Phần 5: Đi tìm chân tướng
Note: Trong fic này có nhiều tình tiết do người viết nghĩ ra, không có trong nguyên tác, mọi người xin đừng đả kích.
HI TRỪNG ÁI TÌNH KÍ SỰ + VONG TIỆN TÌNH KHÚC
#Hi_Trừng | #Vong_Tiện
#Fanfic #7 | #5
-Tiểu thư cùng ta đến chỗ Đại Tướng quân thì sẽ rõ cả thôi.
Quân sư cầm chiết phiến, ung dung đi phía trước. Ôn Trần chậm chạp theo sau. Ngụy Vô Tiện cảm nhận rõ ràng sự run rẩy sợ hãi cùng lo lắng tột độ của y.
Haizzz, hiển nhiên là vị Đại Tướng quân kia bắt y làm mồi nhử đi.
-Đại Tướng quân, Ôn tiểu thư đã đến.
Quân sư bước vào trong lán, cung kính thi lễ với nam nhân cao cao tại thượng đang xem chiến đồ trên án thư. Nam nhân ngước đôi mắt hẹp dài sắc sảo nhìn Ôn Trần, trên gương mặt băng lãnh có thêm phần ấm áp. Hắn cất giọng :
-Ôn Tiểu thư, mời ngồi.
-Tạ Đại Tướng quân.
Ôn Trần thi lễ rồi ngồi xuống ghế, mắt đề phòng nhìn hai người kia.
-Quân sư, người ra ngoài đi. Tự ta nói chuyện với Ôn tiểu thư.
Quân sư phất áo đi khỏi. Vị Đại Tướng quân quý khí hơn người kia liền ôn nhu hạ mình quỳ một gối trước mặt Ôn Trần.
-A Trần...
-Đại Tướng quân, xin ngươi đừng như vậy.
Ôn Trần thập phần khó xử.
Ngụy Vô Tiện đoán già đoán non mối quan hệ giữa hai người này. Xem ra đại tướng quân là thích Ôn Trần, nhưng Ôn Trần và con trai hắn lại có giao tình?! Hẳn là như thế đi.
-A Trần! Tại sao nàng không chấp nhận tâm ý của ta?!
-Đại Tướng quân, ta cùng Hứa Văn đã có hẹn ước, thiên sơn vạn thủy không chia lìa. Xin ngươi đừng làm khó ta.
Ôn Trần một mực từ chối nhìn vào mắt đối phương, trong lòng rối ren.
Quái lạ, Ngụy Vô Tiện nghĩ, Ôn Trần là nam nhân, cải nữ trang lại được yêu thích như vậy, thậm chí còn hẹn ước với cả nam nhân khác.
-Hứa Văn?! Nàng chọn tên tiểu tử đó sao?! Nàng vì hắn nên mới khăng khăng đòi theo đến chiến trường này?!
Vị Đại Tướng quân mặt mày cau có, hai mắt gằn lên tia máu.
-Hứa Văn là con trai ngươi.
Ôn Trần hai mắt đã phiếm lệ.
-Thì sao?! Dù có là ai đi chăng nữa, nữ nhân của ta, đừng hòng chiếm đoạt!
Sau đó hắn đứng dậy ôm Ôn Trần ném lên giường, thô bạo cúi xuống hôn. Hôn đến môi y sưng tấy.
-A Trần, ta không muốn cường bạo nàng nhưng nàng một mực cự tuyệt ta, ta không cam tâm.
Nói rồi hắn hung hăng xé toạc y phục của Ôn Trần. Cơ thể tuyệt mĩ trắng trẻo lộ ra, cần cổ trắng ngần, xương quai xanh tinh xảo,...nhưng vùng ngực phẳng phiu...
-Nam nhân?!
Vẻ mặt hắn phi thường ngạc nhiên cùng chán ghét.
Ôn Trần hoảng sợ kéo chăn che lấy thân mình. Ngụy Vô Tiện cũng cảm thấy tim mình đang đập thình thịch thình thịch như muốn rớt ra ngoài.
-Hahaha, ta bấy lâu nay ở cùng ngươi, lại không nghĩ ngươi là nam nhân...Thảo nào lại có thể chịu đựng mọi gian truân, vất vả, bám theo Hứa Văn đến đây. Ta tự hỏi nó có biết ngươi là trên đoạn tụ đáng ghét không?! Gương mặt thanh tú, kiều diễn thế này mà lại là một nam nhân?! Hahaha...
