấy sắc mặt Thanh Mặc Nhan hòa dịu chút, lúc này mới yếu ớt mở miệng nói: "Liễu Dương quận chúa làm sao lại sinh non, có phải hay không là do chàng an bài?"

Thanh Mặc Nhan nghiêng đầu liếc mắt nhìn nàng một cái, khinh thường hừ một tiếng: "Nàng nói đi."

"Chàng thật lợi hại." Như Tiểu Lam chân chó nịnh bợ hắn. Dù sao khen người cũng không mất gì, mở miệng ra, có thể khiến trong lòng người nào đó thoải mái hơn chút, sao lại không làm.

Quả nhiên, thấy nàng chân chó lấy lòng sắc mặt Thiếu khanh đại nhân đã hòa hoãn hơn.

Như Tiểu Lam lại nhân cơ hội hỏi chuyện kế tiếp.

"Liễu Dương quận chúa thật sự mang thai sao? Chàng làm sao biết được. Chàng mua chuộc Thái y?"

Thanh Mặc Nhan rũ mắt nhìn nàng, hắn không trả lời những nghi vấn của nàng, mà là dùng sức nhéo nhéo gương mặt nàng. Khiến nàng đau đến thay đổi sắc mặt.

"Nàng không cần phải biết cái này." Thanh Mặc Nhan trầm giọng nói: "Có một số chuyện, nàng biết càng ít sẽ càng an toàn."

Những chuyện dơ bẩn đó, hắn không muốn để cho nàng biết.

Thủ đoạn của hắn như thế nào, tin tưởng những người từng vào ngục giam Đại lý tự đều hiểu rõ.

Chỉ cần có thể đạt được mục đích, hắn không tiếc dùng bất cứ thủ đoạn nào. Hắn là vậy, vẫn luôn huyết tinh vô đạo.

"Ta và Lục điện hạ thật sự không có gì." Như Tiểu Lam vội vàng giải thích: "Hắn thật sự không làm gì ta..."

"Hắn là muốn làm cái gì, chỉ là hắn không dám thôi." Thanh Mặc Nhan cười lạnh, hắn muốn cưới Như Tiểu Lam vào phủ, tất nhiên sẽ không thật sự động đến nàng, ai cũng muốn giữ lại thứ tốt nhất để một mình mình hưởng dụng, Lục điện hạ sao có thể vội vàng hành sự dưới loại điều kiện như thế này đây.

So sánh ra, đây vẫn là lựa chọn chính xác nhất của hắn.

Trái cây chín thì phải hái xuống ăn luôn, chỉ có ăn vào trong bụng mới là của chính mình, bằng không trái cây treo ở trên cây lâu, nói không chừng sẽ bị chim từ đâu bay tới mổ mất.

"Sau này gặp phải chuyện như vậy, nàng chỉ cần lo chạy trốn, rồi sau đó đến nói với ta, những chuyện còn lại ta sẽ tự giải quyết." Thanh Mặc Nhan cảnh cáo nói: "Nghe hiểu không?"

"Hiểu." Như Tiểu Lam gật đầu thật mạnh, lúc này đây thật sự là dọa nàng không nhẹ: "Đúng rồi, Vu Phong Hoa thế nào rồi?"

"Không có việc gì, chỉ là bị đánh hôn mê, nghỉ ngơi mấy canh giờ sẽ tỉnh." Thanh Mặc Nhan sửa sang lại y phục trên người nàng, nắm tay nàng đi ra phía ngoài cửa.

Khi đi tới cửa, Như Tiểu Lam nhìn thấy cung nữ cùng thái giám đứng bên ngoài, liền co rúm lại trốn ra phía sau Thanh Mặc Nhan.

Thanh Mặc Nhan đảo mắt qua, cung nữ cùng thái giám đều cúi thấp đầu xuống.

"Đi theo ta." Thanh Mặc Nhan mặt không biểu tình duỗi tay ôm lấy bờ vai nàng, mang theo nàng cùng nhau đi ra khỏi cửa.

Ngoại bào của hắn kề sát bên gương mặt nàng, hơi hơi có chút lạnh, nhưng lại mang đến cho nàng cảm giác vô cùng an toàn.

Thanh Mặc Nhan không có mang nàng trở về đại điện, mà là phái người đến thông bẩm với Hoàng đế, rồi sau đó mang Như Tiểu Lam rời cung trước.

Chương 300: Đắc tội với Hoàng hậu, tắm qua rồi thì chúng ta trò chuyện.

Trở về Thanh Hầu phủ, Thanh Mặc Nhan trực tiếp đưa Như Tiểu Lam về trong sân, sau đó hắn mang theo vài thủ hạ một lần nữa ra khỏi phủ.

Như Tiểu Lam không dám hỏi hắn đi đâu, chỉ có thể thành thành thật thật chờ ở trong sân.

