Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

9

Kim Taehyung nhỏ trở về nhà sau trận mây mưa nảy lửa cùng thầy Jeon ở phòng giáo vụ. Đã là mười hai giờ đêm, đèn trong dinh thự đương nhiên đã tắt hết, nhỏ xinh rón rén bước vào bên trong, định bụng sẽ cố gắng không phát ra tiếng động nào kẻo lại đánh thức phụ huynh.

Nhưng đời không như em tưởng tượng, chật vật vì nơi tư mật còn bị thầy Jeon đê tiện kia bịt kín bằng một chiếc nắp bút, ngăn cho tinh dịch gã gửi nhờ không thể thoát ra ngoài.

Taehyung khó khăn nhấc từng bước chân lên cầu thang, cố gắng thít chặt mông để giữ cho sữa đặc không theo kẻ hở nào rò rỉ hay vương vãi khắp mà, lúc đó có mười cái miệng em cũng không giấu được chuyện xằn bậy bản thân đã làm ra mất.

"Kim Taehyung!"

"Ba... sao giờ này ba chưa ngủ nữa"

"Con đi đâu mà giờ này mới về?"

"Khuya rồi... ba mau về phòng ngủ đi, em buồn ngủ quá"

"Mai nói nhé ba"

"Đứng đó!"

Ba em, Kim NamJoon đứng trên bậc cuối cùng của cầu thang dẫn đến phòng em, mím môi nhíu mày như sắp sửa bóp chết cái người hư đốn trước mặt.

Đã đi về khuya không nói, ông còn ngửi ra được mùi của alpha khác trên người con mình, thử hỏi xem bậc làm cha làm mẹ nào không phát điên lên khi thấy con mình đã qua lại với người khác không?

"Mùi alpha trên người con thế là thế nào đấy Kim Taehyung?"

"Làm gì có chứ... em không có lại gần ai hết mà"

"Nói dối"

"Rõ ràng ba nghe thấy nó, nồng nặc là đằng khác"

"Ba tránh ra, em đã nói là không có mà"

Kim Taehyung sửng cồ lên cãi lại ba mình, lớn giọng còn hùng hồn đẩy ông ra mà chạy biến vào phòng. Để mặc cho Kim NamJoon bất lực thở dài, là do ông nuông chiều em quá mức, nên giờ lời ông nói ra em nhỏ chẳng buồn nghe nữa rồi.

Mùi alpha khác lạ đó, dường như ông đã từng nghe qua ở đâu rồi, không phải loại phổ thông, cũng chẳng phải loài cao cấp, nó đặc biệt hơn vì người sở hữu nó có những đặc quyền nhất định. Như điều khiển được tâm trí của omega mỗi khi quan hệ, hay thậm chí bóp chết tiềm thức của họ nếu không thể kiểm soát.

Thật muốn biết đích danh của cái tên đã chạm vào ngọc ngà của ông mà.

"Kim Taehyung, ba xin lỗi"

"Ngày mai phải xuống dùng bữa sáng cùng ba đấy"

"Ba sẽ không truy cứu chuyện này nữa"

"Được chứ?"

"Vâng..."

Em nhỏ đáp lại mỗi một câu, nhưng thanh âm nhỏ lắm, phải lắng tai nghe mới biết em đã đồng ý điều NamJoon vừa trả giá.

Ông lắc đầu, sở dĩ ông cưng em nhỏ, luôn hậu thuẫn đứa bé này là vì mẹ em mất sớm, ông sót con còn bé liền tìm cho em một người mẹ mới chỉ sau hai năm chịu tang.

Thiếu thốn tình thương từ mẹ ruột, cũng như khó lòng chấp nhận vợ mới của ba, Kim Taehyung từng suy nghĩ nông cạn đến mức tuyệt thực gần hai tuần liền.

Đi công tác về, đã mệt mỏi còn gặp thêm tinh thần sa sút của em, Kim NamJoon vô cùng sót ruột, nên đã ôm em khóc rất nhiều. Từ đó trở đi mới sinh ra chuyện em nhỏ muốn gì liền được đó, chưa một lần bị ông từ chối bất kỳ điều gì.

Kim NamJoon thở dài, lại lắc đầu ngao ngán khi thấy em nhỏ ương bướng thế này, tâm tư liền suy nghĩ sâu xa, chẳng biết nếu lỡ như mai này mất hết, em nhỏ có thể chịu đựng nổi khổ cực không nữa.
____

Kim Taehyung nổi nóng với ba mình, nhưng khi nghĩ đến nét mặt thoáng có chút buồn của ông, liền thay đổi thái độ mà hi hí cửa ra nhìn.

Biết sai đó, nhưng lại không có dũng khí bước ra mà xin lỗi ba, ngược lại còn để ba phải nhỏ nhẹ năn nỉ mình. Em nhỏ tự trách rất nhiều, thiệt muốn đấm cho bản thân mấy cái mà.