Hắn ta cười như điên như dại loạng choạng lùi bước về sau rồi ngã phịch xuống đất.
-Nực cười!
-Đại Tướng quân,...xin...xin ngươi đừng nói cho Hứa Văn biết...
Ôn Trần khẩn thiết van nài, hai mắt đã sớm ứa lệ.
-Trừ khi ngươi chấp nhận hi sinh chính mình làm mồi nhử quân địch. Ngươi dung mạo trầm ngư lạc nhạn, ngón đàn lại tuyệt đỉnh, để ngươi mê hoặc đám đàn ông bên kẻ thù quá thích hợp.
-Ta...ta...không thể...ta không thể phản bội Hứa Văn...thân xác này, ngoài hắn sẽ không trao cho ai khác...
-Ngươi vẫn còn mộng tưởng chính mình cùng nó còn có thể tiếp tục?! Ngươi là nam nhân!
Hai chữ "nam nhân" tựa lưỡi dao sắc lạnh đâm xuyên qua trái tim y. Tâm y đau nhói, cả cơ thể run rẩy. Nước mắt cứ tuôn ra không ngừng.
Ngụy Vô Tiện cũng thấy đau đớn thay cho Ôn Trần. Hắn và Lam Vong Cơ cùng nhiều đoạn tụ khác ở Tu Chân Giới phần nào được cảm thông, chấp nhận. Nhưng Ôn Trần xem ra đã sớm rời khỏi Ôn gia, đi đến tận chốn biên ải cùng Hứa Văn, sống cùng những người bình thường, việc hắn là đoạn tụ, những kẻ này khó có thể nhìn nhận...
-Đại Tướng quân, ta với Hứa Văn là thực lòng,...ta...ta...muốn ở cùng hắn một thời gian nữa...
-Hừ! Ngươi muốn?! Nhưng nó có muốn ở cùng ngươi không?! Khi mà nó biết ngươi không phải thiếu nữ kinh tài tuyệt diễm, cầm ca tinh thông, mà là một nam nhân, nó còn dám ở cùng ngươi?!
-Hứa Đông Cảnh này dám!
Hứa Đông Cảnh là đại danh của Hứa Văn, con trai của Đại Tướng quân Hứa Thiệp Trương.
-Cha, ngươi đừng làm khó A Trần. Tâm ta duyệt y, dù y là nam nhân hay nữ nhân, ta đều một lòng yêu thích.
Cậu chạy đến ôm y trong lòng, cởi áo khoác choàng lấy y, che đi cơ thể y.
-Được, được lắm...
Hứa Thiệp Trương khinh bỉ nhìn bọn họ, nghiêm chỉnh đứng dậy, sửa sang lại y phục.
-Vậy, ta chấp thuận cho hai ngươi, song...Ôn tiểu thư à... Ôn công tử đây, nhất định phải giúp ta chiến thắng quân địch.
-Quân địch?! Y làm sao chống lại bọn chúng?!
Hứa Văn phẫn nộ gằn giọng. Hứa Thiệp Trương nhếch môi:
-Tự ý thấu hiểu. Các ngươi cút!
Sau đó cảnh trước mắt Ngụy Vô Tiện tối sầm, khi hắn nhìn thấy được cảnh vật xung quanh thì đã là một tẩm điện xa hoa lỗng lẫy mang hương trầm nồng nặc. Cổ tay hắn đau buốt, nhìn xuống đã không thấy mười ngón tay thon dài xinh đẹp. Ôn Trần nhỏ lệ khóc.
Ngụy Vô Tiện tự nhủ, chắc chắn là Hứa Thiệp Trương giở trò.
Cánh cửa đột ngột mở ra. Một đám nam nhân khoảng mười người bước vào. Người nào người ấy râu hùm hàm én mày ngài dữ tợn. Ôn Trần phát hoảng liên tục run rẩy, nếu có cái gương trước mặt, hẳn là sẽ thấy một cái mặt tái xanh, tái mét không còn giọt máu chứ không phải gương mặt xinh đẹp hồng hào...
-Chà chà, trong đoàn ta có một mĩ nhân thế này mà không ai biết, haizzzzz... nếu biết trước thì đã mang ả ra phục vụ sớm hơn.
-Đúng đúng, thật xinh đẹp.
