Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

[TCF 2] Chương 140: Phép màu đã xảy ra trong Ma Giáo (3)

Choi Han và Choi Jung Soo bước tới chỗ Cale.

Hai người họ cười khác nhau nhưng lại có phần giống nhau. Cale hoàn toàn không nhìn vào họ.

"...Ồ.

Nó đã bị phá hủy hoàn toàn."

Sân tập bị phá hủy hoàn toàn. Sàn đá có thể được coi là 'nguyên vẹn' nếu nó chỉ bị nứt nhưng hầu hết nó đã bị lật tung và vỡ hoàn toàn đến mức không thể nhận diện nó là gì.

Cale sẽ bị thương hoặc dính bụi khắp người nếu như không có khiên của Raon.

Cale nhìn về phía hai người họ và thờ ơ nhận xét.

"Giải quyết được chưa?"

Cậu chỉ hỏi vậy mà không nói gì thêm.

"Vâng, Cale-nim."

"Rồi."

Hai câu trả lời của họ ngắn gọn nhưng mới mẻ.

"Vậy thì tốt."

Cale đứng dậy như thể không còn gì để giữ cậu ở đó. Có vẻ như hai người họ đã trò chuyện trong khi đấu kiếm, nhưng đó không phải việc của Cale.

Dựa trên khuôn mặt của hai người, họ trông sảng khoái như thể thứ gì đó bị dồn nén đã được giải phóng.

'Thế là đủ rồi.'

Cả hai đều đã trưởng thành nên cậu không cần phải can thiệp hơn thế nữa.

Cale bình tĩnh khi quay lưng lại với hai người họ và bắt đầu bước đi. Thành thật mà nói, cậu không hề có suy nghĩ gì cả.

Thái giám trưởng Wi vội vàng đi theo sau khi thấy cậu bước đi.

'Trời ơi.'

Anh đang xoa mu bàn tay được ống tay áo che lại.

Nổi da gà.

'Mình không biết khả năng của Quỷ kiếm lại ở cấp độ này.'

Trận đấu này đủ để nói rõ rằng anh ta thực sự đã đánh bại Kiếm Thánh.

'Anh ấy ở cấp độ cao hơn Kiếm Thánh.'

Kiếm Quỷ và chiến binh cao quý Choi Han...

Những con rồng mà họ đã tạo ra... Hai người họ chắc chắn đã sử dụng thứ gì đó tương tự như khí công khi những con rồng đó xuất hiện.

Anh đã nghe thông tin về việc Kiếm Quỷ điều khiển một con rồng.

Nhưng để nó có một rồng chi tiết như vậy... liệu có thể tạo ra thứ gì đó như thế với hào quang tương tự như khí công không?

Có thực sự nó vẫn được coi là kiếm thuật?

'Chà, tôi đoán các cuộc tấn công tỏa ra mùi thơm của Giáo phái Hoa Sơn. Nó hẳn là một khái niệm tương tự."

Tạo ra thứ gì đó không tồn tại bằng khí công hoặc hào quang.

Làm điều đó với một thanh kiếm.

Đây hẳn là môn võ thuật của Chiến binh Choi Han và Quỷ kiếm Choi Jung Soo.

'Dù sao thì hai người họ đã kiềm chế rồi.'

Sân tập trở nên lộn xộn nhưng không ai trong số họ bị thương. Về cơ bản, đây là bằng chứng cho thấy họ quan tâm đến nhau và kiềm chế.

'Thật bất ngờ.'

Anh biết họ rất mạnh, nhưng nhìn thấy một phần sức mạnh của họ khiến anh cảm thấy như có thể hiểu được tại sao thiếu gia Kim lại bình tĩnh như vậy khi đối mặt với Huyết Giáo.

Bản thân cậu ấy ở Cảnh Tự nhiên và người của cậu đều mạnh mẽ như những thủ lĩnh cho một Giáo phái hoặc Gia tộc. Cậu ấy sẽ sợ điều gì chứ?

Hơn nữa, một con thần thú, một con Rồng, cũng ở bên cạnh cậu ấy.

