Chap 39 + 40
Chương 39
Phó Oánh không hề sợ Bạch Huy chút nào cả, trả lời bằng một câu đầy mùi thuốc súng: "Đương nhiên là đá anh đi để tìm người khác tốt hơn cho Lý Đô rồi."
Bạch Huy không thèm để ý mà còn cười cười, không phải do hắn quá mức tự tin, hắn xác thật là không thể tưởng tượng ra cảnh Lý Đô ở bên người khác sẽ như thế nào.
Đương nhiên cũng từng có người đối xử với Lý Đô rất tốt, nhưng trước nay Lý Đô vẫn luôn không để người đó vào trong mắt. Tình cảm của y từ trước tới giờ vẫn vô cùng cực đoan, yêu và hận cũng như thế, không để cho mình một con đường lui, Bạch Huy trước sau vẫn là người mà y yêu nhất không có kẻ thứ hai.
Phó Oánh cũng nhìn ra thái độ coi thường của Bạch Huy, trong lòng giống như bốc hỏa, trầm mặt xuống hỏi Lý Đô: "Em giới thiệu người khác cho anh, có muốn không?"
Ngụy Trạch nhìn bộ dạng của Phó Oánh biết là cô đang thực sự nổi giận, có chút bất lực mà thở dài.
Theo lý mà nói, Bạch Huy đối với cậu không chỉ là một mối đe dọa mà còn từng là tình địch. Nhưng mà hình như lần nào gặp mặt đều không phải do cậu và Bạch Huy đối chọi với nhau, mà ngược lại cậu còn phải đề phòng Phó Oánh đi trêu chọc đối phương, tránh cho cô quậy tới mức không thu được cục diện.
Có rất nhiều người muốn tắm rửa sạch sẽ cầu được đưa đến giường của Bạch Huy, nhưng riêng Phó Oánh lại hận không thể đem tên Bạch Huy này xé ra thành từng mảnh. Ngụy Trạch cũng không biết mình nên vui hay nên buồn nữa.
"Ngoan, đừng náo loạn." Ngụy Trạch đi đến bên cạnh Phó Oánh giọng nhẹ nhàng khuyên bảo.
Phó Oánh lại không nhúc nhích, vẻ mặt cố chấp mà nhìn Lý Đô.
Lý Đô gật gật đầu, nghiêm mặt nói: "Muốn."
Biểu tình trên mặt Phó Oánh thay đổi, khiêu khích mà liếc mắt nhìn về phía Bạch Huy một cái, cười nói: "Coi như đã định nhé! Chờ anh xuất viện em nhất định sẽ tìm cho anh một đại soái ca!"
Lý Đô nhìn cô cười đến độ mắt sáng lên, không nhịn được cũng cười theo: "Được."
Bạch Huy đứng một bên, sắc mặt ảm đạm đi rất nhiều.
Ngụy Trạch lắc đầu, dắt Phó Oánh: "Đúng đúng đúng, phải tìm đại soái ca. Nhưng bây giờ đã đến giờ đi rồi, Ngụy phu nhân." Nụ cười trên mặt Phó Oánh càng tươi hơn nữa, tiến đến gần hôn lên mặt Ngụy Trạch một cái: "Vẫn là bác sĩ Ngụy của em đẹp trai nhất!"
Ngụy Trạch sửng sốt, tai đều đỏ cả lên.
Lý Đô thật không có biện pháp với cái cặp đôi suốt ngày đi khoe ân ái này, nhưng y nhìn bọn họ trong lòng lại cảm thấy vui vẻ hơn. Lý Đô đã chứng kiến quá nhiều chuyện tình cảm hư ảo giả dối, sự tồn tại của Ngụy Trạch và Phó Oánh có thể khiến cho người ta có thêm niềm tin, cũng là chuyện tốt.
Ngụy Trạch dắt Phó Oánh đi ra ngoài, đi ra tới cửa cô đột nhiên dừng lại, lo lắng bất an nói: "Anh phải nghỉ ngơi cho tốt nha, nếu không chỗ bị súng bắn sẽ lại đau đó. Anh nói anh đi, giúp người ta chắn đạn làm cái gì, có ngốc không hả? Anh..........."
