Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

tâm lý

Rất có thể ấy đang mắc chứng rối loạn cảm xúc

00:00:01 06/02/2012

 Lynkie - Theo PLXH

 Che giấu cảm xúc – chuyện thường ngày lại gây hại cho teen

 Trầm cảm khi trời vào đông – chứng bệnh lạ và lại quen

Tuổi teen là độ tuổi phát bệnh rối loạn cảm xúc cao nhất - chiếm tới 40,5% tổng số ca mắc chứng bệnh này.

Rối loạn cảm xúc – căn bệnh phổ biến trên toàn thế giới

Rối loạn cảm xúc lưỡng cực (gọi tắt là rối loạn cảm xúc) là chứng bệnh tâm lí xếp thứ hai trong danh sách các bệnh rối loạn tâm thần phổ biến nhất thế giới. Thậm chí, căn bệnh này hiện đang đe dọa cuộc sống của 10% dân số các nước châu Âu và châu Mỹ đấy các ấy ạ!

Rối loạn cảm xúc là tình trạng rối loạn tại não bộ gây ra sự biến đổi bất ổn về tinh thần. Bệnh mang tính chu kỳ tức là người bệnh có thể chuyển từ cảm xúc hưng phấn (vui vẻ tột độ) sang cảm xúc ức chế (trầm cảm) và ngược lại một cách nhanh chóng. Tuy nhiên, do tính bất ổn định của bệnh, các trạng thái luân phiên nhau thường thay đổi một cách bất ngờ mà không hề báo trước.

Vì sao lại có căn bệnh này nhỉ?

Mặc dù đã nghiên cứu trong nhiều năm nhưng thực tế, nguyên nhân đích thực của căn bệnh vẫn còn là ẩn số đối với các bác sĩ tâm thần. Hiện tại chỉ có các yếu tố gây tái phát bệnh hay gia tăng mức độ nguy hiểm của bệnh là đã được xác định rõ. Cụ thể đối với tuổi chúng mình, đó là do áp lực quá lớn trong quá trình học tập, làm việc; lạm dụng chất cồn, chất gây nghiện; do tiền sử bệnh tâm thần của gia đình...

Dấu hiệu của bệnh là gì thế?

Cảm xúc ức chế (trầm cảm):

Trạng thái đầu tiên của bệnh là cảm giác buồn bã; đánh mất ý chí, nghị lực; thờ ơ với cuộc sống cũng như mất đi những thú vui hằng ngày; xuất hiện những ý nghĩ bi quan, đau khổ, tang tóc về cuộc sống và thế giới xung quanh; dằn vặt bản thân vì lỗi lầm trong quá khứ; tự cho mình là vô dụng dẫn đến ý tưởng và hành vi tự sát. Các triệu chứng này thường gia tăng vào buổi sáng và giảm nhẹ vào buổi chiều đấy teen ạ! Cùng với sự tác động từ cảm xúc, cơ thể chúng mình cũng phát ra những dấu hiệu như:

- Chán ăn, mất ngủ, gầy sút.

- Hoạt động chậm chạp, mất tập trung, hay quên.

- Không chú ý đến việc vệ sinh cơ thể, ăn mặc lôi thôi hơn so với thói quen hằng ngày.

Cảm xúc hưng phấn (vui vẻ tột độ):

Trạng thái này có biểu hiện trái ngược hoàn toàn với trầm cảm đó nghen! Mới đầu các ấy sẽ ngủ ít dần đi, thậm chí là cảm thấy không cần phải ngủ cũng được. Khí sắc hưng phấn đột ngột như bị kích thích, vô cùng khoan khoái, học tập với khối lượng lớn bất thường mà không biết mệt mỏi. Đầu óc luôn tràn ngập những dự án và kế hoạch mới. Tính tình hào phóng, ăn tiêu hoang phí mà không cần biết hậu quả. Nói nhiều hơn bình thường, câu văn trở nên khác lạ, cường điệu hóa và phô trương hơn. Đôi khi các ấy có thể nói năng rất lộn xộn, có thói quen viết lung tung, không có nội dung rõ ràng.

Khi bệnh tiến triển nặng, các ấy sẽ có những biểu hiện kích động như la hét, giận dữ vô cớ, đánh người, xuất hiện triệu chứng ảo giác và hoang tưởng nữa cơ. 

Tớ phải làm sao khi biết mình mắc bệnh?

Nếu ấy cảm thấy mình đang mắc phải chứng bệnh này, teen hãy lập tức thực hiện những điều sau nhé:

- Ngay lập tức đến gặp bác sĩ tâm lí khi có những dấu hiệu bất thường.

- Đối với trường hợp bệnh tiến triển nặng, các ấy sẽ được chỉ định điều trị tại bệnh viện. Tuy nhiên, trong giai đoạn ổn định và tự điều trị tại gia đình, ấy cần duy trì một cách nghiêm túc việc dùng thuốc theo đơn của bác sĩ.

- Hãy tìm đến sự trợ giúp, chia sẻ của người trong gia đình, bạn bè. Tuyệt đối tránh các mâu thuẫn và xung đột có thể là nguy cơ phát bệnh.

- Tích cực tham gia các hoạt động tập thể, chăm chỉ tập thể dục để tăng cường sức khỏe cho mình nhá!

Che giấu cảm xúc – chuyện thường ngày lại gây hại cho teen

00:00:01 09/02/2012

 Chuột Chít - Theo MASK

 Rất có thể ấy đang mắc chứng rối loạn cảm xúc

Dù trong lòng chỉ muốn khóc nhưng ngoài mặt ấy vẫn cười là ấy đang che giấu cảm xúc đấy!

Từ xa xưa, cha ông chúng mình thường dạy con, cháu rằng làm người phải sống thật với chính mình. Điều này không chỉ là đạo đức làm người, là điều hay - lẽ phải teen nên cố gắng thực hiện mà nó cũng là một cách để chúng mình có thể gìn giữ sức khỏe tốt hơn đó! Mới đây, trong một nghiên cứu về tâm lí của con người, các nhà khoa học Nga đã ngỡ ngàng khi phát hiện ra, những người có thói quen che giấu suy nghĩ thật (dân gian chúng mình hay gọi là “sống 2 mặt” đó!) có nguy cơ mắc nhiều chứng bệnh tâm lí nặng gấp 2 lần so với những người “ruột bỏ ngoài da” đấy các ấy ạ! Cùng xem những tác hại mà nó gây ra với sức khỏe của chúng mình là gì nhá!

Thần kinh phân liệt chỉ vì “sống 2 mặt”

Nghe có vẻ vô lí nhưng trường hợp này lại hoàn toàn có thể xảy ra đó nghen! Thông thường những bạn quen “sống 2 mặt” thường giấu nhẹm đi cảm xúc của mình. Dù vui, buồn, tức giận, ghét bỏ thì các bạn này vẫn luôn thể hiện ra ngoài ở trạng thái cảm xúc cố định (thường là luôn tỏ ra hài lòng, vui vẻ với mọi thứ xung quanh mình). Điều này dần dần tạo nên phản xạ vô điều kiện cho não bộ làm xuất hiện thêm một trạng thái tâm lí tồn tại song song với cảm giác thật. Biểu hiện mới đầu của căn bệnh chỉ là đa nhân cách. Sau một thời gian bệnh tiến triển, các ấy này sẽ có những trạng thái tâm lí đáng sợ hơn như: cho rằng ý nghĩ của mình bị phát thanh, ý nghĩ của mình bị người khác biết hoặc họ đọc được ý nghĩ của mình; nghi ngờ có người theo dõi, ám hại hay đầu độc mình, ghen tuông vô lý; nghe, nhìn, ngửi hoặc cảm thấy những gì mà người khác không thấy (không có trong thực tế); tính khí vui buồn, giận dữ thất thường…

Rối loạn cảm xúc lưỡng cực

Đây chính là căn bệnh tâm lí phổ biến thứ 2 trên thế giới và cho đến giờ vẫn chưa thể xác định chính xác được nguyên nhân gây bệnh. Tuy nhiên, theo điều tra của các chuyên gia, trong 10 bệnh nhân mắc phải chứng tâm lí này thì có đến 4 người thường có thói quen “không khai thật lòng mình”. Thậm chí ngay cả khi được các bác sĩ phỏng vấn, họ cũng tìm cách để giấu cảm xúc và suy nghĩ thật. Lý giải về điều này, chuyên gia tâm lí học John Mcfield cho rằng mới đầu, bạn chỉ giấu cảm xúc theo thói quen và tự tin rằng não bộ và tâm lí của mình có thể điều khiển được tình cảm và biểu hiện gương mặt của mình. Tuy nhiên, không phải ai cũng có tâm lí đủ vững để có thể thực hiện thói quen này trơn tru suốt được, đặc biệt là với tuổi chúng mình - khi tính cách còn chưa được định hình rõ ràng. Điều này dẫn đến sự rối loạn giữa biểu hiện bên ngoài và cảm xúc thật, dần dần trở thành bệnh tâm lí rối loạn cảm xúc lưỡng cực. 

Chứng tự kỉ chỉ vì “sống 2 mặt”

Các ấy biết không, những người mắc chứng bệnh tự kỉ thường có kĩ năng cao trong việc quan sát, nhìn nhận và dò xét thái độ của người xung quanh… Và đáng tiếc thay, đây cũng là một trong những tài năng “trời ban” dành cho những ấy “sống 2 mặt”. Do luôn phải giấu cảm xúc, các bạn này phải tự rèn cho mình sự quan sát biểu hiện của người khác thật kĩ càng, chú ý đến mọi điều diễn ra xung quanh mình và thực tế, tâm hồn của họ rất nhạy cảm. Chính sự sợ hãi nỗi cô đơn, sợ mình bị cô lập là một trong những nguyên nhân chính khiến các bạn này không sống thật với mình. Thế nhưng, càng chú ý đến phản ứng của người khác bao nhiêu, càng nói dối chính mình nhiều bao nhiêu thì các bạn này càng phải tiếp nhận những phản ứng trái chiều bất lợi cho mình. Chỉ cần 1 chút sơ hở thôi, khi sự thật lộ ra, họ sẽ phải gánh chịu việc bị tẩy chay, bị ghét bỏ, nói xấu nhiều vô kể… Nỗi sợ hãi chồng chất lên nhau khiến tâm lí của các bạn này luôn trong tình trạng căng thẳng, tâm trí bất ổn. Kết quả cuối cùng, vỏ ốc được dựng lên của các bạn này đã đẩy họ rơi vào chứng bệnh tự kỉ cấp độ 2 luôn đó!