Thời điểm có chút muộn, Sử Đại Thiên đến báo tin: "Nhị thiếu gia hồi phủ, đi đến tiền viện, nghe nói ở trước mặt lão Hầu gia khóc không ra bộ dáng."

Ở bên ngoài ăn mệt, trở về cáo trạng?

Nhị thiếu gia thật đúng là không được tích sự gì, chỉ bằng chút bản lĩnh đấy còn nghĩ muốn đi hại người.

Như Tiểu Lam nhếch môi.

Nàng mới không sợ đâu. Có Thanh Mặc Nhan ở đây, bọn họ đừng ai nghĩ đến chuyện có thể xông vào viện này.

Quả nhiên, thẳng đến trời tối, lão Hầu gia cũng không dám phái người đến tìm nàng gây phiền toái.

Bởi vì ở trong cung gặp phải chuyện không thoải mái, cho nên khi dùng bữa tối Như Tiểu Lam cũng không có khẩu vị mấy, tùy tiện uống vào chút cháo loãng, lui ở trên giường mơ màng ngủ thiếp đi.

Thời điểm Thanh Mặc Nhan trở về, đã là thời gian tắt đèn.

Trong viện vang lên tiếng bước chân ồn ào, Như Tiểu Lam đánh ngáp tỉnh lại.

Thanh Mặc Nhan ở dưới hành lang hạ thấp giọng phân phó Huyền Ngọc, sau đó mới xoay người bước vào cửa.

"Lại đây giúp ta thay quần áo." Thanh Mặc Nhan thấy nàng uể oải lui ở trên giường, mặt trầm như nước nói.

Như Tiểu Lam ngoan ngoãn đi qua, cố hết sức giúp hắn cởi đai lưng.

Thanh Mặc Nhan vẫn đứng yên không nhúc nhích, Như Tiểu Lam với không tới đầu vai hắn, vì muốn giúp hắn cởi áo ngoài, đành phải dùng sức mà kéo.

"Xẹt." Tiếng rách vải vang lên.

Khóe miệng Thanh Mặc Nhan co rút: "..."

Như Tiểu Lam vẻ mặt vô tội: "..."

Phần lưng cẩm bào bị rách ra một đoạn thật dài.

"Này chất liệu quá kém đi." Như Tiểu Lam chột dạ nói.

"Là nàng quá ngốc."

Như Tiểu Lam vẻ mặt đau khổ: "Là chàng lớn lên quá cao."

"Nàng không biết đường đứng lên ghế sao?"

Trong lòng Như Tiểu Lam chửi thầm: Ai bảo chàng không cần nha hoàn hầu hạ, một hai muốn sai khiến ta.

Vừa giúp hắn cởi y phục, nàng vừa ngáp ngắn ngáp dài.

"Vật nhỏ." Âm thanh trầm thấp mà tao nhã của Thanh Mặc Nhan vang lên: "Nàng không muốn giúp ta thay quần áo?"

"Không, không có." Như Tiểu Lam vội vàng đem cái ngáp cuối cùng nuốt trở về.

Thanh Mặc Nhan rũ mắt: "Bởi vì chuyện của nàng, ta bận rộn cả một buổi tối, tới bây giờ còn chưa được dùng cơm đâu."

Như Tiểu Lam ngây người, chớp mắt mèo.

Lời này của Thanh Mặc Nhan là có ý gì. Lấy tính tình của hắn dù cho có mệt hắn cũng sẽ không hé răng, hiện tại lại càu nhàu ở trước mặt nàng... Chẳng lẽ là đang trách nàng? Hay là cảm thấy nàng vẫn chưa đủ quan tâm hắn...

Thanh Mặc Nhan tự mình cởi ngọc quan trên đỉnh đầu ra, tóc dài như thác nước trượt xuống, xõa trên vai và lưng, nổi bật trên nền trung y màu trắng hắn đang mặc, khiến nàng có chút không thể rời mắt được.

"Cô lỗ." Theo bản năng, nàng nuốt nước miếng một cái.

Thanh Mặc Nhan híp mắt, nghiêng đầu nhìn về phía nàng, đôi môi khẽ mở: "Vật nhỏ, hầu hạ ta tắm rửa."

Như Tiểu Lam "a" lên một tiếng.

Bởi vì giật mình, thanh âm của nàng có chút lớn, ngay cả hộ vệ đứng ở bên ngoài cũng đều có thể nghe thấy rõ ràng.

"Thế tử?" Huyền Ngọc cúi thấp người thử gọi một câu.

"Không có việc gì, các ngươi lui ra đi." Thanh Mặc Nhan nhíu nhíu mày, chậm rãi xoay người đi đến phòng tắm.

Như Tiểu Lam đứng ở nơi đó tựa như một hài tử ngốc.

Hắn vừa nói cái gì... Muốn nàng hầu hạ hắn tắm rửa?

A a a a...

Trong đầu không ngừng hiện lên những hình ảnh nghiêm cấm trẻ con không được nhìn, khuôn mặt nhỏ nhắn của Như Tiểu Lam nghẹn đến đỏ bừng.

