bong toi trong tim
1
Sau đêm tối đó, khi viên đạn cướp đi sinh mạng của Đỗ Thành, Thẩm Dực vẫn thế, vẫn tiếp tục bước về trước. Nhưng chỉ có cậu biết rằng đó chỉ là một vỏ bọc, một lớp mặt nạ mà cậu đeo lên mỗi ngày. Trước mặt đồng đội, cậu vẫn tỏ ra mạnh mẽ, vẫn làm công việc của mình với sự chuyên nghiệp và tận tâm như trước. Mọi người vẫn quan tâm, lo lắng cho cậu, nhưng họ không bao giờ hiểu rằng trong sâu thẳm tâm hồn cậu, mọi thứ đã chết từ khi Đỗ Thành ra đi.
Thẩm Dực đã mất đi người đàn ông mà cậu yêu thương nhất, và không có gì có thể lấp đầy khoảng trống đó. Cậu trở về nhà mỗi tối, nơi mà trước kia, Đỗ Thành và cậu cùng chung sống. Căn phòng vẫn còn nguyên vẹn, vẫn đầy đủ những kỷ niệm cũ mà cậu không thể nào quên. Đồ đạc, những món đồ của Đỗ Thành vẫn còn đó, giống như anh vẫn đang ở bên cạnh cậu, nhưng thực tế là anh đã rời xa mất rồi. Cậu luôn ngồi xuống bên chiếc giường trống, tự mình nói chuyện, tự mình trả lời như thể anh vẫn còn nghe được.
"Đỗ Thành, hôm nay công việc sao rồi?" Thẩm Dực nói, giọng khô khốc, như thể anh thật sự sẽ trả lời. "Em ổn, không sao đâu. Em vẫn làm được mà."
Cậu mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lạnh lẽo và đau đớn. Thẩm Dực luôn có cảm giác như mình đang sống trong một thế giới khác, một thế giới chỉ có mình cậu tồn tại. Tình yêu cậu dành cho Đỗ Thành giờ đây chỉ là những bóng ma, những hình ảnh mơ hồ mà cậu không thể chạm vào. Cảm giác trống vắng đó ăn mòn cậu từng ngày.
Mọi người trong đội vẫn cố gắng quan tâm đến cậu, lo lắng khi thấy Thẩm Dực có vẻ mệt mỏi, hay khi cậu im lặng quá lâu. Nhưng chẳng ai hiểu rằng cậu không phải chỉ mệt mỏi về thể xác, mà còn là một cái mệt mỏi về tinh thần mà cậu không thể nói ra.
"Thầy Thẩm ... thầy không sao chứ?" Lý Hàm, cô là đồng đội thân thiết của anh và cậu, hỏi khi thấy Thẩm Dực ngồi trầm tư trong một góc phòng.
"Ừ, tôi ổn mà." Thẩm Dực luôn nói vậy, câu trả lời mà cậu đã học được để không làm mọi người lo lắng. "Mọi thứ vẫn như cũ."
Nhưng thực tế, mọi thứ đã không còn như cũ. Mỗi đêm, khi mọi người ra về, cậu lại trở về căn phòng trống vắng, nơi chỉ còn mình cậu và những ký ức đau đớn. Cậu tự hỏi liệu có ai hiểu được nỗi cô đơn của mình, hay cậu chỉ là một người lạ trong chính cuộc đời mình?
Ngày qua ngày, căn bệnh của cậu càng trở nên trầm trọng. Những cuộc trò chuyện một mình, những cơn hoang tưởng về Đỗ Thành ngày càng trở nên rõ ràng hơn. Cậu không thể thoát ra, không thể dừng lại. Mỗi lần nhìn thấy chiếc ghế trống bên cạnh bàn ăn, cậu lại cảm thấy trái tim mình như vỡ vụn.
Một buổi tối, sau một ngày dài làm việc, khi ánh đèn phòng ngủ mờ ảo, Thẩm Dực ngồi bên chiếc giường trống, cậu lại lẩm bẩm như mọi khi: "Đỗ Thành, em đã cố gắng rồi. Nhưng em không thể... không thể tiếp tục được nữa."
Nỗi đau quá lớn, sự cô đơn quá dài khiến Thẩm Dực không còn đủ sức để gánh vác thêm. Cậu mệt mỏi, cả thể xác lẫn tinh thần. Cuối cùng, trong cơn tuyệt vọng, Thẩm Dực quyết định chọn một con đường mà cậu nghĩ sẽ kết thúc nỗi đau – một con đường mà cậu tin rằng mình sẽ không còn phải đối diện với sự trống vắng và những ký ức không thể xóa nhòa.
Trước khi ra đi, Thẩm Dực đứng trước gương, nhìn vào đôi mắt mình, nơi còn sót lại những tia hy vọng cuối cùng. "Xin lỗi, Đỗ Thành. Em không thể sống mà không có anh."
Cánh cửa phòng khép lại trong sự tĩnh lặng. Những giọt nước mắt đã rơi từ lâu, nhưng giờ đây, không còn ai nhìn thấy.
Và trong bóng tối của căn phòng, Đỗ Thành có lẽ đã nghe thấy, như một làn gió thoảng qua, lời nói cuối cùng của Thẩm Dực: "Anh ơi, em đã làm đủ rồi."
2
Thẩm Dực ngồi đó, trong bóng tối mờ mịt, cảm giác lạnh lẽo bao phủ cơ thể cậu. Cánh tay cậu run rẩy, máu dần dần từ vết cắt ấy chảy ra, tâm trí cậu vẫn mơ hồ, quay cuồng trong những hồi ức đau đớn về Đỗ Thành. Đột nhiên, trước mắt cậu, hình bóng của Đỗ Thành hiện lên, như một ánh sáng yếu ớt trong màn đêm.
"Anh... Anh đang ở đây sao?" Thẩm Dực thì thào, giọng yếu ớt, mắt mờ đi vì nước mắt.
Đỗ Thành mỉm cười, ánh mắt ấm áp như ngày nào. Anh bước đến, đôi tay đưa ra như muốn chạm vào cậu, nhưng lại chỉ dừng lại một chút trước khi chạm vào làn da lạnh giá của Thẩm Dực.
"Em không phải làm vậy, Dực. Anh sẽ luôn ở bên em. Dù em có cảm thấy thế nào, anh sẽ không bao giờ rời xa em," Đỗ Thành nói, giọng trầm ấm, như thể chỉ là một cơn gió nhẹ lướt qua.
Thẩm Dực nhìn vào đôi mắt của Đỗ Thành, cảm nhận một sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa trong lòng. "Nhưng anh ơi, em... không thể sống một mình," cậu nghẹn ngào. "Em không thể chịu đựng nỗi đau này."
Đỗ Thành không nói gì, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy Thẩm Dực, truyền cho cậu một sự bình yên không lời. Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Dực cảm nhận được một điều kỳ diệu: mặc dù tất cả dường như đã kết thúc, nhưng tình yêu mà Đỗ Thành dành cho cậu sẽ không bao giờ phai mờ, mãi mãi tồn tại, như một ngọn lửa cháy sáng trong đêm tối.
Và rồi, trước khi Thẩm Dực rơi vào hôn mê, cậu nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai: "Em không cô đơn, Dực. Anh sẽ luôn ở đây, trong tim em."
Cảm giác ấm áp cuối cùng đã lấp đầy cậu, đưa cậu vào giấc ngủ vĩnh viễn, nơi không còn nỗi đau, chỉ còn tình yêu, và Đỗ Thành.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com