Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 29 + 30

Chương 29


Lý Đô cùng Triệu Huy lo hậu sự cho Lý Văn Trác và Lý Văn Anh.

Ngày hạ táng hôm đó, Lý Đô đã ở trước mộ của bọn họ mà quỳ thật lâu, một câu cũng không nói.

Y không biết mình nên nói cái gì.

Nói y xin lỗi, nói y hối hận, những thứ này thực quá đơn giản. Thậm chí, y cảm thấy ngay cả quỳ gối trước mặt họ y cũng không có tư cách.

Triệu Huy gầy đi rất nhiều, tóc cũng bạc thêm không ít, kì thật ông cũng biết đem toàn bộ chuyện này đổ lên đầu Lý Đô là quá mức tàn nhẫn, nhưng mà ông cũng không thể kiềm chế được bản thân mình.

Đặc biệt mỗi lần nghĩ đến, Lý Đô là con ruột của Giang Mạn Thanh, trên người y còn chảy dòng máu của Giang Mạn Thanh, ông lại không có cách nào không chán ghét y.

Sau khi lo hậu sự xong xuôi, Triệu Huy đã rời khỏi thành phố Kim Hải mà đến Lâm Thành. Ông sợ ở chỗ này, mỗi ngày mỗi đêm đều nhớ tới cảnh Lý Văn Anh cùng con gái chết thảm, chính mình sẽ chết mất.

Lý Đô cái gì cũng không nói, đem tất cả số tiền còn lại trong nhà đưa cho Triệu Huy. Triệu Huy không cần, y liền lén bỏ vào trong hành lý của ông ấy.

Sau khi Lý Đô quay trở lại trường học, cũng không có tiếp xúc quá nhiều với Bạch Huy.

Lúc đó Bạch Vĩ Đường vẫn còn sống, nhưng thân thể đã không ổn lắm rồi, phần lớn thời gian đều dành để nằm trên giường tĩnh dưỡng. Ông ấy đem một phần quyền hạn giao tới tay Bạch Huy, cho nên Bạch Huy vừa phải đi học, mặt khác còn phải xử lý việc ở công ty.

Lý Đô đi theo bên người Bạch Huy, từ từ tiếp xúc với sản nghiệp của Bạch thị, làm công việc của một trợ lí. Sau khi hai người về nước chính thức vào công ty, y mới bắt đầu tự mình đảm nhận công việc.

Bởi vì thời thời khắc khắc đều theo dõi động thái của Tần gia, Lý Đô không tránh khỏi việc biết tới chuyện của Giang Mạn Thanh.

Bà ta sống rất tốt.

Tuy rằng bị nuôi ở bên ngoài như một nhân tình, tuy rằng Tần Quang Chí còn nuôi thêm những tình nhân khác, nhưng mà Tần Quang Chí lại cho bà ta rất nhiều tài sản vật chất.

Bà ta mỗi ngày đều không cần làm, chỉ cần trang điểm ăn mặc đẹp đẽ và tiêu tiền là được.

Lý Đô nhìn bức ảnh chụp của bà ta.

Giang Mạn Thanh đã 40 tuổi, trên mặt không có biểu hiện gì gọi là già, ngược lại còn khiến cho người ta có cảm giác thành thục từng trãi hơn, dáng người cũng chăm chút rất tốt, chẳng trách cho đến bây giờ Tần Quang Chí vẫn còn nguyện ý bao dưỡng bà ta.

Đây là ảnh chụp trong một bữa tiệc tối. Giang Mạn Thanh trang điểm tinh xảo, tóc búi sau đầu, vận một bộ lễ phục trễ vai, nói cười vô cùng thoải mái và phóng đãng, giống như đã quên mất trên đời này từng tồn tại một Lý Văn Trác cùng Lý Văn Anh, giống như cái chết của bọn họ không hề liên quan tới bà ta.

Khi đó trên người Lý Đô đã mất đi dáng vẻ non nớt cùng kích động, đã sớm trở thành một nam nhân thân mặc tây trang chân mang giày gia trầm ổn, chững chạc, điềm đạm.

Y đã vấp ngã một lần, bởi vì vận khí tốt mới gặp được Bạch Huy, mới có thể một lần nữa mà đứng lên, y sẽ không để cho Tần Quang Chí có bất kì cơ hội nào để trở mình.

Cho nên dù hận đến trong lòng rớm máu, Lý Đô cũng cắn chặt răng đem những thù hận đó cất vào trong, chuyện gì cũng không làm.

Chỉ là sau đó y điên cuồng mà lao vào công việc, bận đến độ cơm cũng không nhớ ăn, không yêu quý bản thân mình dù chỉ một chút.