"Được rồi , được rồi." Ngụy Trạch xem bộ dạng diễn kịch quá nhập tâm của cô vợ nhà mình sợ bản thân cũng sẽ cười lên mất, trên tay dùng sức, đưa Phó Oánh đi trước, chậm rãi rời khỏi phòng bệnh.
Lý Đô còn chưa kịp phản ứng, Bạch Huy đã chạy tới trước mặt y, mặt hắn đen như đáy nồi: "Chỗ bị thương của cậu làm sao vậy?" Nói xong liền duỗi tay tới cởi nút áo trên bệnh phục của Lý Đô.
Lý Đô ngăn tay hắn lại: "Tôi không có việc gì cả."
Y biết Phó Oánh là cố tình nói khích Bạch Huy, nhưng lại không ngờ Bạch Huy phản ứng lớn tới như vậy.
Lý Đô vốn dĩ đang mang bệnh, trên mặt một chút huyết sắc cũng không có, Bạch Huy lại không dám cùng y lôi kéo sợ làm y bị thương, đành dùng ánh mắt quan sát trên người Lý Đô.
Lý Đô bị hắn nhìn đến mất kiên nhẫn, ngẩng đầu chuyển đề tài nói: "Cậu tới đây có chuyện gì không?" Nếu như không có việc, Bạch Huy không có khả năng sẽ tới tìm y.
Bạch Huy không vội vã trả lời, đầu tiên là ngồi xuống bên mép giường, sau đó mới mở miệng nói: "Tối hôm qua Tống Tiêu Tiêu hẹn tôi ăn cơm, tôi đã gặp qua cô ta."
Lý Đô nhíu mày, Tống Tiêu Tiêu là con gái lớn của Tống Phú Hoa, là chị em cùng cha khác mẹ của Tống Tư Nhạc. Quan hệ hai nhà Bạch – Tống trước nay vốn đã không tốt, cũng không có nhiều tiếp xúc, y không biết tại sao Tống Tiêu Tiêu lại tới tìm Bạch Huy. Nhưng y cũng không vội hỏi, lẳng lặng chờ Bạch Huy nói tiếp.
"Cô ta nói với tôi", Bạch Huy dừng lại một chút, "Năm đó Bạch Nhã bị tai nạn xe vốn không phải là chuyện ngoài ý muốn, mà có liên quan tới Tống Phú Hoa."
Lý Đô bỗng trừng lớn mắt: "Cái gì?"
Bạch Huy đem sự tình nói lại một cách tỉ mỉ kỹ càng.
Năm đó Bạch Nhã và chồng làm ăn buôn bán nhỏ, thấy năm mới sắp đến hai người lái xe đi ra ngoài nhập hàng, đi đến nửa đường vì mặt đường bị đóng băng trơn trượt nên xe lao xuống dốc, xe vỡ tung còn người cũng bỏ mạng. Tất cả mọi người đều cho rằng đây chỉ là sự cố ngoài ý muốn, nhưng mà Tống Tiêu Tiêu lại nói với Bạch Huy là do chiếc xe đã bị động tay động chân qua, nếu không cũng không thể bị mất kiểm soát mà lao xuống vực.
Sắc mặt Lý Đô khó coi vô cùng: "Bằng chứng đâu?"
Bạch Huy lắc đầu: "Không có chứng cứ." việc này là do Tống Tiêu Tiêu moi được từ trong miệng một tên thuộc hạ cũ của Tống Phú Hoa.
Tống Phú Hoa muốn ra tay, vị trí của Tống Tiêu Tiêu sắp không giữ nổi nữa, hiện tại cô giống như điên mà cho người đi điều tra ba của mình, muốn bóc trần mọi sự thật về Tống Phú Hoa, cho nên mới tìm ra được người này, phanh phui lại một ít chuyện năm xưa.