'Những gì cần viết trong báo cáo ngày hôm nay... những điều tôi phải báo cáo đang tăng lên mỗi ngày.'

Thái giám trưởng Wi đau đầu nghĩ xem phải báo cáo với hoàng đế như thế nào. Tất nhiên, anh không thể gửi một con chim bồ câu đưa thư ra khỏi Ma Giáo trong thời gian này vì tình hình hiện tại nên anh sẽ phải giữ chúng bên mình cho đến khi có thể gửi chúng đi.

'Mm.'

Thái giám trưởng Wi dừng lại một lúc.

Nếu anh thu thập các báo cáo rồi gửi tất cả chúng cùng một lúc và Bệ hạ hoặc Thái hậu nhìn thấy chúng...

'Chắc chắn họ sẽ bị sốc.'

Thái giám trưởng Wi trở nên phấn khởi một chút khi nghĩ về việc hai người thường không biểu lộ cảm xúc lại bất ngờ.

Nó khiến anh thực sự cảm thấy như mình đang có cơ hội duy nhất trong đời mà anh sẽ không bao giờ trải qua nếu chỉ ở trong Cung điện Hoàng gia.

"Thái giám trưởng Wi-nim."

Choi Han đến gần anh ngay lúc đó.

Thái giám trưởng Wi không thể tin rằng người sử dụng sức mạnh thô bạo và bạo lực đó lại có thể trông điềm tĩnh đến vậy nhưng ông không để lộ cảm xúc đó khi đáp lại.

"Vâng, Chiến binh Choi đáng kính. Tôi có thể làm gì cho ngài?"

"Mm-"

Thật hiếm khi thấy Choi Han do dự như thế này.

"Xin cứ thoải mái nói ra bất cứ điều gì ngài cần."

"Umm, chúng tôi đã phá hủy sân tập, làm sao-"

"Ah."

Thái giám trưởng Wi há hốc miệng vì ông hoàn toàn không ngờ tới câu hỏi này. Đó là lý do tại sao anh không biết rằng Cale, người đang bước đi mà không có gì ngăn cản, cũng dừng lại để nhìn về phía họ.

Thái giám trưởng Wi nhẹ nhàng mỉm cười với Choi Han, người có vẻ vô cùng quan tâm.

"Tôi đã đề cập với họ khi chúng ta được phép sử dụng sân tập rằng nó có thể sẽ bị phá hủy. Họ nói rằng họ hiểu."

"À, vậy à?"

"Ừ, vậy nên ngài không cần phải lo lắng về điều đó."

Thái giám trưởng Wi sau đó thấy Cale đang nhìn mình với nụ cười hài lòng trên khuôn mặt.

"Thái giám trưởng Wi, nhanh lên. Đến giờ ăn tối rồi."

Thái giám trưởng Wi đồng ý với Cale, người nói hãy đi ăn và theo sau cậu.

Choi Han trông có vẻ nhẹ nhõm khi cũng đi theo phía sau họ.

Trước đây cậu đã phá hủy nhiều tòa nhà của kẻ thù nhưng đây là tòa nhà của một người mà họ hiện đang hợp tác.

"Chiến binh Choi. Lần sau cậu có thể đấu với tôi được không?"

"Tất nhiên rồi."

Choi Han nhẹ nhõm trò chuyện với Quyền Vương và họ là hai người cuối cùng bước ra khỏi sân tập.

Một lúc sau, có hai người xuất hiện ở sân tập.

"...Thật đáng ngạc nhiên."

Trưởng lão của cái Bang, Ho Song Yi. Ông không giấu được sự ngạc nhiên khi nhìn vào tình trạng của sân tập.

"Mm."

Trảm Thánh rên rỉ khi nói với vẻ mặt cứng đờ.

"Có hai dòng chảy khác nhau."

Sân tập không bị phá hủy một cách ngẫu nhiên.

Có vô số dấu vết của hai sức mạnh khác nhau đụng độ.

"Có một sức mạnh tinh tế nhưng thông minh và hống hách. Đó hẳn là Kiếm Quỷ."

Kiếm thuật của Kiếm Quỷ rất nổi tiếng.