Có lần trong một cuộc họp đến phiên y phát biểu, kết quả y vừa mới đứng lên, bởi vì hạ huyết áp mà té ngã trên mặt đất.

Xung quanh toàn là những tiếng hô hoán kinh động, Lý Đô cũng không hoàn toàn mất đi ý thức, chỉ là cảm thấy những âm thanh đó như từ trong nước truyền tới, xa tới độ mơ hồ y không nghe rõ nữa. Y muốn nói bản thân mình không sao, trong lúc cố gắng để lên tiếng, đột nhiên bị một người khác ôm lên.

Người nọ trong chớp mắt đã ở cạnh y rất gần, Lý Đô cảm nhận được hơi thở quen thuộc.

Trong lòng y căng thẳng, suy nghĩ rối loạn lên, nhưng trên người lại không có một chút sức lực.

Lý Đô bị Bạch Huy ôm vào phòng nghỉ.

Bạch Huy đem người đặt lên giường sau đó liền đi ra ngoài, chờ đến lúc hắn quay về Lý Đô đã ngồi dậy.

Bạch Huy không vui nói: "Cậu sao lại thế này?"

Ánh mắt của Lý Đô còn mang theo chút kì quái, y nhắm mắt lắc lắc đầu, chờ hình ảnh trước mắt dần rõ lại mới đáp: "Chỉ là tuột huyết áp, giờ thì không sao rồi."

Bạch Huy không nói lời nào, đem nước đưa tới. Lúc Lý Đô nhận cái ly thì vô tình chạm vào tay của Bạch Huy, không biết tại sao ngón tay liền hơi run run lên một chút.

Y cầm chặt lấy ly nước, ánh mắt tránh né Bạch Huy, vừa đi ra ngoài vừa nói: "Tiếp tục cuộc họp thôi."

Bạch Huy ngăn y lại: "Hôm nay tới đây thôi, cậu về nghỉ ngơi đi."

Ánh mắt Lý Đô vẫn nhìn đi chỗ khác, cứng cỏi đáp: "Tôi nói tôi không sao mà."

"Lý Đô." Bạch Huy nhíu mày, "Đây là mệnh lệnh công việc."

Lý Đô có chút bực bội, quay đầu giằng co cùng Bạch Huy, kết quả vừa mới nhìn vào đôi mắt của Bạch Huy, những lời muốn nói đều nghẹn lại trong cổ họng.

Có chút hốt hoảng.

Ly nước trong tay thiếu chút nữa đã rơi trên mặt đất.

Lý Đô đứng đơ người trong giây lát, sau đó xoay người, hất tay Bạch Huy bước đi ra ngoài.

Từ đó về sau Lý Đô phát hiện bản thân mình có gì đó không đúng.

Không gặp Bạch Huy còn đỡ, nếu hai người ở cùng một không gian, y sẽ theo thói quen mà tìm kiếm bóng dáng của Bạch Huy. Có đôi khi y còn chưa kịp phản ứng, ánh mắt đã dán lên người của Bạch Huy.

Từ nhỏ tới lớn Lý Đô là người có khả năng khống chế cảm xúc cực mạnh, y quả thực rất chán ghét loại cảm giác không thể kiểm soát này, nhưng y cũng không nghĩ nhiều. Y mỗi ngày đều bận rộn, luôn phải nghĩ cách đạp đổ Tần gia, làm gì có thời gian để tâm đến những việc tầm thường như vậy.

Chỉ là tình cảm của con người, có lẽ đều bắt nguồn từ những quan tâm chăm sóc bình thường như thế, trong lúc vô tình không chú ý đã bắt đầu mọc rễ nảy mầm.

Có một ngày Lý Đô tới giao tài liệu, y bắt gặp một người đàn ông đứng trước cửa văn phòng của Bạch Huy.

Người này nhìn có vẻ rất đẹp trai, trong tay còn cầm theo một hộp đựng thức ăn cao cấp, đang ở bên ngoài văn phòng nhỏ giọng mà cầu xin thư kí: "Tôi chỉ đi vào một chút, đem cái này cho anh ấy sau đó sẽ đi liền nha......"

Cô thư kí trẻ với khuôn mặt xinh đẹp lễ phép mỉm cười: "Thật ngại quá anh Thẩm, bây giờ Bạch tổng đang có việc, không tiện gặp anh."

"Tôi thật sự chỉ đi vào một chút thôi mà...." Tên này vẫn dây dưa không thôi.

Lý Đô đi qua, thư kí nhìn thấy y lập tức chào hỏi.

Lý Đô gật đầu, không nói lời nào liền đi vào văn phòng của Bạch Huy.

Tên kia lập tức phớt lờ thư kí nhanh chân đuổi theo Lý Đô.