Kết

Ở tuổi chúng mình, khi còn chưa phải tiếp xúc nhiều với xã hội phức tạp, việc sống thật với bản thân là yếu tố cực kì quan trọng giúp ấy định hình tính cách và trở thành người hòa nhập với xã hội tốt nhất. Vì thế, đừng vì sự e ngại đối với bất cứ điều gì trong cuộc sống hay chỉ vì chút ghen tị nhất thời mà các ấy tạo ra cho mình “chiếc mặt nạ thủy tinh” mong manh. Nếu nó vỡ, hậu quả mà tụi mình phải gánh chính là cái nhìn thiếu thiện cảm của mọi người xung quanh. Còn nếu nó tồn tại vững bền thì tâm lí và sức khỏe của các ấy lại chính là những yếu tố phải chịu thiệt hại nhiều nhất đấy!

Suốt ngày "GATO" cũng khiến sức khỏe teen suy giảm

00:01:00 21/01/2012

 Linh Ji - Theo PLXH

Ghen ăn tức ở cũng là bệnh đó các ấy ạ!

Ghen tị - những ảnh hưởng nhãn tiền đến sức khỏe

Chắc hẳn ai cũng từng trải qua cảm giác chẳng hề dễ chịu khi thấy một ai đấy có gì đó nổi trội, tốt đẹp hơn mình hay có được điều mà mình ao ước, mong muốn. Đó là một cảm giác đến rất tự nhiên và cũng khó tránh khỏi với mỗi người. Thế nhưng, nếu sự ghen tị này xuất hiện quá nhiều mà teen nhà mình đã đặt cho nó hẳn một cái tên là GATO (viết tắt của ghen ăn tức ở) thì nó còn có những tác hại nhất định đến sức khỏe chúng mình đấy!

Các ấy biết không, ghen tị không những tác động trực tiếp lên trạng thái chúng mình mà còn gây ra đau đớn cơ học cho thể. Những nhà khoa học Nhật Bản vừa tìm ra vùng não điều khiển sự ghen tị và thật bất ngờ đó chính là vùng xử lí cảm giác đau đớn. “Điều thú vị là vùng não phát hiện nỗi đau thể xác lại điều khiển cả nỗi đau tinh thần. Nó giúp chúng ta giải thích tại sao con người lại cảm thấy đau đớn mỗi khi ganh ghét hay đố kị” - Hidehiko Takashi (một chuyên gia thần kinh của viện khoa học phóng xạ quốc gia Nhật Bản) đã kết luận.

Bên cạnh đó, những so sánh dẫn đến ganh ghét, khó chịu với xã hội, với những người xung quanh còn khiến teen gia tăng cảm giác mình thua kém họ. Những sự so sánh hơn thiệt đó sẽ tạo hormone gây mệt mỏi được dịp sản sinh, tăng khả năng nảy sinh bệnh tim, tiểu đường, cao huyết áp và thậm chí là u nhọt nữa cơ.

Bao nhiêu “ghen tị” là đủ?

Cảm giác ghen tức là một phản xạ rất tự nhiên và khó tránh khỏi của chúng mình. Ở một mức độ vừa phải, những so sánh hơn thiệt với cộng đồng có thể có tác dụng tích cực. Nó đóng vai trò như một đòn bẩy thêm quyết tâm để tụi mình cố gắng hơn nữa, với suy nghĩ mình cũng muốn làm được như vậy hay có được điều đó... Tuy nhiên, nếu những con quái vật mắt xanh mang tên “ghen tị’ này xâm chiếm cảm xúc của ấy quá nhiều, đó lại là dấu hiệu đáng ngại của một dạng bệnh tâm lí đó nghen!

Nếu sự ganh ghét và đố kị của teen trở nên cao độ, những cảm giác bức bối, khó chịu sẽ túc trực bên ấy. Tinh thần ấy lúc nào cũng trong trạng thái bất ổn, có chiều hướng phản ứng tiêu cực, dễ cáu gắt và gây hấn. Xuất phát từ một so sánh nhỏ, các ấy sẽ cố gắng tìm ra nhiều điểm tồi tệ của đối phương để căm ghét, thậm chí là tiếp tục đố kị. Các nhà nghiên cứu đã cảnh báo nếu điều này diễn ra trong thời gian dài, nó không những ức chế thần kinh mà còn có thể tác động trực tiếp lên tính cách tạo ra những hành động vô thức đáng sợ khác.

Đánh đuổi quái vật GATO

“Ghen tị không chỉ thúc đẩy con người thực hiện các hành vi dại dột mà còn gặm nhấm sức khỏe của chúng ta. Nếu bạn là một người hay ghen tị, bạn sẽ có rất ít thời gian để nhận ra và hưởng thụ những điều tốt đẹp trong cuộc sống.” - Richard Smith (giáo sư tâm lí đại học Kentuky tại Mỹ) cho hay.

Thật vậy, ghen tị là một cảm xúc có thể dày vò bạn với những giận dữ, thù ghét. Và nếu như bạn không thể hiểu được những nguyên nhân đằng sau lòng ghen tị của mình, bạn sẽ không bao giờ có được một cuộc sống hạnh phúc và hài lòng. Đối với những teen nhận thấy mình có biểu hiện ghen tức quá đà, hãy học những cách để khống chế và đánh đuổi quái vật ghen tị bằng các cách như:

- Thay đổi những niềm tin sai lệch mang tính chất tự ti thái quá. Hãy nhớ mỗi chúng ta đều có điểm tuyệt vời của mình, tự hào về chính mình và học cách chấp nhận người khác sẽ làm ấy tự tin hơn.

- Tiếp xúc với những người lạc quan, tự tin và hạn chế giao lưu với những ai hay “than vắn thở dài” bởi họ chỉ càng lôi các ấy xuống sâu hơn thôi.

- Hãy xem sự ghen tị của ấy đang dạy ấy những gì. Sự ghen tị có thể cho teen biết cái mình muốn. Khi chúng mình bắt đầu hành động, ấy sẽ không còn cảm thấy ghen tị với người khác nữa. Thay vì đó, chúng mình sẽ cảm thấy hứng thú, kích thích bởi đang trên con đường tới cái mình mong đợi.

Trầm cảm khi trời vào đông – chứng bệnh lạ và lại quen

00:00:01 12/12/2011

 Na na - Theo PLXH

 Rất có thể ấy đang mắc chứng rối loạn cảm xúc

Rất nhiều ấy mắc phải nó mà không hề hay biết đâu nhá!

Đó là chứng bệnh gì thế nhỉ?

Khi thời tiết chuyển sang đông chính là thời điểm bùng phát bệnh trầm cảm đấy các ấy ạ! Bởi lẽ, vào mùa đông, trời thường nhiều mây, không khí khô và lạnh, đôi lúc có mưa lất phất khiến chúng mình có cảm giác mệt mỏi, chán nản. Theo các nhà nghiên cứu tâm lý học, đây là một chứng bệnh có tên khoa học là SAD (Seasonal Affective Disorder) - hội chứng trầm cảm theo mùa. Nguyên nhân chính của SAD xuất phát từ sự thay đổi lượng ánh sáng giữa các mùa gây ra tác động trực tiếp lên trạng thái sức khỏe và tâm lý của con người. Thông thường, chứng bệnh này sẽ nhanh chóng kết thúc khi thời tiết được cải thiện và không để lại di chứng gì. Tuy nhiên, đối với một số bạn tâm lý yếu, hội chứng này có thể gây nên stress nặng, trầm cảm đột biến và tạo ra những phản ứng mạnh mẽ như tự hành xác khi căng thẳng, cáu gắt và khiến chất lượng học tập của chúng mình bị suy giảm nữa cơ. 

Căn bệnh này thường tập trung chủ yếu ở lứa tuổi từ 15 – 25 và tuổi càng lớn thì mức độ bệnh càng thuyên giảm. Lý do bởi ở tuổi dậy thì, sự hình thành tâm sinh lý chưa ổn định sẽ khiến teen dễ mất cân bằng hơn so với các bố, mẹ của mình. Ngoài ra, bệnh này cũng thích “kết thân” với nữ giới nhiều hơn là nam giới đó nghen!

Những dấu hiệu đặc trưng của SAD là…

Triệu chứng đầu tiên của SAD là các ấy sẽ cảm thấy rất khó thức dậy vào mỗi sáng, có xu hướng ngủ nướng lâu hơn, ăn nhiều hơn, đặc biệt thèm các chất có hàm lượng carbohydrat cao như các loại bánh, cơm, mỳ, đậu, khoai tây... Thế nhưng, mặc dù đã ăn nhiều, ngủ nhiều như thế mà teen vẫn cảm thấy bị thiếu năng lượng, rất khó tập trung. Thêm vào đó, lượng đường huyết thấp khiến cơ thể còn mệt mỏi, ủ rũ. Thời kỳ này chúng mình thường có xu hướng khép kín, tránh tiếp xúc với bạn bè, gia đình và các hoạt động xã hội, tâm trạng bi quan, thậm chí không còn hào hứng với những việc mà trước đấy rất yêu thích nữa.

Kê đơn thui nào!

