Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 82 + 83 + 84

Chương 82


Lý Đô mơ một giấc mơ hết sức kì lạ.

Trong mơ y thấy mình bị giam trong một không gian kín đen tối, y không thể nhận thức được bất cứ thứ gì. Lý Đô không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cho đến khi bức màn đen tối bao phủ xung quanh từng chút được hé mở, y thấy mình đang đứng giữa một khuôn viên trống trãi, thậm chí còn nghe thấy tiếng nhạc piano được phát trong giờ nghỉ trưa.

Lý Đô nhìn về phía xa -- --ánh mặt trời lan tỏa trên mặt đất có hơi kỳ lạ, tất cả các tòa nhà đều bằng phẳng, phủ đầy bóng tối dày đặc, hình dạng của chúng giống như một bức họa được phác thảo đơn giản trên giấy, sau đó thì cắt chúng ra và dán vào trong bóng đêm đen kịt. Ngay cả màn hình điện tử ở trung tâm của tòa nhà hành chính cũng không có thời gian, các con số và đường cong dao động cùng với tiếng 'bíp bíp' giống như điện tâm đồ.

Trong không gian tĩnh lặng này Lý Đô nghe thấy có ai đó đang gọi tên mình, giọng nói khi gần lúc xa, giống như chỉ có một người duy nhất, mà cũng giống như có thật nhiều người khác nhau. Lý Đô muốn đáp lại lời của đối phương nhưng khi mở miệng lại không thể phát ra tiếng, cơ thể như bị vật nặng nào đó đè lên, cảm giác ngột ngạt khó giải thích khiến hô hấp của y càng lúc càng dồn dập. Cảnh vật xung quanh dần biến dạng, chúng cuộn lại thành một đoàn, y giãy giụa thật lâu nhưng lại càng chìm vào sâu hơn, khi sắp bị bóng tối nuốt chửng, y như được ai đó đẩy mạnh một cái...

Lý Đô bất ngờ bị đẩy ra khỏi màn đêm hỗn loạn đó, mở mắt.

"Anh Lý? Anh Lý?"

Đập vào trong mắt y là những khuôn mặt hoàn toàn xa lạ, trong tiếng gọi kích động ầm ĩ của đối phương, tất cả những phán đoán mơ hồ trong đầu y dần lui đi, chỉ còn lại một khoảng trống.

Ngay sau đó trong tầm mắt lại càng có nhiều hơn những gương mặt xa lạ, những người này đều mặc áo blouse trắng, bọn họ tụ tập lại quan sát y, trong ánh mắt tràn đầy vẻ hưng phấn.

"Lý Đô!" Có người chạy tới túm lấy y, "Anh tỉnh rồi?!"

Lý Đô thấy vị bác sĩ này vừa tiến đến đã kích động đến mức hai mắt đỏ ửng, liền biết người này tên là "Ngụy Trạch". Nhưng mà "Ngụy Trạch" là ai? Tại sao y lại biết tên của đối phương? Bọn họ có quan hệ gì?

"Anh biết tôi là ai không?" Người nọ hỏi tiếp, vẻ mặt dường như đã sắp khóc đến nơi rồi.

Lý Đô cau mày. Y biết hết mọi thứ, biết đám đông đang vây quanh mình là bác sĩ, có ống nghe đeo trên cổ và cặp kính trên sống mũi. Những nhận thức và tư duy khách quan vốn không bị mất đi, nhưng tất cả các mối quan hệ, tình cảm, sự kết nối giữa người với người, dường như đã bị lọc qua một lần, y không có cách nào để xâu chuỗi nó lại thành một ký ức hoàn chỉnh.

Ngụy Trạch có lẽ đã nhận thấy sự khó khăn trong việc nhận thức của đối phương, cho nên đã bình ổn lại cảm xúc của mình cũng không miễn cưỡng y phải giao tiếp nữa. Sau khi thực hiện một vài kiểm tra đơn giản cho y, cậu nói vài lời trấn an, mới cùng những bác sĩ khác rời đi.

Lý Đô nhìn ngó bốn phía, không biết bản thân mình rốt cuộc đã nằm bao lâu, chỉ cảm thấy thân thể mình mềm như một miếng đậu hủ, sắp tan ở trên giường, thậm chí cả việc cử động ngón tay y cũng không đủ sức.

Cũng may là người chăm sóc cho y rất tinh ý, thấy y nằm không được thoải mái thì nâng đầu giường lên cao một chút.

Cửa sổ trên tường mở ra một cánh, hoàng hôn đã đến, ánh chiều tà nhuộm những tòa nhà cao tầng ở phía xa thành màu đỏ cam, Lý Đô nhìn bầu trời một chút, đầu óc y lại như một cuộn chỉ rối. Vừa rồi vị bác sĩ Ngụy kia nói y bị bệnh, không cần phải suy nghĩ nhiều. Nhưng mà tại sao y lại bị bệnh, ba không có ở đây, cô cũng không có ở đây, không một ai bên cạnh y cả? Lúc trước chỉ cần y hắt hơi một cái, bọn họ đã vây quanh y lải nhải hết nửa ngày rồi mà. Nghi vấn trong lòng Lý Đô càng lúc càng nhiều, chính là đại não của y đã như một cỗ máy bị hỏng, khởi động đã khó chứ đừng nói đến việc khiến nó hoạt động bình thường.

Không biết đã qua bao lâu, có lẽ là một phút, cũng có thể là một giờ, Lý Đô phát hiện bản thân mình không có cách nào để nhận thức được thời gian trôi qua, chỉ cảm thấy những hạt bụi nhỏ dưới ánh chiều tà chiếu rọi đang trôi quanh mình rất chậm. Mãi đến lúc y sắp mệt mỏi rã rời, đột nhiên ngoài hành lang lại vang lên những tiếng bước chân dồn dập gấp gáp.

Có lẽ là vì bệnh viện quá yên tĩnh, khiến cho âm thanh này quá mức khẩn trương, nặng nề, đồng thời đập vào trong lòng, khiến cho người ta không khỏi cảm thấy lo lắng. Dường như có một dự cảm nào đó, Lý Đô nhìn ra cửa, người ở bên ngoài cũng dùng sức đẩy cánh cửa ra, ánh mắt của cả hai đối diện với nhau.

Có lẽ là vì người này bước đi quá vội, có vài sợi tóc đã rơi trên hàng lông mày sắc bén của hắn, cà vạt hơi lệch đi, ngực kịch liệt phập phồng, hô hấp cũng không ổn định.

Là "Bạch Huy."

Bộ não vô dụng của y ngay lập tức ra 'ký hiệu' cho người này. Nhưng y còn chưa kịp phân biệt rõ, đã bị nam nhân khí thế bức người trước mặt ôm chặt lấy.

Cái ôm này thật sự có hơi quá mức thân mật, Lý Đô bị ôm chặt vào trong vòng tay của người nọ, xung quanh y đều là hơi thở của đối phương, trong lúc hốt hoảng y lại sinh ra một loại ảo giác, giống như tất cả những thứ này vốn dĩ đều thuộc về y.

"Lý Đô...."

Giọng nói của đối phương trầm thấp dường như lạc mất tiếng, còn mang theo chút nghẹn ngào không rõ nguyên do.

Lý Đô bị ôm, ánh mắt rơi vào khoảng không trước mặt, mờ mịt bên trong từng chút tan đi, chỉ còn lại cực kỳ lạnh lẽo và thống khổ vô hạn.

