TÌNH (5)
Kevin gần đây khá buồn bực, hắn cảm thấy Thế Tùng đang trốn tránh mình.
Tỷ như lúc trước hắn gửi tin nhắn, Thế Tùng luôn trả lời rất nhanh, nhưng mà bây giờ, toàn phải chờ cả buổi trời mới nhận được hồi đáp...
Vừa rồi bận việc, điện thoại đang sạc pin không để ý, tín hiệu không được tốt;...
Lại tỷ như hắn mời Thế Tùng đến studio chơi hoặc cùng ăn cơm, Thế Tùng tỏ ý...
Gần đây bề bộn, thân thể không được khoẻ, trong nhà quá nhiều đồ ăn mà ăn không hết sẽ lãng phí, phải dạy phụ đạo cho con gái nhà hàng xóm...
Tóm lại, đâu đâu cũng là lý do.
Kevin nghĩ tới nghĩ lui,
Chỉ có thể đem nguyên nhân quy kết cho chuyện ngày đó anh lỡ khóc.
Hẳn là anh rất xấu hổ,
Nhưng trong lòng Kevin lại vô cùng cảm động.
Người này, luôn đem lại cho hắn cảm giác ấm áp vui vẻ,
Hắn không muốn chỉ vì một chuyện như vậy mà mất đi người bạn ấy.
Mà phía bên kia,
Thế Tùng cũng rất phiền não.
Gần đây không hiểu Kevin làm sao, liên tục không ngừng mời anh hết tới chơi lại đến ăn cơm,
Những lý do có thể xài được sắp bị anh lôi ra hết rồi.
Thế Tùng tạm thời không muốn đụng mặt hắn.
Ngày hôm ấy đang yên đang lành lại đi khóc một trận như vậy, còn bị hắn ôm,
Bây giờ nhớ lại vẫn thấy cực kỳ mắc cỡ.
Nói trắng ra thì do da mặt anh quá mỏng,
Hơn nữa từ đầu đến giờ anh vốn không có cách nào bình tĩnh trước mặt hắn được.
Chuyện này lại khiến Thế Tùng càng thêm buồn bực.
Cho nên là, trốn được thì cứ trốn đã.
Nghĩ tới đây, Thế Tùng thở dài thườn thượt.
Chuông điện thoại bỗng vang lên.
Anh lôi ra xem: quả nhiên lại là Kevin.
Anh cắn môi nhấn phím tắt...
Lát nữa bảo mình đang họp là được.
Kết quả chẳng bao lâu sau, tiếng chuông lại vang lên.
Thế Tùng tiếp tục nhấn tắt, Kevin bên kia cũng tiếp tục gọi tới, rất có khí thế "anh không tiếp tôi không ngừng".
Tuy trời đã tối, nhưng Thế Tùng vẫn đang ở trụ sở tạp chí,
Hành động này khiến đồng nghiệp anh chú ý: "Tùng, điện thoại kêu sao lại không bắt máy?"
Anh lúng túng cười, rốt cục vẫn phải nhấn nút nghe: "Alo..."
Trong điện thoại truyền tới giọng cười trầm thấp của Kevin: "Anh phóng viên, vừa rồi đang bận việc sao?"
"... A, ừ, vừa, vừa họp xong."
Kevin ý vị thâm trường "à" một tiếng, sau đó tiếp lời: "Tôi có tin tức muốn phát tán."
"Hả?"
"Tôi là muốn hé lộ chuyện của minh tinh đó, anh có muốn nghe không?"
"Tôi..."
Kevin đã nhanh chóng ngắt lời: "Nếu như anh muốn nghe, đợi lát nữa đến studio, nhân tiện mang hai phần ăn tới, tôi hâm nóng lại."
"..."
Thế Tùng nhịn không được hỏi: "Cậu không phải cắm đầu vào làm việc đến giờ cũng chưa ăn đấy chứ?"
"Đúng, cho nên tốt nhất anh đến mau đi, nếu đến trễ chỉ sợ tôi đói đến mức không còn sức để nói nữa."
Nói xong liền cúp máy.
Thế Tùng trừng mắt nhìn điện thoại, sau đó ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường: 8 giờ 40.
Kết quả, anh vẫn đến studio của Kevin.
Tới nơi đã hơn 9 giờ tối, studio chong đèn khắp nơi, sáng ngời.
Kevin đứng tựa cửa cười hì hì chờ anh.
Thế Tùng có chút mất tự nhiên, chỉ có thể cúi đầu trực tiếp đem đồ ăn vào.
Dưới sự đòi hỏi ngang bướng của Kevin, Thế Tùng cũng đành ngồi xuống ăn cơm với hắn.
Không khí trên bàn ăn rõ ràng đã khá hơn nhiều, hai người câu được câu chăng trò chuyện...
"Về sau cậu vẫn nên mua ít đồ ăn dự trữ đi, ăn muộn thế này không tốt."
"Bình thường vẫn chuẩn bị trước đồ ăn, hôm nay là bởi vì Kiến Huy có bài hát vội ra mắt bản DEMO, phải viết xong trong hai ngày này, bận quá nên quên béng mất. Ăn xong còn phải làm tiếp, không chậm trễ được."
"Hai người có vẻ... Hợp tác với nhau rất tốt."
"Ừ, đúng vậy, chúng tôi vốn giữ kín trước truyền thông chuyện làm bạn với nhau. Lại nói thêm, studio này lập ra một nửa cũng là vì cậu ấy đấy."
Anh hơi ngẩn ra.
