Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Dạt nhà

      Nó bỏ nhà đi vào một đêm mùa hạ. Nó vẫn còn nhớ, hôm ấy là một buổi đêm oi bức như bao đêm mùa hạ khác. Ở ngay khúc cua đầu ngõ vào nhà, chỗ có một cây bàng thật to đã gần trụi lá, nhìn từ xa không khác gì bộ xương khô vẫn hay treo trong phòng sinh học của trường, nó ngồi trên con xe tay ga mới cóng ( món quà sinh nhật 16 tuổi từ hai đấng sinh thành mà nó phải dùng tất cả sức lực giận dỗi và tuyệt thực để có được), trở về sau buổi họp mặt cùng bạn bè, có uống thêm một ít bia tươi. Chính là cái hơi men này đã cho nó sự dũng cảm bỏ nhà ra đi, nó tin là vậy.

      Ở ngay chính chỗ rẽ ấy, bên dưới gốc cây, trong bóng đêm mờ mờ là vài mảng gì đó giống như lá bàng khô nằm lác đác trên mặt đường xám xịt, nó loáng thoáng đoán định trước khi nhắm mắt lại rồi sau đó rất nhanh mở ra và trở thành đứa trẻ dạt nhà.

      Nó đi mà chẳng báo lời nào với ba mẹ. Sau ngày hôm ấy đã có rất nhiều chuyện xảy ra bên trong ngôi nhà nhỏ, nó nghĩ vậy, dù chỉ dám lảng vảng đứng trong cái ngỏ có gốc cây bàng kia rồi nhìn vói vào thôi. Bắt đầu từ lúc dạt nhà nó vẫn luôn lang thang ở ngoài, qua những con đường vừa quen vừa lạ.

     Quen vì ấy là những đoạn đường nó vẫn đi mỗi ngày, hoặc từng miễn - cưỡng - phải - đi - qua đều đặn. Là đường đến trường khiến nó phải thức dậy thật sớm, là con hẻm quẹo vào lớp học thêm toán thầy Hà, dù nó ghét toán (có lẽ vì vậy nên điểm toán của nó mới lẹt đẹt mãi và cũng thành lý do nó cần phải học thêm), là chỗ ngõ nó hay trốn tiết Anh để cùng mấy đứa bạn đi chơi điện tử, cái ngõ cực kỳ nhỏ và heo hút, chắc nhờ đấy mà ba mẹ nó chẳng bao giờ phát hiện ra, hoặc nếu có cũng đã quá trễ khi bọn nó sớm rời khỏi tiệm net ấy rồi (giống như việc nó bỏ nhà đi từ rất lâu rồi họ mới nhận ra và chạy đến tìm vậy).

     Lạ vì trên những nơi vốn từng quen ấy lại xuất hiện nhiều khuôn mặt lạ lẫm mà nó chưa gặp bao giờ, bọn họ già trẻ lớn bé nam nữ có đủ đều chung một điểm: Vô cùng nhếch nhác, đôi mắt u tối luôn đượm vẻ u sầu treo trên những gương mặt hóp háp đen nhẻm, cái nỗi u sầu mà ở độ tuổi mười sáu như nó chẳng cách nào hiểu được.

    Nhưng rồi nó sẽ sớm hiểu thôi.

    Nhìn bọn họ chậm rãi đi lại xung quanh mình, vật vờ lai vãng như những bóng ma, nó hơi sợ. Vài ba người trong số đó còn trông vô cùng đói khát, không ngừng lao đến giành giật những suất ăn từ thiện người ta phát ở bên đường. Nó thi thoảng ngó nghiêng đám người giống như hổ đói đang ngấu nghiến kia rồi lại xoa xoa cái bụng của mình một chút, cảm thấy thật may vì trước khi bỏ nhà đi và gia nhập vào tập đoàn những kẻ lang thang này, nó đã ăn thật no trong bữa tiệc, nhờ thế mà nó không thấy quá đói đến mức phải giành giật khổ sở như kia.

    Nhưng mà...nó bắt đầu thấy nhớ.

Nhớ căn phòng ấm áp ở nhà, nhớ mùi thơm món cánh gà chiên của mẹ, nhớ con Lu Lu vẫn hay bầu bạn bên mình khi ba mẹ vắng nhà thường xuyên. Nó nhớ nhà... Nhớ gia đình của nó...