Người này đối với y quá mức quan trọng. Quan trọng đến nỗi y khắc cốt ghi tâm, thế nên từ lúc y nhìn thấy người này bước vào, tất cả những hồi ức của quá khứ chớp mắt đã ùa về, khiến cho đại não của y cũng không có cách nào để lừa gạt mình vẫn là một "học sinh cao trung Lý Đô", lừa gạt mình vẫn đang ở trước thời điểm mà bản thân phải hối hận nhất, vẫn còn cơ hội tìm lại những người đã mất, bù đắp hết tất cả những thiệt thòi và nuối tiếc trong lòng.

Nhưng mà, y vĩnh viễn sẽ không thể trở thành một học sinh cao trung Lý Đô được nữa.

Đến lúc Cận Ngôn nhận được tin tức chạy tới bệnh viện thì Lý Đô vừa mới uống thuốc xong đi ngủ.

Cậu thật sự đã nghẹn lâu lắm rồi, vốn định sẽ gào khóc một hồi, thế nhưng bây giờ chỉ có thể cẩn thận đứng bên cạnh mép giường, trong ánh mắt mang ý tứ cảnh cáo của Bạch Hạo lại nuốt hết tất cả những nghẹn ngào vào trong.

Bạch Hạo nhìn thấy dáng vẻ khó chịu của Cận Ngôn, trong lòng hắn cũng rất hụt hẫng, lặng lẽ kéo cậu đến bên người, nắm lấy cằm khiến cho cậu ngẩng đầu lên, dùng lòng bàn tay lau lau khóe mắt đã đỏ bừng của cậu.

Nhưng hắn dám để cho Cận Ngôn khóc sao, Bạch Huy vẫn còn đang canh giữ ở bên kia, nắm tay Lý Đô không hé một lời, hơi thở trên người tối tăm trầm thấp, nếu Cận Ngôn dám khóc thành tiếng, nói không chừng thật sự sẽ bị ném ra ngoài.

Mãi đến lúc Ngụy Trạch trở lại, không khí nặng nề trong phòng mới thoáng hòa hoãn đi một chút. Ngụy Trạch nói hiện tại vẫn chưa xác định được tình trạng cụ thể của Lý Đô, vẫn phải đợi sau khi y tỉnh lại làm thêm một lượt kiểm tra, nhưng mà chỉ cần người đã tỉnh thì chính là chuyện tốt.

Bởi vì lúc Lý Đô tỉnh lại Cận Ngôn không ở bên cạnh y, bây giờ cậu rất là ảo não, vốn dĩ định sẽ ở lại bệnh viện nhưng Bạch Huy không cho, dặn dò Bạch Hạo vài câu về chuyện công việc liền để cho bọn họ rời đi. Cận Ngôn không nhịn được muốn cãi nhau, nhưng Bạch Hạo lại lắc đầu, kéo cậu đi ra ngoài.

Trên đường về Cận Ngôn không vui cậu nói Bạch Huy quá bá đạo, chú Lý lại không phải của một mình hắn, dựa vào cái gì không cho người khác tới thăm.

Bạch Hạo đưa tay sờ sờ đầu của cậu, khẽ thở dài: "Một năm này trong lòng cậu cũng không chịu nỗi, xem như là em nhường cho cậu đi."

Bây giờ Bạch Hạo đã theo Bạch Huy được một thời gian, có thể ít nhiều lý giải được tâm tình của Bạch Huy.

Người cậu này của hắn tâm lý đề phòng quá mạnh mẽ, Bạch Huy hắn không có khóc lóc thảm thiết như Cận Ngôn, cũng không thương cảm tiếc nuối như Ngụy Trạch, hắn vẫn một mình, lặng lẽ ở bên cạnh Lý Đô, chưa từng biểu hiện bất kì một sự khác thường nào. Nhưng mà Bạch Huy hắn cũng là con người, sao có thể thật sự dửng dưng như vậy được, cuối cùng thì cũng chờ được người đó tình lại, cảm xúc bị đè nén suốt một năm này có lẽ không thể khống chế được nữa.

Hiện tại Bạch Hạo không dám nói một câu nặng lời với Cận Ngôn, cho dù ý kiến của cả hai bất đồng, hắn sẽ không giống như trước kia cao ngạo mà dạy dỗ cậu nữa, hoặc là tự mình thỏa hiệp, hoặc là ung dung thong thả giảng giải đạo lý, dỗ dành Cận Ngôn.

Cận Ngôn là một người có hơi trì độn, theo thời gian vẫn không nhận thấy được sự thay đổi này, nghe lời Bạch Hạo nói xong, tự mình liền an ủi mình một câu: "Được rồi, coi như là em nhường cho chú Bạch."

Bạch Hạo cảm thấy bộ dạng tức giận bĩu môi lầm bầm của Cận Ngôn hết sức đáng yêu, không khỏi bật cười, chỉ là khi nhớ tới bộ dáng của cậu lúc bị người ta ôm vào lòng, nụ cười trên khóe môi của hắn lại phai nhạt dần.

Chương 83


Những ngày đầu tiên Lý Đô tỉnh lại, thật sự không dễ chịu một chút nào.

Không thể nói chuyện cũng không sao, chỉ là y phải tự mình tiêu hóa hết đoạn ký ức mà y đã cố quên kia, mười mấy năm nhân sinh ngắn ngủi đó, đã làm y suýt chút nữa phải chịu đựng nỗi thống khổ "sống không bằng chết." Bởi vì di chứng của ca mổ não, y sẽ đột ngột bị mất đi một phần ký ức, nhưng rất nhanh lại bình phục, tình hình đó cứ lặp đi lặp lại liên miên, mãi đến một tháng sau mọi thứ mới dần ổn định.

Trong mắt của các bác sĩ, việc y tỉnh lại là một kỳ tích có thể đưa vào luận văn báo cáo hoặc là trên bản tin của cánh báo chí, nhưng mà ông trời có lẽ đã không lắng nghe tâm nguyện của Lý Đô. Cho nên đối với việc mình tỉnh lại, Lý Đô không biết phải xem nó như một món quà mà vận mệnh đã ban tặng hay là sự trừng phạt đối với y nữa.

Sau khi Lý Đô khôi phục được ý thức, dường như mỗi ngày Bạch Huy đều ở chỗ của y, nếu không phải còn có Tả Minh Viễn thường xuyên lui tới, trên tay cầm một mớ văn kiện chờ hắn ký tên, Lý Đô đã nghĩ rằng Bạch gia đóng cửa cho nên hắn mới có thể nhàn hạ như vậy. Còn một người y thường gặp nhất đó chính là Cận Ngôn, Lý Đô vĩnh viễn cũng sẽ không quên được lúc y mới gặp lại thằng nhóc này, đôi mắt thì ngập nước, giọng nói run rẩy gọi y một câu "Chú Lý", âm cuối kéo dài giống hệt như hát tuồng, chọc cho y vừa muốn cười vừa muốn mắng người lại không có sức lực, bị nghẹn đến mức đau hết cả ngực.

Ngoài ra mỗi ngày y còn phải loay hoay làm không ít các loại kiểm tra, thậm chí còn được gặp lại bác sĩ Tiếu, người trước đó đã phẫu thuật cho y.