Đơn giản nhất là liệu pháp ánh sáng

Liệu pháp này bao gồm nhiều cách khác nhau để tăng mức ánh sáng mà các ấy cần tiếp xúc. Nếu được đánh thức trong ánh sáng tăng dần thì sẽ có một thông điệp được gửi tới não, “yêu cầu” bạn ấy ngừng sản xuất hormone melatonin gây buồn ngủ, giúp chúng mình chống lại thói quen ngủ nướng khi trời vào đông đấy!

Để thực hiện liệu pháp này, teen có thể nhờ sư trợ giúp của bố mẹ bằng cách lắp bóng đèn có công suất nhỏ và trước khi đến giờ dậy của chúng mình khoảng 15 phút thì bố mẹ sẽ bật đèn lên để đôi mắt có thể tiếp nhận được lượng ánh sáng vừa phải nghen! Ngoài ra, các ấy cũng nên thiết kế phòng ngủ cho thông thoáng và có cửa sổ hướng về phía Đông để thuận tiện cho việc tiếp nhận ánh sáng mặt trời nữa nhé! Hơn thế nữa, ngày nay, ngoài thị trường còn bán một loại đèn rất đặc biệt, có chế độ hẹn giờ và cơ chế tăng độ sáng dần dần, giống như ánh sáng mặt trời lúc bình minh. Các ấy có thể đặt giờ sớm hơn 30 phút so với thời gian thức dậy, đèn sẽ sáng dần và khi tỉnh dậy, chúng mình sẽ có cảm giác thoải mái khi bắt gặp thứ ánh sáng dịu nhẹ của buổi sớm mà không hề khó chịu vì chói mắt đâu.

Không biết yêu - Bệnh tâm lí khiến ấy mãi không có “một nửa”

00:00:01 03/01/2012

 Lê Giang - Theo PLXH

Nhiều người bị bệnh mà còn không hề hay biết cơ!

Đối với chúng mình, việc có cảm xúc yêu đương với một người (có thể cùng giới hoặc khác giới) là một điều không còn gì xa lạ. Tuy nhiên, trong lúc mọi người mải miết với hạnh phúc và những “rắc rối” khi yêu thì lại có một số bạn hoàn toàn không có xúc cảm với bất kì giới nào. Điều này có thể đơn giản là bởi vì ấy chưa gặp được một nửa thực sự nhưng cũng có thể, ấy đã rơi vào chứng bệnh tâm lí “không biết yêu” – hay còn gọi là “giới tính thứ tư” đấy! 

Căn bệnh kì lạ này từ đâu mà đến?

Những bạn mắc căn bệnh này đều có cơ thể phát triển bình thường, thậm chí mọi sinh hoạt trong cuộc sống đều không có gì khác biết trừ một điều duy nhất, đó chính là cảm xúc rung động thường có ở con người. Các ấy có thể cảm thấy một ai đó đẹp trai, xinh gái nhưng chỉ dừng ở cái gật đầu “ừ, cũng đẹp đấy!” chứ không cảm thấy tim đập nhanh, háo hức muốn gặp gỡ, ham muốn sở hữu hay chờ đợi sự lãng mạn với người đấy. Các nhà khoa học đặt tên cho nó là chứng vô tính. Nếu gọi đó là một dạng bệnh nguy cấp thì không hẳn là như vậy. Giống như giới tính thứ 3, vô tính cũng là một dạng tâm lí có tính bẩm sinh và người mắc phải nó cũng không hề mong muốn mình như vậy. Vô tính không gây ra ảnh hưởng gì về sức khỏe đối với chúng mình. Vấn đề duy nhất họ gặp phải là mãi mãi không thể tìm thấy "một nửa đích thực" của mình. Vì thực tế, họ vốn không cần thêm "một nửa" nào để làm hoàn thiện mình cả. 

Đừng nhầm lẫn vô tính với những chứng bệnh tâm lí khác nhé!

Thoạt đầu nhìn vào biểu hiện bên ngoài, các bác sĩ tâm lí đã nghĩ những người vô tính cũng giống như các ấy mắc chứng lãnh cảm bệnh lí, trầm cảm. Tuy nhiên, sự khác biệt giữa họ là người vô tính hoàn toàn không có nhu cầu thay đổi điều này và cũng không có những rối loạn về sinh lý như người bị trầm cảm đó các ấy ạ!

Bên cạnh đó, việc không hứng thú nhu cầu về thể xác, sự đụng chạm với người khác cũng khác hẳn so với chứng vô tính đó các ấy ạ! Những người “không thể yêu” vẫn có khả năng sinh lí bình thường nhưng khi xảy ra những giây phút cảm xúc dâng trào thì họ lại hoàn toàn không hề có cảm giác thích thú. Không ghét bỏ nhưng cũng chẳng mong muốn, cảm giác “hờ hững” trước những xúc cảm bình thường của con người chính là biểu hiện đặc trưng của chứng vô tính này. Ý thức được mong muốn của mình, họ từ chối việc đụng chạm với người khác. Họ sống và quan tâm tới nhu cầu của cá nhân hơn là cố gắng hết sức để làm hài lòng “nửa kia” của mình.

Biểu hiện của những người “không biết yêu”

Với những bạn mắc căn bệnh này, các ấy sẽ không bao giờ có cảm giác bị quyến rũ bởi vẻ bề ngoài của người khác, cũng không có những khao khát tiềm tàng bên trong. Các nhà khoa học thường đùa rằng, bạn sẽ không bao giờ sợ bị “sét đánh” vì bạn sẽ chẳng bao giờ gặp tiếng sét ái tình cả.

Những người vô tính cũng có nhu cầu về mặt tâm lí như người khác. Tuy nhiên, các mối quan hệ của ấy chỉ dừng lại là sự giao tiếp, chia sẻ, giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Nó giống như một tình bạn thân thiết được gắn kết một cách đặc biệt chứ không phải tình yêu.

Đối với những đụng chạm về thể xác dù chỉ là cái nắm tay, nụ hôn nhẹ lần đầu, các ấy thường có cảm giác ban đầu là “ghét bỏ”, thậm chí sởn da gà trong vô thức nữa.

Đừng vội vàng kết luận giới tính của mình

Có một số bạn tự quy mình thuộc “giới tính thứ tư”, bất cần tình yêu như một cái cớ để che lấp đi sự ích kỉ và tự thỏa mãn với chính cái tôi của mình. Thậm chí còn có cả những hội nhóm “giới tính thứ tư” để kêu gọi cuộc sống “không tình yêu, không đau buồn, không hối tiếc”. Thế nhưng, thực tế khi các ấy còn nghĩ đến điều đó tức là ấy đã không phải thuộc nhóm vô cảm rồi. Vì bạn vẫn có cảm xúc, vẫn cảm nhận được sự đau buồn và hối tiếc trong tình yêu cơ mà.

Thế nên, teen đừng vội đưa ra kết luận về giới tính của mình rồi có những suy nghĩ, hành động không đáng có. Hãy thật tỉnh táo, tìm đến những người lớn như cha mẹ, thầy cô, bác sĩ tâm lí để có được những lời khuyên hữu ích nhất khi mình bối rối nghen!

Chưa hết, hãy xem lại điều kiện chiếu sáng trong nhà và nơi học tập của chúng mình. Và chú ý đừng bao giờ đóng kín cửa im ỉm cả ngày. Nếu trời lạnh, các ấy vẫn nên đóng cửa kính nhưng mở rèm hoặc cửa chớp để tiếp nhận ánh sáng mặt trời tự nhiên. Nếu các ấy nghĩ rằng ánh sáng trong phòng cũng đủ cung cấp năng lượng như ngoài trời thì nhầm to rồi nha! Ánh sáng từ bóng điện trong nhà dù rất rõ nhưng nó vẫn yếu hơn ánh sáng tự nhiên rất nhiều đấy!

Còn cả mục măm măm nữa!

Vào “mùa tự kỉ” này, các ấy cần tăng cường các loại thực phẩm giàu tryptophan – một loại amino axit có tác dụng như thuốc an thần để giúp cơ thể chống lại những tác động lớn đến tinh thần, gây suy giảm trí nhớ… Hơn nữa, khi tiếp xúc với ánh nắng, tryptophan sẽ sản sinh serotonin - một loại hormone có khả năng chống trầm cảm hiệu quả lắm đó các ấy ạ!

Tuy nhiên, cơ thể chúng mình không thể tự sản sinh được tryptophan nên teen có thể bổ sung chất này bằng cách măm măm chuối, đậu phộng, hạt sen, gạo, thịt gà, đặc biệt là bí đỏ. Bên cạnh đó, các ấy nhớ tăng cường thực phẩm giàu Vitamin D như cá mòi, cá hồi, cá ngừ nữa nghen!

Cuối cùng là vận động ngoài trời

Duy trì thói quen tập thể dục đều đặn là cách để cơ thể tiếp xúc nhiều với không gian thiên nhiên và ánh sáng mặt trời hơn. Mà cơ thể có khỏe mạnh thì tinh thần mới phấn chấn chứ phải không nào? Bên cạnh đó, sự vận động còn sản sinh ra một loại hormone có tác dụng cản trở các yếu tố gây buồn chán. Vậy nên, teen có thể chạy bộ, đi bộ, tập aerobic khoảng 30 phút/lần và 3 lần/tuần cùng với bạn bè, người thân vừa tốt cho sức khỏe lại vừa tránh cảm giác bị cô lập nha!

Tưởng tượng về bản thân - chứng bệnh tâm lí hay thấy ở teen

00:01:00 09/01/2012

 Lynkie - Theo PLXH

Chính là bệnh hoang tưởng ảo giác đấy!

Ấy có biết, theo khảo sát của các nhà tâm lí Mĩ, bệnh hoang tưởng xảy ra nhiều nhất ở độ tuổi 15 - 25 và cứ 100 teen lại có một người mắc phải căn bệnh này. 