"Nàng còn đứng ngoài đó làm cái gì?" Trong phòng tắm truyền đến thanh âm không vui của Thanh Mặc Nhan.

"Đến, đến đây." Như Tiểu Lam căng da đầu bước vào phòng tắm, ánh mắt cũng không dám dừng trên người Thanh Mặc Nhan.

"Lại đây giúp ta gội đầu." Thanh Mặc Nhan đã bước vào ao, tựa người vào mặt trên vách đá.

Như Tiểu Lam âm thầm thở ra nhẹ nhàng.

Cũng may chỉ là giúp hắn gội đầu, xem ra là nàng suy nghĩ nhiều rồi.

Vụng trộm vỗ hai cái lên mặt mình, nàng đi lại gần lấy gáo gỗ múc nước.

Nghĩ lại thì, đây là lần đầu tiên nàng hầu hạ hắn, trước kia luôn là hắn giúp nàng tắm, ngay cả lúc nàng là mèo hương cũng vậy.

"Liễu Dương quận chúa không có hồi phủ, Hoàng hậu đem nàng đuổi về nhà mẹ đẻ." Thanh Mặc Nhan sâu kín nói lên chính sự, Như Tiểu Lam vểnh tai cẩn thận nghe, dần dần quên mất thấp thỏm trong lòng.

"Hoàng hậu cũng muốn giúp Liễu Dương quận chúa tránh đầu sóng ngọn gió?" Như Tiểu Lam hỏi, đồng thời đổ nước lên tóc hắn.

Thanh Mặc Nhan cười lạnh: "Là để tránh đầu sóng ngọn gió không sai, cũng không phải là tạm thời, nàng sẽ không bao giờ trở về Thanh Hầu phủ nữa."

Như Tiểu Lam ngây ngẩn cả người, lời này của Thanh Mặc Nhan là có ý gì?

Thanh Mặc Nhan cũng không quay đầu lại nói: "Nàng cảm thấy Hoàng hậu nương nương sẽ để cho người bên nhà mẹ đẻ mình làm mất mặt trước mặt mọi người?"

"Sẽ không." Như Tiểu Lam thành thật nói.

"Cho nên nàng sẽ không để Liễu Dương quận chúa lộ diện."

Như Tiểu Lam chớp mắt, khó hiểu nói: "Liễu Dương quận chúa sẽ thế nào, nàng là chính thê của nhị thiếu gia, tổng không thể mãi mãi như thế..."

"Có lẽ sẽ đưa nàng vào trong miếu tu hành. Có lẽ sẽ nói là nàng bị bệnh nặng, chờ thêm một khoảng thời gian nữa sẽ tuyên bố với bên ngoài là nàng ốm chết, sau đó mới đưa nàng về nông thôn ở."

Thật thảm.

Như Tiểu Lam lè lưỡi.

"Muốn đụng đến đồ của ta, cũng phải có bản lĩnh mới được." Thanh Mặc Nhan thoải mái hưởng thụ phục vụ khó có được.

Như Tiểu Lam đột nhiên vươn đầu qua nhìn sườn mặt của hắn: "Thanh Mặc Nhan, chàng nói. Hoàng thượng nương nương có vì chuyện này mà hận chúng ta hay không?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn ở ngay trước mắt, Thanh Mặc Nhan vươn tay, ngón tay thon dài vân vê cằm nàng: "Nàng nói xem? Nàng đương nhiên là sẽ hận chết ta."

Như Tiểu Lam chú ý tới, hắn dùng từ "ta" mà không phải là "chúng ta".

"Nàng có thể sẽ gây bất lợi cho chàng hay không, có thể hay không sẽ trả thù chàng a?"

"Nàng sợ hãi?" Khoảng cách giữa hai người rất gần, hô hấp hoàn lẫn vào nhau.

Khoảng cách gần như thế, áp lực rất lớn a.

Như Tiểu Lam theo bản năng muốn lui về phía sau.

Ngón tay Thanh Mặc Nhan lại không có rời đi, mà là tiếp tục nắm lấy cằm nàng kéo nhẹ về phía trước.

"Nếu bị Hoàng hậu ghi hận, nàng sẽ sợ sao?" Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt của nàng.

Như Tiểu Lam mất tự nhiên hơi mím môi: "Sợ thì có ích gì, ta với chàng cùng ngồi trên một con thuyền, nếu như chàng bị nàng hại ta cũng không có khả năng thoát được, chỉ là chàng phải thường xuyên tiến cung, ta lo lắng nàng sẽ hại chàng."

"Nói như vậy nàng là đang lo lắng cho ta?"

Cũng không biết có phải do nhiệt độ nước ấm trong ao quá cao hay không, Như Tiểu Lam chỉ cảm thấy trước mắt một mảnh mê mang, bị con ngươi đen trắng rõ ràng của hắn nhìn chằm chằm, lòng nàng có chút không chịu nghe theo khống chế.

