Chương 45
Lam Khải Nhân mời Lạc Phi Phi ngồi và cho người đem trà lên mời nàng, bốn người Bách Lý Hoằng Nghị, Lam Vong Cơ, Tạ Doãn, Lâm Tu Nhai đứng ở giữa đại sảnh chờ.
"Quận chúa! Chẳng hay quận chúa đến Thần Bổ Ty có chuyện gì?"- Lam Khải Nhân lên tiếng hỏi
"À! Ta đến nhờ Thần Bổ Ty tìm người."- Lạc Phi Phi trả lời.
"Tìm người!"- Bách Lý Hoằng Nghị, Lam Vong Cơ, Tạ Doãn, Lâm Tu Nhai nhìn nhau nói.
"Chẳng hay quận chúa muốn tìm ai?"- Lam Khải Nhân hỏi tiếp.
"Ta muốn tìm một cô nương tên Chu Phỉ. Chu Phỉ tỷ cao chừng này này" vừa nói Lạc Phi Phi vừa giơ tay lên ước lượng "Mặc y phục màu đỏ trắng ngắn bó sát người, tóc dài buộc cao như nam nhân, khuôn mặt tỷ ấy xinh đẹp hút hồn người nhìn. Sau lưng tỷ ấy có đeo theo một thanh kiếm."
Nghe Lạc Phi Phi miêu tả như vậy, Lam Khải Nhân mới nói.
"Quận chúa! Hạ quan sẽ cho mời họa sư phác họa lại dung mạo của Chu cô nương giống như lời quận chúa vừa miêu tả. Rồi..."
Nghe Lam Khải Nhân nói đến đây, đột nhiên Lạc Phi Phi đứng bật dậy nói.
"Đúng rồi! Có vậy mà ta cũng không nghĩ ra. Đa tạ Lam đại nhân."
Nói rồi Lạc Phi Phi tạm biệt mọi người và nhanh chóng rời khỏi Thần Bổ Ty. Làm Bách Lý Hoằng Nghị, Lam Vong Cơ, Tạ Doãn, Lâm Tu Nhai tròn xoe mắt nhìn nàng.
Tại sao Lạc Phi Phi lại muốn tìm Chu Phỉ.
~~~~~~~~~
Hai ngày trước.
Lạc Phi Phi sau khi chơi chán tại Nghị Trần Bất Nhiễm gia trang, thì nàng quyết định sẽ quay về lại phủ quận chúa.
Trong khi đang đi tung tăng trên một con đường vắng, thì nàng nghe tiếng Chu Phỉ ở đâu vang lên.
"Tiểu cô nương coi chừng!"
Nghe tiếng Lạc Phi Phi đứng lại, quay người nhìn ngó xung quanh, thì thấy ở trên một cành cây cao có một cô nương. Nàng ta đứng trên cành cây nhanh chóng phi người xuống đất. Và cũng nhanh như cắt nàng ta rút thanh kiếm được đeo sau lưng ra. Chém một nhát vào con rắn đang trườn người đến gần Lạc Phi Phi. Con rắn đứt làm đôi.
Thấy cảnh này Lạc Phi Phi hốt hoảng suýt ngã ngửa ra đường, may mà Chu Phỉ kịp thời đưa tay ra kéo tay Lạc Phi Phi lại được. Hai người bốn mắt nhìn nhau.
"Tiểu cô nương không sao chứ?"- Chu Phỉ hỏi và buông tay Lạc Phi Phi ra.
Lạc Phi Phi nhìn Chu Phỉ không chớp mắt và trả lời theo quán tính.
"Bổn quận chúa không sao! Đa tạ cô nương đã ra tay giúp."
"Giữa đường thấy người gặp nạn ra tay tương trợ thôi! Không có gì đâu!"
"À! Cô nương tên gì? Có thể cho ta biết tên?"
"Ta tên Chu Phỉ. Nếu tiểu cô nương không sao vậy xin phép ta đi trước."