Hoang tưởng – đó là gì nhỉ? 

Thực tế, hoang tưởng ảo giác (gọi tắt là hoang tưởng) chính là một dạng triệu chứng của bệnh tâm thần phân liệt. Nguyên nhân của bệnh là do những biến đổi hay khiếm khuyết về rối loạn chuyển hóa của tế bào não, rối loạn chức năng hoạt động của não và chưa một xét nghiệm nào có thể phát hiện được. Đây là bệnh nội sinh chứ không phải bệnh stress hoặc các bệnh tâm lí ám ảnh do chấn thương gây ra như nhiều bạn lầm tưởng. Thực tế, hoang tưởng hoàn toàn xuất phát từ bản thân bệnh nhân và tỉ lệ di truyền từ bố mẹ sang con cái cũng rất thấp. 

Cùng nhận diện chứng bệnh tâm lí lạ mà quen này nào!

Trước hết, các ấy cần khẳng định, hoang tưởng là một dạng bệnh lí nên bên cạnh biểu hiện hành vi, nó còn tác động lên cả sức khỏe và cơ thể của chúng mình nữa. Khi mắc bệnh, teen thường bị rối loạn giấc ngủ hoặc đảo giấc (thay đổi khung giờ sinh hoạt) gây ra rối loạn về hành vi và cảm xúc. Có nhiều bạn vẫn nói chuyện rất tỉnh táo và lưu loát nhưng sau đó lại có những biểu hiện không bình thường về tư duy và ngôn ngữ. 

Những người mắc chứng bệnh này còn có thể hoảng sợ hoặc bị ám ảnh trước một số sự vật, hiện tượng nhất định ví dụ như từ chối ăn một số thứ vì nghĩ đó là chất độc hay cho rằng căn phòng đã được đặt bom… Thậm chí một số bạn rất sợ nơi đông người vì nghĩ rằng sẽ có kẻ rút vũ khí để thảm sát; cho rằng mình bị theo dõi, kiểm tra, bị chi phối bởi một thế lực bí mật. Trong trường hợp này, chúng mình thường thấy họ nói chuyện với một nhân vật do chính họ tưởng tượng ra, bản thân luôn lo sợ vô cớ, thâm chí dẫn đến stress nữa.

Ở tuổi teen, triệu chứng điển hình của căn bệnh này là sự hoang tưởng về bản thân: điều kiện gia đình, chuyện trong quá khứ, khả năng đặc biệt… Không ít bệnh nhân kiên quyết khẳng định những câu chuyện hư cấu về cuộc đời của họ, những câu chuyện tình, bạo lực gia đình là hoàn toàn có thật. Vào lúc này, bản thân trong tiềm thức, suy nghĩ của những bạn này không hề nhận ra điều mình nói là nói dối, là ảo tưởng đâu. Đúng hơn, họ đã hoàn toàn sống trong thế giới ảo do mình tạo dựng lên đấy!

Đa số những người hoang tưởng đều mắc chứng “ảo thanh bình phẩm” tức là thường xuyên nghe thấy những tiếng nói trong đầu đang bình phẩm về bản thân mình. Và những hành động lạ của họ đều do những tiếng nói tưởng tượng ấy ra lệnh. Nghe thật đáng sợ phải không nào?

Tớ phải làm sao khi người thân mắc bệnh?    

Đầu tiên, teen cần nhớ rằng hoang tưởng ảo giác có từng đợt, lúc có lúc không và đặc biệt có tính thu hẹp, thụ động trong hoạt động và suy nghĩ. Vì thế, để nhận diện được nó, các ấy phải để ý quan sát, theo dõi các biểu hiện của người bị tình nghi trong một thời gian khá dài thì mới có khả năng biết chắc chắn được. 

Theo công bố của Viện tâm lí Hoa Kì, việc điều trị khỏi hoàn toàn căn bệnh này chỉ đạt 5-7%, trong khi đó, có đến 93-95% số còn lại gần như mắc bệnh suốt đời nhưng nếu được được điều trị tốt thì 60-70% họ có thể sống gần như bình thường, không ai biết họ có bệnh. 

Khi đã xác nhận người thân bị bệnh, việc teen cần phải ưu tiên hàng đầu đó chính là giúp bệnh nhân nhận thức được bệnh của mình. Chúng mình hãy từ từ khuyên bảo, tránh cho họ phải làm những việc nặng nhọc, thức đêm. Không uống rượu, bia, hút thuốc lá; với trà, cà phê thì cũng phải sử dụng có chừng mực. Vào thời điểm bệnh nhân có chiều hướng tỉnh táo, các ấy hãy nói chuyện, tâm sự một cách từ tốn, có thể nói bâng quơ một câu chuyện ngoài lề hoặc về chứng hoang tưởng (nhưng không ám chỉ trực tiếp lên người bệnh) để họ có thể nhận diện được. Các ấy hãy nhớ rằng, sự chia sẻ, cảm thông của những người thân xung quanh sẽ là nguồn động lực rất lớn giúp cho người mắc chứng hoang tưởng có thể hòa nhập với cộng đồng và tránh được những biến chứng tâm lí như thần kinh phân liệt, trầm cảm... đấy nha!

Tra tấn vật nuôi – bệnh tâm lí đáng sợ đang lan tràn ở teen

00:01:00 03/12/2011

 Linh Ji - Theo PLXH

Vì sao những em cún, em miu đáng yêu lại bị đối xử tàn bạo như vậy?

Rùng mình trước những hành động máu lạnh của teen

Những ngày gần đây, các trang báo, mạng xã hội đang liên tục truyền tay nhau những hình ảnh, clip bạo hành và giết hại động vật. Điều đáng sợ hơn là những hành vi như vậy lại do rất nhiều bạn trẻ còn ngồi trên ghế nhà trường thực hiện. Nào là một cô nàng dễ thương nhưng lại thản nhiên ném lần lượt các chú chó con xuống dòng sông chảy siết. Rồi lại một XX khác sẵn sàng dùng miếng kính đè bẹp chết em thỏ yếu đuối. Lại tiếp đến việc một teen boy treo chú cún tội nghiệp của mình lên dây phơi, chụp ảnh và khoe trên facebook để thu hút sự chú ý… Những hành vi dã man đó khiến nhiều người phải rơi nước mắt, phải phẫn nộ và đặt ra câu hỏi: tại sao những bạn trẻ còn cắp sách đến trường lại có thể trở nên “thú tính” như vậy?

Trước cái chết, em thỏ chỉ biết nằm im...

Đó không phải là thú vui bình thường mà là một căn bệnh tâm lí

Các nhà nghiên cứu hành vi con người ở Anh đã lên tiếng lí giải cho hành vi mang khuynh hướng bạo lực này. Cụ thể, nghiên cứu mới đây của họ đã chia nguyên nhân gây ra hiện tượng này thành 2 nhóm chính:

- Ngược đãi động vật mà không có chủ ý

Thực tế, không ít các hành vi bạo hành với động vật của teen xảy ra trong tình trạng vô thức hoặc bị yếu tố “hoang tưởng” ép buộc (cảm thấy có ai đó nói trong đầu, yêu cầu mình thực hiện). Đa số các bạn thuộc nhóm đối tượng này là những teen thường xuyên phải chịu các áp lực và sức ép tâm lí từ cuộc sống hàng ngày như: hay bị bắt nạt, đánh đập mà không có khả năng phản kháng, gây ra sự ức chế tinh thần. Từ đó, họ dần hình thành tâm lí khao khát muốn thể hiện mình, muốn trả thù và khi trạng thái này lên đến cực điểm, các bạn ấy sẽ thực hiện hành vi bạo hành lên các vật nuôi gần gũi mà hoàn toàn không biết mình làm gì. 

Đau đớn và cam chịu...

Đó chỉ là những chú chó con thôi mà!!!

Bên cạnh đó, một số teen bị mắc phải căn bệnh trầm cảm nặng, tự kỉ, thiếu đi tình cảm và sự quan tâm từ gia đình lại có xu hướng hành động để thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Trong tiềm thức, họ cho rằng hành vi của mình sẽ chứng tỏ được sức mạnh, khiến mọi người nể phục và quan tâm đến họ.

- Ngược đãi động vật do rối loạn tâm lí hành vi

Đối với nhóm đối tượng này, họ biết chắc ý nghĩa hành động của mình và coi đó là sở thích, là thú vui, thậm chí còn trở thành… con nghiện bạo hành động vật.

Một số bạn mắc chứng bệnh tâm lí này do sức khỏe yếu kém, hay ốm. Do đó, việc ngược đãi các sinh vật yếu hơn giúp họ tự trấn an tinh thần về sức mạnh của mình. 

Đôi chân đẹp để thực hiện hành động dã man...

Một số khác lại bị ảnh hưởng từ các hình ảnh bạo lực hay các tư tưởng giết chóc, độc ác trong thời gian dài dẫn đến những suy nghĩ và hành vi lệch lạc. Chưa hết, các hành vi ngược đãi động vật lại được lan tràn quá nhanh, khiến những bạn này xem đây như trào lưu và cách để nổi tiếng.

Nguy hiểm nhất là một bộ phận teen thấy hỉ hả và vui sướng khi nhìn thấy sinh vật khác bị hành hạ đau đớn. Họ coi việc ngược đãi động vật là cách để xả stress và tiêu khiển. Những teen này bị nghiện sự đau đớn và bạo lực nên các hành động dã man làm họ cảm thấy... vui thích! Đây là những trường hợp thật sự cần tới các bác sĩ tâm lí để điều trị như một dạng bệnh tâm thần.

Nói cho em biết, em đã làm gì sai???

Cùng chung tay để bảo vệ những em pet đáng yêu nào các bạn!

Dù rằng chúng mình không thể trực tiếp bảo vệ các em cún, em miu bị bạo hành nhưng chỉ cần các ấy chịu chú ý quan sát và hành động khi cần thiết là teen đã có thể góp một phần không nhỏ vào việc chống lại bạo hành vật nuôi rồi đấy!