Nơi này quá nóng, nàng giống như sắp không thở nổi.

"Đương nhiên là lo lắng cho chàng." Nàng yếu ớt đáp lời, thanh âm mềm mại nhẹ nhàng, tựa như một chú mèo con.

"Rào rào" một tiếng nước chảy, Thanh Mặc Nhan từ trong ao đứng lên.

Như Tiểu Lam chỉ cảm thấy đầu óc "oanh" một tiếng hóa thành trống rỗng.

"Chàng... Chàng..." Ậm ừ nửa ngày, nàng mới phát hiện nguyên lai bản thân vẫn luôn nhìn chằm chằm vào nơi đó của hắn.

"Ta, ta đi lấy khăn tắm." Xoay người vừa muốn chạy trốn, bên hông căng thẳng, nàng đã bị người nào đó nhấc lên khỏi mặt đất.

"Buông tay, vừa rồi ta đã tắm qua." Cẳng chân đạp loạn.

"Đã tắm qua? Vừa đúng lúc, chúng ta vào phòng trong nói chuyện." Thanh Mặc Nhan một tay kéo khăn tắm, tay kia thì dẫn theo nàng, tựa như bắt gà con bước ra khỏi ao.

Như Tiểu Lam lấy tay đỡ trán.

Có còn thiên lý nữa hay không, vì sao mỗi lần bọn họ nói chuyện, đều phải ở dưới bầu không khí kỳ quái như thế a.

Hảo hảo nói chuyện sẽ chết sao!

Chương 301: Vương đạo, bá đạo cùng quân tử là ba đạo khác nhau.

Thời điểm ánh mặt trời chiếu đến ô cửa sổ, Như Tiểu Lam vừa khéo tỉnh dậy.

Đau quá...

Như Tiểu Lam cắn chặt răng, cố xê dịch cẳng chân ở trong chăn.

Thiên a, xương cốt nàng đều như muốn vỡ ra thành từng mảnh.

Quay đầu nhìn qua, ai? Thanh Mặc Nhan vì sao vẫn còn ngủ ở đây.

Thanh Mặc Nhan vươn cánh tay ôm vòng lấy nàng, đem nàng lôi kéo về phía mình.

"Buông ra, ép chết người." Ra sức chống cự, nàng khẩn trương nói: "Có còn thiên lý hay không, ta đói bụng rồi."

Nàng cũng không muốn trải qua chuyện giống như đêm qua nữa.

Thời điểm Thanh Mặc Nhan người này ở trên giường, cùng với ban ngày giống như là hai người hoàn toàn khác nhau.

Ở trước mặt người ngoài, hắn lạnh lùng, ngay cả nữ sắc cũng khó có thể khiến hắn chú ý tới, nhưng mà đến buổi tối. Gia hỏa này lại giống như sư tử ăn mấy cũng không thấy đủ.

"Buông ta ra, bây giờ ăn cơm mới là vương đạo."

"Vương đạo?" Thanh Mặc Nhan từ từ mở to mắt, thanh âm lười biếng mang theo hương vị mê người: "Nàng không ngoan, ta tất nhiên phải dạy dỗ lại, đó mới là vương đạo."

Như Tiểu Lam tức giận muốn rời khỏi vòng tay hắn, nhưng chỉ bằng từng đấy điểm sức lực đó của nàng ở trước mặt Thanh Mặc Nhan, căn bản chỉ như là gãi ngứa: "Bá đạo!"

"Nàng cũng biết cái gì gọi là bá đạo?" Thanh Mặc Nhan thoải mái bắt nàng trở về trong lòng, bàn tay to tùy ý dừng ở nơi hắn thích, lưu luyến không rời: "Cho dù nàng ngoan ngoãn, ta cũng muốn dạy dỗ."

Mắt mèo Như Tiểu Lam trừng lớn.

Nàng cũng không biết hắn nói chuyện còn có thể khiến người ta nghẹn họng đến mức này.

"Chàng... Quân tử động khẩu không động thủ, đây đâu phải là hành vi của quân tử!"

Thanh Mặc Nhan cười khẽ một tiếng, xoay người đè ép nàng xuống: "Việc quân tử nên làm là phải dạy dỗ người không ngoan, vừa nãy đã nói với nàng... Vật nhỏ, chúng ta lại làm lần nữa đi."

Tiếng cười trầm thấp xen lẫn với thanh âm ậm ừ do bị ngăn chặn miệng của Như Tiểu Lam.

So sánh với không khí đầy xuân sắc trong phòng, tiền viện Thanh Hầu phủ lại có chút lạnh lẽo hơn.

Lão Hầu gia gọi tất cả hạ nhân trong phủ đến đây, nhị thiếu gia vẻ mặt như đưa đám đứng ở một bên.

