Người vì ai mà chiến đấu?Người nắm giữ sức mạnh là vì điều gì?Như một bạo quân tàn khốc thiếu đi lòng nhân ái, người bắt đầu truy tìm bản chất thật sự của [Quyền Năng].Đã từng là ác mộng, vẫn luôn là ác mộng,...Đây là câu chuyện kể về kẻ đã từng được chư thần gắn lên cái mác [Tuyệt Ác Ma Vương]. Một phàm nhân vì ánh sáng đã lựa chọn trở thành bóng tối...Một Kiêu Hoành Nhân Đế với sức mạnh vô song, một Thiên Dạ ngập tràn ẩn số.…
Hán Việt: Ngã đích tiểu đạo quan hựu thượng nhiệt sưu liễuTác giả: Mộc Nhất LiễuTình trạng: Hoàn CVEditor: Metlozghe Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Làm ruộng, Chủ thụ, Sảng văn, Kim bài đề cử 🥇, Linh dị thần quái, 1v1Văn án:Một ngàn năm trước, Hứa Thanh Mộc là Đệ nhất Huyền môn tiểu bá vương, tác oai tác oái, nghênh ngang mà đi không thèm nể ai. Một hôm độ kiếp thất bại, trực tiếp bị sét đánh chết.Ngủ say ngàn năm, lúc tỉnh lại đã là thương hải tang điền. Tiên đạo điêu tàn, lòng người không còn, tông môn của Hứa Thanh Mộc xuống dốc, đồng môn đổi nghề, địa bàn bị công ty bất động sản xây thành khu du lịch. Bản thân Hứa Thanh Mộc bị biến thành đạo sĩ nhỏ đáng thương, đạo quan nhỏ thì dột tới nóc, ai cũng khinh thường, chó thấy cậu cũng phải sủa hai tiếng.Hứa Thanh Mộc bấm tay tính toán: Trừ tà, xem bói, vẽ bùa, nâng cao hiệu quả cây trồng, chuyên trị vô sinh. Ừ, tay nghề tổ truyền vẫn còn, vậy thì không cần lo Đông Sơn tái khởi.Cho nên, định ra mục tiêu trước, trọng chấn tông môn, tiếp tục tác oai tác oái.Đại thiếu gia tập đoàn Tống thị Tống Quyết bệnh tật ốm yếu từ nhỏ, ngồi trên xe lăn vượt qua 28 năm.Có người nói: Trên núi Lăng Vân có tiểu thần tiên, cầu gì được nấy, đi đốt nhang thử xem.Tống Quyết: Cút, đéo tin.Sau đó...Tống Quyết: Cây nhang to bằng cái bát đâu, bổn thiếu gia muốn đích thân khiêng lên núi, đốt cho tiểu thần tiên.…
Tác giả: Đông Phương BộSố chương: 213Nguồn QT: wikidthVăn án gốc:Kỳ Thanh biết được Lục Uyển Đình - Tập Đoàn Lục Thị muốn thu mua công ty nhà cô. Cô suy tính một chút muốn dùng công ty nhà mình lấy làm lý do để cùng Lục Uyển Đình ở bên nhau. Nhưng vì sợ lộ một số chuyện không để cho người khác biết được đành đè nén bộ dáng cao hứng nên làm ra kiểu "Tôi không thích chị, tôi chỉ vì công ty"Lục Uyển Đình từ lúc bắt đầu không nghĩ đến sẽ thu mua công ty nhà Kỳ Thanh. Cô ban đầu chỉ nghĩ sẽ đầu tư giúp Kỳ Thanh nhưng khi thấy Kỳ Thanh chủ động dâng tới cửa vì vậy xuôi dòng đẩy thuyền.Đối phương yêu thầm lẫn nhau, ngọt văn. Bối cảnh giả thiết đồng tính có thể kết hôn, song hướng yêu thầm.Truyện được edit với mục đích muốn đọc trọn vẹn bộ tiểu thuyết này và share cho bạn nào yêu thích bộ truyện này giống mình. Nếu bạn nào được phép của tác giả gốc edit bộ này thì nhắn cho mình biết để mình xoá nhé.Review từ người đọc:Cả hai cùng nhau yêu thầm từ lúc gặp nhau ở thư viện trường đại học. Họ yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên nhưng vì hiểu lầm bên cạnh đối phương đã có người khác cho nên chỉ lặng lẽ giấu tình yêu đó. Cho đến khi họ trở thành những con người thành đạt thì vẫn chỉ âm thầm lặng lẽ theo dõi nhau.Cho đến khi kết hôn rồi họ vẫn chưa thổ lộ với nhau. Lục Uyển Đình biết được Kỳ Thanh thích cô nhưng cô vẫn bất đông chờ xem phu nhân nhà mình sẽ làm gì. Còn Kỳ Thanh thì làm mọi cách để câu dẫn Lục Uyển Đình.…
Anh, Phong Vĩnh Kỳ năm nay 22 tuổi, là Chủ tịch của tập đoàn Phong thị lớn nhất Trung Quốc. Anh có dáng người cao lớn. Gương mặt anh tuấn. Anh có mái tóc màu xám. Trên tay anh có đeo một chiếc vòng hình con rồng thể hiện sức mạnh của mìnhCô, Lâm Mẫn Nhi năm nay 20 tuổi, là con gái cưng của Chủ tịch tập đoàn Lâm thị. Cô có hôn ước từ nhỏ với Phong Vĩnh Kỳ.Cô có gương mặt xinh đẹp, ngũ quan cũng rất đẹp. Dáng người chuẩn ba vòng. Cô có mái tóc đen huyền. Cô là một cô gái quật cường, mạnh mẽ. Nhưng có đôi lúc cô lại rất yếu đuối…
Tác giả:Sanh Lạc LạcThể loại: Mạt thế, Dị năng, Zombie, Hài hước, Sạch, Sủng, Ngọt, HEEdit: Tương KỳNguồn: Cung Quang HàngVăn ÁnNhặt được zombie, ngốc manh đủ ba trăm sáu mươi kiểu, muốn loại nào có loại đấy.Những lúc nguy hiểm thì cô nói: "Anh lên trước, tôi bọc hậu"Lui về sau thì cô nói: "Anh đánh, tôi sẽ che"Khi chiến đấu cô nói: "Không được rồi, tôi đánh không nổi! Tôi áp sát"Khi chạy trốn cô dõng dạc: "Thế giới lớn như thế này, tôi muốn tham quan!"Nam chính không chịu đựng được nữa: "Trừ tôi ra ai cho em ăn no nữa? Em mau tỉnh lại là vừa."…