Nói xong Chu Phỉ khinh công đi mất. Lạc Phi Phi ở lại cứ nhìn theo bóng dáng của Chu Phỉ, bất giác nàng đưa tay đặt lên ngực mình. Tim nàng hiện đang đập rất nhanh. Hình như nàng đã thích Chu Phỉ mất rồi.
Thế là trong suốt quãng đường về phủ, trong đầu Lạc Phi Phi chỉ hiện ra khuôn mặt và dáng vẻ của Chu Phỉ.
~~~~~~~~~
Sau mấy tháng trấn thủ biên quan, Trình tướng quân Trình Thương trở về lại kinh thành.
Về đến nơi, Trình Thương tức tốc vào cung diện kiến Tống Đế.
Tử Cấm Thành
Thư phòng Thiên An Điện.
Trình Thương quỳ hành lễ với Tống Đế.
"Thần Trình Thương tham kiến hoàng thượng. Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."
"Trình khanh gia mau bình thân."
"Tạ ơn hoàng thượng!"
Sau khi cho Trình Thương đứng dậy, Tống Đế đã nói ngay với hắn về chuyện, người ban hôn cho hắn với quận chúa Lạc Phi Phi. Trình Thương nghe xong mặt hắn biến sắc, hắn vội vàng quỳ xuống xin với Tống Đế, cho hắn được hủy hôn. Vì hắn đã có hôn ước với tiểu thư nhà họ Lăng. Tống Đế nghe tức giận đập bàn chỉ tay thẳng vào mặt Trình Thương hét lớn, làm Tô Thừa An đứng hầu bên cạnh giật bắn người, đến nỗi suýt làm rơi cây phất trần.
"Trình Thương to gan. Ngươi dám kháng chỉ!"
~~~~~~~~~
Cũng trong lúc này Lạc Phi Phi đã về đến phủ quận chúa. Khi Lạc Phi Phi vừa mới bước chân vào phủ, nàng đã thấy Tần nhũ nương đứng ở sân đi qua đi lại. Vừa thấy nàng Tần nhũ nương vội chạy tới gần và nói ngay.
"Tạ ơn trời đất! Quận chúa của nhũ nương đây rồi! Quận chúa à! Hai ngày nay người đi đâu, ở đâu, làm gì?"
"Hai ngày nay, con đến chơi ở gia trang của đại hoàng cữu."
"Gia trang của thân vương?"
"Dạ!"
"À, quận chúa! Trình tướng quân đã quay về kinh thành. Ngài ấy giờ chắc đã vào cung diện kiến hoàng thượng."
"Sao cơ? Trình Thương vào cung diện kiến hoàng cữu. Không được..." Lạc Phi Phi nghĩ thầm rồi nói với Tần nhũ nương "Nhũ nương, con phải về phòng tắm rửa, thay y phục và trang điểm lại. À! Người nói với Triệu quản gia chuẩn bị kiệu cho con. Con phải vào cung gấp."
"Nhũ nương sẽ đi nói với Triệu quản gia." Nói xong Tần nhũ nương gọi người hầu trong phủ đến."Người đâu mau đưa quận chúa về phòng tắm rửa, trang điểm, sửa soạn."
Người hầu ở gần đó nghe tiếng của Tần nhũ nương vội đi tới đưa Lạc Phi Phi về phòng để chuẩn bị.
~~~~~~~~~
Tử Cấm Thành
Thư phòng Thiên An Điện.
Hiện Tống Đế đang rất tức giận, bên cạnh Tô Thừa An đang run như cầy sấy, Trình Thương vẫn đang quỳ dưới sàn, thì có một tiểu công công ở ngoài đi vào, cúi người thưa.
"Hoàng thượng, Phi Phi quận chúa xin được diện kiến."
"Được, cho quận chúa vào!"
Được phép Lạc Phi Phi vội vàng đi vào thư phòng, nàng đến trước Tống Đế quỳ xuống hành lễ. Tống Đế vẫn đang tức giận, người làm động tác tay ra hiệu cho Lạc Phi Phi đứng dậy.