- Chú ý nhận biết những bạn nào có trạng thái tâm lí và hành vi không bình thường như: thích thú khi chia sẻ các hình ảnh bạo hành, có xu hướng bạo hành (ở mức độ khởi phát như thích kéo đuôi, trêu vật nuôi…) để ngăn chặn kịp thời.

- Cực lực lên án, phản đối các hành vi ngược đãi động vật để mọi người xung quanh hiểu rõ đấy là một chứng bệnh tâm lí đáng lên án chứ không phải hành động được biểu dương, khen ngợi. 

Hãy cho em được bình yên!!!

- Không nên tẩy chay, thờ ơ hay chì chiết, đàn áp bất kỳ bạn nào xung quanh mình. Lý do vì ở tuổi chúng mình, bất kỳ sức ép tâm lí nào đều có thể gây ra những phản ứng dữ dội và đẩy những teen này rơi vào trạng thái tâm lí tiêu cực hơn. Đặc biệt, chúng mình hãy chung sức ngăn chặn bạo lực học đường nha!

- Liên hệ với gia đình và nhà trường khi thấy những teen có biểu hiện tâm lí bất thường và hành vi bạo lực để họ quan tâm hơn.

- Và nhất là hãy liên hệ ngay với tổ chức bảo vệ động vật nếu phát hiện được các trường hợp bạo hành vật nuôi nghen!

Hãy giúp tôi, một teen girl đang bị tự kỷ!

15:18:08 08/11/2011

 Lan Trinh ([email protected]) - Theo PLXH

 2NE1 đã thay đổi cuộc đời tôi

 Khi yêu nhau, con trai luôn là người trả tiền?

 Làm gì khi Ex từng phản bội muốn nối lại tình cũ?

 Sau cú sốc mất mẹ, tôi biến thành “gay”

 Anh ấy chán tôi vì… vòng 1 quá bé

 Bị chị của người yêu tán tỉnh, phải làm sao?

 Xấu hổ vì mẹ làm... ôsin

 Nên buông tay, hay cho “hắn” một cơ hội nữa?

 Làm sao để nói với anh rằng tôi không còn “trong trắng”?

 Vì quá xấu, lẽ nào mình sẽ mãi cô đơn?

Tôi là một otaku, nên một phần nào đó tính cách của tôi hơi "ảo", do đọc quá nhiều manga tôi luôn tưởng tượng tới một thế giới ảo mà chỉ trong manga mới có.

Mỗi người đều có một điểm mạnh riêng nhưng dường như tôi lại không thể tìm ra được điểm mạnh của bản thân và luôn rơi vào trạng thái chán ghét chính mình.

Tôi năm nay 19 tuổi, là sinh viên nhưng dường như tôi luôn bế tắc trong việc làm cho mình tự tin hơn. Đã gần 20 nhưng tôi chưa từng có người yêu, tôi luôn thấy rất cô đơn và mong, muốn có một người để chia sẻ những khoảnh khắc vui buồn trong cuộc sống, song tôi chưa bao giờ đủ dũng khí bước ra khỏi vỏ ốc của mình. Người ta nói "Bạn không thể yêu ai nếu bạn không biết yêu chính bản thân mình", tôi vẫn biết điều đó. Tôi tìm kiếm nhiều cách để giúp bản thân tự tin hơn, mỗi sáng tôi luôn đứng trước gương cố gắng liệt kê những ưu điểm của mình, nói rằng mình tuyệt vời, hãy ra ngoài và cho mọi người thấy mình tuyệt vời thế nào, nhưng ngay tắp lự tôi cũng liệt kê ra vô vàn khiếm khuyết của bản thân và rồi lại tự kỷ một mình.

Bản thân tôi thì không có gì đặc biệt, từ ngoại hình, học vấn đến hoàn cảnh gia đình đều chỉ trên mức trung bình, có hàng triệu người như thế, đáng ra tôi không nên phàn nàn gì, nhưng không hiểu sao từ khi học cấp 1 tới giờ bạn của tôi đều là hot girl cả, học giỏi, xinh đẹp và con nhà giàu, tôi luôn bị đem ra so sánh khi đi cùng họ. Dần dần tôi nghĩ mình chỉ là người làm nền cho họ và tôi đã hoàn thành xuất sắc vai trò đó, trở nên vô cùng mờ nhạt. Đó là lỗi của tôi khi không cố gắng bứt lên mà tự biến mình thành người vô hình. Tôi nghĩ mình mắc chứng hoang tưởng khi nghĩ rằng bọn con trai khinh thường tôi, bất cứ anh chàng nào nhìn tôi, tôi đều nghĩ rằng trong mắt họ tôi là đứa con gái xấu xí, mặc dù bây giờ đã khá hơn nhưng nó đã khiến tôi sợ phải tiếp xúc với con trai. Chỉ cần một anh chàng xuất hiện tôi lập tức bật chế độ phòng thủ, mặt trở nên lạnh tanh, đôi mắt khó chịu và im re, dù họ chẳng làm gì cả, vì thế tôi bị coi là khó gần và không ai muốn bắt chuyện với tôi nữa. 

Do đọc quá nhiều manga tôi luôn tưởng tượng tới một thế giới ảo mà chỉ trong manga mới có (Ảnh minh họa)

Thời gian gần đây tôi đã ép bản thân cởi mở hơn, nói chuyện nhiều hơn, chào hỏi cười đùa với tất cả mọi người. Nhưng có lẽ vẫn chưa đủ, khi bạn bè giới thiệu cho một chàng trai thì tôi lại hoảng sợ và ngay lập tức thu mình lại. Nhưng lần này tôi nghĩ tôi không sai, vì người mà bạn bè tôi giới thiệu là một người vừa đi tù về vì sử dụng ma túy, tôi càng buồn hơn vì nghĩ chẳng lẽ tôi chỉ xứng đáng được như  thế trong khi bạn bè tôi ai cũng có người yêu tử tế?? Hoang mang, tôi đi xem 10 “thầy” thì cả 10 người đều nói tình duyên của tôi lận đận, sẽ bị lừa dối và bị đối xử tệ bạc, tôi chưa từng yêu nên cứ nghĩ việc đó tôi lại càng sợ yêu hơn và lại ngồi gặm nhấm nỗi cô đơn một mình.

Bạn bè nói tính cách của tôi có vấn đề, có lẽ thế thật. Tôi là một otaku, nên 1 phần nào đó tính cách của tôi hơi "ảo", do đọc quá nhiều manga tôi luôn tưởng tượng tới một thế giới ảo mà chỉ trong manga mới có. Dù là con gái nhưng tôi lại thích đọc shounen, top 5 truyện yêu thích nhất của tôi đều là shounen cả, chủ yếu là truyện hành động thôi, cả phim ảnh tôi cũng chỉ thích hành động hài. Nhưng tôi lại có thể ngồi khóc như mưa mỗi khi nghe Michael Jackson hát. Tôi còn là 1 elf pental (tôi vô cùng hâm mộ Heechul), không phải vì anh ấy đẹp trai mà bởi vì anh ấy đã làm cho tôi cười rất nhiều, là một người luôn nỗ lực hết mình, làm việc chăm chỉ và bỏ ngoài tai những gì người ta bàn tán về anh ấy, mặc dù đã từng gặp rất nhiều tổn thương nhưng anh ấy luôn đứng dậy và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tôi luôn mong muốn được như anh ấy.

Nhưng mẫu người yêu lý tưởng của tôi lại khác xa anh ấy, tôi muốn 1 anh chàng như sir Mourinho, hoặc mr Bean hoặc anh chàng Himura Yoichi trong Eyeshield 21, khá kỳ quặc nhỉ. Tôi thích lắp ráp đồ điện tử, tôi thích tháo tung mọi thứ ra và ngồi tỉ mẩn lắp lại nhưng lại cực ghét những đồ công nghệ cao có quá nhiều ứng dụng. Tôi thích bóng đá, nhưng tôi chỉ xem khi có Brazil đá và thủ môn yêu thích của tôi là Oliver Kahn. Tôi thích kendo nhưng cũng thích cả belly dance nữa. Tôi thích phong cách tomboy và thần tượng của tôi là chị Chibi cosplay. Tôi có thể nấu ăn, may vá, làm việc nhà và tôi cũng có thể vẽ cả graffiti cực ổn. Ước mơ lớn nhất của tôi khi còn bé là trở thành 1 kiến trúc sư, bây giờ vẫn vậy nhưng còn muốn trở thành 1 doanh nhân thành đạt nữa... Để nói về những sở thích kỳ quặc của tôi thì có lẽ không thể kể hết, tôi nghĩ tôi là một kẻ lập dị, có cách sống và suy nghĩ khác người!

Tôi là một kẻ lập dị và vô cùng tự ti vì điều đó, tôi phải làm gì đây để có thể tự tin hơn vào bản thân mình. Tôi muốn yêu và được yêu, nhưng có lẽ tôi đã đánh giá sai về bản thân chăng? Cứ phải sống trong thế giới ảo của mình mãi, tôi mệt mỏi lắm rồi…

Hội chứng tự ti - Căn bệnh tâm lý đe dọa tuổi dậy thì

00:00:01 15/11/2011

 Lê Giang - Theo PLXH

Hãy học cách chống lại nó đi nào các bạn!

Khi bước vào tuổi dậy thì, những thay đổi bất ngờ về tâm, sinh lý khiến nhiều bạn cảm thấy mặc cảm về ngoại hình, thường tỏ ra rụt rè trong giao tiếp, thậm chí ngại tiếp xúc với người xung quanh, bối rối trong việc xử lý những vướng mắc của mình. Thế là từ đó, chúng mình trở nên không hài lòng với bản thân, chán ghét chính mình và rơi vào tình thế tuyệt vọng nữa. Nếu trạng thái này diễn ra thường xuyên, các ấy đã rơi vào hội chứng tự ti rồi đó!