Cô thư kí lo lắng, muốn ngăn cản tên kia, lại không muốn có quá nhiều đụng chạm tay chân với cậu ta. Trong lúc vội vàng, đôi giày cao gót vô tình bị giẫm phải suýt nữa ngã xuống đất, may mà Lý Đô đã kịp thời đưa tay đỡ lấy cô.

"Cảm ơn anh Lý." Sau khi đứng vững vàng lại cô thứ kí vội vàng cảm ơn y.

Lý Đô buông tay ra, mặt lạnh lùng nói: "Cậu ta muốn vào cứ để cậu ta vào, không cần ngăn cản."

"Nhưng mà..."

"Tôi sẽ chịu trách nhiệm."

Lý Đô nói xong liền bước nhanh tới chỗ văn phòng kia. Tên nọ khẽ cau mày, nhìn Lý Đô đẩy cửa đi vào, do dự mà ngừng lại.

Khi Lý Đô đi vào giám đốc của bộ phận kỹ thuật cũng có mặt ở đó.

Bây giờ trong công ty hầu như là do Bạch Huy quản lí, chỉ khi có chút phân vân không ra được quyết định, hắn mới trở về thương lượng với Bạch Vĩ Đường. Hắn là người mà Bạch lão gia một tay nuôi dạy, tuy rằng còn trẻ, nhưng lúc xử lý công việc lại rất già dặn cho nên giám đốc các phòng ban cũng không có ai dám xem nhẹ hắn.

Công việc đã được báo cáo lên gần hết, Bạch Huy nhìn thấy Lý Đô liền nói với người kia: "Được rồi, ông ra ngoài trước đi."

Người nọ nhẹ nhàng thở ra một hơi, sau khi chào hỏi qua Lý Đô thì đi ra ngoài, mới ra cửa đã nhìn thấy tên kia cầm theo hộp đồ ăn, có vẻ hơi kinh ngạc một chút.

Nhưng mà cậu ta nhìn thấy người này bước ra, cho rằng Bạch Huy đã xử lý xong công việc rồi, liền vui vẻ mà cầm hộp đồ ăn bước vào.

Lý Đô đem tài liệu trong tay đặt trên bàn của Bạch Huy.

Đó là bản báo cáo tài chính mà y đưa ra, trong đó còn có các dự án trọng điểm và phân tích tính logic giữa các dự án, có thể đưa ra nhận định rõ ràng về tổng tài sản và kết quả hoạt động của công ty.

Bạch Huy mở xấp tài liệu ra, Lý Đô đang định mở miệng nói chuyện thì tên kia đột nhiên đẩy cửa bước vào.

Nhìn thấy cậu ta sắc mặt Bạch Huy liền sa sầm xuống.

Cậu ta thoáng ngừng lại bước chân, cuối cùng vẫn đi đến bên cạnh Bạch Huy, đem hộp đồ ăn đặt trên bàn làm việc, giọng nhỏ nhẹ nói: "Cái này là tự em làm...."

Bạch Huy không nói gì, trong lòng cậu ta lại càng khẩn trương hơn, lấy hết can đảm cúi đầu khẽ hôn lên môi của Bạch Huy một cái: "Em không quấy rầy anh nữa."

Lời nói vừa dứt, cậu ta liền ngồi dậy bước nhanh ra ngoài, khi đi còn không quên nhẹ nhàng khép cửa lại.

Đây không phải là lần đầu tiên Lý Đô nhìn thấy Bạch Huy thân mật cùng người khác như vậy.

Lúc bọn họ học cao trung, có một lần y trốn tiết thể dục, vừa mới đẩy cửa phòng học ra, đã nhìn thấy Ninh Việt ngồi trên người Bạch Huy cúi đầu cùng hắn hôn môi.

Đột nhiên lúc ấy y đóng sầm cửa lại, nhìn ánh mặt trời tháng sáu như thiêu như đốt mà lòng tràn đầy bực bội, muốn đi vào trong ném hai tên này ra ngoài. Nhưng sở dĩ lúc đó y nỗi giận, là bởi vì bọn họ chiếm phòng học làm y không có chỗ trốn. Thậm chí y còn không ý thức được bọn họ đều là nam nhân, dù sao đối với y mà nói, chỉ cần không đụng chạm tới y, thì người khác thích làm gì cứ làm, y cũng không quan tâm đến.

Nhưng mà bây giờ, tận mắt nhìn thấy nụ hôn của tên kia lên môi Bạch Huy, Lý Đô cảm thấy tim mình đau nhói.

Không cáu gắt, cũng không phải buồn bực mà là trong lòng có chút thương tâm đau đớn.