Lão Tiếu nói y có thể tỉnh lại mà vẫn giữ được một ý thức rõ ràng vốn không phải là chuyện dễ. Cũng may là một năm nay y đã được chăm sóc vô cùng chu đáo, hạn chế đến mức thấp nhất việc các cơ bị teo, nhưng vẫn cần phải từ từ điều trị, kiên trì tập luyện phục hồi chức năng mới có thể hoàn toàn khỏe lại.

Trước khi rời đi, lão Tiếu còn do dự dặn dò an ủi y một câu: "Cuộc đời còn dài lắm, sau này hãy nhìn xem."

Lý Đô gật đầu cảm tạ, y không biết nửa đời trước của mình chỉ còn lại một đống đổ nát, nửa đời sau thì có thể chờ đợi được cái gì. Nhưng mà đã lăn lộn nhiều năm như vậy, chuyện xấu xa nào cũng đã trải qua, Diêm Vương muốn thu nhận y còn lo y sẽ để lại mối họa ngàn năm, cho nên y nhất định phải sống thật tốt.

Hôm nay hiếm có khi được dịp Bạch Huy không ở đây, dưới sự hướng dẫn của một chuyên gia phục hồi chức năng Lý Đô tập các bài tập đơn giản về vận động các khớp xương. Y vừa mới tỉnh lại, việc phục hồi chức năng phải được tiến hành từ từ. Bây giờ y chỉ có thể ngồi trên giường, dựa vào ngoại lực tập những bài tập cơ bản một cách thụ động, với mức độ nhẹ, sau đó thì từ từ chuyển sang ngồi, rồi đứng lên và cuối cùng là đi bộ. Cận Ngôn đi theo bên cạnh hỗ trợ, giúp y chống đỡ tay chân, hoặc là lúc nghỉ ngơi đưa nước cho y uống, giúp y lau mồ hôi.

Đến khi việc tập luyện kết thúc, vào lúc chỉ còn lại hai người, Lý Đô hỏi: "Hôm nay Bạch Huy không tới à?" Y hỏi cái này là có ý riêng y thật sự có việc muốn nói với Bạch Huy, Cận Ngôn lại cho là y đang sợ Bạch Huy không tới, ngăn lại nói: "Sẽ tới, chú Bạch về nhà sắp xếp một số chuyện rồi." Cậu sợ Lý Đô không tin, còn tiếp tục giải thích nói, "Chú Bạch đã thương lượng với bác sĩ, nói muốn đưa chú về nhà để tập phục hồi chức năng."

Kết quả kiểm tra của Lý Đô đã có, trước mắt tất cả các số liệu đều rất ổn định, giai đoạn đầu chỉ là tập luyện đơn giản, thiết bị hỗ trợ, chuyên gia phục hồi chức năng và các chuyên gia dinh dưỡng đều có thể bố trí tại nhà không cần tiếp tục ở lại bệnh viện nữa.

Lý Đô sửng sốt, đầu tiên là nhớ đến lúc Bạch Huy đem Ninh Việt về nhà, chắc hẳn là hắn cũng có suy nghĩ như thế này, không nhịn được thầm nghĩ con người của Bạch Huy nên phát triển sự nghiệp về mảng từ thiện đi. Y ngược lại hỏi Cận Ngôn: "Chuyện của con với Bạch Hạo bây giờ thế nào?"

"Dạ?" Cận Ngôn ngây ngốc nhìn y.

Lý Đô nói rõ lời của mình một lần nữa: "Hai đứa ở bên nhau?"

Cận Ngôn hoảng loạn xua tay nói: "Không có không có! Con với thiếu gia chỉ.... Giống như hồi còn nhỏ thôi." Cậu biết Lý Đô vẫn luôn không thích Bạch Hạo, lại cẩn thận bổ sung thêm một câu, "Nhưng mà anh ấy đối với con rất tốt."

"Vậy thì chờ đến lúc nó kết hôn, hoặc là ở bên cạnh người nào khác, con vẫn muốn cùng nó 'ở bên nhau như hồi còn nhỏ', ở nhà nó, đi theo nó cả đời?"

Lý Đô nói lời này không một chút lưu tình, trong lòng Cận Ngôn không dễ chịu, nụ cười có vẻ miễn cưỡng: "Không phải, con biết mình không thể ăn vạ thiếu gia cả đời..... Trước khi chú tỉnh lại, con đã tính toán xong cả rồi, con sẽ đi nơi khác sinh sống."

Lý Đô nghe xong những lời này, vẫn thấy may mắn là bây giờ mình bị tàn phế, nếu không với tính tình của y, không đánh Cận Ngôn đến mức kêu cha gọi mẹ mới là lạ. Nhưng y thật sự không có cách đối phó với Bạch Hạo, nếu y muốn làm gì Bạch Hạo, người đau khổ nhất còn không phải là Cận Ngôn hay sao. Huống hồ chuyện yêu hay không yêu, vốn dĩ là việc không thể khống chế được, mỗi người đều không thể tự bản thân mình quyết định. Không thể nào vì y đau lòng cho Cận Ngôn mà đi ép buộc Bạch Hạo phải thích Cận Ngôn, làm gì có chuyện bá đạo tới như vậy.

"Nếu đã như thế thì theo chú đi." Lý Đô đã sớm tính đến việc rời khỏi Kim Hải, bây giờ với bộ dạng này của mình, bên cạnh cũng phải cần người chăm sóc, dù sao thì Cận Ngôn và Bạch Hạo sớm muộn gì cũng phải tách ra, chi bằng bây giờ y đưa Cận Ngôn đi theo.

Cận Ngôn lặng lẽ gật đầu. Cậu luôn nghe lời Lý Đô, đừng nói là hiện tại cậu với Bạch Hạo không có gì, kể cả hai người có gì thì trước khi Lý Đô hoàn toàn hồi phục, cậu nhất định sẽ đi theo Lý Đô.

Lý Đô sắp xếp xong một chuyện, uống thuốc xong thì an tâm đi ngủ.

Y ngủ một giấc thật lâu, đến khi tỉnh lại thì ngoài trời đã tối. Y thấy trong phòng có ánh đèn, nương theo ánh sáng quay đầu lại nhìn thấy Bạch Huy đang ngồi trên ghế sô-pha sống mũi đeo một cặp kính gọng vàng, trong tay đang cầm thứ gì đó, đèn bàn bên cạnh được bật rất mờ, có lẽ là sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của y.

Lý Đô lẳng lặng nhìn hắn, trong lòng cảm xúc lẫn lộn. Có lẽ đối với những người khác, một năm hôn mê này của y thật sự rất dài, dài đến mức một người luôn chán ghét Bạch Huy như Phó Oánh cũng không hề ở trước mặt của y mà nói ra câu Bạch Huy không tốt. Dài đến mức tất cả bác sĩ hộ sĩ mà y không hề quen biết cũng thầm than một câu Bạch Huy thật sự trải qua những ngày tháng không dễ dàng, trong giọng điệu đều ngầm mang theo ngụ ý chúc phúc cho người này. Nhưng đối với y, một năm này dù có dài đến mấy thì cũng chỉ như một cái chớp mắt mà thôi. Có lẽ là trước đây đã thất vọng quá nhiều, so với việc y hôn mê một năm mà vẫn tỉnh lại thì chuyện Bạch Huy còn ở đây đối với y mới chính là kì tích.