Vậy căn bệnh tự ti đáng sợ đến mức nào?

Tự ti làm các ấy mất đi sự bình tĩnh – sự điều tiết hết sức cần thiết đối với tâm lý tuổi mới lớn chúng mình. Dần dần, nó khiến teen trở nên e dè, ngại tiếp xúc, chỉ thích sống một mình, xa rời gia đình, bạn bè. Đối với sức khỏe, tự ti sẽ khiến chúng mình dễ rơi vào trạng thái stress, thường xuyên thấy mệt mỏi, da xanh xao, mất ngủ, thừa cân… Tiếp đến, hội chứng tự ti chính là “nền tảng” đẩy chúng mình rơi vào những chứng bệnh tâm lý khác đáng sợ hơn như: trầm cảm, hoang tưởng (do không được tiếp xúc với thực tế và các mối quan hệ xã hội khác) và lệch lạc giới tính tuổi dậy thì (do sự thiếu hiểu biết, tâm lý không vững vàng nên dễ bị lôi kéo).

Vậy nên, nếu ấy đang bắt đầu có biểu hiện của hội chứng tự ti, hãy tỉnh táo để biết mình cần làm gì, tránh để tình trạng bệnh trở nên trầm trọng hơn nghen!

Những biểu hiện của hội chứng này là gì nhỉ ?

Chính vì nghi ngờ khả năng của bản thân, các ấy thường lấy ưu điểm của người khác so sánh với mình. Chính vì những suy nghĩ này, teen dễ sinh ra chán nản, không phát huy được sở trường vốn có.

Với bất kì điều gì, các ấy cũng mong ước đạt mức hoàn hảo nhất nên đã đưa ra yêu cầu quá cao so với năng lực của mình. Thực ra, con người không thể làm việc gì cũng mười phân vẹn mười cho nên chúng mình nên chấp nhận nó với thái độ khoan dung thôi nhé! Đáng tiếc là với những bạn tự ti sẽ không hiểu được điều đó nên lúc nào cũng than phiền về sự bất lực của mình.

Chỉ một sự thất bại nho nhỏ đã khiến chúng mình mất đi sự cân bằng tâm lý, nhạy cảm với lời nói của người khác, cho rằng họ cười nhạo mình. Các ấy đừng nghĩ sai sót của mình như một tội lớn nhé, điều này chỉ khiến cho anh bạn tự tin ngày càng suy sụp thêm mà thôi.

Có bạn không đủ can đảm thừa nhận mặt yếu kém nên tìm cách né tránh bằng cách không muốn giao tiếp với người khác hoặc gặp chuyện gì khó là co mình lại, thoái thác tham gia.

Hạ thấp mình, coi nhẹ bản thân. Nhưng các ấy biết không, thực ra, làm như vậy không phải khiêm tốn mà là bóp chết khả năng của mình đấy. Khi được tán thưởng, ấy nên chấp nhận một cách thành thật. Nếu không sẽ tạo cho người đó ấn tượng bạn là con người yếu đuối và kém năng lực. Chúng mình không nhất thiết phải nổi bật ở mọi lĩnh vực, chỉ cần nổi trội hơn người khác ở mặt nào đó là có thể che dấu điểm yếu, khiến mọi người có thiện cảm với mình rồi, phải không nào?

Liều thuốc cho căn bệnh tự ti.

- Chấp nhận và yêu thương chính mình. Mỗi người đều có những ưu và khuyết điểm nhất định. Điều quan trọng là chúng mình phải biết phát huy ưu điểm, đồng thời tìm ra khuyết điểm của mình để chấp nhận và khắc phục nó. Hãy thử liệt kê ra giấy những ưu điểm của bản thân để thấy mình cũng có rất nhiều tố chất đáng quý. Bằng cách này, bạn sẽ thấy tự tin vào bản thân hơn.

- Không nên so sánh mình với người khác. Càng so sánh, bạn sẽ càng tự ti hơn mà thôi. Hãy tự hào vì bạn là chính bạn, vì bạn không phải là một ai khác mà.

- Trước bất kì việc gì, chúng mình hãy dũng cảm nói: “Tôi có thể” nếu thật sự các ấy cảm thấy mình làm được và cần phải cố gắng hết mình. Đừng bao giờ ngần ngại đối mặt với khó khăn, thử thách. Có thể bạn sẽ thất bại nhưng cái chúng mình nhận được sẽ là kinh nghiệm.

- Tích cực học tập, trau dồi kiến thức là liều thuốc rất quan trọng tiếp thêm sự tự tin cho bạn đó. Chịu khó đọc sách, nghiên cứu tài liệu, các ấy sẽ hiểu biết và thành công hơn trong cuộc sống. Mọi người xung quanh sẽ tin tưởng vào năng lực của chúng mình hơn.

- Sẽ có không ít người nghi ngờ về khả năng của chúng mình và kèm theo bao nhiêu lời bàn ra tán vào nữa chứ. Hãy bỏ ngoài tai những lời nói ấy và tự nhủ rằng mình đã cân nhắc thật kỹ, mình tin tưởng vào quyết định này, mình dám nghĩ, dám làm và dám chịu trách nhiệm về điều này nha!

- Giao tiếp bằng mắt cũng là cách thể hiện sự tự tin của mình đó teen ạ! Tư thế, tác phong bên ngoài cũng góp phần quan trọng giúp các ấy đẩy lùi căn bệnh thiếu tự tin. Hãy đi thẳng, ngẩng cao đầu, miệng cười và luôn tạo đôi môi biết giao tiếp. Mạnh dạn chủ động bắt chuyện với người khác sẽ giúp bạn tự tin hơn nhiều đấy.

Điều quan trọng nhất để chúng mình thay đổi hoàn cảnh là sự phát huy tối đa ý chí, bản lĩnh, khát vọng của bản thân và nỗ lực hết mình để làm điều này nghen!

Dấu hiệu cảnh báo chứng tâm thần tuổi teen tấn công

00:01:00 11/10/2011

 Lê Giang - Theo PLXH

 Xác định dấu hiệu của bệnh lão hóa sớm ở teen

 Những ngày tháng khi tớ bị trầm cảm

Nghe đáng sợ quá phải không các ấy???

Tuổi dậy thì là giai đoạn bắt đầu có những thay đổi về hình thể và tâm lý. Điều này dẫn đến nhiều trường hợp các bạn không hiểu được chính bản thân mình, thậm chí không chấp nhận chính cả bản thân mình và từ đó dễ có những suy nghĩ và hành vi lệch lạc...

Làm sao để biết tớ đã bắt đầu “nhiễm bệnh” 

Rối loạn hành vi nổi loạn

Chủ yếu gặp ở teen boy, những ấy này thường gặp khó khăn khi phải chịu đựng sự sắp xếp, ý kiến, đòi hỏi của người khác. Để tỏ rõ cá tính của mình, các ấy thường có xu hướng nổi loạn, làm ngược lại với yêu cầu được đưa ra, gây lo buồn cho mọi người. Hầu hết các teen này khi càng bị đánh, bị phạt thì càng bất mãn và tỏ thái độ chai lì nhiều hơn.

Rối loạn ứng xử

Bao gồm các hành vi chọc ghẹo người khác một cách vô ý thức, đôi khi các ấy này còn cảm thấy vui vẻ, thú vị khi khiến đối phương phải khóc. Ngoài ra, rối loạn ứng xử còn thể hiện qua việc dễ nổi cáu, gây gổ, đánh nhau, thô bạo với người hoặc động vật. Nặng hơn, một số teen còn ăn cắp, trấn lột, phá phách, bỏ nhà đi bụi…

Rối loạn cảm xúc

Các teen biểu hiện vui buồn thất thường, cáu gắt, hưng phấn thái quá hoặc rơi vào trạng thái buồn thái quá (trầm cảm)… Đối với những ấy bắt đầu nhiễm bệnh thường có cảm xúc không ổn định, khóc cười vô duyên vô cớ, nói lẩm bẩm và hay cười một mình. Bên cạnh đó, khi rơi vào trạng thái buồn thái quá, các bạn thường có những hành động tự làm đau bản thân, có ý định và hành vi tự sát mà không phải do bế tắc trong cuộc sống (hoặc do hiện tưởng giả bế tắc)

Rối loạn suy nghĩ

Là những biểu hiện của teen có suy nghĩ lệch lạc từ nhẹ đến nặng. Ví dụ như có ấy bị ám ảnh có người yêu mình hay luôn xuất hiện trong đầu những ý nghĩ kì lạ, bất thường, có tiếng nói bình luận, ra lệnh cho mình làm việc này việc khác. Nhiều ấy lại hay cho rằng có người luôn muốn hãm hại và điều khiển mình…

Từ những rối loạn hành vi này, các ấy sẽ dễ chuyển sang rối loạn tâm thần với những triệu chứng hoang tưởng, sống cách biệt với người khác… Dần dần, teen sẽ có những hành vi và lời nói không phù hợp với thực tế (hay còn gọi là chứng hoang tưởng cấp độ 1)

Nguyên nhân là do đâu nhỉ? 

Thay đổi về hình thể bên ngoài

Khi bước vào tuổi dậy thì vẻ bề ngoài của các teen có sự thay đổi rất lớn: cơ thể phát triển nhiều so với trước kia. Do đó, nếu cùng lứa tuổi với nhau, bạn nào có trước tiên những biểu hiện này sẽ dễ bị bạn bè “hiểu lầm” và bị phân biệt đối xử, ngược lại, bạn nào có muộn hơn lại rơi vào trạng thái tự ti, dần dần tạo rathay đổi về tâm lý.

