Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

A

"ANH ĐỪNG CAN THIỆP VÀO CHUYỆN MÀ ANH KHÔNG BIẾT."

Ellie nói với giọng bực bội, dù mới là sáng sớm. Những người còn lại im lặng ăn bữa sáng, không dám thắc mắc gì. Trông Ellie như thể sắp nổ tung đến nơi.

"Dinh thự Malborough không liên quan đến tất cả những chuyện này: những phù thuỷ với cái Hội chết tiệt đó! Cô có thể không có những người thân tử tế, nhưng tôi còn cha tôi. Tôi muốn về thăm ông, chắc hẳn ông lo lắng lắm, khi tôi bỏ đi như vậy."

"Và chết rồi sống lại dọc đường."

Roselie vu vơ nói. Ellie im lặng không nói gì, nhưng mặt con bé tái đi như người chết.

"Tôi không nói chuyện nhiều với người lắm, nhưng nói như thế về cô ấy thì quả là kinh tởm, Edward à. Không phải lỗi của cô ấy khi cha cô ấy chết, để lại cho cô ấy hai bà chị kinh khủng và một người-mẹ-kế-biết-biến-thành-nhện. Vả lại, cô ta cứu sống anh đấy. Gián tiếp."

Melanie thản nhiên phát biểu ý kiến, tay vẫn không ngừng múc từng thìa súp. Jason trong hình dạng con người ngẩng lên, tiếp lời:

"Tôi cũng nghĩ là..."

"Anh đồng ý với tất cả những gì Melanie nói, chúng tôi đều biết rồi."

Nick xen vào, mặc kệ ánh nhìn như thiêu đốt của Jason, anh nói tiếp:

"Tôi nghĩ quay lại đó cũng không thành vấn đề. Ý tôi là, để một ông già vô hại gần nhà Winsdor chẳng khác nào miếng mồi ngon cho bà ta cả. Nhưng tôi cũng biết Irace, Anna và cái năng lực ngoại cảm chết tiệt của cô ta."

"Vậy thì chúng ta phải làm sao?"

"Tôi gợi ý chúng ta nên đột nhập, và đương nhiên, không dùng phép thuật."

~*~

10 giờ đêm. Mặt trăng khuất sau những đám mây lớn, chỉ còn thấy những vệt vàng lé loi trên bầu trời. Jason rùng mình. Có vẻ như trời sắp mưa.

Bên cạnh anh, năm người còn lại đang trùm những chiếc áo khoác đen quá đầu, hồi hộp nhìn về phía dinh thự nhà Malborough. Tất cả đang ở phía sau của dinh thự, nơi có vạt rừng vân sam rì rầm trong gió thổi.

Dinh thự thuộc quyền sở hữu trong tương lai của Edward Malborough có kiến trúc kiểu lâu đài cổ, với một cái sân rất rộng đằng sau. Jason tha cái thang về phía những người còn lại, và tất cả họ đều cùng chờ đợi.

10 giờ 30. Giờ giới nghiêm của dinh thự, theo quy định của quý ngài Malborough - tức cha của Edward. Tất cả các phòng đều phải tắt đèn. Những tấm rèm được kéo lại, che hết cửa sổ sạch như ly như lau. Cả cơ ngơi chìm trong tĩnh lặng.

"Chúng ta đi được rồi đấy."

Jason, đã trở về hình dáng người, thì thầm. Họ rón rén vượt qua hàng rào. Những chàng trai có nhiệm vụ mang theo cái thang. Sau một lúc, tất cả đều đột nhập thành công.

"Jason, hãy canh chừng con chó và những gì không phải người."

Jason gật đầu, hoá sói nhanh như chớp rồi lon ton chạy về phía con chó béc giê, thuần thục như một con chó nhà.

Edward dựng cái thang sát mép cửa sổ phòng của cha mình, và dưới sự ủng hộ của những người còn lại, dũng cảm trèo lên. Ellie quay đầu nhìn về hướng khác - nó vẫn chưa chịu tha thứ cho anh ta, vì tội gần như phỉ báng nó trước mặt những người còn lại, dù Edward đã cố làm lành bằng cách để vào phòng nó một đôi giày trắng rải đầy hoa.

Edward gõ nhẹ vào cửa sổ. Không có tiếng trả lời. Anh gõ lần thứ hai, rồi thứ ba, vẫn không có tiếng gì hết.

"Có chuyện gì thế? Nhanh lên, trước khi ai đó nhìn thấy."

Nick càu nhàu, nhìn về phía dinh thự Winsdor - cũng đang im lặng một cách đáng ngờ với những ô cửa sổ kéo rèm.

"Không có ai trả lời cả." Edward nói một cách hoang mang "lẽ nào...bà ta đã..."

"Đừng kết luận gì cả. Trước hết hãy phá cánh cửa này ra đã."

"Nhưng nếu dùng lực, gia nhân trong nhà sẽ bủa ra bắt trộm. Còn nếu dùng phép thuật, chúng ta có thể bị phát hiện mất."

Edward trả lời với vẻ rối trí. Roselie giơ tay lên ra hiệu.

"Để tôi làm cho. Phép thuật bẩm sinh không thể cảm nhận được bằng một thứ phép thuật khác."

Edward hoang mang nhìn sang Ellie, và Ellie gật đầu. Đúng thế. Đấy cũng là cách Josephine thành công giấu biệt Roselie trong một khoảng thời gian dài khỏi tai mắt của Hội.