Đối với Lý Đô đây là loại cảm xúc cực kì khó diễn tả, nhưng y không biểu hiện ra bên ngoài, chỉ nhìn vẻ mặt không hài lòng của Bạch Huy rồi nói: "Cậu đừng trách thư ký Từ, là tôi để cô ấy cho người đi vào."

Bạch Huy bất chợt cau mày, với tính cách lạnh lùng của Lý Đô, tại sao lại đột nhiên quản đến những chuyện này.

Tất nhiên Lý Đô cũng không nhiều lời giải thích, báo cáo công việc cũng lười bàn bạc với Bạch Huy, lạnh lùng nói: "Tôi ra ngoài trước." đi được vài bước lại bổ sung thêm một câu, "Cậu vẫn còn thời gian gọi cậu ta quay lại đó."

Trở lại văn phòng, Lý Đô có chút bực bội mà ấn hạ giữa mày.

Y sống nhiều năm như vậy, kỳ thật đến bây giờ cũng chưa từng trãi qua bất kì mối tình nào, giống như là một kẻ khác loài.

Chỉ là lúc y còn niên thiếu, suốt ngày tự đắm mình trong cái cảm xúc mà y tự cho là đúng đó, hận cái này lại bất mãn cái kia, nhìn thấy ai cũng không vừa mắt, luôn đơn độc một mình, cũng không cho bất kì ai có cơ hội tới gần. Lại lớn thêm một chút, thật vất vả mới mở rộng lòng mình bắt đầu học cách tiếp nhận người khác, thì trong nhà đột nhiên xảy ra biến cố, y lại đóng chặt cánh cửa của trái tim mình.

Mấy năm này, ngoại trừ học tập chính là làm việc, các loại vui chơi hưởng lạc ở nơi này, y đều chưa từng tiếp xúc qua. Bên cạnh y cũng thế, ngoại trừ công việc cũng không còn bạn bè nào khác, chỉ một người duy nhất có thể ở gần y, đó chính là Bạch Huy.

Nhưng quan hệ giữa bọn họ cũng không hoàn toàn thân thiết, tuy rằng cho nhau sự tín nhiệm, nhưng cũng không có can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của đối phương.

Lý Đô cũng không bởi vì Bạch Huy cứu mình mà chịu khom lưng uốn gối, y đối với Bạch Huy theo cách riêng của mình. Với y mà nói, bán mạng làm việc, giúp Bạch Huy nắm vững sự nghiệp trong tay, chính là báo đáp lớn nhất, có giá trị nhất mà y dành cho hắn. Cho nên trong công việc nếu giữa hai người có quan điểm khác nhau, y cũng sẽ không cúi đầu mà nhượng bộ. Sai sẽ nhận còn đúng nhất định sẽ tranh cãi tới cùng.

Chỉ là hiện tại, chứng kiến cảnh vừa rồi, đột nhiên Lý Đô mới nhận ra, y đối với Bạch Huy đã nảy sinh thứ tình cảm không nên có.

Chương 30


Hôm đó Lý Đô đến một quán bar dành cho người đồng tính.

Ngay cả bản thân mình thích nam hay thích nữ cũng không biết, nên y đến đây để xác định, rốt cuộc mình thích nam hay nữ, hay chỉ đối với Bạch Huy mới sinh ra loại cảm giác như vậy.

Y chưa bao giờ bước vào những nơi thế này, cũng không có bạn bè nào để có thể dẫn y tới. Cho nên y tự mình đi hỏi thăm một chút, sau đó đến chỗ nổi tiếng nhất ở đây.

Lúc y đến đã khá muộn, đó cũng là lúc vũ trường đông khách nhất. Lý Đô bị âm nhạc ồn ào làm cho nhíu mày lại, y chọn cho mình một góc tương đối xa và yên tĩnh.

Sau khi gọi rượu, Lý Đô ngồi ở chỗ của mình nhìn đám đông đang nhảy nhót trên sàn. Y không nói chuyện với ai cũng không tham gia bất cứ hoạt động nào, y cứ như vậy mà ngồi ở đó, không khí xung quanh y dường như bị đóng băng lại.

Chuyện này không giống với những gì Lý Đô tưởng tượng.

Lý Đô cảm thấy có thể là y đến nhầm chỗ rồi. Y căn bản không có cách nào ở chỗ này để kiểm tra xem rốt cuộc là mình đối với những người đàn ông khác có động tâm hay không, càng không thể gặp được một người qua đường ngồi yên lặng mà giải đáp khúc mắc trong lòng mình.

Âm thanh ồn ào làm cho Lý Đô bực bội và chán ghét, ngồi được một chút liền tính toán rời đi, vừa mới cầm lấy áo khoác, đã có người nhảy đến bên cạnh y ngồi xuống.

Lý Đô sửng sốt.

Người này ghé sát vào y, cười tủm tỉm hỏi: "Anh trai à, anh có hứng uống một ly không?"