Ngoài ra, sự thay đổi tâm lý từ lứa tuổi “chẳng biết gì” sang độ tuổi “biết chút ít” khiến nhiều ấy trở nên nhạy cảm, hay bị ám ảnh bởi những lời lẽ nhận xét từ bên ngoài nên dễ tự ti hoặc tự tin thái quá về bản thân mình. Có ấy sẽ trở nên sống khép mình hơn, e dè, ngại tiếp xúc. Đây chính là nguyên nhân khiến teen mắc bệnh trầm cảm lúc nào không hay. 

Áp lực học hành

Áp lực đến từ chương trình học, sự kỳ vọng của cha mẹ, tâm lý bằng cấp lại không có người để chia sẻ, không được định hướng mình cần làm gì, nên làm gì… sẽ tạo ra những phản ứng ngược lên lứa tuổi chúng mình. Một số teen gặp phải chứng rối loạn giấc ngủ do căng thẳng, mệt mỏi, mất tập trung, hay quên... Những bạn bị áp lực học tập tấn công thường có biểu hiện toát mồ hôi, tim đập nhanh, thở gấp, bụng cồn cào, tay run, hay lo âu, hồi hộp, khó ngủ...

Áp lực từ việc học hành còn gây ra những ảnh hưởng về tình cảm. Nhiều ấy bị tổn thương do không tìm được nguồn chia sẻ, cảm thấy cô độc, luôn trong trạng thái mệt mỏi. Sự tổn thương này sẽ gây ra những ảnh hưởng về chức năng nhận thức, khiến các teen bị rối loạn, tư duy chậm, khó nhớ, sa sút về trí tuệ rồi trở thành những bệnh nhân tâm thần.

Vậy chúng tớ phải làm sao???

Trước tiên, các ấy phải nhớ rằng, muốn có sức khỏe tinh thần tốt thì phải có một thể chất vững chắc trước đã. Vậy nên, dù chán ăn, mệt đến mấy thì teen cũng phải gắng sức măm măm các loại hoa quả để tạo ra màng bảo vệ tâm lý từ bên trong. Bật mí cho teen nhé, khi mệt mỏi, các ấy hãy uống một cốc nước cam mát, có vị ngọt dịu, nó sẽ giúp stress bị đẩy lui tạm thời đấy!

Chưa hết, để đề phòng rối loạn tâm trí, các ấy cần kết hợp giữa học tập chính khóa với các hoạt động khác giúp tăng thể chất như đi tham quan, tập thể dục, thể thao, tham gia các câu lạc bộ trong trường. Teen cũng nên chú ý lập kế hoạch học tập khoa học, thư giãn hợp lý. Khi cảm thấy có dấu hiệu bất thường thì các ấy nên giảm thời gian học, nghỉ ngơi và chuyển sang nghe một bản nhạc hay chơi trò chơi nhẹ nhàng trước nhé!

Đặc biệt, chia sẻ chính là liều thuốc tuyệt vời nhất cho teen trong giai đoạn này đó nghen! Nếu các ấy chưa sẵn sàng nói chuyện với bố mẹ về những suy nghĩ của mình, teen có thể chọn những phương pháp khác như viết thư, tin nhắn, gửi thiếp… Các ấy cũng có thể tìm đến một người bạn lớn tuổi (anh, chị, cô, dì…) mà ấy cảm thấy tin tưởng, có thể hiểu được suy nghĩ của mình để làm cầu nối. Ngoài ra, việc mở lòng tâm sự những khó khăn, thắc mắc với một nhóm bạn thân cũng là một ý kiến không hề tệ đâu phải không nào? Teen hãy nhớ nhé! Những thay đổi cảm xúc tưởng chừng như vô hại của chúng mình cũng có thể dẫn đến hậu quả đáng sợ về sau nếu các ấy không tỉnh táo để tìm cách giải quyết hợp lý đó!

Những ngày tháng khi tớ bị trầm cảm

00:01:00 10/04/2011

 Pep-Theo PLXH

 Dấu hiệu cảnh báo chứng tâm thần tuổi teen tấn công

 Vạch mặt thủ phạm gây ra chứng bệnh tự kỷ

 Khai phá bí mật của sự tự tin trước đám đông

 Những hệ lụy của bệnh trầm cảm teen cần phải check

Trước khi bước vào trường cấp ba, tớ là một đứa khá hoạt bát vui tính. Vậy mà,trước những thay đổi quá lớn, tớ lại trở thành nạn nhân của bệnh trầm cảm.

Bức tranh tớ tự vẽ về trường trung học

Khu vực nơi tớ ở không có trường phổ thông, vì vậy, sau khi học hết 4 năm trung học cơ sở, ngôi trường cấp ba đầy mới mẻ là điều mà tớ mong chờ nhất. 

Suốt những năm học cấp một, cấp hai, tớ chỉ cần đi bộ một tí là đã tới được trường, bạn bè cũng toàn là những đứa ở gần khu nhà tớ nên làm quen dễ ơi là dễ. Nhiều đứa bạn thậm chí đã chơi chung với tụi nó từ lúc chưa vào lớp một đến mãi cuối những năm trung học cơ sở mới bắt đầu ít thân đi.

Vì hai ngôi trường tớ học đều khá nhỏ nên khi được biết sẽ học ở trường phổ thông rất rộng và ở khá xa nhà nên tớ háo hức vô cùng.

Với tớ, bức tranh của ngôi trường mới được vẽ ra hoàn hảo với những người bạn mới tốt bụng và vui tính cùng những buổi hội hè liên hoan của  lũ học sinh cấp ba. Ngoài ra, thành tích học tập khá tốt của tớ ở trường cấp hai càng làm tớ thêm tự tin vào tương lai màu hồng khi bước chân vào lớp 10.

Những năm tháng học phổ thông "nặng nề"...

Ngày đầu tiên đến trường mới, mọi thứ dường như đúng như "giấc mơ" của tớ. Trường cấp ba thật đẹp, thật khang trang và hoành tráng hơn hẳn trường cấp 2 của tớ. Tớ đã nghĩ như thế và vui vẻ mãi cho tới khi gặp những vấn đề cứ dần dần trở nên nặng nề trong tớ. 

Khi bước chân vào lớp đầy lạ lẫm, tớ không nghĩ rằng tớ là thành viên mới duy nhất của lớp cơ. Và tất nhiên, có rất nhiều bạn trong lớp quen nhau từ trước. Còn tớ, do nhà ở cách xa trường mới 7km nên tớ đúng là nhân vật "lạ" hoắc với cái giọng địa phương và nước da sậm màu.

Tớ cố gắng bắt chuyện với mọi người trong lớp song dường như chẳng khả quan. Tớ hình như chưa bao giờ hòa đồng được vào những sự kiện trọng đại cũng như những đề tài buôn chuyện bất tận của lũ bạn cùng lớp. Nào thì những bộ phim mới toanh, những nhân vật nổi tiếng trong phim và thậm chí là các "xì - ta" nổi như cồn của trường, tớ đều không biết...

Chưa kể, cái giọng địa phương lạ tai và cách phát âm không chuẩn của tớ rất nhiều lúc bị lũ bạn cùng lớp phá lên cười. Nhiều lúc tớ còn bị "chọc quê" và trêu chọc đến phát khóc nức nở.... Cứ thế, nhiều chuyện nhỏ ở lớp xảy ra đã gộp lại thành một nỗi buồn nặng nề trong tớ mỗi sáng đến lớp.

Càng lúc tớ càng ít nói hơn, càng lúc tớ càng cảm thấy mình lạc lõng. Có đôi lần, vài bạn cùng lớp muốn tiến tới chuyện trò, hỏi han, tớ luôn có tâm lý đề phòng và cảm thấy không thoải mái. Dần dần, mỗi ngày đến lớp quả thật là một cực hình của tớ, tớ khép mình lại, chẳng muốn trò chuyện với bất kì người nào. Đôi lúc cảm thấy rất ức chế và cứ giữ khư khư những cảm xúc tiêu cực ấy trong lòng mà tự cảm thấy mệt mỏi.

Chưa kể tới việc, điểm các môn học của tớ cứ tự nhiên bị xuống dốc không phanh. Đặc biệt, môn Văn tớ yêu thích là vậy mà bây giờ tớ cũng chỉ nhận được điểm khá và trung bình. Cũng rất nhiều lần, cô giáo chủ nhiệm gặng hỏi tớ lý do tại sao sức học lại trở nên sa sút, nhưng thay vì tâm sự này nọ, tớ chỉ im lặng và im lặng.

Người bạn lớn của tớ...

Chính bản thân tớ cũng không ngờ những ý nghĩ tiêu cực cùng lối sống khép mình, tự ti không hòa đồng vào môi trường mới lâu dần lại khiến tớ mắc bệnh trầm cảm. 

Tớ cũng chẳng biết tớ thay đổi nhiều như thế nào: lầm lì, ít nói và chẳng cười nhiều như trước. Cho đến khi hình như mẹ của tớ nhận thấy điều này. Mẹ đã dành rất nhiều thời gian để tìm cách hỏi han và bắt chuyện với tớ nhiều hơn. Trước những thái độ ứng xử đầy chán nản, tự ti của tớ, mẹ đã có thời gian rất lo lắng cho tớ. Mẹ đã xin nghỉ phép hẳn 1 tháng chỉ đề ở nhà chăm sóc và  trò chuyện cùng tớ.

Có nhiều thời gian gần gũi bên mẹ, cuối cùng tớ cũng đã bộc bạch và kể cho mẹ nghe việc tớ đã không thể hòa đồng cũng như kết bạn trong môi trường mới của tớ như thế nào! Tớ cũng cho mẹ biết cái cảm giác tớ cảm thấy lạc lõng và chán nản khi đến lớp ra sao...