"Liễu Dương không trở lại cũng không phải chuyện gì không tốt, tiện nhân kia cả ngày chỉ biết nghĩ xem làm thế nào mới câu dẫn được đại ca."

"Câm miệng." Trán lão Hầu gia nổi đầy gân xanh: "Ta sao lại sinh ra cái đồ vô dụng như ngươi, dù cho Liễu Dương quận chúa có không làm được việc thì nàng cũng là chất nữ của Hoàng hậu nương nương, nếu không nhờ nàng, ngươi có thể chen chân vào Kim ngô vệ được sao, chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng năng lực của mình xuất chúng, nên được người coi trọng?"

Nhị thiếu gia há miệng thở dốc, lời phản bác cuối cùng vẫn không thể thốt ra khỏi miệng.

"Dù sao ta cũng sẽ không đi đón Liễu Dương trở về, ta không quản nổi người này." Hiện tại hắn đã trở thành trò cười lớn nhất kinh thành, trên đầu bị đội cả cái nón xanh, muốn hắn giả vờ tươi cười đi đón tiện nhân kia về đây? Nằm mơ!

Hắn vừa nhớ lại chuyện xảy ra vào ngày thành thân hôm đó trong lòng liền tức giận.

Hắn cái gì cũng không bằng đại ca, phụ thân tuy rằng thường xuyên xảy ra bất hòa với đại ca, nhưng cũng kiêng kị đối phương vài phần, không giống như hắn. Phụ thân cao hứng hắn liền có thể thoải mái làm một vị thiếu gia ở trong phủ, mất hứng liền tìm hắn đến đánh mấy roi.

Hắn giống như cái thùng để phụ thân xả giận.

Đặc biệt là nửa năm gần đây, đại ca nhặt một tiểu yêu tinh về phủ, hắn liền trở nên vô cùng cường thế, hiện tại đến ngay cả phụ thân hắn cũng không thèm để vào trong mắt.

Tất cả cảm xúc của hắn đều bị lão Hầu gia xem ở trong mắt, trong lòng càng thêm tức giận.

Rõ ràng đều cùng lớn lên ở trong phủ, từ nhỏ đến lớn, tâm huyết hắn đặt trên người đứa con trai này còn nhiều hơn gấp năm lần so với Thanh Mặc Nhan.

Có thể nói như vậy, Thanh Mặc Nhan chính là con ngựa hoang không nghe quản thúc, hắn là tự sinh tự diệt.

Còn nhị thiếu gia, hắn được ăn ngon mặc đẹp, không nghĩ tới lớn lên lại là một bộ dạng yếu đuối như thế.

"Mấy ngày này ngươi đi đến phủ Liễu Dương quận chúa một chuyến, mặc kệ đối phương có đồng ý hay không, ngươi vẫn phải làm cho đúng tư thái, đến lúc đó ngươi sẽ lấy lại được chút thanh danh, đỡ cho sau này không có cô nương nhà nào dám lấy ngươi."

Nhị thiếu gia thấy sắc mặt phụ thân hắn trầm xuống, vì thế cũng không dám nói thêm cái gì, vâng dạ đáp lời.

"Ngươi lui ra đi." Lão Hầu gia hiện tại chỉ cần nhìn thấy đứa con trai này đã cảm thấy đau đầu.

Sau khi nhị thiếu gia rời khỏi, lão Hầu gia một mình ngồi ngẩn người ở trên ghế tựa.

Năm đó thời điểm cưới Lục thị vào phủ, hắn đã hưng phấn mấy ngày mấy đêm không ngủ được.

Kia chính là mỹ nhân từ trên trời rơi xuống. Lại cứu lấy một mạng của hắn, lúc đó hắn cảm thấy, đời này bọn họ nhất định có thể hạnh phúc mĩ mãn.

Dù cho đánh mất chức quan ở Kim ngô vệ. Chỉ cần bọn họ tính toán tỉ mỉ qua ngày, tất cả đều không thành vấn đề.

Nhưng mà nữ nhân kia đúng là tiện nhân, lừa tình cảm của hắn không nói còn mang thai con của người khác.

Kẻ lừa đảo! Tất cả đều là kẻ lừa đảo!

Lúc trước nếu không phải Lục thị ăn mặc như một cô nương, hắn làm sao có thể động tâm tư, hắn thậm chí còn không hề ghét bỏ thân phận của nàng. Không có nhà mẹ đẻ, lại chạy nạn từ Tề quốc tới, hắn cho nàng vinh quang vô hạn, nàng lại cam tâm lừa dối hắn.

Nàng sao có thể đối xử với hắn như vậy! Lúc trước khi nàng cứu hắn, đó là ôn nhu đến mức nào a...

Dù cho hiện tại nhắm mắt lại, hắn phảng phất như vẫn có thể thấy được đôi mắt đẹp trong suốt như nước mùa thu của Lục thị.

Thanh Mặc Nhan sinh ra có bảy phần giống với Lục thị. Đáng tiếc đến bây giờ hắn vẫn không tra được gian phu của Lục thị là ai.

