Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Mùi Tết Xa Quê

Một, hai, ba... tôi đưa tay ra hứng lấy những bông tuyết khi vừa ra khỏi sân bay tại Nhật Bản. Ngay cái khoảnh khắc nhìn những bông tuyết mới rơi đó tôi đã thấy cay cay khóe mắt khi biết 'Tết xa quê' thật rồi.

Cách đây một năm, ngày 14/1/2018, tôi đã đặt chân đến Nhật Bản khi nhận học bổng trao đổi sinh viên tại Nhật. Khi mới biết tin nhận được học bổng, mừng lắm, hạnh phúc lắm, háo hức lắm và cũng không hề bận tâm đến chuyện sẽ có một cái "Tết xa quê" dù chỉ trong giây lát. Để khi đi rồi tôi mới chợt nhận ra...

Mới đó mà đã những ngày tháng Chạp, Tết lại sắp về, và tôi cảm thấy như sao đợi cái Tết này lâu quá, một cái Tết đến chậm nhất mà tôi từng chờ đợi trong suốt những ngày tháng tuổi thơ. Đào đã nở rộ ở đâu đó, quất cũng đã được chào bán nhiều nơi và cả vô vàn thứ đồ trong dịp Tết cũng đã được bày biện khắp chốn chợ quê. Chưa bao giờ tôi thấy "Mùi Tết quê" lại cuốn hút đến vậy, nó làm tôi háo hức, bồi hồi và còn có cả một nỗi nhớ man mác về một cái "Tết xa quê".

Thịt gà luộc, xôi gạo nếp, nem rán, miến nấu, canh mộc...; đó là những món có trong mâm cơm Tất Niên Đinh Dậu của chị em tôi. Cũng thật may mắn khi có được một vài món truyền thống trong dịp Tết nơi xa quê đó, nó như phần nào giảm bớt nỗi nhớ, cái thèm "mùi Tết quê" trong tôi.

Thật lòng mà nói, khi viết lên những dòng cảm xúc này thì trong tôi lại đang háo hức mong đến những ngày giáp Tết, để được ngồi gói bánh chưng cùng nội, rồi lúi húi trong bếp nướng khoai cùng mẹ, trong khi trông lửa nồi bánh. Lại nhớ cả những giây phút rơm rớm nước mắt khi bố và chú mổ chú lợn mà nhà nuôi đã lâu. Nhớ lắm, mong lắm. Năm nay khác rồi, những ngày đầu năm mới Đinh Dậu tôi được ở nhà quây quần bên gia đình, được đoàn tụ cùng tất cả các cô chú, anh chị của đại gia đình, cùng hàn huyên, cùng chúc nhau những gì tốt đẹp nhất.

Buổi trưa hôm đó, theo giờ Việt Nam là 10h sáng, tôi mới liên lạc được về nhà. Tôi - một đứa con gái khá nhút nhát, không mấy khi đi xa nhà, vậy mà vào cái ngày đặc biệt đó, tôi lại chỉ có thể tham gia Tết gia đình qua màn hình điện thoại. Nghe mọi người trong nhà vui vẻ nói cười, tôi cũng cười rất tươi khoe cái Tết bên này, nhưng sự thực lúc đó tôi muốn vỡ òa, cố nén nước mắt lại và miệng toe toét để cả nhà mừng.

Không biết có ai có sở thích kỳ như tôi không nữa, tôi rất thích mùi hương trầm. Nhớ lại, mấy ngày đó như bị thèm, muốn được ở nhà để ngửi mùi hương mỗi khi nội châm hương trầm, hương vòng trên ban thờ. Cái mùi mà cứ nhắc đến mùi Tết là tôi lại nhớ đến. Vài ngày sau đó, những hương vị của Tết vẫn còn phảng phất khiến tôi không khỏi nhung nhớ. Tôi nhớ cái vị ngọt của mía - cây gậy ông vải. Ở quê, cạnh hai bên ban thờ thì không thể thiếu hai cây mía dài, thẳng và mập. Nội dặn: "Ông công, ông vải già thì phải có gậy", vậy là cứ sau mấy ngày lễ Tết là tôi lại được thưởng thức cây gậy cao quý đó, một cái vị ngọt đặc biệt mà tôi không thấy khi ăn mía những ngày thường.

Mùi Tết xa quê là vậy đó, mộc mạc, bình dị nhưng rất đỗi sâu thẳm. Nó sẽ luôn là một kỷ niệm mãi không quên trong tôi. Nó khiến tôi càng yêu thêm cái không khí khi chuẩn bị đón Tết ở quê và cả những ngày Tết trên quê hương mình. Một cái không khí mà những người con quê hương đi xa đều hướng về và đều mong ngày trở về để đoàn tụ bên gia đình trong những ngày đặc biệt ý nghĩa đó.

ST.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #tảnmạn