-Đại Tướng quân, thỉnh ngài thưởng thức trước.
-Hahaha, ta đến đây chú cừu non...
...
Sau đó là một màn mây mưa uy vũ mà chính Ngụy Vô Tiện cũng thấy thê thảm thay cho Ôn Trần. Hắn không hiểu đám nam nhân kia nói cái gì, nhưng chắc chắn đều là trêu ghẹo, khinh bỉ,...Bọn chúng đem Ôn Trần ra làm món đồ chơi để thoả mãn thú tính, và việc y là nam nhân dường như càng kích thích bọn chúng...
-Buông ra!
-Cứu tôi với!
-Không...không muốn!
-Tha cho tôi...tha cho tôi!
-Cứu với...cứu...
-Đừng...đừng mà...
-Áhhhhhhh....
-Không!...Tha cho tôi...ha....
Đúng như lời Lam Hi Thần kể, bọn tướng quân đê tiện, dâm ô sau khi phát tiết liền gục xuống, sùi bọt mép, giãy giụa...
Ôn Trần vừa đau đớn vừa tủi nhục nằm sõng soài giữa những cái xac đàn ông bẩn thỉu.
Bên ngoài có tiếng hô hào, chắc là quân ta tập kích phản công. Bọn lính địch đập cửa tẩm điện nhưng không vị tướng nào trả lời. Nghi ngờ, chúng phá cửa xông vào. Thấy các tướng quân đứng đầu đã chết cả, chúng giận dữ trút lên Ôn Trần dở sống dở chết. Chúng đem sáp nến nóng chảy nhỏ lên mặt nàng, gương mặt nhanh chóng bị hủy hoại.
-A Trần!!!
Hứa Đông Cảnh dẫn một nhóm lính xuất hiện. Cậu cho quân xử lí hết bọn lính địch.
Còn cậu chạy đến ôm lấy thân thể nhơ nhớp của Ôn Trần.
-A Trần, sao ngươi ngốc như vậy?!...Ta xin lỗi, không thể bảo vệ ngươi,...Ta phải làm thế nào bù đắp cho ngươi đây?! ...A Trần, ta vô dụng, khiến ngươi phải chịu uỷ khuất, A Trầnnnnnnnn!!!
Ôn Trần hai mắt mờ đi nhưng vẫn cảm nhận trên mặt mình từng giọt, từng giọt nước mắt nóng hổi của đối phương...
Không gian tối om lại bừng sáng một lần nữa. Ôn Trần lại vận trên mình y phục diễm lệ, khôi phục dáng vẻ ưu ưu nhã nhã, tôn quý đài các. Y đứng nép mình phía sau gốc cây đại thụ, nhìn về phía một đôi nam nữ đang tình tứ trò chuyện.
-Hứa Văn, ngươi nói xem Ôn tiểu thư đó có phải rất kì lạ.
-A Ngân, chuyện của nàng ấy ta không để tâm, không chú ý đến thì sao có thể bình luận?!
-Ngươi đấy, hôm trước còn tự mình mang nàng từ doanh trại địch về.
-Ta chỉ vô tình bắt gặp, liền cứu nàng về.
-Nhưng ta nghe nói, nàng bị bọn tướng địch ấy ấy đúng không?! Cả doanh trại đang đồn ầm lên, à mà không phải đồn, chính Đại Tướng quân cùng Quân sư nói nhờ một nữ nhân mà chiến thắng nhưng lại nói nàng ta chết rồi. Hừ, người còn sống sờ sờ...
-Nàng không hiểu. Cha ta làm như vậy để giữ lại thanh danh cho nàng ấy.
-Cũng phải. Mà Hứa Văn, mười ngày nữa quay về kinh đô rồi.
-Ta biết. Lễ thành hôn của chúng ta sẽ rất tuyệt vời. Ta sẽ khiến nàng nhớ mãi lễ thành hôn này, người trong kinh thành trong nhiều năm đều nhắc đến.
-Ngươi thật là...
Ôn Trần ngồi thụp xuống khóc nức nở. Y nhìn hai cổ tay băng bó của mình, y vì được ở cạnh Hứa Văn mà hi sinh cơ thể, nhan sắc, trinh tiết, danh dự, phẩm giá,...nhưng hắn mười ngày nữa sẽ thành hôn với một người khác - một nữ nhân thật sự. Nàng ta có bàn tay thanh mảnh, trắng trẻo; có gương mặt thanh thuý viên hoạt; có tất cả những gì y không có...
