Cuộc gọi đến
Cơ hội ngàn năm có một sao có thể bỏ qua . Và hình như Phến cũng là người đàn ông hi hữu mà Tâm cho bước vào phòng mình . Lại còn là ngủ chung nữa chứ ! Nằm trên giường , Phến ôm Tâm từ sau lưng , tay nắm lấy bàn tay cô . Bất giác thấy tay cô lạnh ngắt , Phến lo lắng hỏi :
- Sao tay em lạnh gắt dậy ?
- Tay em lúc nào cũng vậy mà ! Mà tay anh đổ mồ hôi quá chừng kìa !
- Ủa vậy hả ? Chắc tại nóng quá thôi !
- Nóng hả ? Anh bệnh hả ?
- Đau có đâu !
- Ngoài trời lạnh thấy mồ luôn à vậy mà kêu nóng nữa !
- Chắc tại ôm em thôi ! Mà cũng ngộ thiệt . Tay em lạnh mà người ấm thấy sợ luôn à !
- Nóng thì buông ra đi ! Ôm làm gì rồi kêu nực nữa ?
- Không có đâu ! Ngàn năm mới được ôm em như vậy dễ gì mà buông cho được !
- Vậy không buông thì bây giờ sao ?
- Thì cởi bớt áo ra đi !
- Ko dám đâu ! Bỏ cái ý định đó đi !
- Vậy cho hun cái đi ! Xong rồi ngủ là quên nóng liền !
- Thôi ngủ đi ông nội !
- Cho hun một cái thôi !
- Uhm...Hăm ! Ngủ đi !
************************************
9 giờ sáng :
- Em yêu ơi dậy đi nè ! Em muốn làm heo con thiệt hả ?
- Uhm... ko dậy đâu ! Anh thích anh thức mình anh đi !
- Mẹ em gọi điện nè !
- Kệ đi ! .. Hả anh nói gì ? Mẹ em gọi hả ?
- Ukm ! Dậy nghe nè !
"Alo ! Mẹ gọi con có gì không mẹ ?
À cũng không có gì đâu ! Mẹ báo cho con là cút nữa 10 giờ mẹ qua ! Con có ở nhà không ?
Dạ có ! Mà sao mẹ qua không nói trước để con rước mẹ ?
Thôi anh con qua rước mẹ rồi ! Mà nghe nói con có bạn trai hả ? Bao giờ co mẹ gặp đây ?
Đâu có đâu mẹ ! Con có bạn trai hồi nào đâu ?
Mẹ đùa xíu thôi ! Tế bao giờ cô định lấy cồng đây cô nương ?
Con cũng chưa biết nữa ! Chắc con ko lấy chồng đâu ở vậy luôn quá !
Bậy ! Lo mà lấy chồng đi koong tôi bắt cô về đấy !
Dạ con biết rồi !
Thôi cúp máy đi mẹ đang trên đường !
Dạ bye mẹ ! "
.......................
Lần nào cũng vậy , mỗi lần nói đến cuyện cưới xin là nàng nói tránh đi nơi khác không thì lại chỉ một câu duy nhất : "Con cũng chưa biết" . Nhưng có sao thì sao chứ , có người đang ngồi đó mà lại nói : "Con có bạn trai hồi nào đâu !" vậy thì anh là gì của cô đây ? Liếc sang chỗ Phến thì thấy ngay mùi khét nhẹ nhẹ . Cô hỏi :
- Anh làm sao cái mặt chù ụ vậy ?
- Đâu có sao đâu !
Còn nói là không sao ! Mặt mũi dồn lại một cục vậy còn nói không sao vậy thì khác nào ngầm giận nàng hay sao ?
- Hoi mà ! Nói em nghe đi ! Em không có tích dỗ con nít đâu á !
- Con nít hả ? Vậy ra trước giờ em vẫn ngĩ anh là con nít hả ?
- Không có ! Tại anh dỗi em chứ bộ !
- Không có !
- Vậy anh làm sao vậy ? Nói em nghe đi ! Anh nói anh yêu em mà sao không nói với em vậy ?
- Ủa anh tưởng anh đâu có người yêu đâu ! Phải không ?
A ! Thì ra Phến giận câu nói của Tâm ki nãy sao ? Đó chỉ là ứng biến thôi mà ! Anh đâu biết ba mẹ cô "phiền" ra sao !
- Cái đó em ứng biến thôi mà ! Mẹ em mà biết em có bạn trai là mai anh khỏi ra đường luôn á !
- Gì ghê vậy !
- Thiệt mà ! Đừng có giận em nữa nha !
- Ai giận em đâu !
Nói là ko giận nhưng thực sự như vậy thì sao Tâm có thể yên Tâm cho được ! Nhìn là thấy bực bội rồi .
- Nè ! Quay qua đây !
- Chi vậy...._Phến vừa xoay người qua thì bị Tâm "tóm gọn" . Đọt ngột cô kéo cổ Phến lại hôn lên môi anh nhẹ nhàng . Nhanh như cắt nhưng anh cũng kịp thời cảm nhận dược vị ngọt ngào ở khoé miệng . -" Anh mà còn năn mặt nữa em chia tay anh liền ! " Nói rồi Tâm chạy xuống dưới nhà . Phến cũng đuổi theo sau đó . Thực sự nếu như vậy mà anh còn chưa vừa lòng thì Tâm mới là người sẽ giận ngược lại . Mà đã đến lúc đó rồi thì đừng có hòng mà dỗ lại cô cho được ...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com