Lý Đô hơi hơi tránh ra một chút, lúc này mới nhìn thấy rõ người trước mặt.

Tóm lại y cảm thấy không thể gọi người này là đàn ông được. Mặc dù cậu ta vẽ mắt đeo khuyên tai, nhưng vẫn không giấu được nét trẻ con trên mặt, thậm chí Lý Đô còn hoài nghi không biết cậu ta đã thành niên hay chưa.

Cậu nhóc thấy Lý Đô đang nhìn, có vẻ vô cùng tự tin về bề ngoài của mình, híp mắt tới gần Lý Đô, khẽ nhếch miệng thè lưỡi liếm cánh môi dưới.

Lý Đô nhíu mày, đẩy người ra một bên hỏi: "Nhóc đã thành niên chưa? Đủ tuổi đi bar rồi?"

Thật giống như đang ở mùa đông còn bị người ta tạt cho một gáo nước lạnh.

Cậu nhóc trợn trắng mắt.

Thật ra, từ lúc Lý Đô vào cửa cậu ta đã chú ý tới y rồi. Hình mẫu đàn ông ưu tú điển trai vận tây trang mang giày da là loại mà cậu ta yêu thích nhất, tới gần mới thấy rõ ngũ quan cùng khí chất lạnh lùng của đối phương càng làm cho cậu ta hưng phấn thêm. Vốn tưởng hôm nay sẽ là một đêm tuyệt vời, kết quả người này vừa mở miệng đã làm cậu ta tuột hết cảm xúc.

Cậu nhóc nhảy dựng lên, làm mặt quỷ với Lý Đô: "Xí, mất hứng." Cậu ta quả thực rất thích những người đàn ông ưu tú, nhưng lại cực kì chán ghét những người giỏi giang mà tính cách lại giống như một bà già thích quản lý người khác.

Lý Đô thấy đối phương chạy đến bàn bên cạnh ôm lấy cổ một người đàn ông khác, có chút sửng sốt, sau đó thu hồi ánh mắt, cầm lấy áo khoác rời đi.

Trước khi đi y vào nhà vệ sinh.

Kết quả vừa mới mở cửa đã bị một trận âm thanh rên rỉ "ơ a" làm cho choáng váng.

Lý Đô không nhịn được nữa mà xoay người bước ra ngoài, lúc đi qua đám đông bước chân y càng lúc càng nhanh.

Đây rõ ràng là một cái thế giới kì quái, mặc kệ y rốt cuộc là thích nam hay thích nữ, Lý Đô khẳng định mình khác với cái thế giới này.

Thậm chí y còn có chút nghi hoặc, không biết là chính mình có vấn đề, hay là thế giới này có vấn đề.

Tình yêu chính là như vậy sao, mặc kệ đối phương là ai cũng có thể lên giường sao.

Giờ khắc này Lý Đô mới phát hiện, nhưng y lại không muốn thừa nhận, ba y chính là dùng cả cuộc đời để yêu người phụ nữ vô cùng hạ tiện đó, y cũng giống như ông ấy, chỉ muốn yêu một người đến hết một đời bằng cả sinh mạng của mình.

Lý Đô ra khỏi quán bar, trong gió đêm y đứng ngây ngốc một lúc. Sau đó lấy điện thoại ra gọi vào số của Bạch Huy.

"Hửm?" Bạch Huy ở bên kia giống như đang rất vội, nghe thấy điện thoại chỉ tùy ý mà lên tiếng.

Lý Đô nắm chặt lấy di động, tóc trên trán bị gió đêm thổi qua dừng lại trên đôi mắt, y nuốt nước miếng mấy lần để duy trì giọng nói lạnh lùng của mình: "Không có gì, gọi nhầm số thôi."

Lý Đô tắt máy, phải mất một lúc lâu, y mới mệt mỏi mà bước chân trở về.

Cho dù Bạch Huy không nói gì, cho dù đối phương chỉ khẽ 'ừ' một tiếng, nhưng mà sau khi nghe được giọng của Bạch Huy, biết hắn vẫn ở đó, trong lòng y liền ổn định lại rất nhiều.

Đột nhiên Lý Đô lại có cảm giác cực kì chán ghét chính bản thân của mình.

Y cùng Bạch Huy, một chút khả năng cũng không có.

Kể từ đó, Lý Đô luôn cố gắng giữ khoảng cách với Bạch Huy. Thật ra cũng không hẳn là do y cố tình làm thế, giữa bọn họ nếu tạm gác công việc sang một bên, những lúc khác quả thực là không có cơ hội để gặp mặt.