      Nỗi nhớ giống như cơn đói cồn cào nhộn nhạo từ bao tử dồn lên lồng ngực. Thế là nó lại quay về chỗ con ngõ thân quen, từ nơi này chỉ còn hơn trăm mét là đến nhà của nó, đứng ở đây cũng có thể nhìn rõ được cửa nhà, biết đâu đấy ba hay mẹ sẽ bước ra ngoài và nó được trông thấy họ một chút, chỉ đôi chút mà thôi. Vậy mà, họ ra ngoài thật. Nó đã giật mình thảng thốt vội vàng chạy biến, tìm chỗ nép đi khi thấy thấp thoáng bóng dáng của ba mở cửa nhà. Ở một nơi nấp hẹp mà nó chắc chắn chẳng ai trông thấy được, nó ló đầu ra nhìn ba đang dìu mẹ, run rẩy cầm trên tay vài thứ gì đó đi về hướng gốc bàng khô trụi ngay chỗ đầu ngõ kia.

      Từ khi nó bỏ nhà đi, thế giới hiện ra trong mắt nó đều vừa quen vừa lạ. Đến cả ba mẹ của nó cũng thế. Ba vẫn luôn là một người đàn ông nghiêm nghị, ít nói, thậm chí còn không từng trò chuyện với nó bao giờ. Mỗi ngày nó chỉ gặp được ông lúc trời tối muộn khi ba tan sở về nhà, và điều duy nhất lưu lại ấn tượng trong đầu nó về ba là đôi mắt nghiêm lạnh cùng tấm lưng thẳng tắp. Giờ đây tấm lưng ấy trở nên gầy còm thấy rõ, đôi mắt vốn không hay biểu lộ cảm xúc, kể cả khi nhìn nó, hiện tại đỏ ngầu. Dù trông từ xa nhưng nó vẫn thấp thoáng thấy được dấu vết chân chim hiện lên dày đặc quanh khóe mắt. Ba thoạt nhìn già đi đến hơn vài chục tuổi, già đến mức khiến cho tim nó cũng nảy lên, buốt lòng.

     Còn mẹ của nó, giống như rất nhiều người mẹ khác có con bỏ nhà đi biệt tăm biệt tích, khóc đến mức chẳng còn đi nổi nữa. So với ba, mẹ có vẻ gần gũi hơn, ít nhất thì nó vẫn có thể gặp được bà thêm ba mươi phút đồng hồ vào mỗi sáng sớm, trước khi mẹ đi làm, nhiều hơn ba một lần trong ngày. Mẹ ngày thường cũng khá là nuông chiều nó, bất kể nó muốn điều gì, mẹ sẽ giấu chồng để cho con, hoặc là sau khi nó dùng cách tuyệt thực mẹ cũng sẽ cho, tuy cách này nó hơi đói hơn một chút. Dù thế nào chắc chắn hồi trước nó sẽ luôn vòi được đồ nó muốn từ mẹ. Ba sau khi biết chuyện, có thể nổi giận hoặc không nhưng sẽ luôn im lặng, đôi khi còn phụ tiền để mẹ mua thêm, giống như nó đòi chiếc Iphone 14, nhờ ba góp vào thế là nó đã có con Iphone 15, thật tuyệt vời.

     Thế đấy, dù bọn họ không hay ở nhà với nó nhưng cái nó muốn vẫn sẽ luôn cho, đó cũng là một cách thương con, ba mẹ nó nghĩ thế và nó cũng tin là thế.

      Nhưng mẹ nó hôm nay cũng khác lạ vô cùng, bà hệt như ba nó, trông như già hơn chục tuổi, làn da ngày thường được chăm sóc cẩn thận giờ đây tái nhợt phủ đầy nếp nhăn, vùng quanh mắt có lẽ vì khóc quá nhiều mà đỏ oạch, nhìn qua có đôi phần đáng sợ. Mẹ gần như đi không nổi, chỉ có thể dựa vào người ba nó để bước lên, đúng hơn là lê chân tiến về cái ngõ có gốc cây bàng. Bàn tay mẹ nắm chặt mấy thứ đồ lộn xộn, gân xanh hiện lên chằng chịt dưới lớp da mỏng manh trắng nhợt. Tiếng khóc nức nở vang vọng không ngừng, lẩn quẩn giống như con rết, lẻn vào tai đâm xuyên qua màn nhĩ rồi rơi thẳng vào trong lòng nó, cắn một cái, truyền thứ chất độc đau đớn đi khắp linh hồn.