Chợt có tiếng thông báo về cuộc gọi đến phát ra từ điện thoại, Kim Taehyung đang khó chịu trong người nên không thèm nhìn vào đã vội tắt máy. Phụng phịu nhảy lên giường liền bị nắp bút đỉnh vào vách thịt, cảm giác đau đớn truyền từ nơi tư mật nhấn chìm lấy não bộ, thốn đến mức cả người em nhỏ phát run, hai mắt rưng rưng ngấn nước.

Cuộc gọi từ người kia lần nữa được gửi đến, Kim Taehyung không nghĩ ngợi gì đã lớn tiếng hét vào đối phương.

"Gọi gì mà gọi mãi thế? Bị điên à?"

"..."

"Sao không nói gì đi chứ? Câm à?"

"Bé nhỏ Kim không lưu tên thầy vào danh bạ sao?"

Kim Taehyung nhất thời thất kinh, vội thảy chiếc điện thoại lăn lóc sang một bên mà bụm lấy miệng mình.

Là Jeon JungKook gã gọi đến.

Tầng tầng gai óc như chạy dọc khắp cơ thể, Kim Taehyung run rẩy, chầm chậm đến bên nó, thăm dò.

"Là... là thầy Jeon ạ?"

"Em còn thầy nào khác sao?"

"Không... không có"

"Mở video lên xem nào, em quên tôi đã nói gì khi cho phép em về nhà rồi sao?"

"Em... em nhớ ạ"

Kim Taehyung cắn cắn môi, nhớ lại lý do mà Jeon JungKook gã tha cho tấm thân nhỏ xíu này được yên ổn trở về với gia đình. Đánh đổi bằng việc về đến nhà liền gọi video cho gã xem xem chiếc nắp bút có hoàn thành nghĩa vụ gã phó thác hay không.

"Vậy thì mau đưa tôi xem"

"Dạ.."

Em nhỏ miễn cưỡng đứng dậy, leo lên giường với tâm thế không mấy thoải mái. Là tự nguyện nhưng trên tinh thần bắt buộc, Kim Taehyung giở lớp váy bồng bềnh của mình vắt lên hông, đặt điện thoại hướng về nơi bản thân chuẩn bị làm chuyện trọng đại.

Chỉ thấy em nhỏ mím môi, như quên bén đi tất tần tật những điều đã làm em khó chịu, ngoan ngoãn quỳ ngược lại so với di động, hạ thân trên xuống, yểu điệu ép sát cả gương mặt vào gối mền cao cấp.

Tự tay tách quần lót thấm đẫm tinh dịch vì rò rỉ, xúc cảm lo sợ nhanh chóng cộng dồn vào hoang mang của em lúc này.

"Là đã rỉ hết ra bên ngoài rồi sao?"

"Không có... không phải đâu thầy..."

"Nói dối!"

"Không mà... hức.."

"Thế thì em rút nắp bút ra được chứ?"

Taehyung nhỏ gật gù, mím môi ngoan ngoãn làm theo lời gã. Tay thon mò mẫm theo cảm nhận của dị vật, lân la đến điểm nhỏ nhô ra liền giữ chặt lấy. Taehyung thầm cầu trời khẩn phật, mong sao cho bên trong vẫn giữ được một chút, không lại khéo khiến tên mãnh thú đó nổi điên.

"Ah... khó... khó quá..."

"Nhanh lên"

"Tôi không có nhiều thời gian dành cho em đâu, trò Kim"

"Hức... em khó chịu..."

"Em không làm thì tôi không ép vậy..."

"Làm... em làm mà.."

"Làm thì mau lên!"

"Đừng để đích thân tôi phải đến lấy ra thay em Kim Taehyung"

"Em..."

"Ưm.."

"Ah... ra... ra rồi..."

"Thầy Jeon.."

Em nhỏ chật vật rút nắp bút ra, bên trong may mắn còn giữ lại được đôi chút, đủ để tạo nên khung cảnh nơi ngọt ngào ấy đẩy sữa ra ngoài, buộc lòng tên biến thái ở đầu dây bên kia âm thầm cảm thán, phải nói là chuyện vừa rồi vô cùng và vô cùng nịnh mắt.

"Giỏi..."

"Thầy... thầy Jeon sẽ không phạt em.."

"Đúng không ạ..."

"Phải rồi..."

"Thầy sẽ không phạt em"

"Nếu như bây giờ em tự mình lên đỉnh"

"Thầy sẽ bỏ qua cho bé nhỏ Kim nhé"

"Thầy Jeon... đồ thất hứa"

"Trò Kim nên nhớ..."

"Thầy biết rất rõ mọi thứ về em đấy Kim Taehyung"

________________________________________

Rao ruc qua troi qua dat roi =))))))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com