Thời điểm Lục thị còn sống, hắn từng ép hỏi qua nàng, nhưng mà nàng cái gì cũng đều không nói, chỉ cầu xin hắn thả cho nàng đi.

Bộ dạng của nàng như vậy, càng làm lửa giận của hắn ngập lên tận trời.

Hắn là thật sự động tâm với nàng, nàng sao có thể làm lơ hắn như thế. Lừa hắn không màng tất cả đem nàng cưới về phủ, cuối cùng còn phải nuôi dưỡng nhi tử của người khác.

Sở dĩ hắn không giết chết Thanh Mặc Nhan là vì muốn giữ lại để hắn phát tiết hận ý.

Chỉ là hắn không nghĩ tới, đứa nhỏ này phá lệ kiên nghị. Mặc kệ là cái gì cũng có thể học tốt, hắn không ít lần thở dài trong lòng, nếu hắn thật sự là nhi tử của mình thì tốt biết bao nhiêu...

"Hầu gia..." Thanh âm hạ nhân đánh gãy hồi ức của hắn.

"Chuyện gì?"

Một tiểu quản gia tiến vào trong phòng. Hắn khom người nói: "Khởi bẩm Hầu gia, tiểu nhân có chuyện không biết có nên nói hay không."

Lão Hầu gia liếc mắt nhìn hắn: "Nói đi."

"Tiểu nhân xuất thân từ thôn quê, trước có trở về thăm quê nhà, trong thôn có vài người xa lạ tới, bọn họ đi khắp nơi hỏi thăm về chuyện có liên quan đến lão bộc lúc trước Thanh Hầu phủ thả đi."

Tròng mắt lão Hầu gia lập tức trừng lớn lên: "Ngươi không có nghe lầm?"

"Không có, tiểu nhân còn cố ý hàn huyên với bọn họ vài câu, người bọn họ tìm chính là lão bộc hai mươi năm trước làm việc ở Thanh Hầu phủ, thôn tiểu nhân nguyên lai là có một người, chỉ là bà lão kia tuổi quá lớn, đã sớm bị con trai của nàng đón đi, không còn ở trong thôn..."

Lão Hầu gia yên lặng lấy ra nửa khối bạc vụn ném qua.

Tiểu quản gia tiếp bạc, vô cùng cao hứng lui xuống.

Lão Hầu gia gọi tâm phúc của hắn tới: "Tìm một cơ hội, xử lý tên tiểu quản gia kia, tốt nhất là làm cho hắn ngậm miệng vĩnh viễn, làm sạch sẽ chút, đừng nháo lên để người khác phát hiện."

Tâm phúc lĩnh mệnh đi làm việc.

Lão Hầu gia lại càng thêm đứng ngồi không yên.

Thời gian có chút trễ hắn lại gọi tâm phúc tới: "Phái người nhìn chằm chằm Thế tử bên kia, nếu hắn ra khỏi phủ nhất định phải bám theo, xem hắn đi những nơi nào."

Những chuyện trong phủ bám bụi đã lâu, hắn không muốn bị người lục lên, lộ ra trước mặt thế nhân.

Chương 302: Lão bộc Thanh Hầu phủ, diệt khẩu.

Tuy rằng Như Tiểu Lam luôn đợi ở trong Thanh Hầu phủ, nhưng những chuyện xảy ra bên ngoài nàng đều biết không sót một chuyện.

Có Sử Đại Thiên ở đây, mỗi ngày nàng đều có thể nghe được tin tức mới nhất.

Đề tài bàn tán của bá tánh trong thành, hạ nhân các phủ đi ra ngoài mua đồ cũng mang theo chút tin tức.

"Lục điện hạ bị Hoàng thượng phạt cấm túc, muốn hắn đóng cửa tự kiểm điểm trăm ngày."

"Nghe nói người bịt mặt ngày ấy cũng đã bị bắt, bị Đại lý tự Thiếu khanh giam vào ngục..."

Nơi nào có người bịt mặt, bất quá là Hoàng thượng muốn giấu tai mắt người đời, vì để che giấu cho con hắn mà thôi.

"Nhị thiếu gia vài lần đến phủ Liễu Dương quận chúa, đều bị nhốt ở ngoài cửa, hiện tại trên đường mọi người đều nói nhị thiếu gia nhân từ, là một người hết mực yêu thương nương tử đâu."

Nghe Sử Đại Thiên nói xong, Như Tiểu Lam kinh sợ trợn mắt há hốc mồm.

Người nhân từ trong lời bọn họ nói, người hết mực yêu thương nương tử, thật sự là nhị thiếu gia trong phủ bọn họ sao?

Nhìn như thế nào cũng không giống a.

Sử Đại Thiên cười hắc hắc: "Đây hẳn là chủ ý của lão Hầu gia, làm như vậy sau này nhị thiếu gia mới có thể cưới được nương tử, bằng không làm gì có cô nương nhà ai nguyện ý gả cho hắn."