Nhưng mà Bạch Huy, bởi vì thái độ của Lý Đô đối với hắn lạnh lùng như vậy làm hắn sinh ra cảm giác buồn bực, còn lén hỏi Tả Minh Viễn: "Tôi làm gì đắc tội với cậu ấy à?"

Tả Minh Viễn cười: "Cậu ấy trước giờ đều không phải như vậy sao, tôi quen rồi."

Bạch Huy cảm thấy đúng, nhưng mà lại không đúng. Tuy rằng trước nay Lý Đô vẫn luôn là bộ dáng trầm tĩnh đó, nhưng cũng đâu đến mức như hiện tại, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn hắn.

Bạch Huy lắc đầu, cũng không tiếp tục dây dưa chuyện nhỏ nhặt này nữa.

Cuối tuần Bạch Huy có một bữa ăn tối, đối phương là một vị quan chức cấp cao đã về hưu.

Vị lão gia này nắm trong tay rất nhiều tài nguyên có giá trị, Bạch Huy muốn đưa Lý Đô đi cùng, về sau nhất định sẽ có lợi cho bọn họ.

Lý Đô phân được nặng nhẹ.

Cây đại thụ chống lưng cho Tần gia ở Kim Hải hiện tại là Phùng Quốc Quang, ông ta cùng với vị lão gia này vốn không cùng một đảng phái, về sau nếu muốn động vào Phùng Quốc Quang, có thể sẽ cần đến sự hỗ trợ của vị này. Lý Đô ném những suy nghĩ tình cảm yêu đương sang một bên, sau đó cùng với Bạch Huy bắt đầu lên kế hoạch chuẩn bị.

Bữa tiệc tối được đặt ở một biệt thự riêng, nơi này phong cảnh cùng không khí vô cùng tốt, có núi có sông, người lớn tuổi sẽ đặc biệt thích.

Không khí bữa ăn cũng không tồi.

Lý Đô không nói gì cả, chỉ là những thứ vị lão gia kia cần, mọi người còn chưa kịp chú ý tới, y đã đem những thứ đó đặt ngay bên cạnh ông ấy.

Điều này làm cho vị lão gia thân phận cao quý có phần kiêu ngạo kia phải đưa mắt nhìn qua y mấy lần, sau đó mới mở miệng đánh giá: "Người trẻ tuổi xưa nay hiếm người biết quan tâm như vậy."

Bạch Huy mỉm cười, Lý Đô ở bên cạnh không khiêm tốn mà cũng không kiêu ngạo, y sẽ không vì những lời này mà tỏ ra đắc ý tự mãn.

Bạch Huy và Lý Đô đều là những người cực kì thông minh, trong bữa ăn bọn họ không hề nhắc đến chuyện của Tần gia và Phùng Quốc Quang.

Hiện tại vẫn còn chưa đến thời điểm, bữa cơm này có thể làm cho vị lão gia kia có ấn tượng tốt với bọn họ là được, nhiệm vụ coi như hoàn thành.

Trang viên này rất rộng, cũng cách xa thành phố, ngày mai lão gia tử còn có sắp xếp khác ở đây. Cho nên sau khi dùng xong bữa tối Bạch Huy và Lý Đô liền đưa ông ấy về phòng.

Trên đường về phải đi qua một cái hành lang khá dài, hai bên có trồng một loại hoa màu xanh lam không rõ tên là gì, cánh hoa xếp thành từng lớp, những bông hoa nở rộ kết thành chùm, trải dọc theo hành lang, rất đẹp mắt.

Bạch Huy vừa đi vừa nói: "Chỗ này thật sự rất tốt, có lẽ nên đưa ông nội đến đây sống."

Lý Đô vừa đi vừa nói: "Cậu cứ quyết định thời gian còn lại giao cho tôi."

Bạch Huy cười: "Việc này không vội."

Bọn họ ở bên này nói chuyện, phía trước có hai người đi ngang qua, Lý Đô trong lúc vô tình ngẩng đầu lên, cả người đều cứng đơ tại chỗ.

Là Tần Quang Chí cùng Giang Mạn Thanh.

Lần trước Tần Quang Chí không động đến Lý Đô là vì Bạch Huy đã nhờ ông nội mình ra mặt. Tần Quang Chí lại hại chết nhà người ta hai xác ba mạng, đương nhiên cũng không muốn làm lớn chuyện lên. Tuy rằng ông ta cũng không rõ, loại người như Lý Đô tại sao lại có thể trèo lên tới Bạch gia, nhưng một khi đã có Bạch gia can thiệp, thì bản chất của sự việc sẽ hoàn toàn khác.

Tần Quang Chí sớm đã vứt chuyện này qua một bên, hiện tại ông ta cũng không muốn chọc vào Bạch gia.