"Tỉnh rồi?" Bạch Huy rất nhanh đã thấy được ánh mắt của y, hắn đưa tay mở đèn trong phòng, tháo mắt kính xuống bước tới. Hắn vẫn giống như thường lệ, đầu tiên là nâng giường lên, đỡ Lý Đô ngồi dậy, rót thêm một ly nước ấm, cho y uống hết nửa ly.

Đợi Lý Đô uống xong, Bạch Huy lại đặt cái ly xuống, cực kỳ tự nhiên mà khom lưng thử độ ấm trên trán của y, hỏi: "Có khó chịu chỗ nào không? Có muốn đi toilet không?"

Từ lúc Lý Đô tỉnh lại, mỗi ngày hắn đều chăm sóc y như thế. Tuy rằng Lý Đô có thể nói, nhưng y lại cực kì ít giao tiếp với Bạch Huy phần lớn thời gian đều là gật đầu đáp ứng, hôm nay lại không có bất cứ phản ứng nào. Mãi đến khi Bạch Huy có hơi nghi hoặc mà "Hửm?" một tiếng, y mới bất ngờ mở miệng nói: "Thật ra anh không cần phải làm những việc này."

Bạch Huy cũng không giận, tâm trạng rất tốt mà nở nụ cười nói: "Mấy ngày nay đây là câu dài nhất mà em nói với anh." Thái độ giống như là bất kể Lý Đô có nói bao nhiêu lời khó nghe, hắn đều sẽ nhường nhịn y không giới hạn.

Lý Đô sửng sốt, trong lúc nhất thời cũng không biết nên tiếp tục nói như thế nào, đúng lúc người đưa cơm tới, y không thèm nói nữa.

Bạch Huy cầm chén đổ cháo ra, ngồi bên cạnh Lý Đô, cúi đầu chậm rãi quấy cháo trong chén, lại múc nửa muỗng, khẽ chạm vào môi dưới thử độ ấm, cảm thấy nhiệt độ thích hợp, mới đưa đến bên miệng Lý Đô.

Lý Đô cũng không làm ra vẻ, mở miệng nuốt cháo xuống. Lúc y vừa mới tỉnh lại thức ăn chỉ cần dính chút đồ mặn y sẽ không ăn được, cháo trắng thì có thể nuốt được mấy miếng, bây giờ thì đỡ hơn một chút, nhưng vẫn chỉ có thể ăn được cháo trắng thêm một ít thịt băm nhuyễn. Bạch Huy cũng vì chuyện này mà phiền lòng rất lâu, suy nghĩ hết tất cả các biện pháp cũng vô dụng, chỉ có thể chậm rãi mà nuôi lại thôi.

Một chén cháo nhỏ xíu, Lý Đô ăn không được nửa chén đã cau mày. Bạch Huy dỗ dành y lừa y mà mặt hắn vẫn không biến sắc "một miếng cuối cùng thôi", "một miếng nữa là hết rồi", Lý Đô phát bực, trực tiếp quay đầu né tránh cái muỗng, quăng cho Bạch Huy một ánh mắt lạnh như băng.

Bạch Huy bật cười, đặt chén xuống, vừa lau miệng cho Lý Đô vừa nói: "Được rồi, là anh sai."

Tính tình của hai người bọn họ đều thích mềm mỏng không thích cứng rắn, trước kia cũng vì mấy lời này mà cãi vã ồn ào căng thẳng, còn bây giờ Bạch Huy lại nói rất thuận miệng.

Bạch Huy đứng dậy đi lấy bản vẽ lúc nãy mình đang xem, nói với Lý Đô: "Em nhìn xem, anh muốn sửa hoa viên lại một chút." Miệng hắn vẫn nói không ngừng, đại khái là muốn dựa theo tình trạng thân thể hiện tại của Lý Đô, cải tạo hoa viên thành một nơi thích hợp cho y có thể nghĩ dưỡng và phục hồi chức năng.

Lý Đô yên lặng lắng nghe, chờ hắn nói xong y mới nói: "Anh để thứ đó xuống trước đi, em có chuyện muốn nói với anh."

Bạch Huy nhìn biểu tình trên mặt của Lý Đô, hắn thu lại nụ cười, đặt bản vẽ xuống, khuôn mặt nghiêm túc: "Em nói đi."

"Anh còn nhớ trước khi em vào phòng phẫu thuật đã nói với anh những gì không?" Lý Đô trịnh trọng nói, "Em nói rồi em không trách anh, cho dù là bị thương hay bị bệnh, thì tất cả đều đã qua, em không trách anh."

Bạch Huy im lặng một lúc mới thấp giọng trả lời: "Không phải anh sợ em trách anh."

"Em biết, em hiểu ý của anh." Lý Đô cắt ngang lời của Bạch Huy, thái độ của y bình tĩnh đến mức có hơi hững hờ. "Một năm qua, cảm ơn anh đã chăm sóc cho em. Trước kia em nói cái gì mà không ai nợ ai không ai liên quan đến ai, đều là những lời nói lúc tức giận thôi." Y dừng lại một lúc, cố hết sức để giọng nói của mình nhẹ nhàng hơn, "Bây giờ em cũng không còn gì nuối tiếc. Nếu anh bằng lòng, chúng ta vẫn là bạn bè.... Nhưng Bạch Huy à, chuyện giữa hai người chúng ta, hay là thôi đi." Nói y không cảm động là nói dối, nhưng tính tình của y vốn dĩ rất cố chấp, thứ mà y nhìn trúng cho dù có khổ sở vất vả đâm đến vỡ đầu chảy máu vẫn không từ bỏ, bản thân y đã nếm trải cảm giác đau đớn bế tắc đến cực hạn, gần như đã mất đi hết tất cả mới có thể tỉnh táo lại, bây giờ muốn y lặp lại nó một lần nữa, y thực sự rất sợ.

Bạch Huy không nói lời nào, hắn nhìn chằm chằm vào Lý Đô một hồi lâu, thấy dáng vẻ đối phương vẫn không hề dao động, mới nói: "Thật ra em cũng biết rất rõ, cho dù bây giờ em có yêu cầu gì, anh đều sẽ không từ chối. Nhưng mà Lý Đô." Bạch Huy than nhẹ một hơi, "Anh hỏi em, từ lúc bắt đầu đến bây giờ, em đã từng cho anh có cơ hội để chọn lựa chưa?" Lúc hắn không muốn cùng Lý Đô ở bên nhau, Lý Đô lại dây dưa không dứt, một hai phải đem quan hệ của hai người làm phức tạp lên. Chờ đến lúc hắn động tâm, hắn nghiêm túc, Lý Đô lại chuẩn bị phủi mông chạy lấy người. Hắn không dám nói tất cả đều là do Lý Đô sai, nhưng mà hắn đã từng có cơ hội để chọn lựa sao?

Lý Đô cứng họng, quả thực y chưa từng để cho Bạch Huy có bất kì một sự lựa chọn nào, đây cũng là nguyên nhân y không muốn cả hai tiếp tục đi xa thêm nữa. Giữa hai người bọn họ, kí ức tốt đẹp chẳng có bao nhiêu, thế nhưng những vết sẹo lồi lõm gồ ghề lại có rất nhiều, nếu bình thường không có việc gì thì không sao, nhưng một khi xảy ra mâu thuẫn, tất nhiên sẽ lại lôi chuyện quá khứ ra để phân tích đúng sai, lại thêm một hồi oán hận lẫn nhau.

Cho nên...... dừng lại ở đây thôi.