Không có chứng cứ? Lý Đô lạnh lùng cười, nếu là vu khống thì cô ta muốn nói sao chả được. Làm sao biết cô ta có phải là cố ý muốn kéo Bạch gia xuống nước, giúp cô ta tránh được tình huống trước mắt hay không.
Bạch Huy trầm ngâm một hồi lâu mới nói: "Tôi không hoàn toàn tin, nhưng cũng không phải là không tin."
Tống Phú Hoa vốn dĩ là một con người rất ti tiện, lúc Tần gia còn nắm quyền lực đã có không ít hợp tác với Tần gia. Bạch Huy nhớ rõ lúc đó ông ta còn vươn tay muốn động đến sản nghiệp của Bạch gia, rốt cuộc bị ông nội của hắn Bạch Vĩ Đường dạy dỗ cho một trận ra trò, mất hơn phân nửa sản nghiệp, thiếu chút nữa đã không giữ được mạng. Lời Tống Tiêu Tiêu nói cũng có ý đúng, Tống Phú Hoa vì chuyện đó mà ôm hận, nhưng lại không dám trực tiếp trêu vào người của Bạch gia, sau đó mới biết Bạch gia có đứa con gái lưu lạc bên ngoài là Bạch Nhã, nên lên kế hoạch báo thù.
Lý Đô nghe xong tức giận đến phát run: "Ân oán giữa bọn họ thì có liên quan gì tới Bạch Nhã? Huống chi cô ấy đã rời khỏi Bạch gia nhiều năm như vậy, ở thành phố nhỏ giữ khuôn phép sinh hoạt, hà cớ gì lại muốn đẩy người vào chỗ chết?"
Bạch Huy không hề hé răng, Lý Đô nói xong bản thân cũng sửng sờ. Đúng rồi, sao y lại nói ra những lời ngây thơ như vậy được, ba và cô của y đã chết như thế nào? Tần quang Chí còn có thể ra tay độc ác đến vậy, thì sao Tống Phú Hoa lại không thể dùng Bạch Nhã để trút cơn giận?
Nhưng mà Bạch Nhã, ở Bạch gia chịu khinh nhục không nói, sau khi đi rồi còn bởi vì mang trong mình dòng máu của Bạch gia mà không được sống đến bạc đầu, cô ấy đã làm gì sai? Cái sai duy nhất của cô ấy chính là đã sinh ra làm người của Bạch gia.
Lý Đô nhìn Bạch Huy, âm thanh có chút nghẹn: "Cô ấy tốt xấu gì.... Cũng là chị của cậu... năm đó, các người cũng không thèm điều tra thêm một chút?"
Nếu lúc ấy người của Bạch gia có một tia để tâm tới Bạch Nhã, mặc kệ chuyện Tống Phú Hoa ra tay là thật hay giả, cũng không đến nỗi để chuyện này trôi qua như vậy.
Thần sắc Bạch Huy vô cùng phức tạp.
Từ nhỏ hắn đã là người được vây ở trung tâm, nào có khả năng sẽ chú ý tới Bạch Nhã. Ấn tượng duy nhất đó là người này ít nói lại còn nhút nhát, người khác nói chuyện lớn tiếng một chút cũng sẽ làm cho cô bị dọa sợ.
Hắn đối với Bạch Nhã không hề có chút tình cảm nào, đối với tình cảnh của cô ở Bạch gia lại càng thờ ơ lạnh nhạt, sau đó lại biết tin Bạch Nhã chết, trong đầu hắn cũng chỉ lướt qua câu nói này, thậm chí hắn còn không nhớ rõ diện mạo của người đó ra sao, làm gì có chuyện sẽ đi điều tra vụ tai nạn đó. Chính bản thân hắn còn như thế đừng nói gì đến người của Bạch gia.
Việc Bạch Huy giữ im lặng thật giống như một cây đao từng nhát cắt xẻ trái tim của Lý Đô.