Thông thường, những người sử dụng kiếm thuật tinh tế thường thiếu lực hủy diệt. Tuy nhiên, Quỷ Kiếm có một sức công phá khủng khiếp có thể trấn áp Kiếm Thánh, người sử dụng Kiếm pháp Đế với Thanh kiếm lớn.

Anh ta chỉ điều khiển nó một cách chính xác.

Tuy nhiên, hôm nay ông đã nhìn thấy sức mạnh bá đạo đó.

"Vậy sức mạnh bạo lực và thô bạo này hẳn là kiếm thuật của Chiến binh Choi?"

So với những phần mặt đất đã bị phá hủy ở mức độ nào đó, có những điểm bị phá hủy hoàn toàn và có dấu hiệu của một cuộc tấn công bạo lực.

Những địa điểm đó chắc chắn là nơi các đòn tấn công của Choi Han đã hướng tới.

Trảm Thánh nghĩ về Choi Han.

Anh ta có vẻ giống như cấp dưới trung thành của thiếu gia Kim và là một người điềm tĩnh và trong sáng.

"...Tôi đoán ta thực sự không thể đánh giá một người qua vẻ ngoài của họ."

Choi Han. Kiếm thuật của người này thực sự phù hợp với danh hiệu Quỷ.

Quỷ kiếm và Choi Han... Anh đã nghe nói rằng hai người họ có quan hệ họ hàng với nhau.

"...Hai con rồng."

Mặc dù chúng biến mất khi bay lên trời nhưng ông vẫn chắc chắn rằng mình đã nhìn thấy hai con rồng.

Mặc dù chúng trông giống nhau về hình dáng, nhưng những con rồng đen và trắng trông hoàn toàn khác nhau.

"Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra."

"Trưởng lão. Chẳng phải chúng ta sẽ biết câu trả lời sau hai ngày nữa sao?"

"Đúng thêd."

Thái giám trưởng Wi đã gặp phe Chính thống trước trận đấu. Anh yêu cầu Lão Ho và Trảm Thánh ra ngoài một thời gian trong ngày trong hai ngày.

Anh nói rằng có thứ gì đó để cho họ xem.

Anh ta cũng nói rằng điều này cũng đã được Ma giáo đồng ý và có thể Thiên ma cũng ở đó.

'Tuy nhiên, đây là vấn đề bí mật nên tôi hy vọng các ngài giữ thông tin này cho riêng mình. Tôi không thể đảm bảo điều gì sẽ xảy ra nếu thông tin này được lan truyền trước đó."

Anh ấy cũng để lại lời cảnh báo rõ ràng như thế.

Thành thật mà nói, Trảm Thánh không thể làm được gì nhiều ngay cả khi không có lời cảnh báo của Trưởng thái giám Wi vì tất cả các cánh cửa của Giáo phái Quỷ giáo hiện đã đóng lại.

Trên thực tế, ông ấy nhận ra rằng có điều gì đó đang xảy ra trong Ma giáo và thậm chí còn căng thẳng hơn.

"Huuuuu."

Ông thở dài.

Sau đó ông nói chuyện với Lão Ho.

"Chúng ta hãy quay trở lại nhà nghỉ."

Ông nói thêm với vẻ mặt thờ ơ.

"Có vẻ như những khán giả khác sẽ chỉ bước vào sau khi chúng ta rời đi."

Trảm Thánh nhìn về hướng ngược lại.

Mặc dù ông không thể nhìn thấy chúng vì chúng bị cây cối che phủ, nhưng ông có thể cảm nhận được khí tức của những tên côn đồ nhỏ bé thuộc phe Phi chính thống.

Chắc hẳn chúng cũng đến đây vì tò mò.

Trảm Thánh và lão Ho rời khỏi khu vực không chút do dự.

Họ đã thấy tất cả những gì cần thấy.

Kết luận rất đơn giản.

'Tôi không thể đánh bại Quỷ kiếm hay Chiến binh Choi.'

Kết luận là ông thậm chí có thể yếu hơn cả người yếu nhất trong nhóm của thiếu gia Kim.

'Có chuyện gì đó đang xảy ra.'

Ông nhận ra rằng cuộc đàm phán giữa phe Chính thống và Ma Giáo không phải là vấn đề chính.

Đó là vì lão Ho rất bình tĩnh. Việc một người nào đó trong Cái Bang tỏ ra bình tĩnh mặc dù bị giam giữ trong Ma Giáo đã nói với Trảm Thánh nhiều điều.

Mặc dù Trảm Thánh chưa bao giờ liên kết với bất kỳ thế lực lớn nào và luôn sống theo ý mình, cứng đầu như ý muốn... Điều đó cho phép ông có sự khéo léo để nhận ra dòng chảy của mọi việc.

Thế giới võ thuật là nơi cần phải làm điều đó để có thể tồn tại.

Psst.

Một khối đá bay ra ngoài sân tập đã vỡ vụn thành từng mảnh dưới chân Sima Gong. Nó đã bị nứt rồi nên vỡ vụn ngay lập tức.

"Chị gái."

"Ừ. Ta nghĩ em đã đúng."

Sima Dan đóng chiếc bình trong tay lại. Hành động này có ý nghĩa khá lớn đối với cô.

"Ta cần phải giữ tinh thần thoải mái cho đến ngày mốt."

Ngày mốt là ngày họ nhận được lời mời của thiếu gia Kim.

Sima Gong, Sima Dan, Sima Jung, và thậm chí cả Xia Mun... Họ không biết thiếu gia Kim mời họ đến đâu nhưng họ đã đồng ý.

Họ nghe nói rằng Thiên Ma cũng sẽ ở đó.

"Em cũng đừng chạm vào xúc xắc của mình một thời gian nữa."

Sima Gong kéo tay áo lên chứng tỏ mình không có xúc xắc.

"Em đã gửi chúng đi một thời gian rồi."

"Ta hiểu rồi."

Tư Mã Đan quan sát sân tập rồi truyền âm.

– Chắc nó có liên quan tới Huyết Giáo như em suy đoán phải không?

- Em cũng tin là vậy. và em chắc rằng lý do họ đóng cửa Ma Giáo cũng tương tự.

– ...Một chuyện như thế này có lẽ cũng đã xảy ra ở phía chúng ta.

Bộ óc phi thường của Sima Gong đã tính toán được rất nhiều thứ.

– Không phải là có thể xảy ra đâu. Em chắc chắn rằng nó đã xảy ra.

– Vậy liệu ta có thể mong đợi rằng những gì xảy ra trong hai ngày tới cũng sẽ xảy ra ở Liên minh Di Biệt trong tương lai không?

– Vâng, thưa chị. Em nghĩ chúng ta cần phải nhìn sự việc theo cách đó.

Hai anh em đã xa rượu và xúc xắc một thời gian trò chuyện khi rời sân tập.

Họ hành động như thể không có chuyện gì xảy ra.

"Còn anh trai thì sao?"

"Hắn hiện tại đang đấu với Xia Mun và chiến binh Du Kang."

"Ôi trời, họ luôn tràn đầy năng lượng."

Sima Gong chợt nảy ra ý nghĩ, hỏi chị gái một câu.

"Chị à, Ma Giáo chắc hẳn cũng biết về tinh thạch này phải không?"

"Tất nhiên rồi."

Điều đó đúng.

Trong đại sảnh nơi mọi người đều im lặng như thể đang nín thở...

Thiên Ma ngồi trên chiếc ghế ở vị trí cao nhất lặng lẽ nhìn xuống.

Sau đó anh nhìn sang một bên.

Mặt trời đã lặn và màn đêm đang dần đến gần.

" Lần đầu tiên sau một thời gian dài, ta được xem một thứ giải trí như vậy."

Sau đó anh ấy bắt đầu mỉm cười.

"Nhờ vậy mà ta đang rất phấn khích. Ông có đồng ý không, Hữu Vệ?"

"......."

Hữu Vệ cúi đầu thay vì trả lời.

Thiên Ma tiếp tục nói như thể anh thậm chí không mong đợi một câu trả lời.

"Rồng trắng thật độc ác. Có rất nhiều thứ ẩn giấu trong đó, nó không giống của ta. Nhưng rồng đen thì giống. Nó giống với ta."

Đôi mắt của những người đang yên lặng trong đại điện tối sầm lại. Điều này đặc biệt đúng với Cung chủ, người hơi ngẩng đầu lên.

Bà ấy chỉ tình cờ chạm mắt với Thiên Ma thôi.

"Cung chủ, bà không nghĩ rằng ta sẽ vui vẻ với con rồng đen đó sau khi điều trị xong sao?"

"Đó là một ý tưởng tuyệt vời, thưa Thiên Ma đáng kính."

"Đúng thế. Ta đoán ta sẽ cần phải giải quyết trước tất cả công việc của mình để có thể tận hưởng niềm vui."

Thiên Ma nói với nụ cười trên môi.

"Hãy đảm bảo rằng toàn bộ việc dọn dẹp sẽ hoàn tất vào ngày mai."

"Ma!"

* * *

Thiên Ma mặc một bộ trang phục màu đen nhạt.

Cale khoanh tay và bình tĩnh hỏi.

"Anh định ép tử mana bên trong cơ thể mình ra ngoài à?"

"Ừm. Ta sẽ loại bỏ thứ tà khí đó, Tử mana đó. Ta đã tìm ra đường di chuyển của nó khi nó cố gắng xâm chiếm thượng đan của ta."

Cale gật đầu và hỏi câu hỏi tiếp theo.

"Vậy thì tôi chỉ cần thanh lọc tất cả Tử mana được giải phóng?"

"Đúng."

"Sau đó, sẽ không còn nhiều tử mana trong cơ thể anh nữa, vì vậy tôi sẽ truyền sức mạnh của mình vào cơ thể anh theo con đường mà anh chỉ để thanh lọc lượng tử mana còn lại?"

"Đúng vậy. Đơn giản phải không?"

Khóe môi của Cale cong lên.

"Tôi không biết nó có đơn giản hay không, nhưng..."

Cậu bình tĩnh nhận xét.

"Có rất nhiều khán giả."

"Chúng ta không có lựa chọn nào khác."

Khá nhiều người đang theo dõi họ bên ngoài trận pháp mà họ đang ở bên trong.

Cale hỏi vì dù sao thì những người bên ngoài cũng không thể nghe thấy họ.

"Anh không quan tâm rằng mọi người sẽ biết rằng anh là một cương thi sống?"

Thiên Ma cười lớn.

"Họ sẽ nhớ đến ta như một Thiên Ma vĩ đại và hùng mạnh, người thậm chí đã vượt qua được việc trở thành một cương thi sống."

Sau đó anh ấy nói thêm vào.

"Không có gì lớn hơn việc Ma Giáo có lý do chính đáng để tiêu diệt Huyết Giáo."

Khuôn mặt tươi cười của anh ấy khi nói điều đó trông khá thú vị.

Cale thờ ơ hỏi.

"Và nếu thí nghiệm này thất bại thì sao?"

"Ta không biết về phần đầu tiên, nhưng nếu nó thất bại ở phần thứ hai-"

Thiên Ma cũng bình tĩnh đáp lại.

"Có lẽ ta sẽ chết."

Sau đó anh ấy mỉm cười.

"Đó cũng là một lời biện minh tuyệt vời để Ma Giáo tiêu diệt Huyết Giáo."

Cale cau có.

"Tên khốn điên khùng."

Lúc này Thiên Ma cười lớn.

"Ta đã được nghe điều đó nhiều lần khi còn trẻ."

Cale chỉ vẫy tay vì bây giờ thật khó chịu khi phải trả lời.

"Bắt đầu."

"Được."

Thí nghiệm thanh lọc ai đó đồng thời bảo vệ đan điền và nội khí được bắt đầu bởi Cale và Thiên Ma.

Và bên ngoài đội hình, những người được mời của các phe Chính thống và Phi chính thống và những người lãnh đạo cấp cao của Ma Giáo đều tập trung cái nhìn mờ nhạt vào những thứ bên trong trận pháp.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com