Lạc Phi Phi đứng dậy, nàng khẽ liếc nhìn Trình Thương đang quỳ, rồi nhìn về phía Tống Đế. Thấy Tống Đế có vẻ đang rất tức giận, nàng đoán chắc là đang có chuyện gì đây. Nàng nghĩ nếu bây giờ nàng mà nói chuyện nàng muốn hủy hôn thì có khác nào "châm dầu vào lửa". Nghĩ vậy nàng chỉ biết im lặng và đứng sang một bên.
Cả thư phòng bây giờ yên ắng đến mức nghe rõ được mồn một nhịp thở, nhịp tim trong cơ thể bốn người đang có mặt ở đây.
Phải một hồi lâu sau, Tống Đế mới lên tiếng hỏi Lạc Phi Phi, giọng người vẫn chưa có dấu hiệu gì là nguôi giận.
"Phi Phi, con vào cung diện kiến trẫm có chuyện gì?"
Nghe giọng Tống Đế như vậy Lạc Phi Phi hơi run, nàng cúi mặt giọng ấp úng.
"Hoàng cữu... con... con..."
Như đoán được Lạc Phi Phi có điều gì muốn nói nhưng lại sợ không dám nói. Thấy vậy Tống Đế nhẹ giọng lại.
"Con cứ nói đi trẫm cho phép."
Lạc Phi Phi từ từ ngẩng mặt lên nói.
"Hoàng cữu cho phép con nói?"
"Đúng vậy!"
"Nhưng hoàng cữu phải hứa với con là nghe con nói xong hoàng cữu không được tức giận, thì con mới dám nói."
"Được rồi! Trẫm hứa với con."
"Dạ!"
Nghe được lời hứa từ Tống Đế, Lạc Phi Phi nhoẻn miệng cười, rồi nàng đi đến đứng trước Trình Thương hắn vẫn đang quỳ. Nàng cúi người và nói với hắn.
"Trình tướng quân! Ta xin lỗi. Ta không thể thành thân với tướng quân được. Vì ta đã có người trong lòng rồi! Ta đến gặp tướng quân để hủy hôn."
Trình Thương ngẩng mặt nhìn nàng, hắn "Hở!" một tiếng. Ngồi ở án thư Tống Đế mắt chữ O miệng chữ A khi nghe Lạc Phi Phi nói như vậy, người nhìn sang Tô Thừa An cả hai cùng "Hả!" một tiếng.
Rồi Lạc Phi Phi đến trước Tống Đế, nói lý do vì sao nàng lại muốn hủy hôn. Và nàng cũng không quên kể lại cuộc gặp gỡ của nàng với Chu Phỉ. Nàng nói rất nhiều về Chu Phỉ và nói một cách say sưa.
Tống Đế chưa bao giờ thấy Lạc Phi Phi nói nhiều về người khác như vậy. Người biết rõ tính cách của đứa cháu ngoại này. Thường thì Lạc Phi Phi rất ít khi nói về một ai đó. Rất hiếm khi nàng nói nhiều, mà một khi nàng nói nhiều về một người nào đó. Thì chỉ có hai trường hợp xảy ra. Một là nàng rất ghét người đó. Còn hai là nàng rất thích và quan tâm đến người đó. Trong trường hợp này Tống Đế đoán là Lạc Phi Phi đang rất thích Chu Phỉ.
Tống Đế thấy Lạc Phi Phi cũng đã có người mà nàng thích. Còn Trình Thương hắn cũng đã có hôn ước với cô nương nhà họ Lăng. Nếu người cứ ép buộc như vậy. Chẳng phải người đang chia uyên rẽ thuý sao. Rồi người đời sau này sẽ nói người là một hôn quân.
Nghĩ vậy Tống Đế đồng ý cho Lạc Phi Phi hủy hôn. Còn về Trình Thương hắn vì có công giữ yên bờ cõi nên được phong tước Hầu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com