Ôn Trần đau khổ quệt sạch nước mắt, bước đến trước mặt Hứa Văn. Y nói trong bi phẫn, từng câu từng chữ là xé ruột xé gan mà thốt lên:
-Hứa Văn, ta một lòng vì ngươi, hi sinh hết thảy vì ngươi, vậy mà người lại lừa dối ta, bỏ rơi ta... Đúng, ta bây giờ không còn dung mạo xinh đẹp, không còn tay chơi đàn, không còn trinh tiết, không còn cả gia thế vọng tộc lẫn danh dự phẩm giá, nhưng vì ngươi ta mới mất tất cả...Ngươi sao lại có thể đối xử với ta như vậy?! Ngươi từ trước đến nay rốt cuộc vì cái gì gần gũi ta?! Tâm duyệt ta?! Yêu thích ta?! GIẢ DỐI!!! Uổng công ta tin tưởng ngươi, ta lầm rồi! TA!!! HẬN!!! NGƯƠI!!!
Ôn Trần phất áo rời đi, không nghe một câu giải thích nào từ đối phương. Y đi một mạch đến lán của Hứa Thiệp Trương, hai mắt hằn tia máu dữ tợn.
Thấy người cần tìm, y bật cười khinh bỉ:
-Hứa Thiệp Trương, ngươi được lắm, cha con ngươi cùng nhau hợp sức lừa ta. Được lắm! Các ngươi đã thành công lừa ta, hả hê lắm, sung sướng lắm, vui vẻ lắm đúng không?! Hahaha!!! Ta đến đây để đòi lại tất cả, nhưng đòi thì đòi, mọi thứ có thể về như lúc đầu sao?! Dung mạo của ta, tiết hạnh của ta, tình cảm của ta,...có thể trở về như lúc đầu sao?! Ngươi với hắn đúng là cha nào con nấy!
Y điên dại đập phá tất cả những thứ y thấy, cả lán bỗng chốc bừa bãi, hoang tàn.
-A Trần, ta không lừa ngươi. 10 ngày nữa, ta cùng Hứa Văn sẽ trở về kinh đô, rồi chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ...
-Câm miệng!!! Còn muốn nói dối ta?! Ta ngu ngốc đến vậy sao?! Ngươi tưởng mấy lời ngon ngọt ấy có thế dụ dỗ ta?! Đừng hòng! Cái hôn sự hão huyền ấy, ta không dám mơ tới...
-Ôn Tiểu thư?!
Quân sư bước vào, nhìn thấy người thiếu nữ mặt méo mó biến dạng như ma quỷ sợ hãi đánh rơi hộp trang sức. Song trong hộp không có gì cả, chỉ rơi ra một bàn tay,...
-Tay của ta?!
Ôn Trần ngã quỵ xuống, run rẩy bò đến chỗ bàn tay được tẩm thuốc vẫn thon dài vẹn nguyên.
-Ôn Tiểu thư?!
Quân sư ái ngại nhìn nàng. Hứa Thiệp Trương bất đắc dĩ lắc đầu:
-Ông mang nó đặt lại vào hộp, đưa cho nàng, rồi dẫn nàng rời khỏi. Hứa Thiệp Gia Trang, đưa nàng đến đó tĩnh dưỡng.
-Rõ.
Quân sư thu xếp mọi việc theo chỉ thị.
Ôn Trần ngồi thẫn thờ trong xe ngựa. Y như một xác chết chưa chẳng còn là thiếu nữ ngày nào.
Ngụy Vô Tiện chẳng buồn cảm khái thêm điều gì nữa. Ôn Trần này, có lẽ còn đau khổ hơn hắn của kiếp trước...Hắn ít nhất vẫn còn có người âm thầm quan tâm, âm thầm yêu thương, ít nhất hắn mấy lần suýt mất tay, chân đều tai qua nạn khỏi; hay hắn may mắn còn lại nhan sắc xếp hạng tư...Haizzzz, thật quá bi thương!
Ngụy Vô Tiện lơ đễnh một chút, trước mắt đã toàn nước là nước. Ôn Trần nhảy xuống sông. Y dùng cánh tay yếu ớt ôm chặt hộp trang sức.
-Ngụy Anh!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com