"Giáo viên chủ nhiệm có khó không?""Khó chết mẹ..."Khi mặt đối mặt nhìn nhau, Hương nghĩ kì này thắng lớn rồi, giáo viên chủ nhiệm chính là vợ của anh họ cô, là người nhà, còn ở chung nhà với cô! Nhưng Hương không biết rằng ác ma đến, Hương cản không nổi.…
Tác giả: Lão Nạp Bất Đổng ÁiEdit cover: SaharaNguồn cover: WikidichThể loại:Ngôn Tình, Xuyên Không, Dị Năng, Hài Hước, Điền Văn, Cổ Đại, SủngCâu chuyện bắt đầu từ Lý Ỷ La vốn chỉ là một đại sư với chuyên môn chính là thêu thùa đó là hình ảnh trước mạt thế.Nhưng khi trãi qua mạt thế thì kỹ năng thêu thùa được đánh thức, đem kĩ thuật thêu luyện thành Đông Phương Bất Bại. Sau khi vùng vẫy cầu sinh trong mạt thế được vài năm thì Lý Ỷ La xuyên về cổ đại.Đến kiếp này thì Lý Ỷ La lại xuyên vào thân thể của một thứ nữ , bị bức gả cho gia đình nghèo thay trưởng nữ. Trượng phu là một con ma ốm, tính tình mềm yếu, hai mắt hàm xuân. Mẹ chồng có miệng lưỡi mắng chửi vô địch. Cha chồng thì không nhìn rõ hiện thực, rằng bản thân là một địa chủ phá sản, vẫn lo tiếp tế người trong tộc.Ở mạt thế không thể ăn no thì đã đành, bây giờ đến nơi này cũng phải vì vấn đề no bụng mà sầu lo? Lý Ỷ La tỏ vẻ không thể nhẫn nhịn được nữa. Ở mạt thế, dị năng thêu thùa là râu ria, ở đây, cuối cùng cũng có đất dùng. Bất quá, uy lực phát ra quá mạnh rồi. Lý Ỷ La chẳng những dựa vào thêu thùa kiếm cơm no bụng, mà còn đem trượng phu ma ốm nuôi thành trạng nguyên. Vốn tưởng, hắn là một cái bánh bao mềm, ai mà ngờ, hắn lại là một cái bánh trôi vỏ trắng ruột đen....…
Về bản chất có thể gọi creepypasta là truyện ma cũng không sai, tuy nhiên sức hấp dẫn của nó lại mạnh hơn rất nhiều một phần bởi chúng được thuật lại một cách chi tiết, có thời gian địa điểm xác thực giống như chính người trong cuộc kể lại hơn là sản phẩm thêu dệt của trí tưởng tưởng. Những câu chuyện rùng rợn đang bắt đầu, chúng đang đợi bạn đó.…
Tác phẩm: Loạn Nhịp Vì Người (Phanh Nhiên Vi Nhĩ)Tác giả: Mẫn NhiênNhân vật chính: Thời Ý x Phó Tư ĐiềmĐộ dài: 164 chươngThể loại: Bách hợp (GxG), Tình yêu chốn đô thị, Yêu sâu sắc, Vườn trường, Gương vỡ lại lành…
Em ấy luôn thật xinh đẹp và rực rỡ, với khuôn mặt tràn ngập những vết thương, còn đôi mắt lại sáng rực thứ ánh sáng của sự không bỏ cuộc.Chúng tôi yêu em, như cái cách một cuộc đời cứ trôi qua rồi lại nối tiếp, vô tận.Sự cứu rỗi của em biến chúng tôi trở nên tham lam, khiến chúng tôi trở nên hèn kém, làm chúng tôi trở nên yếu ớt rồi lại mạnh mẽ.Hãy nắm lấy tay chúng tôi như cách em đã và đang làm, cầu xin em đừng buông tay ra, bởi vì khi đó, chúng tôi chẳng biết mình sẽ trở thành gì, chỉ để giữ em ở lại đây, trong vũng bùn nhơ nhớp đen đúa cùng chúng tôi đâu...-----------Đừng để văn án và cái tên truyện lừa, vì nhiều người bị cái bìa lừa quá nên mình khẳng định lại là truyện ngọt nha ^^P/s: Trong truyện của mình chỉ có BL thôi nên không có cặp BG nha, mong mọi người đọc kỹ trước khi vào truyện :vv…
Tên gốc: 高维入侵Tác giả: 七流Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm Khoa học viễn tưởng, Huyền huyễn, Dị năng, Song khiết, Cường cường, Vô hạn lưu, Thăng cấp lưu, Chủ thụ, Sảng văn, Duyên trời tác hợp, Linh dị thần quái, 1v1, Giả heo ăn hổ, Chậm nhiệt, Cthulhu, Qua lại thời khôngTình trạng: 246 chương Tình trạng edit: 246 chươngẢnh bìa: @Kidosime_yuk (fb: https://www.facebook.com/profile.php?id=100068938422423Wattpad: https://truyen4u.com/tac-gia/Kidoisme_Yuk)Ngày đào hố: 28/07/2022Ngày lấp hố: 06/12/2022Editor: jenaGhi chú: Do sự bất cẩn và thiếu sót của mình nên tựa "Cao duy xâm lấn" là sai ("cao duy" là âm Hán Việt còn "xâm lấn" là từ Hán Việt), mong mọi người thông cảm, mình sẽ sửa lại khi tìm được đề tựa mới phù hợp hơn…
{PHẦN 1: chương 1-197}{PHẦN 2: chương 198 đến hết} Vào nhà tui tìm P2 để đọc tiếp.- Tên truyện: Trời đất! Diễn viên vô danh nhà ai vừa lên sân khấu đã hôn vai ác chó điên chứ!- Tác giả: Sơn Hữu Mang Đình- Trans: Thủy Tích Thanh Thanh- Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Xuyên thư, Giới giải trí, Thương chiến, Chủ thụ, Pháo hôi, Nhiều CP, 1x1, HE- Tổng chương: 223 chương chính truyện + 47 ngoại truyệnCP chính: Chó điên tàn nhẫn sủng thê công x Mười hạng toàn năng yêu nghiệt thụ…