Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

TÌNH (2)

8.

Dưới sự uy hiếp của Kevin đòi bằng được Thế Tùng khao trà sữa bồi thường thiệt hại cho trái tim mong manh tan vỡ của hắn, đêm hôm đó kết thúc trong êm đềm như vậy.

Sau đó, Thế Tùng còn làm người tốt đến phút chót, cho Kevin vay tiền bắt xe về nhà...

Khả năng trước cửa nhà hắn có đồng nghiệp ẩn nấp, nên anh không dám lái xe đưa hắn về.

Trước khi đi, Kevin muốn cùng Thế Tùng trao đổi số điện thoại, Thế Tùng từ chối.

"...Tôi định nếu có ngày bị paparazzi bao vây, sẽ gọi điện thoại nhờ anh đến cứu tôi mà."

"Tôi sẽ là một trong số những paparazzi bao vây cậu đó."

Nói thật, Kevin khá bất ngờ.

Không phải hắn tự kỷ, chỉ là số người muốn xin số di động của hắn quả thực nhiều không kể xiết, thế nhưng Thế Tùng lại từ chối.

Kevin cũng không giận, chỉ nói: "Tôi có thể hỏi vì sao không?"

Thế Tùng có chút do dự: "Như vậy có vẻ ... thân thiết quá rồi."

Thân thiết quá ri, không n.

Thế Tùng vẫn cảm thấy, đối với ngành giải trí mà nói,

"Cự ly sản sinh mỹ" (*), những lời này quả thực rất chí lý.

(*) tm dch: Gi khong cách là đp nht.

Những năm nay anh đã gặp qua đủ các loại minh tinh lớn nhỏ:

Trên đài là một con người, dưới đài lại là một con người khác.

Mặc dù đa số chúng ta ít nhiều cũng luôn có hai mặt,

Nhưng so với cái gọi là hai mặt của minh tinh thực sự vô cùng chênh lệch,

Nếu nói ra, không biết sẽ làm bao nhiêu fan hâm mộ vỡ mộng đây.

Lại nói, có hơi mỉa mai một chút,

Bản thân Thế Tùng kỳ thực đối với việc nhào tới quấy nhiễu minh tinh, cũng không có hứng thú là bao.

Nhưng với tư cách một paparazzi hết mình vì công việc,

Anh vẫn phải tuỳ thời điểm mà đào bới ngọn nguồn những tai tiếng, bát quái, xích mích của họ.

Mà trong lòng anh, cho dù Kevin nghĩ gì về anh đi chăng nữa,

Anh vẫn thuỷ chung đặt Kevin ở vị trí đặc biệt hơn một chút.

Cho nên, giữ một khoảng cách nhất định vẫn là tốt hơn.

Ừm, thật ra anh cũng không mong gì hơn thế này.

Có lẽ, anh hi vọng sự tồn tại của Kevin trong lòng mình, sẽ luôn có chút gì đặc biệt như vậy.

Kevin nghe xong câu trả lời của anh, cảm thấy hơi ngoài ý muốn.

Hắn cau mày nói: "Anh không để lại số điện thoại, tôi biết trả nợ anh thế nào?"

"Không cần trả nữa."

Lúc nói ra lời này, Thế Tùng như cũ diện vô biểu tình.

Kevin nghĩ, có lẽ anh thật sự không để tâm.

Hắn đột nhiên cảm giác không khí trong xe buồn bực chùng xuống, nhất thời hai người không nói gì thêm.

Kevin dứt khoát cầm lấy cuốn sổ ghi chép thường ngày của Thế Tùng,

Hắn lật phắt đến mặt sau cùng:

Đếm ngược lên tờ thứ nhất, là khi hắn phát hiện ra thân phận vị paparazzi vụng trộm chúc hắn sinh nhật vui vẻ;

Đếm ngược lên tờ thứ hai, viết hắn thiếu nợ Thế Tùng 5.8 tệ.