Cẩn thận nghĩ lại thấy cũng đúng, đến ngay cả Ngũ thị cũng phải giả vờ bệnh nặng để trốn về nhà mẹ đẻ, những người bên ngoài thật sự không đoán ra được chút gì sao?

Nàng đang nói chuyện cùng với Sử Đại Thiên, Huyền Ngọc từ bên ngoài tiến vào nói: "Như cô nương, đã thu thập đồ đạc xong rồi sao?"

Bởi vì ngày đó ở trong cung, Hoàng thượng đã đồng ý để Thanh Mặc Nhan mang nàng đến Thạch Phường trấn, đến phủ Minh Duyệt quận chúa ở mấy ngày, cho nên lúc này đây nàng phải mang theo không ít đồ đạc.

Nàng nhìn kỹ hai cái rương trong phòng, đây là toàn bộ những thứ nàng muốn mang mang theo nhưng không được.

Thanh Mặc Nhan không cho nàng mang theo những thứ đáng giá, nói là đến lúc đó đặt mua là được, nàng suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng đúng, nàng cũng không có ý định sống luôn ở phủ Minh Duyệt quận chúa bên kia.

Nhìn bộ dáng lưu luyến không rời của nàng, Huyền Ngọc an ủi nói: "Thế tử đã phái người đến Thạch Phường trấn trước, đồ đạc trong phủ quận chúa đều đã được đặt mua đầy đủ, Như cô nương chỉ cần mang theo chút đồ tùy thân là được."

Đôi mắt Như Tiểu Lam lập tức sáng lên.

Có Thanh Mặc Nhan thật sự là bớt lo a, mặc kệ đi đâu đều không cần nàng phải nhọc lòng.

"Sử Đại Thiên cũng đi sao?" Như Tiểu Lam hỏi.

"Đương nhiên rồi." Sử Đại Thiên cười hắc hắc nói: "Thật vất vả mới được trở về, cuối cùng tiểu nhân cũng có thể đi khoe khoang khắp trấn rồi."

Sử Đại Thiên chính là người ở Thạch Phường trấn. Tuy rằng bên người không có thân nhân, nhưng nói đến cùng đây cũng là nơi sinh ra và lớn lên của hắn.

Lúc trước hắn lựa chọn đi theo Thanh Mặc Nhan rời khỏi trấn, có thể nói đó là quyết định chính xác nhất của hắn.

Huyền Ngọc sai người nâng rương của Như Tiểu Lam đi.

Trên người Như Tiểu Lam chỉ mang theo một cái túi gấm, bên trong có chút chu sa cùng lá bùa gì đó.

Khi ra khỏi phủ Như Tiểu Lam chú ý tới có một tên hạ nhân đang lén lút duỗi đầu nhìn ra bên ngoài.

Như Tiểu Lam kinh ngạc nhìn qua, người nọ lập tức lùi lại, núp vào.

Đây là chuyện gì? Chẳng lẽ lão Hầu gia phái người theo dõi nàng?

"Như cô nương lên xe đi." Huyền Ngọc đứng ở cửa phủ, không thèm nhìn tới tên hạ nhân đang rình coi kia.

"Hắn..." Như Tiểu Lam nghĩ phải nhắc nhở Huyền Ngọc, đột nhiên nhớ tới Huyền Ngọc cùng những tử sĩ bảo hộ xe ngựa đều rất giỏi võ công. Bọn họ sao có thể không phát giác ra có người đang rình coi được.

Những việc này không cần nàng phải lo lắng đi .

Lên xe ngựa, rời khỏi Thanh Hầu phủ, tâm tình Như Tiểu Lam không tốt lên được.

Đi Thạch Phường trấn, nàng muốn nhìn một cái xem, phủ quận chúa của nàng có giống với nơi nàng sống ở hiện đại không.

Nàng đang nghĩ ngợi xe ngựa đột nhiên đi chậm lại.

Nhấc mà xe lên, Như Tiểu Lam chú ý tới Thanh Mặc Nhan cưỡi ngựa mang theo một vài người đang đứng ở chỗ cửa thành đợi nàng.

Di? Trừ bỏ Trường Hận ra, như thế nào đến ngay cả Ngàn Thừa lão nhân đầu bếp Đại lý tự cũng theo tới đây, chẳng lẽ dọc theo đường đi đều phải ăn bánh bao sao?

Trường Hận đi theo bọn họ nàng còn có thể lý giải được. Bởi vì Thanh Mặc Nhan sẽ mượn cơ hội này để cùng Trường Hận đi lên núi tìm kiếm Trường Nguyên lão tiên sinh chân chính.

Thanh Mặc Nhan ngồi trên lưng ngựa nhìn nàng một cái, hiển nhiên không có ý muốn lên xe.

Đoàn người rời khỏi cửa thành, chính thức xuất phát.

