Dẫn: Anh có đôi mắt rất đẹp.. --- Đây hoàn toàn là sản phẩm của trí tưởng tượng, mọi không gian - thời gian - bối cảnh - co người - nội dung đều là giả, vui lòng không áp đặt lên người thật, xin cảm ơn!
* Lưu ý: Truyện được edit với mục đích phi thương mại và chưa có sự cho phép của tác giả, yêu cầu tôn trọng nguyên tác, không chuyển ver, không re-up!!!Tên Hán Việt: Giả trang ngoan ngoãnTác giả: Già Phê Sắc Đích Đoàn TửTình trạng bản gốc: hoàn chính vănSố chương: 101 chương + 2 phiên ngoạiNguồn: wikisach.net, 52shukuEditor & Beta: Đoè 🌚Tình trạng edit: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Giới giải trí , Cưới trước yêu sau , Chủ thụ , 1v1.----Tôi cũng chưa đọc nên không biết nội dung như thế nào, luôn giữ tâm thế của một độc giả. Nếu không hợp, xin hãy bỏ qua.…
Tên truyện: Dụ Dỗ Lưu Manh.Tác giả: Hà Vũ.Cre bìa: Nukaly.Tình trạng: Hoàn.Thể loại: Đam mỹ, cường cường, lưu manh côn đồ thụ x lão đại công, HE, 1x1, có H.Văn án:Sở Hạ từ trước đến nay chỉ sợ hai điều.Một là không đủ no.Hai là không đủ ấm.Thế nhưng từ khi gặp Diệp Mạc, hắn mới biết mấy thứ kia chả là cái gì cả.Một tên côn đồ lưu manh xó chợ dưới đáy xã hội, một người quyền cao chức trọng ai ai cũng kính nể. Nếu về bên nhau sẽ thành thế nào đây?!…
⭐Tittle : Khi Tanjirou Là Quỷ ! ⭐Thể loại : Np, nhất thụ đa công, sủng ngọt, không ngược, HE, Trọng sinh⭐Nhân vật : Kamado Tanjirou cùng dàn hậu cung khủng khiếp. ⭐Phối hợp diễn : Mấy bạn quỷ thèm chết và mấy bạn người không thích sống. ⭐Tác giả : El_Maxline⭐Tình trạng : Hoàn. ⭐Văn án:Cái gì gọi là sống lại ? Đám người Sát Quỷ Đội chưa nghe bao giờ. Cái gì ? Kamado Tanjirou cư nhiên lại trở thành quỷ thay em gái. Con đường đem "vợ" về nhà đầy gian nan pha một chút hành động của các Lão Công. Kamado Tanjirou... Đến đây ! 🪶Lưu ý : Các nhân vật không thuộc quyền sỡ hữu của au.... Cái này có thể gọi là Fanfiction ạ.! Truyện sẽ phi thực cốt cực xa nha. | CẢNH BÁO : NHÂN VẬT OOC |❗❗Tác phẩm đầu tay nên sạn rất nhiều, tình tiết không hợp lý và lố cũng có. Nếu không chê thì cứ đọc.❌❌KHÔNG ĐƯỢC MANG TÁC PHẨM ĐI ĐÂU KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI ACC WATTPAD El_Maxline…
Tác giả: Tô Cảnh NhànEditor: Mập Mạp Tròn VoTình trạng convert: Hoàn Nguồn convert, RAW: KhotangdammyTình trạng edit: Hoàn Khả năng có hạn, cái nào khó edit quá hơi bung lụa mong mọi người bỏ qua cho. Tags:[Thụ xinh đẹp, bên ngoài lạnh lùng bên trong dính người x Công đẹp trai, cam tâm bị dính.]1. Bối cảnh tự thiết lập, tinh tế, miễn tranh luận, toàn hư cấu cả. 2. 1v1, HE, sảng văn. 3. Nếu văn án và chính văn có điểm khác biệt, lấy tình tiết trong truyện làm chuẩn. Tag: cường cường, thâm tình, thiên chi kiêu tử, tinh tế. Từ khóa: Nhân vật chính: Kỳ Ngôn, Lục Phong Hàn; nhân vật phụ: Mai Tiệp Lâm, Hạ Tri Dương, Diệp Bùi, Hạ Gia Nhĩ, Nhiếp Hoài Đình...…