Giang Mạn Thanh liếc nhẹ mắt nhìn qua Lý Đô một cái, tựa như nhìn cây nhìn hoa, ánh mắt không hề gợn sóng. Sau đó bà ta liền dời ánh mắt đi, nói chuyện với Tần Quang Chí.

Lý Đô đứng tại chỗ, nắm chặt bàn tay, hàm răng va chạm vào nhau phát ra tiếng kêu răng rắc.

Biết sự tồn tại của bọn họ là một chuyện, biết giữ lí trí là một chuyện, nhưng mà tận mắt nhìn thấy bọn họ lại là một chuyện khác.

Lý Đô nghe giọng cười của Giang Mạn Thanh xa dần, rất muốn hỏi bà ta xem, bà ta có còn nhớ một người tên Lý Văn Trác hay không, có còn nhớ lúc bà ta bị vạn người sỉ nhục đã cõng bà ta về nhà hay không, có còn nhớ ông ấy là người đã cho bà ta một chốn nương thân hay không? Lúc Lý Văn Trác một người đang sống sờ sờ bị người ta đánh chết bà ta ở chỗ nào? Lúc Lý Văn Anh bị người ta đẩy ngã bà ta ở đâu? Lúc y bị người ta giam vào ngục bà ta lại ở đâu?

Bước chân Lý Đô vừa động, xoay người muốn đuổi theo.

Bạch Huy giữa chặt y lại.

Hai mắt Lý Đô đầy tơ máu, thân thể kịch liệt run rẩy, nghiến răng nói: "Buông tôi ra."

Bạch Huy dùng sức nắm chặt lấy cổ tay của y, hỏi: "Cậu muốn làm gì?"

Lý Đô lại càng giãy giụa , tức giận mà hét lên: "Tôi muốn đi đập chết bọn họ."

Bạch Huy dùng sức kéo Lý Đô tới trước người mình, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của y, giọng nói có chút lạnh lùng: "Được, cậu đi giết chết bọn họ. Sau đó thì sao? Cậu muốn đem mình chôn theo hai người đó đúng không? Hả?"

Đột nhiên Lý Đô ngừng giãy giụa.

"Lý Đô, cậu còn muốn phạm sai lầm giống như lần trước sao?"

"Tôi không cản cậu." Bạch Huy buông ta Lý Đô ra, vẻ mặt thờ ơ, "Nếu cậu cảm thấy ba và cô của cậu sẽ vui khi thấy cậu làm như vậy, thì cậu đi đi."

Mỗi một câu nói của Bạch Huy như dao rạch trên ngực Lý Đô, nhưng mà cũng chỉ có những lời này đã làm y từ trong điên cuồng tỉnh táo lại. Đúng vậy, hiện tại y có thể giết chết hai người kia, sau đó y làm sao để đối mặt với sự báo thù của Tần gia? Nếu y đem mạng của mình bồi vào, ba và cô cũng sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho y.

Trên đời này không có ai quan tâm y bằng bọn họ.

Lý Đô gắt gao siết chặt bàn tay, nỗ lực khống chế những cảm xúc kích động của mình: "Tôi biết rồi."

Tuy rằng y đã bình tĩnh hơn, nhưng sắc mặt lại vô cùng khó coi, Bạch Huy nhíu mày nói: "Hôm nay không về nữa, ở lại đây một đêm đi."

Lý Đô cũng không cậy mạnh, gật đầu nói: "Được."

Có lẽ là lo lắng cho Lý Đô vẫn còn xúc động mà làm ra chuyện gì đó không nên, Bạch Huy đã chọn một gian phòng, phòng ngủ của hai người nằm sát cạnh nhau. Bạch Huy mở cửa phòng ngủ, như vậy dù có động tĩnh gì hắn cũng sẽ là người biết đầu tiên.

Lý Đô cả người thất thần, Bạch Huy nói cái gì y cũng gật đầu, trong đầu y đều là hình ảnh lúc GIang Mạn Thanh lướt qua mình với ánh mắt hờ hững kia.

Kết quả buổi tối Lý Đô gặp ác mộng.

Trong mơ y thấy mình quay về thời niên thiếu, đứng dưới một cái đài cao, vẻ mặt nôn nóng mà ngẩng đầu lên trên.

Đứng trên đài cao là Lý Văn Trác cùng Lý Văn Anh.

Lý Văn Trác cười ha hả nhìn xuống kêu: "A Đô, chúng ta chuẩn bị nhảy xuống đây, con đón lấy này."

Trong cơn mơ Lý Đô hoảng loạn rơi nước mắt, liều mạng gào lên: "Đừng nhảy đừng nhảy! Ba ơi đừng nhảy!"

Lý Văn Trác hình như không nghe được lời của y, vẫn vừa cười vừa nói: "Ba nhảy đây!"