Mẹ ngoài việc tìm mọi cách khéo léo để an ủi, chia sẻ cũng như giúp tháo gỡ dần dần tâm trạng nặng nề buồn chán của tớ còn động viên tớ cùng mẹ tới bác sĩ tâm lý đề trò chuyện. Tại đây tớ được động viên làm những bài test về tâm trạng và có những cuộc nói chuyện thoải mái với bác sĩ. Lúc ấy tớ cứ nghĩ đây là những cuộc nói chuyện với bác sĩ thông thường, nhưng giờ đây sau khi tớ vượt qua căn bệnh này, tớ mới biết đó là quá trình điều trị tâm lý cho riêng tớ.

Cứ thế, sau 3 tháng điều trị tâm lý, được mẹ và cả gia đình quan tâm theo sát bên cạnh, tâm trạng của tớ, đã có chuyển biến tích cực. Ít ra, tớ đã có thể suy nghĩ tích cực trở lại và không còn cảm giác nặng nề khi tới lớp. 

Giờ đây mọi chuyện đã khá hơn trước rất nhiều: tớ đã có những đứa bạn thân, tớ đã có thể buôn chuyện với bạn bè một cách rất vui vẻ, tớ không sợ học và lấy lại được sự hào hứng với mỗi môn học. Đặc biệt, ngoài học tập trên lớp, tớ còn tham gia vào đội tình nguyện xanh nữa...Và quan trọng, tớ không còn thời gian để mà ngồi đó buồn chán nữa vì tớ đang tích cực học tập để chuẩn bị cho những kỳ thi quan trọng sắp tới với bao dự định, ước mơ gói ghém của tớ trong đó.

Những hệ lụy của bệnh trầm cảm teen cần phải check

00:01:00 06/04/2011

 Hoàng Việt - Theo PLXH

 Vạch mặt thủ phạm gây ra chứng bệnh tự kỷ

 Những ngày tháng khi tớ bị trầm cảm

Đừng coi thường chứng bệnh này nhé! Nó "nguy hiểm" hơn bạn nghĩ nhiều đấy!

Trầm cảm là gì?

Trầm cảm là một chứng bệnh có thể ảnh hưởng đến toàn bộ cơ thể của teen, đặc biệt chúng có liên quan  mật thiết đến tâm trạng và suy nghĩ của bạn. Nó ảnh hưởng rõ rệt đến cách bạn ăn, ngủ, cách bạn cảm nhận về bản thân và cách bạn suy nghĩ về tất tần tật mọi thứ…

Khi bị trầm cảm, tâm trạng của bạn sẽ không còn là màu xanh hy vọng hay màu hồng vui tươi nữa. Ngược lại, bạn cảm thấy như bản thân trở nên yếu đuối hơn hoặc không còn ý chí nữa.

Nếu không điều trị, các triệu chứng trầm cảm có thể kéo dài hàng tuần, hàng tháng, hoặc hàng năm. Nhưng nếu được điều trị thích hợp, hầu hết những nhân bị trầm cảm sẽ dần dần thoát ra được tình trạng này.

Các triệu chứng của trầm cảm có thể không giống nhau ở mỗi người. Điều này phụ thuộc vào bạn đang bị trầm cảm ở mức độ nghiêm trọng nào.

10 hiệu ứng tiêu cực của trầm cảm với teen

Nếu bạn có dấu hiệu bị trầm cảm, điều quan trọng là phải cần được điều trị sớm để ngăn chặn những vấn đề nghiêm trọng có thể xảy ra với sức khỏe và cơ thể của teen. Ngoài ra, nếu không được điều trị, trầm cảm có thể dẫn đến 10 hiệu ứng tiêu cực sau:

1. Bạn sẽ đánh mất lòng tự trọng hoặc lòng tự trọng sẽ thấp. Bạn thường bị bủa vây bởi cảm giác bản thân vô dụng, thất bại và tự ti ở mọi nơi mọi lúc.

2. Gặp rối loạn ăn uống bao gồm: chán ăn, cuồng ăn và thậm chí thích ăn uống chè chén say sưa đến mất kiểm soát. Điều này sẽ khiến trọng lượng cơ thể bạn giảm sút trong thời gian ngắn.

3. Gặp những rắc rối với kết quả về các vấn đề ở trường lớp do cơ thể không có năng lượng và khó tập trung khi học tập vui chơi. Hầu hết các teen bị trầm cảm nếu không được điều trị sẽ trở nên thiếu kiên nhẫn để hoàn thành bài tập, não bộ bị giảm sút.

4. Thường xuyên trốn chạy mọi người cũng chính là một trong những tác hại nghiêm trọng của những teen đang chán nản do trầm cảm.

5. Có thể tìm đến, sử dụng và lạm dụng chất kích thích (rượu, thuốc)

6. Tự gây chấn thương cho bản thân

7. Dễ rơi vào các hành động nghiện ngập, bao gồm các trò chơi máy tính, lướt web như một sự giải thoát khỏi sự buồn chán.

8. Nhanh chóng thay đổi tính cách và trở nên bạo lực hơn trong mọi hành động. Lúc nào cũng sống trong tâm trạng tự hận thù hay từ hận thù của những người khác với bản thân mà có thể manh động và phạm tội.

9. Mọi hành vi hàng ngày cũng trở nên nguy hiểm hoặc thiếu thận trọng trong cuộc sống như: quan hệ tình dục không an toàn, lái xe bất cẩn, cùng nhiều hành vi bất cẩn khác...

10. Có suy nghĩ muốn tự tử hoặc thậm chí có lúc còn tìm cách tự vẫn.

Vạch mặt thủ phạm gây ra chứng bệnh tự kỷ

00:00:00 08/09/2011

 Nana - Theo PLXH

 Những ngày tháng khi tớ bị trầm cảm

 Những hệ lụy của bệnh trầm cảm teen cần phải check

Xác định kẻ gian và kê đơn thôi nào!!!

Teens biết không, tình trạng tự kỷ chính là mầm mống của bệnh trầm cảm đấy! Khi có dấu hiệu chán nản, muốn bỏ cuộc, mất hứng thú ăn uống học hành hay phản ứng tiêu cực với mọi thứ xung quanh tức là các ấy có dấu hiệu trầm cảm nhẹ rồi đó nha! Ngoài các nguyên nhân như áp lực học hành, trở ngại trong mối quan hệ thì các tiểu tiết nhỏ trong cuộc sống hàng ngày cũng có thể là nguy cơ khiến teens mệt mỏi và chán nản đó mà!

Đầu tiên phải chống thù trong nhá! 

Teens chúng mình thường có thói quen “cắm rễ” rất lâu trên mạng rồi đâm ra buồn chán và tự gọi mình là tự kỷ luôn đúng không nào? Sự thật là ôm máy tính, laptop quá lâu sẽ khiến chứng trầm cảm gia tăng những 2,5 lần cơ!

Các thực phẩm có hàm lượng đường và chất béo cao như đồ ăn nhanh và khoai tây chiên tuy có thể nhanh chóng cải thiện cảm xúc nhưng sau đó lại khiến hàm lượng chất trong máu bị giảm, khiến trung khu thần kinh của não cũng bị ảnh hưởng theo, dẫn đến tâm trạng trùng xuống. Ngược lại, nhiều bạn vì công cuộc “mi nhon” nên giảm thiểu tối đa việc nạp chất bột vào cơ thể. Sự thật là khi lượng hydrocacbon quá ít sẽ ảnh hưởng đến khả năng điều tiết tâm trạng của não bộ, gây ra các tâm trạng không tốt như dễ cáu gắt, thậm chí là u uất ấy chứ!

Theo nghiên cứu ở Úc, uống trà đặc hoặc cà phê buổi tối không chỉ dẫn đến tình trạng mất ngủ mà nó còn tác động đến sự linh hoạt của não bộ, gây ảnh hưởng lớn đến trạng thái học tập vào ngày hôm sau nữa đấy các ấy ạ! Do đó, teens tuyệt đối không nên sử dụng các chất kích thích trên sau 4 giờ chiều nghen!

Tiếp theo là chống giặc ngoài 

Thời tiết chuyển mùa khiến rất nhiều teens đâm ra nóng nảy và khó chịu với những điều không vừa ý. Nguyên nhân chính là cảm giác khô và nóng nực có thể gây ảnh hưởng xấu đến giấc ngủ và hứng thú ăn uống tạo ra sự ức chế trong cảm xúc.

Ánh sáng quá chói cũng là một thủ phạm khiến độ tuổi đang phát triển phản ứng một cách tiêu cực, cáu gắt với những sai sót nhỏ nhặt chẳng hạn. Khoa học đã phát hiện ra rằng ánh đèn đường, đèn trong phòng hay thậm chí ánh đèn phát ra từ màn hình vô tuyến quá sáng vào buổi tối đều có khả năng gây kích thích xấu cho tâm trạng đó nha!

Các chuyên gia tâm lý còn cảnh báo rằng những ấy nào không thể sắp xếp và quản lý thời gian một cách hợp lý sẽ có nguy cơ mắc chứng trầm cảm cao. Việc trì trệ, chậm trễ trong công việc sẽ khiến độ tuổi đang phát triển cảm thấy cuộc sống hỗn loạn, khó có thể kiểm soát và tự mình gây ra áp lực cho tâm lý đấy!

Cùng teens kê nhanh đơn thuốc nào!!! 

Thật đơn giản, hãy tự lên cho mình những kế hoạch ngắn hạn (1 tuần hay 1 tháng) và sắp xếp thời gian ăn, ngủ, học hợp lý. Tất cả những gì cần làm là học và làm việc thật khoa học theo kế hoạch đã đề ra để hoàn thành bài tập cũng như thư giãn. Nhớ là không được dễ dãi với bản thân đâu đấy! Thay vì ngồi xem ti vi hay lên mạng cả ngày, các ấy hãy chơi một môn thể thao nào đó để tinh thần thoải mái hơn và quan trọng nhất là nên tập hít thở, cười thật nhiều để điều hòa cảm xúc và bye bye kẻ thù tự kỷ đi nha!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: