29
Trong những ngày tới, Kim Taehyung em buộc lòng phải đến trường dù bản thân chẳng hứng thú một chút nào. Âu cũng là do cái tên giáo sư ấy, năm lần bảy lượt đưa ra yêu cầu cho em mãi.
Ăn ở nhà gã, tất nhiên phải theo luật gã, Kim Taehyung không phản đối nếu việc đó là em cùng gã hì hục với nhau trên giường học chữ. Đằng này cứ năm ba tiếng lại bắt em đọc cho bằng hết đống sách, cùng mớ kiến thức gã soạn sẵn cho em.
Chưa hết, gã còn nói rằng sẽ kêu em phát biểu trong những tiết học của gã, đặc cách cho em cả việc thuyết trình đầu tiên nếu gã giao bài tập nhóm.
Thật sự là em sắp phát điên rồi, tên alpha già đó lấy đâu ra nhiều năng lượng như vậy nhỉ? Nội chuyện em dạo gần đây hay đau bụng thất thường ra thì cơ thể em cứ như cọng bún thiu vậy, nắm vào là mềm nhũn, rã nát ra đó.
Nhạy cảm phải gọi là siêu cấp luôn, ví dụ chẳng may mà ngửi được mùi pheromone khác không phải của gã đi, em mặc định sẽ bịt mũi tránh xa thật xa, dù cho có mang tiếng mất lịch sự, nhưng em nhỏ hầu như không thể nào tiếp nhận hay giỏi chịu đựng như trước kia nữa.
Bụng em không biết vì lý do gì cứ ngày một tròn ra, đã ba tháng rồi nó cứ trong tình trạng căng căng đầy đầy như thế này. Em thiết nghĩ, chắc là do gã chăm bẵm mình kỹ quá, đăm ra béo lên thấy rõ mà.
"Mùi alpha trên người em nồng thật đấy? Là của Jeon JungKook à?"
Giọng nói quen thuộc phát ra ngay phía sau lưng, điều đó khiến cho dòng suy nghĩ trong em nhanh chóng đứt đoạn.
Kim Taehyung xoay đầu lại nhìn, phát hiện ra người đứng phía sau không ai khác là tên biến thái họ Jung kia.
"Giáo sư Jung... thầy đứng gần em quá!"
"Gần sao? Tôi tưởng phải như Jeon JungKook đối với em mới được xem là gần chứ?"
Jung Hoseok ghé sát vào tai em, trong lúc cả hai đang đứng cùng một hàng chờ đến lượt lấy cơm. Hơi thở cùng mùi alpha khác lạ ngay lập tức dồn Kim Taehyung vào thế thất thủ, em nhỏ cảm thấy khó chịu, bụng nhỏ cứ như bị ai đó cuộn ngược lên trên vậy.
Vành tai đỏ choét cùng hơi thở mất kiểm soát, Omega nhỏ bé bỗng chốc run rẩy, chân gần như chẳng thể đứng vững được.
"Phản ứng này của em... đừng như những gì tôi đã nghĩ vậy chứ? Ha ha!"
Jung Hoseok phì cười, không ngờ nhanh như vậy mà Jeon JungKook gã đã sắp có tin vui.
Nghĩ bụng, chắc hắn đây phải mau chóng giải quyết cho xong thứ trống rỗng đang kêu gào của mình, sau đó mới gom đủ tinh thần để mà còn rêu rao phao tin này cho cả trường hay nữa chứ.
"Thầy... có gì buồn cười sao?"
"Rất là đằng khác, em thật sự không nhận ra à? Tiếc thật đấy."
Jung Hoseok lần nữa đem em áp sát vào người mình, hít hà mùi hương phía sau gáy của Kim Taehyung em. Mặc kệ bao ánh nhìn dè bĩu của những người có mặt tại đó, hắn vẫn vậy, vẫn bám riết lấy em không buông.
Cố tình liếm vào vết đánh dấu tạm thời của gã trên người em, cười cợt chế giễu.
"Hóa ra cũng chỉ dám đánh dấu tạm thời, hèn thế mà đòi giành giật với tôi đây sao?"
Trước khi Jung Hoseok kịp làm ra chuyện gì xằn bậy, Park Jimin bất ngờ từ đâu lao đến, mạnh tay đẩy hắn ta rời khỏi người bạn mình, không quên chỉ tay thẳng vào mặt gã, giọng điệu có phần hơi mất bình tĩnh.
"Không phải cả cái trường này tôn trọng thầy thì tôi cũng sẽ thế, tốt nhất nên biết giữ mình đi thì hơn."
Nói rồi Park Jimin kéo tay Kim Taehyung rời đi ngay lập tức, bỏ lại một tên cáo già chẳng thua kém gì JungKook gã.
____
"Này, buông mình ra, cậu làm mình đau đó!"
"Hết JungKook rồi lại Hoseok? Cậu bị điên hay sao mà lại va vào những tên khốn nạn đó? Hả?!"
"Chuyện đó không liên quan gì đến cậu hết, bỏ ra, đau tay mình... bỏ ra!!"
Kim Taehyung càng vùng vẫy, Park Jimin càng cố ý siết chặt hơn. Trong ánh mắt của cậu ta, em thấy được chúng như đang chứa hành ngàn hàng vạn lời tâm tư khó tả.
Park Jimin không nói, cậu ta luôn thích tự mình hành động. Lực tay mạnh mẽ, cậu ta chỉ biết ghì chặt đầu em nhỏ ở yên một chỗ, cậu ta cố gắng nhướm người tới, với mục đích rằng muốn được hôn em.
"Nắm tay nắm chân đủ chưa? Đủ rồi thì tôi xin phép nhé?"
Jeon JungKook đến thật đúng lúc.
Gã tức giận phóng ra một luồng pheromone chết chóc, thứ được ban hành chỉ dành cho những khi cảm thấy bản thân hay người trong gia đình bị đe dọa.
Trong chớp mắt, Jeon JungKook gã lập tức bước nhanh chân đến, mạnh mẽ giành lại Kim Taehyung về trên tay mình.
Nhìn em nhỏ mếu máo trong lòng, khóc thút thít như vừa bị bắt nạt, Jeon JungKook rất không vui, rất rất không vui.
Nhìn vẻ mặt không chút hối cãi của tên nhóc đó, thật sự gã đây rất muốn thẳng tay giết chết nó ngay lúc này.
___
"Ah... thầy... chờ đã..."
"Em được lắm, tôi mới không để mắt đến em một chút, em đã liền đi tìm kẻ khác âu yếm em thay tôi rồi."
"Nói bậy... không có... ah.."
"Đối trá! Nói xem em và cậu ta là mối quan hệ gì?"
Jeon JungKook kéo omega của mình đến văn phòng làm việc riêng khi cần thiết. Tay chân thoăng thoắt, gã đã cởi sạch sẽ những thứ vướn víu có trên phần thân dưới của em lúc này.
Ngón tay xâm nhập vào nơi chật hẹp đó, cũng là khoảnh khắc Taehyung em rùng mình, phóng thích một cách không thể nào đáng yêu hơn.
"Chịu đựng kha khá mùi pheromone khác nhau chỉ trong vòng chưa được nửa ngày, cơ thể em hình như đã nhạy cảm hơn bình thường rất nhiều rồi đúng không?"
"Thầy... đừng cho vào..."
"Tôi cứ thích cho vào đấy?"
Kim Taehyung mếu máo, mím môi nhắm chặt mắt đợi chờ cảm giác bị xé toạc từ phía sau.
Thanh âm nhóp nhép theo đó cứ liên tục lặp đi lặp lại, cho tới khi gã không còn đủ kiên nhẫn để nới lỏng cho em. Trần trụi, nguyên thủy là những điều sơ xuất trước mắt, gã cầm thứ nóng hổi của mình, tự lực xoa xoa nắn nắn.
Sau đó lại đặt em nhỏ chống tay vào thành bàn, đem mông mềm hất về sau. Gã đem thứ to lớn, cứng cáp ấy cọ cọ trêu đùa em một chút, ngay sau đó liền bất ngờ chèn thật mạnh, vùi chiều dài của chính mình đi đến sâu trong tận cùng, gia tăng tốc độ không thương tiếc.
"Ah!... chết mất... em chết mất.."
"Giáo sư.. ah..."
"Đáng ghét... em ghét giáo sư.. ưm!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com