Có lẽ là bởi vì sự trầm mặc của Lý Đô làm trái tim của hắn rét lạnh, Bạch Huy lập tức đứng dậy đi ra khỏi phòng. Vừa đúng lúc Ngụy Trạch bước vào, khi gặp thoáng qua, cậu vừa nhìn hắn vừa lẩm bẩm: "Người này bị sao thế, sao sắc mặt lại khó coi như vậy?"

Lý Đô bất đắc dĩ nói: "Tôi không ở đây được mấy ngày nữa, cậu cứ để cho chúng tôi trút hết tâm tư đi."

Ngụy Trạch sửng sốt, đôi mắt càng mở to hơn, nháy mắt liền muốn nhảy dựng lên mắng người, Lý Đô giải thích: "Không phải như cậu nghĩ đâu, tôi chỉ là định rời khỏi Kim Hải, tìm một nơi thực yên tĩnh để an tâm trị liệu thôi mà."

Ngụy Trạch kẹp bút vào trong bệnh án, bừng tỉnh nói: "Cho nên Bạch Huy chính là vì chuyện này...." Nói đến một nửa, cậu lại không nhịn được mà lắc đầu, "Anh, con người của anh, tôi phải nói như thế nào mới được đây? Có đôi khi tôi cảm thấy, anh đó, không giống như là yêu Bạch Huy, mà giống như xem anh ấy là đối thủ, tình địch một mất một còn vậy." Lý Đô đối với Bạch Huy có bao nhiêu cường thế đây, cho dù lúc ốm yếu nằm ở trên giường, từ trong ánh mắt của y cũng toát ra bốn chữ "Tôi không thể thua."

"Nếu anh thật sự không quan tâm thì ở đâu cũng như nhau cả, đơn giản chính là anh không muốn nhìn thấy anh ấy mà thôi."

Lý Đô cũng không phủ nhận, còn có tâm tình trêu chọc bản thân: "Cậu nói không sai, tôi chính là không muốn nhìn thấy anh ấy, gặp nhiều quá lại phải tiếp tục chơi trò này một lần nữa."

Nếu như y tìm cái cớ để che giấu, Ngụy Trạch còn có thể khuyên giải y vài câu, ai ngờ y lại trực tiếp thừa nhận như vậy, Ngụy Trạch cũng khó nói nên lời, chỉ có thể thở dài: "Được rồi, vì anh đã hạ quyết tâm nên tôi cũng không nói nữa. Anh cứ làm những gì mình thích sau này đừng có mà hối hận."

Hối hận hay không, bây giờ Lý Đô cũng không dám kết luận. Nhưng mà nửa đời trước y đã sống quá mức phô trương rồi, quãng đời còn lại y chỉ muốn làm một con rùa rụt đầu bình bình an an sống qua ngày thôi. Người cũng đã hơn ba mươi tuổi, lại đem mình biến thành như vậy, cái gì cũng không có chỉ còn lại mỗi vết thương lòng, vẫn muốn mình mỗi ngày phải yêu đến chết đi sống lại sao, thật ngu ngốc.

Chương 84


Từ lúc chọc cho Bạch Huy tức giận bỏ đi, Lý Đô cứ nghĩ quan hệ giữa hai người có lẽ đã đến hồi kết rồi.

Ai mà biết được người này ngày hôm sau chẳng những xuất hiện ở phòng bệnh của y như lẽ thường, còn mang tới hai vị khách đặc biệt: Tống Tiêu Tiêu cùng với Đường Tuyết.

Người ta đi thăm bệnh nhân, thông thường sẽ mua những loại hoa thanh nhã như lay-ơn hay cẩm chướng gì đó, Tống Tiêu Tiêu thì hay rồi, ôm theo một bó hoa hồng to tướng cộng với khuôn mặt của cô, dường như chỉ sợ không thu hút được sự chú ý của người khác.

Hôm nay cô đến tìm Bạch Huy bàn chuyện công việc, nói xong, lại nhắc tới việc muốn đến thăm Lý Đô.

Thật ra thì từ lúc tin tức Lý Đô tỉnh lại được truyền ra ngoài, có không ít người muốn đến thăm y, ngay cả Triệu Chi Vận cũng nhắc mãi chuyện này, muốn chuẩn bị một ít đồ bổ đưa tới, nhưng tất cả đều bị Bạch Huy từ chối. Đến nỗi lão bằng hữu của Bạch Huy là Nghiêm Duy cũng không thể bước chân vào cửa. Tống Tiêu Tiêu cũng đề cập rất nhiều lần, lần này bỗng dưng Bạch Huy lại đồng ý, bản thân cô cũng cảm thấy hết sức ngoài ý muốn.

Sau khi đặt bó hoa xuống, Tống Tiêu Tiêu cũng không hề khách khí, đặt mông ngồi xuống mép giường, cẩn thận đánh giá Lý Đô, nói: "Tới nhìn anh một lần cũng không dễ dàng nha."

Lý Đô cười: "Bộ dạng ốm yếu này, có gì đẹp." Trong mắt của Lý Đô, y hình dung mình có một khuôn mặt tiều tụy đến mức không thể tiều tụy hơn được nữa, là một tên tàn phế không thể cử động, thật sự vô cùng khó coi.

Bởi vì thời gian dài không được thấy ánh mặt trời, từ trong cổ áo lộ ra một làn da có chút nhợt nhạt. Quan trọng nhất chính là, nam nhân cao ngạo mạnh mẽ lúc trước, hiện tại đang suy nhược mà nằm ở trên giường, xem ra bây giờ dù có làm gì với y, y cũng không thể phản ứng giãy giụa, khiến người ta không nhịn được mà ngẫm nghĩ, nếu y khóc, không biết sẽ trông như thế nào....

Trong miệng Tống Tiêu Tiêu "chậc chậc" hai tiếng, ép bản thân mình phải dời lực chú ý đi, hỏi thân thể của y khôi phục đến đâu rồi.

Lý Đô trả lời, ánh mắt nhìn vào cái người đứng ở sau lưng của Tống Tiêu Tiêu, từ lúc vào cửa vẫn luôn đứng ở phía xa nhìn y, cả người bất động thanh sắc, nhẹ giọng gọi: "Đường Tuyết."

Xoang mũi Đường tuyết đau xót, cô vốn dĩ đã cho rằng cả đời cô sẽ không được nghe giọng của người này gọi tên mình nữa. Cô cuống quít thu thập lại cảm xúc, tiến lên phía trước một bước, vẫn theo thói quen mà kêu: "Lý tổng."

Lý Đô cũng không sửa lời của cô, cười hỏi: "Em sống có tốt không?"

Đường Tuyết liên tục gật đầu: "Em, em rất tốt, anh đừng lo lắng." Tống Tiêu Tiêu ở bên cạnh bất mãn nói, "Anh yên tâm, cô ấy là người của em em sẽ không bạc đãi."

Lý Đô nhìn Tống Tiêu Tiêu gật đầu cười: "Vậy phải cảm tạ Tống tiểu thư rồi."

Tống Tiêu Tiêu 'xừ' một tiếng, không vui nói: "Miệng nói cảm ơn thì không tính, chờ đến lúc anh khỏe lại, em muốn anh phải đến tận cửa báo đáp cho em." Đã qua một năm rồi, tính khí của Tống Tiêu Tiêu vẫn ương ngạnh thẳng thắn như vậy, nhưng Lý Đô đã từng làm việc với cô, biết vị đại tiểu thư này một khi tập trung vào làm việc, luận về thủ đoạn và sự quyết đoán đều sẽ không thua bất kì một nam nhân nào.

Vì không quấy rầy Lý Đô nghỉ ngơi, hai người cũng không ở lại lâu. Chỉ là Tống Tiêu Tiêu này, lúc sắp rời đi, còn rút danh thiếp của mình ra, ở trước mặt nhiều người, đưa nó lên môi đóng một dấu son đỏ chót, lại lười biếng mà cắm vào trong bó hoa hồng rực rỡ kia, cười đến ý vị thâm trường: "Lý Đô, lời trước kia em nói, bây giờ vẫn còn tính đó nhé."

"Tống Tiêu Tiêu." Từ lúc tiến vào bọn họ đã ngồi bên cạnh Lý Đô, Bạch Huy im lặng bộ mặt lạnh lùng mang theo ngữ khí cảnh cáo lên tiếng.

Tống Tiêu Tiêu không để ý tới hắn, còn vô cùng thoải mái mà vẫy vẫy tay với Lý Đô: "Bye ~~~" Sau đó thì dẫn Đường Tuyết ra ngoài.

Bọn họ đi rồi, Bạch Huy một giây cũng không đợi được, đi đến chỗ đặt bó hoa hồng kia, rút ra tấm danh thiếp còn vương mùi nước hoa, mặt vô biểu tình mà ném nó vào trong thùng rác. Hôm nay Tống Tiêu Tiêu nói muốn tới, hắn nghĩ tốt xấu gì thì Đường Tuyết cũng là người đã theo Lý Đô nhiều năm, cũng đã làm tròn bổn phận nên hắn mới đồng ý. Ai mà ngờ Tống Tiêu Tiêu lại không biết an phận như vậy chứ? Lại còn rước thêm một trận bực bội, quay đầu hỏi Lý Đô: "Trước kia cô ta đã nói với em cái gì?"

Lý Đô cau mày, y thật không nhớ rõ Tống Tiêu Tiêu đã nói với mình cái gì thì phải trả lời như thế nào đây. Hơn nữa y cũng không muốn dây dưa vấn đề này, nói chuyện quan trọng với Bạch Huy: "Em muốn đến Long Đàm." Ở thành phố Kim Hải này thì viện điều dưỡng Di Hòa là nơi tốt nhất, thế nhưng nơi đó nửa bước Lý Đô cũng không muốn vào. Nếu phải đi, thì đi xa một chút.

Chuyện làm y ngoài ý muốn nhất chính là, lúc này Bạch Huy lại không ngăn cản, chỉ đưa ra một yêu cầu: Lý Niệm phải ở lại với hắn.

Thật ra nếu hắn không nói, bản thân Lý Đô cũng không biết phải làm sao với Lý Niệm bây giờ. Con còn nhỏ như vậy, nếu muốn mang đi, y không thể tự mình chăm sóc, giao cho người khác, y lại không an tâm. Nếu bây giờ Bạch Huy đã sảng khoái đáp ứng như vậy, xem ra là đã chấp nhận lời đề nghị của y rồi, hai người cứ xem nhau như bạn bè bình thường, cũng không cần phải đến mức cả đời không qua lại với nhau.

Lý Đô ngẫm nghĩ, muốn tìm một người ở bên cạnh đáng giá để y tin tưởng, có thể chăm sóc tốt cho Lý Niệm, ngoại trừ Bạch Huy ra thì đúng là không có chọn được người thứ hai, cho nên y liền đồng ý. Chờ đến lúc thân thể của y bình phục, y lại đến đón Lý Niệm đi cũng không muộn.

Bạch Huy được y nhận lời, sắc mặt lúc này mới dễ coi hơn một chút. Hắn lại ngồi xuống bên cạnh Lý Đô, đem ảnh chụp trong nhà mang ra, một ít trong đó là Lý Đô lúc còn nhỏ, một ít là ảnh của Lý Niệm hiện tại, đặt bên cạnh nhìn vài giây, lại đưa tới trước mặt Lý Đô hỏi: "Em nhìn xem có phải giống nhau như đúc hay không?"

Lý Đô cũng không biết hắn tìm đâu ra lắm ảnh chụp như thế này, lúng ta lúng túng đưa mắt nhìn, nhưng lại không nói lời nào. Thật ra thì y cảm thấy không hề giống, lúc nhỏ tính cánh của y đã lạnh lùng cổ quái, chụp ảnh chưa bao giờ cười, còn Lý Niệm thì sao, hoàn toàn đối lập với y, dường như không thể tìm được khoảnh khắc mà nhóc con không cười.

"Nếu không anh đưa con tới đây cho em nhìn một chút nhé?" Bạch Huy đề nghị.

"Không cần đâu." Cũng không biết tại sao trong quan niệm của Lý Đô, phụ nữ có thai và trẻ em đều cần phải tránh xa khỏi những chỗ như là phòng bệnh, cho nên lúc Phó Oánh nói muốn mang hai nhóc song sinh nhà mình tới thăm, y đã từ chối.

Thật ra thì so với Lý Niệm hiện tại y lại càng để tâm đến một đứa trẻ khác hơn, cho dù y thật sự cảm thấy rất hối hận khi để Lý Niệm sinh ra, thì sau này y cũng sẽ nuôi nấng nó bù đắp được cho nó. Nhưng về phần Bạch Ý, suy cho cùng là do y làm xáo trộn hôn nhân của Bạch Huy, còn cưỡng ép hắn phải lập người nối dõi, làm hại nó sinh ra đã không có mẹ. Nếu sau này Bạch Huy lập gia đình rồi có con, Bạch Ý sẽ phải sống như thế nào trong căn nhà đó đây? Lúc ấy không biết y và Bạch Huy có còn lui tới hay không? Lúc Bạch Ý bị bắt nạt y còn có thể tới giúp nó hay không? Rồi nên giúp như thế nào? Càng nói lại càng cảm thấy áy náy.

Nhưng mà những việc đó đều là chuyện của sau này, vấn đề cấp bách phải giải quyết bây giờ chính là....

Lý Đô nhìn về phía của Bạch Huy nói: "Anh sửa tên của con lại đi."

Trong tay Bạch Huy vẫn còn cầm hai tấm ảnh chụp để so sánh, dường như phát hiện ra điều gì rất thú vị, hắn nghe vậy thì nói: "Tên gì chứ."

Lý Đô há miệng thở dốc, suy nghĩ một hồi vẫn cảm thấy rất khó để mở miệng, qua thật lâu y mới miễn cưỡng phun ra hai chữ:"..... Bạch Ý."

Y cũng không biết phải hình dung tâm trạng của mình như thế nào khi lần đầu tiên nghe thấy cái tên này, đặc biệt là còn từ trong miệng của bọn người Ngụy Trạch mà biết được, người này sao có thể ở trước mặt mọi người mà giới thiệu cái tên đó chứ.... Lúc y nghe thấy cái tên này thậm chí còn hoài nghi có phải Bạch Huy ở bệnh viện lâu quá nên đầu óc không còn được bình thường nữa.

"Tại sao lại muốn sửa, anh cảm thấy cái tên này thật sự rất hay." Cuối cùng thì Bạch Huy cũng ngẩng đầu lên, dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn y.

Lý Đô đối diện với Bạch Huy, cảm thấy người này chắn chắn là có ý định chọc giận y, cố ý trêu ngươi y đây mà, thậm chí còn không thèm nghĩ tới sau này khi Bạch Ý trưởng thành lại mang cái tên này, người khác sẽ chê cười nó như thế nào. Nhưng nếu đổi vị trí cho nhau, người bị bệnh chính là Bạch Huy, y cực khổ vất vả chăm sóc cho Bạch Huy một năm, đến lúc người tỉnh lại, không hề cho y một sắc mặt tốt, còn muốn xa lánh y, có lẽ y cũng sẽ không nhịn được mà tức giận như vậy. Cho nên Lý Đô cũng không nói thêm nữa, chờ đến lúc y đi rồi, không cần ngày nào cũng phải gặp mặt, rồi thời gian sẽ xóa nhòa hết tất cả. Cho đến lúc đó, với tính tình của Bạch Huy hắn sẽ không đem chuyện của Bạch Ý trói buộc y nữa.

"Lý Đô." Yên lặng trong chốc lát, người bên cạnh đột nhiên gọi tên y, giọng nói còn có vẻ rất nghiêm túc.

Lúc Lý Đô nhìn qua, hắn buông tấm ảnh xuống, cau mày hỏi: "Cho nên lúc trước rốt cuộc Tống Tiêu Tiêu đã nói gì với em?"

Trong lòng Lý Đô thật sự cạn lời rồi, y dứt khoát nhắm mắt lại, mặc kệ hắn.

Vốn dĩ nếu Lý Đô không tính đến chuyện rời đi, Cận Ngôn vẫn còn buồn rầu không biết nên cáo biệt Bạch Hạo như thế nào, vừa lúc chú Lý của cậu muốn đi, cậu liền đi theo, cũng đỡ phải tốn công giải thích. Chỉ là lúc trước mỗi lần cậu nói rời đi, Bạch Hạo đều không đồng ý, thế nhưng lần này hắn lại không có phản ứng gì quá lớn, chỉ 'ừ' một tiếng tỏ vẻ mình đã biết.

Cận Ngôn lại không khỏi cảm thấy có chút mất mát, nghĩ tới việc thiếu gia của cậu có bao nhiêu phiền chán, cho dù không biểu hiện ra mặt, trong lòng chắc cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm. Nhưng mà lần này cậu đã nghĩ thông suốt rồi, hơn nữa từ trước đến nay cậu cũng không ôm hy vọng gì về mối quan hệ giữa mình và Bạch Hạo, còn bởi vì cậu đi rồi thì thiếu gia của cậu có thể ở bên cạnh người mà hắn thích, rất nhanh cậu đã vực lại tinh thần, cười nói với Bạch Hạo: "Thiếu gia anh phải thường xuyên đến thăm Lý Niệm, chụp thêm nhiều ảnh và video của nó gửi cho em xem đó nha."

Bạch Hạo không đồng ý, cũng không nói sẽ không đồng ý, chỉ lặng lẽ giúp Cận Ngôn thu dọn hành lý.

Bởi vì Bạch Huy đã dặn dò không được ở trước mặt Lý Đô chủ động đề cập đến chuyện của hai nhóc con, cho nên Cận Ngôn đã nghẹn thật lâu.

Đến mấy ngày hôm trước chờ đợi thật lâu cuối cùng thì Lý Đô cũng chủ động mở miệng hỏi, cậu đã diễn thuyết hết nửa giờ về việc "Lý Niệm rốt cuộc có bao nhiêu đáng yêu", sau đó lại nhướng mày làm mặt quỷ mà trêu ghẹo tên của hai đứa nhóc.

Lúc ấy Lý Đô thẹn quá thành giận bắt cậu phải ngậm miệng, toàn bộ tai của y đều đỏ ửng lộ ra ngoài. Rất hiếm khi Cận Ngôn được nhìn thấy bộ dạng lúng túng của y, mỗi lần nhớ tới đều không khỏi bật cười thành tiếng.

Cậu đứng ở bên cạnh cười ngây ngô, Bạch Hạo cũng để mặc cậu, lấy mớ quần áo lung tung rối loạn trên tay cậu sắp xếp ngay ngắn lại bỏ vào trong vai-li.

"Haizz." Cận Ngôn lại thở dài một hơi, "Nếu chú Bạch có thể thích chú Lý sớm hơn một chút thì tốt biết mấy, bây giờ chú Lý phải đi rồi sau này hai người cũng rất khó để gặp lại."

Thiếu chút nữa Bạch Hạo đã bị cậu làm cho bật cười. Chính bản thân cậu còn một cuộn chỉ rối chưa có gở xong, lại nhọc lòng lo cho tình cảm của người khác. Nhưng thật ra thì Bạch Hạo cảm thấy viện điều dưỡng Long Đàm điều kiện rất tốt, lại còn ở chốn sông núi, cách biệt với thành thị ồn ào tấp nập ngựa xe, quả thật là một nơi rất tốt để an dưỡng.

Chờ đến lúc an bài mọi việc đâu vào đấy, Cận Ngôn liền mời Kiều Vũ và một đám người ở tiệm cà phê ăn cơm, xem như chào tạm biệt với mọi người.

Trên bàn cơm, Cư Lỗi uống rượu say khước, ôm cánh tay cậu khóc lóc kêu gào toàn là những lời như Cận Ngôn đi rồi thì phải làm sao bây giờ, bị Kiều Vũ nắm lấy cổ áo kéo vào nhà vệ sinh cho tỉnh rượu. Trình Cảnh đưa tới chiếc bánh kem do chính tay mình làm, chúc cậu mọi việc điều thuận lợi suông sẽ, Tiểu An thì oán trách cậu mấy câu, nói cậu đi quá đột ngột.

Cận Ngôn là một người tính tình rất vô tư, cũng không có biệt ly u sầu, ngược lại còn an ủi bọn họ trên đời này không có bữa tiệc nào là không tàn, nói không chừng cậu sẽ nhanh chóng quay lại, rốt cuộc thì cuộc đời vẫn còn rất dài sao có thể không gặp lại được.

Đến ngày khởi hành, sáng sớm Cận Ngôn đã đem hành lý đẩy ra khỏi phòng.

Đến hành lang, lại thấy có một va-li hành lý to hơn cả của mình, vừa lúc nhìn thấy Bạch Hạo bưng bữa sáng từ trong phòng bếp đi ra, cậu ngây thơ hỏi: "Thiếu gia anh phải đi công tác à?"

Bạch Hạo không trả lời, chỉ đón cậu qua ăn bữa sáng.

Cái va-li to này Bạch Hạo rất ít khi dùng tới, bình thường là phải đi xa nhà hơn nữa còn phải đi trong thời gian rất dài hắn mới đem nó theo, Cận Ngôn cảm thấy kì quái, tiếp tục hỏi: "Thiếu gia anh muốn đi đâu vậy ạ?"

"Em lại đây ăn cơm trước đi." Cận Ngôn phải đi nhưng vẫn luôn nhắc mãi về hai vợ chồng nọ có mở một cửa hàng bán đồ ăn sáng ở đầu phố, nói nguyên liệu nấu ăn rất tươi tay nghề còn siêu tuyệt, ngay cả nấu cháo cũng thơm hơn so với những chỗ khác. Từ sớm tinh mơ Bạch Hạo đã xếp hàng để mua thức ăn về, nào ngờ Cận Ngôn lại bướng bỉnh, cứ đứng bất động ở hành lang, cố chấp mà chờ hắn trả lời.