Y sớm đã biết con người Bạch Huy lạnh nhạt, nhưng lại không ngời tới thái độ băng giá của hắn đối với Bạch Nhã. Thậm chí y có chút mờ mịt mà nghĩ, nếu có một ngày y chết đi, có phải Bạch Huy cũng sẽ phản ứng giống như vậy hay không. Suy cho cùng Bạch Nhã cũng là người chung huyết thống với hắn, còn y thì sao, y là cái thá gì đâu?
"Lý Đô, chuyện này....." Bạch Huy vừa mới mở miệng, lời còn chưa nói xong di động đột nhiên vang lên.
.....
"Bây giờ anh không ở công ty."
......
"Không cần đâu, chiều anh sẽ cho người tới đón em."
.........
"Anh đi với em."
.........
"Ừ, cứ như vậy đi."
Lý Đô nghe giọng của Bạch Huy, chỉ ít ỏi mấy từ, y lại có thể lập tức phán đoán được người gọi điện thoại ở bên kia là Ninh Việt.
Vốn dĩ còn cho rằng lòng mình đã sớm chết, cho rằng chính mình có thể bình thản chấp nhận sự thật rằng hắn yêu Ninh Việt, vậy tại sao giờ phút này, thời khắc này vẫn sẽ khó chịu đến mức không thể giữ nỗi biểu cảm trên mặt nữa?
Bạch Huy ngắt điện thoại, đầu Lý Đô lại bắt đầu đau dữ dội. Y có thể kiểm soát một Lý Đô tỉnh táo, nhưng y lại không thể kiểm soát một Lý Đô bị bệnh tật tra tấn mà mất đi ý thức. Y chịu đủ lắm rồi ở trước mặt Bạch Huy rơi lệ, mất khống chế, cầu xin, cũng chịu đủ rồi Bạch Huy thương hại y ban cho y vài câu an ủi vài cái ôm bố thí.
"Mặc kệ thật giả, tạm thời cứ để mắt tới đi. Còn nữa, đừng nói chuyện này cho Bạch Hạo." Lý Đô nói chuyện thần sắc vẫn như bình thường, nhưng bên dưới chăn bàn tay đã siết chặt tấm khăn trải giường. Thậm chí y còn không đủ sức để hỏi Bạch Huy, hôm nay bọn họ đã đi tới bước đường này, hắn còn nói chuyện đó với y để làm gì? Là vì y đã chăm sóc cho Bạch Hạo nên muốn nói cho y biết, hay là muốn chờ sau khi y xuất viện, sẽ đem việc này ném cho y xử lý?
"Tôi cũng có ý này." Bạch Huy dừng một chút thấy Lý Đô không hề nói chuyện lại hỏi, "Khi nào thì cậu xuất viện?"
"Bây giờ vẫn chưa biết." Lời nói của Lý Đô ẩn ẩn chút không kiên nhẫn, "Được rồi, cậu đi đi."
Bạch Huy sửng sốt, sắc mặt đột nhiên lạnh lẽo đi rất nhiều.
Lý Đô thấy hắn vẫn không nhúc nhích, giọng đầy phiền chán nói: "Còn có việc gì không? Không có việc gì thì cậu đi nhanh đi." Đôi tay phía dưới không ngừng run rẩy, hàm rặng bị y cắn chặt mới không phát ra tiếng. Nếu Bạch Huy còn không đi y nhất định sẽ không chịu đựng được nữa.
Dường như Bạch Huy đã thực sự tức giận, hắn đứng lên không nói lời nào, xoay người bước ra khỏi phòng bệnh.
Ngay khi hình bóng Bạch Huy vừa biến mất ở cửa, thân thể cứng đờ của Lý Đô mới thả lỏng lại. Y thở hổn hển quay người sang tủ đầu giường bên cạnh để lấy thuốc, ngón tay vừa mới chạm tới ngăn tủ đã vô lực mà hạ xuống. Đầu Lý Đô đầy mồ hôi, nghiến răng hít một hơi vơ lấy được lọ thuốc, sau đó dùng đôi tay run rẩy đổ thuốc ra.