Lưu ý: TRUYỆN ĐANG TRONG QUÁ TRÌNH EDIT LẠI VĂN PHONG.Thể loại: Đam mỹ , ABO, 1x1, Sinh con, Niên thượng,Ngọt sủng, Hài hước,Ngược (ít) Hiện đại, Đô thị, Cẩn trọng, ôn nhu công x Ngoan ngoãn, đảm đang,bán ngô nướng, trí lực thấp thụ.Nhân vật chính: Stanislav Ivanov x Ngô Gia ÝNhân vật phụ: Inga Ivanov, Tôn Nhiên, Bạch Lâm Sâm, Hà Duật, Bùi Túc,...Các cp trong truyện : AxO, AxB,....Độ dài: Chính truyện: 50 chương, n phiên ngoại.Tác giả: Người làm vườn.Văn án.Stanislav có nỗi ám ảnh với món ngô nướng.Hắn cực kỳ...cực kỳ thích món ngô nướng.Lý do là khi tám tuổi hắn bị bắt cóc, may mắn trốn thoát nhưng phải lang thang ngoài khu ổ chuột 2 ngày trời mà không có gì bỏ bụng. Lúc này đây, hắn được một bà lão bán ngô nướng mời ăn một trái, kết quả là nghiện luôn.Sau khi được cứu về, hắn mới biết được là không nên cho người khác biết mình yêu thích cái gì quá, nếu không sẽ bị kẻ thù chú ý đến, lại một lần nữa xuống tay.Đi mua ngô nướng đều lẻn đi vào ban đêm.Kết quả vẫn không tránh khỏi tai nạn.Hắn bị hạ thuốc dẫn đến phát tình đột xuất.Còn đè "ông chủ" xe ngô nướng ra làm cả đêm.Người kia lại sợ hãi bỏ trốn trong lúc hắn bị thuốc hành đến hôn mê.Stanislav muốn tìm người bồi thường. Nhưng người kia tựa hồ như đã rời đi.Bốn tháng sau, người kia lại xuất hiện.Stanislav nhìn dựng phu ôm cái bụng tròn trĩnh, chậm rãi đẩy xe ngô nướng, nghĩ thầm."Ít nhất là thai đôi."Note: Ngừng cho phép chuyển ver.…
Tác phẩm: Mơ Ước Đã Lâu (肖想已久)Tác giả: Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa Tử (讨酒的叫花子)Thể loại: Oan gia, gương vỡ lại lành, thanh mai thanh maiNhân vật chính: Kiều Tây, Phó Bắc (Thợ xăm hình x Giáo sư đại học)Số chương: 79c + 6PNVăn ánNgười trong đại viện đều biết, xưa nay Phó Bắc luôn ổn trọng, tính tình ôn hòa, hoàn toàn khác biệt với một Kiều Tây lệch lạc từ nhỏ. Khi còn niên thiếu Kiều Tây không biết, thời điểm mối tình đầu vẫn luôn không quá thanh tỉnh, không tự ý thức được, chỉ ngây ngốc quấn quít lấy Phó Bắc không tha, cũng không để ý sắc mặt, không biết sớm đã bị chán ghét qua bao nhiêu lần, mọi người xung quanh cũng không nhìn được nữa âm thầm nói không ít lời khó nghe. Lúc ấy chính là tự cảm thấy hài lòng, còn không tự biết khiến người chán ghét, ganh tỵ khắp nơi. Sau này khi đã hiểu được. Cô đã thông suốt, rời bỏ dứt khoát, việc gì nên làm thì đều làm, không nên trêu chọc thì cũng sẽ không chọc, sau đó dứt khoát chạy lấy thân. Sau này, một Phó Bắc nhã nhặn đứng đắn lại không buông tha cô, tình khó kiềm nén mà hôn môi, khắc chế mà ẩn nhẫn, ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ như vậy, hoàn toàn thay đổi thành một người khác. Cô không nói gì chỉ cười cười, hỏi: "Thế nào, luyến tiếc sao?"…
Editor: Mứt Chanh & Sunn :x 25/3/2020 - 11/11/2020Tên gốc : 她太甜Tác giả : Bán Tiệt Bạch Thái 半截白菜Thể loại : Hiện đại, Hào môn thế gia, Ngọt sủng, HELịch đăng : 2-3 chương mỗi tuầnVăn ÁnKhông ai có thể nghĩ đến rằng Tạ Lâu sẽ yêu Tô Hà, yêu đến chết đi sống lại, yêu đến đứt từng đoạn ruột. Yêu đến cực đoan, cố chấp, chỉ cần ai liếc nhìn cô nhiều thêm một chút thì anh đã muốn người đó chết......Ngoại trừ anh, ai cũng không xứng với em.-- Tạ Lâu🍒 TRUYỆN ĐƯỢC EDIT VÀ ĐĂNG TẠI https://www.wattpad.com/mutchanh8897 và https://mutchanh8897.wordpress.com/ 🍒TRUYỆN ĐƯỢC LÀM VỚI MỤC ĐÍCH PHI THƯƠNG MẠI VÀ CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ. 🍒 CÁM ƠN MỌI NGƯỜI ĐÃ ỦNG HỘ MÌNH. CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ NHÉ…