Ước chừng đi được khoảng nửa canh giờ, xe ngựa một lần nữa đi chậm lại.

Có người gõ vào thân xe.

Như Tiểu Lam nâng màn xe lên, chỉ thấy Thanh Mặc Nhan cưỡi ngựa lại gần đây.

"Biến thành mèo hương đi theo ta." Hắn cúi đầu nói.

Như Tiểu Lam ngẩn người, hắn rất ít khi chủ động yêu cầu nàng biến thành bộ dáng mèo hương.

Hắn đã nói ra yêu cầu này, tất nhiên sẽ có lý do của hắn.

Như Tiểu Lam ở trong xe biến trở về bộ dáng mèo hương, sau đó nhảy lên cửa sổ xe.

Thanh Mặc Nhan bất động thanh sắc vươn tay tới, túm lấy sau cổ nàng, bỏ nàng vào trong lòng ngực.

Vừa đến trên người hắn. Nàng lập tức hoạt động thân thể tìm một tư thế thoải mái nhất, sau đó oa oa bất động.

Thanh Mặc Nhan buông màn xe xuống, đánh ngựa rời khỏi.

Như Tiểu Lam thò đầu nhỏ ra, tò mò nhìn Thanh Mặc Nhan cưỡi ngựa rời khỏi đội ngũ.

Bên người bọn họ chỉ mang theo Huyền Ngọc cùng ba tên tử sĩ ăn mặc thành gia đinh, còn một người nữa cư nhiên là đầu bếp Đại lý tự Ngàn Thừa lão nhân.

Này rốt cuộc là tổ hợp kỳ quái gì a, bọn họ đây là muốn đi đâu?

Cảm giác được ánh mắt khó hiểu của vật nhỏ, Thanh Mặc Nhan cúi đầu xoa xoa đầu nàng: "Ngàn Thừa xuất thân từ sơn tặc, quen biết không ít người trong hắc đạo, hắn giúp ta tìm lão bộc trước kia của Thanh Hầu phủ."

Ánh mắt Như Tiểu Lam sáng lên.

Thật sự tìm được rồi! Nói như vậy rất nhanh bọn họ có thể biết được lúc trước lão Hầu gia cưới Lục thị vào cửa như thế nào.

Đoàn người phóng ngựa chạy như điên, xuyên qua đường nhỏ, lại chạy tiếp nửa canh giờ không sai biệt lắm, lúc này mới nhìn thấy phía trước xuất hiện một tòa thôn xóm.

Ngàn Thừa lão nhân để tay lên miệng, huýt sáo một tiếng bén nhọn.

Không lâu sau, từ trong thôn chạy tới một mao đầu tiểu tử (*).

(*) Mao đầu tiểu tử: nhóc con tóc còn để chỏm

Ngàn Thừa nhìn tiểu tử kia nói với Thanh Mặc Nhan: "Chính là hắn tìm được chỗ này, Thiếu khanh đại nhân đi theo hắn đi."

Thanh Mặc Nhan hơi hơi gật đầu, giục ngựa chỉ dẫn theo một mình Huyền Ngọc đi theo mao đầu tiểu tử vào trong thôn.

Ngàn Thừa cùng ba tử sĩ khác chờ ở bên ngoài.

Mao đầu tiểu tử dẫn bọn họ vào một hộ gia đình.

Sân không lớn, nhìn không giống như giàu có, nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ.

"Nhị nương, Thế tử đến." Mao đầu tiểu tử cúi đầu vào trong nhà gọi một tiếng.

Thanh Mặc Nhan xuống ngựa, ôm Như Tiểu Lam đã biến thành mèo hương bước vào cửa.

Một vị lão thái thái đã hơn sáu mươi tuổi đi ra, run run rẩy rẩy quỳ xuống: "Xin thỉnh an Thế tử..."

Thanh Mặc Nhan duỗi tay ra đỡ: "Lão thái không cần đa lễ."

Huyền Ngọc tiến lên giúp đỡ lão thái đứng dậy.

Mọi người đi vào nhà.

Lão thái thái cười khổ nói: "Thế tử muốn biết cái gì, xin thỉnh nói thẳng, lão nhân đã tới tuổi này rồi, dù cho người của Hầu gia có tìm tới, cũng cùng lắm là mất đi một cái mạng mà thôi."

"Phụ thân ta từng tìm tới ngươi sao?" Thanh Mặc Nhan hơi nheo mắt.

"Không chỉ là tới tìm lão thân... Những người năm đó rời khỏi phủ, tất cả đều cố gắng trốn đi, đến bây giờ sợ là không còn mấy người."

Nghe xong lời này, Như Tiểu Lam kinh ngạc trợn tròn mắt mèo.

Đây là có ý gì? Chẳng lẽ mặt ngoài lão Hầu gia đem lão bộc thả hết về quê, nhưng sau lưng lại âm thầm giết người diệt khẩu sao?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com