Bạch Huy đi ra khỏi phòng bệnh, đụng phải Cận Ngôn đang đứng cách đó mấy bước, Cận Ngôn cầm theo cái túi, thấy hắn đến vội cúi đầu chào: "Bạch tiên sinh."
Trong lòng Bạch Huy đều là lửa giận, tâm trí đâu để ý tới Cận Ngôn, một giây cũng không thèm nhìn cậu. Cho nên hắn không biết, cái túi trên tay Cận Ngôn đã bị cậu nắm chặt hằn lên một vết sâu hoắm, ngón tay bởi vì máu không thông đã trở nên xanh tím, người mà lúc nào cũng vui vẻ hớn hở như cậu lại tự dưng mất đi biểu cảm quen thuộc vốn có.
Chương 40
Cận Ngôn đi đến bên cạnh cửa, điều chỉnh lại tâm trạng của mình, sau đó mới vừa cười vừa nói mà đi vào: "Chú Lý con tới............."
Lời còn chưa nói xong mặt đã biến sắc.
Lý Đô ngã nhào bên mép giường, trên mặt đất rãi rác những viên thuốc màu trắng.
Cận Ngôn ném túi đồ trong tay, nhanh chóng chạy tới bên giường, giọng nói tràn đầy kinh hoảng: "Chú Lý chú làm sao vậy? Chú Lý! Chú Lý!"
Lý Đô vừa mới nuốt xong viên thuốc nên muốn uống nước, do cái ly không có nước nên đành tự mình đi rót, ai ngờ chân vừa mới chạm đất liền té ngã, lọ thuốc cũng theo đó mà rớt lên sàn nhà.
Đầu y đau đến nỗi không nói nên lời, ngay cả người trước mắt cũng không nhìn thấy rõ, chỉ có thể miễn cưỡng nghe ra là giọng nói của Cận Ngôn.
Cận Ngôn nhìn thấy Lý Đô nhăn chặt mày không ngừng rên rỉ, cậu không biết y khó chịu ở chỗ nào, càng không dám đưa tay chạm vào y, chỉ có thể liều mạng mà gọi tên của Lý Đô, đồng thời ấn chuông gọi người.
Rất nhanh đã có mấy hộ sĩ đi tới, thấy được tình huống trong phòng bệnh lại nhanh chóng chạy ra ngoài, không lâu sau Ngụy Trạch cùng đem theo một vài người nữa cũng chạy tới nơi.
Cận Ngôn vừa nhìn thấy Ngụy Trạch vội la lên: "Bác sĩ Ngụy chú Lý chú ấy...... Chú ấy........." cậu hoảng loạn tới độ không nói nên lời.
"Tôi biết, cậu đừng lo lắng, ra ngoài chờ trước đi." Ngụy Trạch vừa đỡ lấy đầu của Lý Đô vừa dành chút thời gian để nói mấy câu trấn an với Cận Ngôn.
Cận Ngôn nhìn bọn họ bận rộn vây quanh mép giường trị liệu cho Lý Đô cũng không dám quấy rầy, cậu xoay người đi ra ngoài.
Đi ra khỏi cửa, lại ngơ ngác đứng nhìn thêm một chút, mới từ từ ngồi lên ghế.
Không biết hôm nay là ngày gì, chuyện xui xẻo nào cậu cũng vướng vào.
Lúc cậu vừa mới tới, còn chưa kịp đi vào thấy cửa không đóng chặt, định bước vào bên trong thì lại nghe câu nói kia của Bạch Huy, "Vụ tai nạn xe năm đó của Bạch Nhã không phải là ngoài ý muốn, nó có liên quan tới Tống Phú Hoa."
Tin tức này khiến cho Cận Ngôn phát ngốc, cậu không thể nhấc nỗi bước chân, cứ như vậy mà đứng bên cạnh cửa nghe Bạch Huy và Lý Đô nói chuyện, lúc này cậu mới biết chuyện gì đã xảy ra.
Mãi cho đến lúc Lý Đô đuổi Bạch Huy đi, cậu mới hồi phục lại tinh thần nhanh chân rời khỏi đó.