Kevin suy nghĩ một chút, giở trang thứ ba đếm ngược từ dưới lên, viết vài nét, đoạn đưa cho anh:

Đã như vậy, 5.8 tệ, dùng cái này để bồi thường nha.

Đếm ngược lên tờ thứ ba, vẽ một ngôi nhà.

Mà còn vẽ khá giống thật nữa.

Kevin nhìn có chút đắc ý: "Vẽ không tệ nha, tôi rất ít khi vẽ tranh cho người khác xem đấy. Lần sau tôi vẽ cho anh..."

"Sẽ không có lần sau đâu. Chúng ta... có lẽ sẽ không gặp nhau như hôm nay được nữa."

Kevin liền trầm mặc một lúc, sau đó cười cười: "Vậy sao, nói cũng phải..."

Hắn khép sổ ghi chép đặt về chỗ cũ, rồi nghiêng người ôm nhẹ Thế Tùng một cái, nói:

"Thế thì, cứ như vậy đi. Tạm biệt, Thế Tùng!"

Nói xong hắn liền xuống xe, đi về phía giao lộ.

Thế Tùng nhìn theo bóng lưng hắn, lòng chợt hoảng hốt.

Cái ôm vừa xong, hình như là khoảnh khắc anh gần gũi với Kevin nhất từ trước đến nay.

Hn mun...

Mun gì?

Anh cũng không biết.

Bởi vì chưa đợi anh suy nghĩ cho cẩn thận,Kevin đã lộn lại rồi.

Hắn đứng trước xe, vỗ vỗ túi quần túi áo, mặt đầy khổ não:"Thế Tùng, không thấy điện thoại của tôi đâu cả. Anh mau nhìn xem có trong xe hay không đi?"

Thế Tùng bất động.

Kevin vờ vịt ngó vào trong xe: "Aida , không thấy."

Thế Tùng lặng im.

Kevin than thở: "Làm sao bây giờ? Tôi cũng đâu có đi đến chỗ nào khác đâu..."

Anh rũ mắt, sau đó chậm chạp lấy di động ra: "Số điện thoại của cậu là bao nhiêu?"

"037XXXXXXXX."

Thế Tùng bấm gọi Kevin, tiếng chuông quả nhiên truyền đến từ một góc hẻo lánh trong xe.

Anh tìm thấy điện thoại, yên lặng đưa nó cho Kevin.

Kevin không nhận lấy mà hỏi nhỏ: "Tùng, có phải anh chán ghét tôi hay không?"

Không đợi anh mở miệng, hắn lại nói tiếp: "Anh xoá cuộc gọi nhỡ trên máy tôi đi."

Thế Tùng kinh ngạc nhìn hắn,

Trên gương mặt trầm tĩnh của Kevin, không tìm thấy một điểm đùa giỡn.

Anh bỗng nhiên bối rối.

Kevin tựa hồ chưa phát hiện ra, chỉ hối hận nói: "Tôi không nên ép buộc, anh cứ xoá đi."

Giọng hắn ngập tràn rầu rĩ, ánh mắt vẫn không suy chuyển nhìn chằm chằm Thế Tùng.

Anh đỏ bừng mặt, lớn tiếng kêu lên: "Tôi không mở được mật mã!"

"...Ờ, mật mã là biển số xe, 2004."

Thế Tùng nhanh như chớp mở khoá, bấm bấm điện thoại vài cái, sau đó trả lại cho Kevin.

Kevin cũng chẳng buồn nhìn qua mà trực tiếp nhét vào túi áo, sau đó quay về phía Thế Tùng vẫy tay: "Lần này là tạm biệt thật nè."

Đợi đến lúc ngồi vào trong taxi, Kevin mở danh bạ trên điện thoại, tìm một chút

Tên của Thế Tùng thình lình xuất hiện trên màn hình.

Khoé môi Kevin khẽ nhếch, ngón tay rất nhanh chuyển động:

Rt hân hnh được làm quen, Thế Tùng.

Son tin, gi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #thanhgiang