Vừa dứt lời ông ấy liền từ trên không mà nhảy xuống.

Lý Đô đột ngột run lên y bật dậy hít thở một hơi thật mạnh. Sau khi mở mắt ra mới phát hiện đèn trong phòng đã được bật sáng, Bạch Huy ở ngay bên cạnh mình.

Cả người Lý Đô không có chút sức lực, chỉ hướng đến Bạch Huy mà kêu: "Mau mau mau... điện thoại...."

Bạch Huy nhíu mày, còn chưa kịp hỏi số điện thoại là gì, đã thấy Lý Đô đứng bật dậy, bắt lấy chiếc di động trên tủ đầu giường.

Y mở điện thoại di động ra, lục tìm lịch sử cuộc gọi, đôi tay vừa run rẩy vừa luôn miệng nói: "Điện thoại đâu, điện thoại đâu, cô vừa mới gọi điện thoại tới đâu rồi...."

Bạch Huy không thể nhịn được nữa, giật lấy chiếc điện thoại trên tay y: "Lý Đô! Bọn họ không còn nữa."

Lý Đô sửng sốt, ngơ ngác mà nhìn Bạch Huy, sau đó, nước mắt của y rơi xuống.

Lần đầu tiên Bạch Huy thấy Lý Đô khóc.

Năm đó lúc hắn cứu y từ trong ngục ra dù thân thể y bị người ta đánh cho thương tích không nhẹ cũng chưa từng thấy y chảy một giọt nước mắt, mà ngày thường, y cũng giống như một cái máy chỉ biết làm việc không hề biểu lộ chút cảm xúc.

Bạch Huy bị nước mắt của Lý Đô làm cho chấn kinh tại chỗ.

Lý Đô là một người có tâm lý phòng bị cực mạnh, cũng sẽ không để lộ sự yếu đuối của mình ra trước mặt người khác, hắn thậm chí còn không nghĩ đến Lý Đô khóc sẽ trông như thế nào.

Y giơ hai tay che mặt nhưng nước mắt cứ thế chảy ra từ lòng bàn tay của y, giọng nghẹn ngào hỏi: "Tại sao người chết không phải là tôi?"

Ba y từ nhỏ đã phải chăm sóc cho mẹ già cùng em gái, sau đó lại nuôi thêm Giang Mạn Thanh và y. Cả đời đều chỉ biết có làm việc, chưa được mặc một bộ quần áo đẹp, cũng chưa được sống một ngày tốt lành, đã chết thảm như vậy. Nhưng mà tại sao? Tại sao y còn sống? Tại sao Tần Quang Chí và Giang Mạn Thanh còn tồn tại!

Bạch Huy không nhúc nhích.

Hắn vốn dĩ là một người lạnh lùng. Bạch lão gia đặt rất nhiều kì vọng vào hắn, từ nhỏ hắn cũng đã chịu sự dạy dỗ vô cùng khắc nghiệt, cho nên lòng trắc ẩn hay thương hại gì đó là thứ hắn không có.

Nhưng hắn nhìn đến Lý Đô một người mà so với hắn còn có phần mạnh mẽ hơn khóc thành như vậy, Bạch Huy cũng không đành lòng nhìn thấy y khổ sở.

Hắn đưa tay giữ lấy gáy Lý Đô, ấn đầu đối phương vào trong ngực của mình, trầm giọng nói: "Lý Đô, nhịn một chút."

Chỉ có sáu từ.

Nó không quá ôn nhu, thậm chí cũng không được coi là một lời an ủi, nhưng trong nháy mắt nó lại xua tan sự hối hận và lạnh lẽo khiến cho người ta muốn sụp đổ kia.

Lý Đô đã sống một mình quá lâu. Y đã quên mất, thì ra nhiệt độ của con người lại ấm áp đến như thế, thì ra lúc ở trong tận cùng thống khổ có người đứng ra che chở sẽ nhẹ nhàng đến như vậy.

Lý Đô cắn răng nén nước mắt.

Y và ba của mình có gì khác nhau đâu, đều yêu một người hoàn toàn không phù hợp với mình.

Nếu đã như vậy, có khi nào kết cục cũng sẽ giống nhau không?

Hy:

"Lý Đô, nhịn một chút." mọi thứ bắt đầu từ lúc Bạch Huy thốt lên sáu chữ này, chỉ vì sáu từ này mà Lý Đô đã dùng cả tính mạng của mình để đánh đổi, dùng cả đời mình để cố chấp yêu một người.

Đọc đến đây để biết năm ấy Bạch Huy quyết tâm lật đổ Tần gia không hẳn là vì quyền lực của gia tộc hắn mà ẩn trong đó còn có ý định báo thù cho Lý Đô.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #dammy