Bạch Hạo chỉ đành đem đồ vật trong tay bỏ xuống, đi đến bên cạnh cậu mà đáp: "Em muốn đi chỗ nào anh sẽ tới chỗ đó."

Trước đây hắn chưa từng ra vẻ có ý muốn đưa bọn họ đi, huống chi nếu là tiễn người đi thật thì một ngày là đủ rồi, cần gì phải mang theo một va-li to đùng như vậy. Cận Ngôn tiếp tục truy hỏi, Bạch Hạo mặt không đổi sắc nói: "Anh đã nói với cậu, anh không làm nữa, anh đi theo mọi người, ở đó với mọi người, cậu cũng đã đồng ý rồi."

Cận Ngôn nhất thời choáng váng.

Trước kia Bạch Hạo luôn tìm mọi cách để được ở bên cạnh Bạch Huy, muốn mình trở nên nổi trội, muốn tát thẳng vào mặt những kẻ đã coi thường hắn và mẹ hắn. Bây giờ thật vất vả mới có thể thực hiện được, trở thành một trở thủ đắc lực của Bạch Huy giống như Tả Minh Viễn, có thể nói là tiền đồ tươi sáng. Sau bây giờ lại nói hắn không làm nữa, hắn muốn đi theo bọn họ? Hắn một thân tài hoa bản lĩnh, ở trong chốn rừng núi đó thì làm được gì chứ?

"Không đúng không đúng, thiếu gia có phải anh đã nhầm lẫn chỗ nào rồi không?" Cận Ngôn luống cuống, gấp giọng hỏi, "Có phải anh còn lo lắng cho em hay không vậy? Anh nhìn đi em đã khỏe lắm rồi, em có thể chăm sóc cho chú Lý, chuyện gì em cũng đều có thể làm, sẽ không có vấn đề gì đâu!"

"Anh nói rồi, em ở nơi nào anh sẽ ở nơi đó." Bạch Hạo bình tĩnh mà lặp lại một lần nữa, đến dắt tay của cậu, "Được rồi, ăn cơm trước đã."

Cận Ngôn thấy khó chịu vì điều này, cậu quay lưng lại nói với hắn: "Có phải anh vẫn còn cảm thấy có lỗi với em không? Em đã nói bao nhiêu lần rồi, anh không hề có lỗi gì với em hết, đều là do em tự nguyện! Là tự em yêu cầu!"

"Cận Ngôn, em trước......"

Bạch Hạo có ý muốn làm cho cậu bình tĩnh trở lại nào ngờ cậu lại càng thêm kích động nói: "Còn nữa, trước kia là do em không hiểu chuyện nên mới nói lung tung, em không có thích anh! Em chỉ cảm kích anh, xem anh như là anh em, là anh trai của em, là do em hiểu sai rồi, em không thích anh một chút nào cả!"

Bạch Hạo nhìn cách Cận Ngôn xa lánh hắn, phủi sạch quan hệ với hắn, lại nhớ tới lúc cậu bị người khác ôm vào lòng, cùng với dáng vẻ vui cười rạng rỡ lúc đó của cậu, hắn không nhịn được nữa mà kéo cậu đến trước người, lạnh lùng nói: "Em xem anh là anh trai? Nhưng mà anh chỉ cần nhìn thấy em liền muốn ôm em, muốn hôn em, muốn lên giường với em, có anh trai nào đối với em trai của mình như vậy không?"

Cận Ngôn giật mình đứng yên tại chỗ trừng lớn mắt, vẻ mặt kinh hoảng mà nhìn Bạch Hạo. Cậu cảm thấy bản thân mình đang nằm mơ, hoặc chính là đầu mình bị bò dẫm mới có thể sinh ra loại ảo giác đáng sợ như vậy.

Lúc này hai người bọn họ đã đứng cực gần, dường như hơi thở đan xen vào nhau, Bạch Hạo nhìn thấy dáng vẻ không dám tin tưởng của Cận Ngôn, ánh mắt hơi đảo qua đôi môi khẽ mở của cậu, đầu óc hắn nóng lên, nghiêng đầu hôn lên môi cậu.

Lúc này Cận Ngôn đã hoàn toàn choáng váng, cứ đứng ngơ ngác như vậy, mãi đến lúc Bạch Hạo có ý đồ tiến thêm một bước, cậu mới bắt đầu dùng sức vùng vẫy ra.

Bạch Hạo vừa buông lỏng tay, Cận Ngôn thoát thân liền lui về phía sau mấy mét, bàn tay dùng sức che lấy miệng, mặt đỏ đến mức sắp bốc khói, tim đập muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, bên tai toàn là âm thanh ong ong. Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại hai câu nói: Mình điên rồi. Mình chắc chắn là điên rồi.

Bạch Hạo vẫn còn đứng ngoài hành lang, nhìn bên ngoài thì có vẻ mọi thứ rất bình thường, thật ra tim của hắn cũng đập lung tung lên rồi. Hắn siết chặt ngón tay của mình, cố ý làm dịu đi khoái cảm tê dại lan tràn trong cơ thể, lại nghĩ mình chính là kẻ ngốc nhất thế giới này, tại sao không làm chuyện này sớm hơn một chút chứ.

Trước kia hắn cũng từng có kết giao nhưng lại bị nhà gái chỉ trích, tại sao hắn lại không hề có chút khát vọng với bản thân, cũng không muốn tiến xa thêm một bước. Nhưng trước kia hắn vẫn cầm được lòng mình, tự hỏi vì cái gì lại phải khao khát tiến thêm một bước?

Bây giờ thì Bạch Hạo cũng đã hiểu, hóa ra hôn người mình thích chính là loại cảm giác này.... Mà loại cảm giác này, có mấy ai sẽ không khát vọng.

Bạch Hạo hít nhẹ một hơi bình tĩnh lại, tiến về phía trước từng bước một, Cận Ngôn lập tức hoang mang rối loạn mà lui một bước, trong mắt cậu toàn là sợ hãi và kháng cự.

Từ trước đến nay Bạch Hạo chưa từng nhìn thấy biểu tình như thế này trên mặt của cậu, hắn đi nhanh qua đem Cận Ngôn ôm vào trong lòng, vừa nhẹ nhàng vỗ về sau gáy của cậu, vừa thấp giọng nói: "Thực xin lỗi, thực xin lỗi, anh sai rồi, là anh dọa em sợ...."

Cận Ngôn căn bản không biết Bạch Hạo đang nói cái gì, chỉ cảm thấy bên lỗ tai mình giống như bị người ta cầm theo một cái chuông gõ mạnh "keng keng keng", gõ tới mức cậu váng đầu hoa mắt, màng nhĩ căng đau, linh hồn gần như đã bay ra khỏi cơ thể.

Hôm nay bọn họ phải đi bằng phi cơ riêng của Bạch Huy, Bạch Hạo cũng không dám trì hoãn quá lâu, thấy Cận Ngôn đã bình tĩnh hơn một chút, liền dắt cậu đến bên cạnh bàn ăn ngồi xuống, lại đem đũa đưa tới tay cho cậu, trấn an nói: "Chuyện vừa rồi, nếu em vẫn nghĩ chưa kỹ thì sau này từ từ nghĩ. Ngoan, ăn cơm trước, đừng để cho cậu với chú Lý phải chờ chúng ta có được không?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #dammy