Chờ đến khi cậu quay lại, đã thấy Lý Đô phát bệnh thành như vậy.
Trong lòng Cận Ngôn rối bời, cậu không biết tiếp theo mình nên làm gì bây giờ.
Hiện tại thiếu gia của cậu và Tống Tư Nhạc đang ở bên nhau, hơn nữa Bạch Hạo còn rời khỏi Bạch gia, giống như đã tự chặt hết đường lui của bản thân. Bạch Hạo lại thích Tống Tư Nhạc như thế, nếu bây giờ lại biết tin Tống Phú Hoa hại chết cha mẹ hắn, chắc chắn hắn sẽ phát điên mất.
Đôi tay đặt trên đầu gối của Cận Ngôn không ngừng run rẩy, trong ánh mắt tất cả đều là thống khổ.
Ngụy Trạch và vài người khác đẩy Lý Đô ra khỏi phòng bệnh, y nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch như một tờ giấy, hai mắt vẫn nhắm, không biết là vì ngất xỉu hay là đã ngủ rồi.
"Chú Lý của em làm sao vậy?" Cận Ngôn nhìn về phía Ngụy Trạch nôn nóng hỏi.
Ngụy Trạch cau mày, biểu tình trên mặt lại cực kì nghiêm túc: "Tôi phải đưa anh ấy đi làm kiểm tra. Cậu không cần ở lại bệnh viện chờ đâu, có việc gì gấp cứ đi trước đi."
Nói xong, liền cùng những người khác khác đẩy Lý Đô đi.
Trên hành lang rất yên tĩnh, có thể nghe rõ ràng âm thanh của bánh xe lăn trên mặt đất. Cận Ngôn nhìn Lý Đô càng ngày càng bị đẩy ra xa, trong lòng sinh ra một loại cảm giác vô cùng sợ hãi, giống như lần này Lý Đô đi sẽ không bao giờ trở lại nữa.
Lúc nãy cậu còn định hỏi Lý Đô chuyện của Bạch Nhã nên làm thế nào bây giờ. Nhưng mà hiện tại Lý Đô bệnh thành như vậy, nếu biết Bạch Hạo đã đến Tống gia, lại còn ở bên cạnh Tống Tư Nhạc, khẳng định sẽ nổi trận lôi đình, Cận Ngôn không muốn để cho y thêm phiền lòng hay tức giận.
Cận Ngôn vẫn đứng yên ở đó, nét sợ hãi trên mặt rất nhanh đã biến mất, sau đó cậu rút chiếc di động ra, xoay người rời khỏi bệnh viện.
Bạch Huy trở lại công ty, dọc đường về văn phòng hai bên đều có người chào hỏi hắn. Chỉ là sau khi nhìn thấy rõ biểu cảm trên mặt của hắn, cái câu 'chào Bạch tổng' cứ như vậy mà nghẹn lại trong miệng. Không nói ra thì không được, mà nói ra thì lại không dám, có vài người mặt đã tái thành màu gan heo.
Tả Minh Viễn nhìn hắn, biết buổi chiều hắn muốn cùng Ninh Việt đi đến bệnh viện, liền nói qua với hắn vài chuyện quan trọng, sau đó lại để lên bàn ít tài liệu khẩn cần hắn xét duyệt kí tên.
Nói xong, lại thấy Bạch Huy mở văn kiện ra, cứ thế ngồi yên không động đậy, cả người như đóng một tầng băng. Anh không cần hỏi cũng biết chắc chắn hắn lại tới bệnh viện sau đó còn bị Lý Đô khinh bỉ.
Có đôi khi Tả Minh Viễn muốn hỏi Bạch Huy một chút, hắn có phát hiện hay không, tất cả cảm xúc hiện tại của hắn đều vây quanh Lý Đô.
Bình thường Bạch Huy lúc nào cũng một bộ dạng an tĩnh tự tại. Làm cho Bạch Chính Nguyên tức giận đến chết khiếp, khiến Triệu Chi Vận mỗi ngày đều sống trong nơm nớp lo sợ, lại đem Bạch Hằng đùa giỡn trong tay, còn có những người khác của Bạch gia, ai dám đối với hắn huơ tay múa chân đây? Cho dù là đối mặt với Ninh Việt, người mà hắn nhận định là người yêu, hắn cũng lý trí vô cùng thu phóng rất đỗi tự nhiên, khiến cho Ninh Việt chỉ có thể đi theo từng bước chân của hắn.
Nhưng mà khi đối mặt với Lý Đô, hắn dường như trở thành một con người hoàn toàn khác, sẽ nỗi giận, sẽ nóng nảy, sẽ mất khống chế, sẽ làm ra những chuyện mất lí trí, thậm chí còn động thủ đánh nhau.
Tả Minh Viễn mãi mãi cũng sẽ không quên được lần đầu tiên nhìn thấy khóe miệng bầm tím của Bạch Huy, suýt chút nữa hai mắt của anh đã rơi ra ngoài.
Anh cũng không biết suy nghĩ này của mình có đúng hay không, chính là anh cảm thấy nếu một người không phải vô cùng để tâm đến người khác, sao lại có thể dễ dàng bị người đó ảnh hưởng tới như vậy?
Bạch Huy kí xong các loại văn kiện, ném lên bàn: "Được rồi, chuyện còn lại anh tự xử lý đi."
Tả Minh Viễn nhìn bộ dạng không mấy kiên nhẫn của hắn, liền đáp lời rồi đi ra ngoài.
"Khoan đã." Còn chưa đi ra đến cửa đã bị Bạch Huy gọi trở lại.
Tả Minh Viễn xoay người lại.
Bạch Huy nói: "Anh chọn giúp tôi một trợ lý đời sống, làm việc cẩn thận một chút."
Tả Minh Viễn sửng sốt, nghĩ lại rồi hỏi: "Cho..... Lý Đô ?"
"Ừm." Bạch Huy hờ hững trả lời. Lúc trước hắn đã nghe Đường Tuyết nói qua về tình huống hiện tại của Lý Đô, Đường Tuyết lại còn có công việc của chính mình, không có khả năng chăm sóc chu toàn mọi mặt cho Lý Đô, vẫn là chọn cho Lý Đô một trợ lý đi theo sắp xếp giúp y thì hơn.
Tả Minh Viễn trừng lớn mắt, nhất thời không quản được miệng của mình: "Lý Đô vẫn sẽ ở lại công ty sao?"
Bạch Huy hình như là nghe được chuyện gì đó khó hiểu, ngẩng đầu lên cau mày hỏi: "Cậu ấy không ở lại công ty thì đi đâu chứ? Xong rồi lại nói, "Việc này không vội, trước tiên để cậu ấy ở nhà tĩnh dưỡng một thời gian mới đi làm trở lại."
Tả Minh Viễn trả lời lung tung, sau đó bước chân nhanh chóng đi ra ngoài. Anh sợ mình còn ở đó lâu thêm chút nữa, sẽ lại hỏi thêm cái gì đó làm cho Bạch Huy phát hỏa cũng không chừng.
Anh vẫn luôn cho rằng, sau khi Lý Đô xuất viện sẽ đường ai nấy đi với Bạch Huy, mà Bạch Huy bởi vì còn có Ninh Việt nên chắc chắn cũng sẽ có suy nghĩ này.
Tả Minh Viễn lắc đầu, anh hồ đồ mất rồi.
Buổi chiều Ninh Việt tới, Bạch Huy đi theo cậu ta đến bệnh viện kiểm tra và tập vật lý trị liệu.
Từ sau khi Lý Đô xảy ra chuyện đây là lần đầu tiên Bạch Huy theo Ninh Việt ra ngoài, lại còn ở bên nhau lâu như vậy.
Lúc quay trở về Ninh Việt dịu dàng nói: "Em đã nói tự mình đi được, công việc của anh vốn bận rộn không cần phải theo em chạy tới chạy lui."