"Đúng rồi, gọi điện bảo anh muốn hé lộ vài chuyện, là chuyện cái tên gia hoả Hậu Thiên cùng một vị đạo diễn đi ăn ở Trạch Viên, anh có thể tới cắm chốt, bọn họ hình như có ý định hợp tác."
Nói xong hắn như chợt nhớ tới điều gì, vội bổ sung: "Nhưng mà người ta không phải tôi, nội dung đừng viết cái gì tiêu cực quá."
Nghe hắn nói xong, Thế Tùng bỗng nhiên tức giận, bực bội nói:
"Tôi chỉ phụ trách chụp ảnh, không phải đưa tin. Nếu cậu không tin tưởng tôi thì tôi không đi là được."
Lời này nói ra, Kevin cũng cảm thấy có chút không ổn, liền vội vàng mở miệng giải thích: "Tôi không phải có ý này..."
Nhưng mà không khí đã lạnh đi vài phần.
Hai người cứ như vậy trầm mặc ăn cơm xong, Thế Tùng thu dọn bát đũa đem đi rửa.
Kevin đứng ở cửa phòng bếp, im lặng nhìn anh, không biết đang nghĩ gì.
Thế Tùng dường như cũng có chút không yên lòng.
Rõ ràng chỉ đơn giản là rửa bát mà thôi, lại làm bọt nước văng tứ tung.
Thật vất vả rửa xong, trên người anh đã dính không ít nước.
Ngay lúc anh tìm khắp phòng bếp xem có cái gì dùng để lau tay được không,
Kevin lại đi tới bắt lấy cổ tay anh.
Thế Tùng ngạc nhiên nhìn hắn,
Kevin cầm khăn bông, thoáng chốc đã giúp anh lau sạch bọt nước trên người và tay.
Mặt Thế Tùng đỏ bừng, giãy dụa muốn rút tay ra, cuống quít nói: "Không cần đâu, tôi tự lau được mà."
Kevin không đáp, bàn tay đang nắm tay anh lại siết chặt hơn một chút.
Hắn ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn người trước mắt: "Tùng, không biết vì sao, tôi cảm thấy hình như anh sợ tôi."
Thế Tùng đờ người, không dám nhìn hắn, chỉ có thể nhỏ giọng: "Không có, cậu nghĩ nhiều quá rồi..."
Kevin vẫn không chịu buông tay: "Tùng, tôi thành thật xin lỗi vì lời nói vừa rồi. Anh đừng sợ tôi, đừng tránh né tôi."
Ngữ khí Kevin vô cùng nghiêm túc, Thế Tùng nghe xong chợt thất thần.
Anh bỗng nhớ tới lúc mình còn rất nhỏ,
Có lần người ta đem tới nhà anh một bể cá, bên trong nuôi một con cá vàng đuôi đỏ rất đẹp,
Anh mê mẩn ngắm nhìn nó mãi.
Mẹ anh thấy anh thích thú, liền cho anh đem bể cá về đặt trên bàn học của mình.
Nhưng anh lại lắc đầu.
Anh không dám.
Anh sợ rằng chính mình một ngày nào đó làm vỡ bể cá, hoặc không chăm được mà để cá vàng chết mất.
Một sinh vật đẹp đẽ như vậy,
Anh chỉ cần đứng từ xa ngắm nhìn là đủ rồi.
Cho tới bây giờ anh vẫn luôn là kẻ nhát gan.
Việc dũng cảm nhất trên đời mà anh từng làm, chắc hẳn là giây phút xúc động đem bánh sinh nhật tặng cho Kevin.
Nghĩ tới đây, Thế Tùng nhịn không được ngẩng đầu...
Người đang ở trước mắt mình,
Anh từng theo dõi hắn, phỏng vấn hắn,
Bọn họ từng cùng nhau ăn cơm, cùng nhau ngồi trong công viên tán gẫu đủ chuyện;
Nghe hắn vì mình mà cất giọng, thấy mình vì hắn mà rơi lệ.
Hoá ra trong lúc bất tri bất giác, bọn họ đã gần nhau đến vậy.
Nghĩ kỹ lại, vẫn thấy có gì đó khó lòng tưởng tượng nổi,
Nhưng sự thật chính là như thế.
Kevin giống như chú cá vàng đuôi đỏ kia.
Ngay thời khắc anh rốt cục không nhịn được mà lén đưa tay chạm vào, lại bị cá vàng phát hiện.
Nhưng mà nó không hề chạy đi, trái lại thân mật bơi đến gần...
Khiến anh bất ngờ không kịp chuẩn bị trước.
Như một cơn mưa rào đột ngột, phá tan bờ đê không chút phòng bị của Thế Tùng.
Chuyện này khiến anh bất an, không biết đến cùng nên làm gì mới phải.
Thế nhưng mà, có một câu nói, như thế nào nhỉ...
Ký lai chi, tắc an chi. (tạm dịch: Đã đến nơi, vậy cứ an ổn mà ở)
Thế Tùng mông lung thở dài một hơi, trong lòng thoáng chốc nhẹ nhõm không ngờ.
Kevin không hiểu gì, thấy anh một mực im lặng, liền sốt ruột: "Thế Tùng,...."
Thế Tùng lắc đầu: "Thật ra từ lâu lắm rồi, hồi mới quen ấy, tôi cũng muốn nói với cậu điều này."
Kevin khẽ giật mình: "Cái gì?"
"Kevin, được quen biết cậu, thật vui vẻ."
Thế Tùng khẽ cong khoé miệng, ý cười dạt dào trong ánh mắt nhìn Kevin.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com