54
YJ: Bấm mật khẩu để vào nhà đi, đứng đờ ra đấy
TH: Mày làm sao thế
Vâng, sau khi soi camera xong, đại gia nhà ở Canada bị chấn thương tâm lý cấp độ cao mà từ chối vào chính căn nhà của mình, chối bỏ hiện thực rằng căn hộ này là của mình đứng tên
JK: Anh không khỏe ạ
YJ: Đừng làm bọn tao lo nha, mày sao vậy
TH: Không nhớ mật khẩu hả, để tao gọi điện cho chúng nó ra mở cửa
JM: T-thôi...không, để t-tao tự...
Ba người chờ thằng bạn mở cửa để còn vào nhà, muốn bật khóc quá, tay run đến mức bấm không nổi mật khẩu vì đổ mồ hôi
*cạch*
YG: Ủa, về rồi hả
*bay màu*
TH: Hể, sao vậy mày
YJ: Tự dưng lăn đùng ra xỉu là sao
...
*mở mắt*
JM: Mày sao rồi
JW: ÔI MẸ ƠI THA TAO ĐI MÀ...
JM: Ơ, làm sao mà mày hét toáng lên thế hả
Thằng bạn mở mắt ra là thấy cậu, không kìm nổi mà hét toáng lên rồi phi như bay ra khỏi căn nhà của mình. Nỗi ám ảnh quá đáng sợ, thằng bạn không chấp nhận được
TH: Nó bị làm sao vậy
YG: Ai biết
*chạy nhanh*
JW: Huhu mẹ ơi, cho con về Canada đi, con bị khủng bố tinh thần rồi
Vừa chạy vừa khóc, khổ thân anh tôi quá, chắc là khoảng thời gian vừa qua anh đau khổ lắm phải không
JW: Tàn nhẫn quá mà, con không chấp nhận nổi
Tâm lý vững thế mà cũng đổ, sao lúc bày bẫy cho người ta hớn hở lắm mà giờ khủng hoảng tinh thần vậy anh ơi, thôi về đây em thương
JM: "đau quá, đi cũng khó, ngồi không xong, thân tôi tàn rồi"
TH: Chó điên
*giật mình*
JM: Ẳng đi
TH: Đem đồ ăn ra bàn đi
JM: Ờ
*lết đi*
YJ: Mày làm sao mà đi như què thế
JM: Bị ngã chứ sao
YG: Ngã chổng cả mông lên
*gằn giọng*
JM: Câm mồm
TH: Mắt mày mắc ở lỗ đít hay gì để ngã
JM: Tắt họng đi không tao vạng gãy răng mày đấy, đéo đùa đâu
Khắp người, toàn thân đau rã rời, đặc biệt là lỗ đuýt vừa đau vừa rát. Quần áo tả tơi bơi mỗi nơi một chỗ, may còn cái quần với underwear là vẫn không sao chứ cái áo bị xé rách rồi, phải lấy tạm áo của thằng bạn để mặc
📲 Về ăn cơm, chạy đi đâu đấy
📲 Ờ, t-...tao về ngay
JW: Cố lên nào, mày làm được
Hùng hổ đi về nhà với tinh thần chưa được chữa lành, mặc dù nhà đã được dọn sạch nhưng cảnh tượng ấy vẫn ăn sâu vào tiềm thức không xóa đi được
*mở cửa*
JM: Vào đi
Gồng đến mấy thấy cậu và hắn lại nhũn ngay, chân tay bủn rủn luôn
"Mời mọi người ăn cơm"
TH: Mà sao thằng kia mặc áo của thằng ếch vậy
JM: Ngã rách áo
JW: "thực ra chúng mày xé rách áo nhau, đụ má"
Không ai biết sự tồn tại của những vết hôn trên người cậu vì đã có phấn và kem che khuyết điểm, thằng bạn cũng có mấy thứ này vì bị mụn ngự trị trên mặt che mất vẻ đẹp trai. Mà các cụ bảo rồi, đẹp khoe xấu che, bị mọc mụn là lôi đồ ra che liền. Cậu biết nên phải xài ngay chứ không cả bọn nhìn thấy thì đâm đầu xuống đất tự nhục
JK: Anh ơi, anh ăn đi này
JW: Anh xin...
TH: Mày bị sao thế, từ lúc về đến giờ mày cứ như bị ma ám
JW: "ma ám còn đỡ"
YJ: Không khỏe thì ăn xong tao đưa đi khám
JW: Chắc không sao đâu...haha, tao ổn mà...haha...
Đang ăn thì hắn nhìn thấy góc nhà có camera, giờ mới để ý đến thì toang rồi. Cơm tự dưng nuốt cái sặc, vội chạy đi lấy nước uống
*ho*
YG: "bỏ mẹ rồi..."
JM: Có mỗi việc ăn cũng sặc
YJ: Ăn hở tí là sặc
Hắn đánh mắt ra hiệu cho cậu nhìn góc nhà, cậu quay ra sau nhìn thì thẳng góc nhà là bé camera mắt đỏ đang quay vòng vòng say hi
Camera: Hallo
JM: "vãi, sao không biết là có"
Cậu thì vẫn sốc còn hắn hiểu ra thái độ kì lạ cũng như hành động của ếch liền, thôi quả này tí xin lỗi rồi tự giác xóa cái đoạn đấy đi
YG: Đi trước đi, bọn tao có chuyện nói với nó một chút
YJ: Liệu về sớm
*đơ*
JM: Bạn à...
*khóc*
JW: Thôi đừng nói nữa...
JM: Tao xin lỗi, để tao xóa nó đi cho
JW: Chúng mày nhanh thì cũng phải từ từ đã chứ, mày có biết vừa mở ra là tao đã quăng luôn cái phone đi rồi không. Tâm lý tao bị chúng mày làm cho tổn thương rồi đấy, ôi mẹ ơi...
YG: Giờ mày có nín không
JW: Không...
Hắn thì lục đục xóa video còn cậu thì đứng cười công nghiệp với thằng bạn, giúp nó hết mình mà nó đáp mình hết cả hồn, tí không còn hồn để mà hú
JW: Thôi về đi, mai trả áo cho tao
*RẦM*
JM: Haha...
YG: Về thôi
JM: Đau vãi luôn ấy, mày biết nãy tao phải cố gắng như nào không hả
YG: Ờ
Đang càu nhàu hắn thì y từ nhà đi ra, thấy tình địch cậu liền cười khinh liền
JM: Hello
DV: Hiểu tôi nói gì không
JM: Dịch ra cho tao
Hắn thì không thích nói nhiều làm gì, trực tiếp vác cậu bỏ đi trước sự chứng kiến của y. Cậu mặc dù tỏ thái độ cự tuyệt, dãy nảy lên nhưng vẫn không quên nhếch mép khinh đểu đối thủ với lời thách thức sâu tận trong tim
"Oh xin lỗi cưng, người yêu mày giờ là chồng của tao, thắng rồi baby"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com