Bạch Huy nhàn nhạt nói: "Không có việc gì." Tầm mắt chưa hề đặt lên người Ninh Việt, cũng không biết hắn đang suy nghĩ điều gì.
Ánh mắt Ninh Việt dần u ám, nhưng trong chớp mắt đột nhiên lại bày ra vẻ mặt tươi cười nói: "Anh còn có việc gì không? Nếu không có, có thể đưa em tới ngắm bãi biển một chút được chứ?" Đây là lần đầu tiên cậu ta đưa ra yêu cầu từ sau khi trở về nước, Bạch Huy gật gật đầu, phân phó tài xế lái xe đi tới bờ biển.
Kim Hải vốn là một thành phố ven biển, không bao lâu sau xe đã tới nơi.
Bọn họ chọn một chỗ yên tĩnh dừng xe lại, người đi theo đem xe lăn đặt lên bãi cát. Bạch Huy ôm Ninh Việt từ trên xe xuống, vững vàng đi về phía trước, sau đó lại nhẹ nhàng đặt cậu ta lên xe lăn.
Lúc này đã là chạng vạng, những đám mây trên bầu trời như bị đốt cháy bởi màu vàng rực rỡ của ánh hoàng hôn, sóng biển nhẹ nhàng quay cuồng kích động, như muốn thiêu cháy hết mọi thứ.
Ninh Việt lẳng lặng mà thưởng thức vẻ đẹp trước mắt, nhìn ngắm một hồi lại đột nhiên nở nụ cười: "Năm đó lúc chúng ta tới nơi này, em vẫn còn có thể chạy nhảy. Em nhớ mình đã dùng cát ném vào anh, sau đó bị anh bắt lấy quăng vào trong biển."
Cậu ta để lộ ra biểu tình buồn bực trách móc: "Em không biết bơi anh cũng dám ném em vào..... Nếu không phải em cứ ôm chặt lấy anh chắc chắn đã phải bỏ mạng ở ngoài biển rồi."
Bạch Huy lại nhớ về thời niên thiếu, thần sắc trở nên nhu hòa rất nhiều: "Anh biết em không biết bơi, nếu không làm vậy thì sao có thể khiến em ôm anh được."
Ninh Việt sửng sốt một chút, sau đó trừng to hai mắt: "Cho nên là anh cố ý sao? Thì ra là do anh cố ý!"
Bạch Huy cười cười không nói lời nào.
Ninh Việt nhẹ giọng nói: "Anh có thể dắt em đi trên bờ cát một chút được không?"
Bạch Huy xoay người, cầm hai tay Ninh Việt dắt lên. Chờ cho cậu ta đứng vững, mới lui về sau một bước, Ninh Việt cúi mắt xuống, cũng chậm rãi đi về phía trước từng bước một.
Cú đi như vậy được bảy tám bước, nhìn Ninh Việt có chút mệt mỏi, Bạch Huy nói: "Được rồi, tới đây thôi."
Ninh Việt gật gật đầu, trầm mặc một chút đột nhiên nói: "Lúc em bị kẹt ở trong xe chân rất đau, cũng không biết mình có phải đã chết hay không."
Cậu ta gắt gao cắn môi dưới, khống chế lại cảm xúc một chút mới tiếp tục nói: "Sau đó em cứ mơ mơ màng màng mà nghĩ, nếu em chết rồi phải làm sao bây giờ, em thậm chí còn chưa được gặp anh lần cuối."
"Em vẫn luôn rất hối hận, chính mình đã lãng phí nhiều năm như vậy, em.........."
"Ninh Việt." Bạch Huy ngắt ngang lời của cậu ta, thần sắc nhu hòa ban nãy dường như đã biến mất, ánh mắt thâm trầm, lại trở về bộ dạng là một Bạch Huy mà người ta không thể nào nắm bắt được.
Ninh Việt sững sờ.
Bạch Huy nhìn cậu ta, hồi lâu mới mở miệng nói: "Xin lỗi, anh........."
Ninh Việt nắm chặt tay Bạch Huy, ngẩng đầu lên hôn hắn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com