       Nó bấu chặt lấy cây cột điện mà nó đang nắp đằng sau, nhìn hai người trung niên thoạt trông như đã rất già cỗi run rẩy tựa vào nhau quỳ mọp dưới gốc cây đen đúa khô trụi, thấy mẹ để mấy thứ trên tay xuống, bắt đầu khóc lớn gọi tên của nó. Tiếng khóc xen lẫn tiếng gọi tạo thành thứ âm thanh nhẽo nhoẹt hỗn tạp không rõ hình, theo làn khói lượn lờ phát tán ra cả cái ngõ nhỏ xíu. Mẹ nó khóc đến khàn giọng vẫn không ngừng gọi nó, từ lúc còn rõ tiếng đến khi khào khào, trong khi ba nó quỳ ở cạnh bên một tay không ngừng vuốt lưng, tay còn lại siết chặt lấy vai bà. Ông cúi đầu mấp máy môi như đang lẩm bẩm điều gì đó, đôi môi ấy cũng đang run rẩy, cùng tần số với đôi vai của mẹ.

      Nó đứng sau cây cột điện thảng thốt nhìn khung cảnh đang diễn ra trước mắt. Khi bỏ nhà đi, nó đoán rằng ba mẹ sẽ buồn, với tình thương mà ba mẹ vẫn hay thể hiện ra với mình, nó đã suy nghĩ khá lâu trước khi tìm thấy từ "buồn" - có vẻ là ổn nhất để hình dung, nhưng những gì đang hiện ra thật sự quá xa so với một chữ "buồn" quá đỗi đơn điệu kia.

       Nó bàng hoàng rồi hoảng loạn, thậm chí run lên không ngừng, trước sự suy sụp của mẹ và dáng vẻ lọm khọm của ba, nó trở nên chết lặng chẳng biết phải làm sao. Ba mẹ của nó, trong suốt mười sáu năm tồn tại trên đời, nó chưa từng nhìn thấy họ như vậy, hoặc là đã từng, nhưng khi ấy nó còn chưa đủ ý thức để biết rằng họ đang khóc…

     Khóc vì nó....

     Đôi chân nó trở nên hỗn loạn như chính trí não của nó bây giờ, loạng choạng bước ra, đi về phía hai dáng hình đã nuôi nấng nó lớn lên suốt mười sáu năm trời.

    Một bước, hai bước…

    - Con ơi... con về với mẹ... sao con nỡ bỏ mẹ....con ơi.

    Ba bước, bốn bước…

    - Con ơi... là lỗi của mẹ...tất cả là lỗi của mẹ...con về với mẹ đi con…

    Năm bước, sáu bước….

    - Con ơi, ba mẹ đến gọi con về đây...con theo ba mẹ về nhà.

   Bảy bước, tám bước…

   - Con ơi, ba mẹ xin lỗi con, ba mẹ xin lỗi con!

    Chín bước, mười bước…

    Nó quỳ sụp xuống trước mặt ba mẹ mình, dang tay ôm lấy hai bóng dáng già cỗi vào lòng. Hai dáng người ấy vẫn đang tựa vào nhau, không ngừng run rẩy dưới gốc cây khô trụi lá, trong cơn gió mùa hạ nóng cháy thổi qua, bỗng trở nên lạnh lẽo như đông về.

    Mười sáu năm, lần đầu nó dùng đôi tay nhỏ dại ôm lấy ba mẹ vào lòng. Mười sáu năm, lần đầu nó quỳ trước mặt ba mẹ sau khi làm lỗi, cúi đầu nức nở thì thầm.

    - Ba mẹ ơi, con xin lỗi. Con sai rồi!

   Một giọt nước trong suốt từ khóe mắt của nó chảy xuống lăn dài trên nền đất nhám nhúa, leo lên bờ tường rồi dừng lại trên khuôn mặt trẻ trung, mang nụ cười tươi tắn tuổi xuân thì, nằm trong khung ảnh lạnh lẽo im lìm thoắt ẩn thoắt hiện sau lớp khói nhang mờ mờ bay lượn.

    Một khuôn mặt giống y hệt nó…

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #tanvan#tho