Edward trèo xuống, để Roselie thế chỗ.

"Khô quắt và suy tàn..."

Roselie kết thúc bài hát với vẻ ma mị hiện rõ trên nét mặt. Lòng trắng trong mắt biến mất. Tất cả những sợi tóc đều nhuộm trong màu đen như đêm. Vầng trăng như rung chuyển, hé lộ dần sau làn mây, chiếu thứ ánh sáng lung linh xuống mặt đất tối tăm.

Melanie nhìn lên mặt trăng rồi mỉm cười.

Roselie chạm vào ô cửa kính. Tức thì, những mảnh thuỷ tinh biến thành thứ tro bụi nhanh chóng bay theo gió.

Roselie cảm thấy trời đất tối lại. Sợ những giấc mơ lại đến, con bé đập mạnh đầu vào tường. Một góc tường biến thành tro, nhưng dải tóc mới mọc trở lại thành màu vàng sáng, và Roselie thản nhiên leo xuống thang.

Nick nắm chặt tay con bé, hỏi han liên tục.

Edward leo lên thang, nhảy vào phòng. Căn phòng trống trơn không một bóng người. Ga giường lạnh buốt, cốc cafe nguội ngắt còn để trên bàn. Chiếc tủ lạnh mini chứa đồ ăn đã ôi thiu.

Edward đến bên cạnh bàn, sững sờ nhìn tờ giấy màu bạc trên bàn.

"Cậu muốn tham gia cùng chúng tôi tại bữa tiệc pizza tại gia chứ?"

Phía dưới là một chữ ký rối rắm, trông như tám chân con nhện. Nhưng không khó để nhìn ra chữ Irace cách điệu của quý bà nhà Winsdor, hàng xóm của Edward.

Bên cạnh chữ ký là một dấu máu đã khô từ lâu. Một dấu vân tay ịn ngay chính giữa vết máu.

Một văn bản đang ký dở của ông Malborough để ngay bên cạnh, như để đối chiếu dấu tay hợp pháp của ngài Malborough với dấu tay trong bức thư của Iracebeth.

Chúng giống nhau như đúc.

~*~

"Không đời nào tôi quay lại nơi đấy."

Ellie trả lời với vẻ phũ phàng và cắm cảu. Nick đứng bên cạnh con bé cũng gật đầu:

"Đúng thế. Xin lỗi vì không thể đứng về phía cậu, Edward. Nhưng Irace và hai con gái là những kẻ cực kì nguy hiểm mà chúng ta không nên động vào."

Roselie ngẩng lên nhìn Nick rồi cau mày. Con bé cảm thấy hơi lạc lõng, khi Ellie và Nick lại cùng nhau đồng ý trong tất cả mọi chuyện, vì mối liên hệ không thể phá vỡ giữa các thành viên của Hội phù thuỷ. Trong khi đó, Roselie, Edward, Melanie và Jason thì không. Roselie và Melanie đều che giấu năng lực của mình trước Hội. Jason và Edward thậm chí còn không phải phù thuỷ.

Roselie chỉ nói:

"Tôi cho rằng thật hèn hạ khi để ông cụ lại cùng với mẹ kế của Ellie, khi hai người đều biết họ nguy hiểm như thế nào. Ông ấy chỉ là con người, không có khả năng chống chọi trước phép thuật."

"Tôi không biết mọi người như thế nào, nhưng linh hồn của ông ấy rất yếu ớt. Tôi sẽ đi cứu ngài Malborough."

"Tôi đi cùng. Tôi có thể không biết phép thuật như các người, nhưng ít nhất tôi cũng có thể dùng kiếm để bảo vệ cô khi cô gặp nguy hiểm, Melanie. Và tôi có đủ dũng khí."

Edward nhìn về phía Ellie với ánh mắt sắc lẻm. Khuôn mặt của Ellie hơi đỏ lên, nhưng nó nhìn anh với vẻ thất vọng xen lẫn xấu hổ.

"Mọi người muốn làm anh hùng ư? Được, tôi muốn tham gia."

Roselie mỉm cười nhìn Melanie.

Và đó là đòn kết liễu cho Nick.

"Tôi cũng sẽ đi."

Ellie cảm thấy bị phản bội.

"Tôi tưởng anh về phe tôi?"

"Tôi...đi để bảo vệ cho Edward và Roselie. Hai người đó sẽ bị Irace ăn sống mất."

Roselie nhíu mày nhìn Nick, nhưng nó không nói gì.

Chỉ còn lại Ellie. Con bé nhìn Nick một cách căm hận, và nó trả lời như buông xuôi:

"Vậy tính cả tôi nữa."

"Tuyệt."

Edward reo lên, mặc dù không hợp hoàn cảnh cho lắm.

Và rồi cả sáu người, đầu đội áo khoác đen, nhảy qua hàng rào, hướng đến căn nhà biệt lập trên đồi của nhà Winsdor.

~*~

Heather ngồi một mình trong phòng. Nó không thích cảm giác này - cái cảm giác bất lực, không thể tự mình làm được việc gì. Vết thương trên cổ chỉ còn để lại sẹo, nhờ dì Wander, và một chút phép thuật của Đấng tối cao Willis Snow. Heather khẽ rùng mình. Nó vẫn cần đi tìm Liều thuốc trường sinh đó, trước khi bà dì Willis tìm thấy.

Heather bị buộc ở trong phòng suốt hai ngày, như một hình phạt về tội nói dối. Dì Wander đã bao che cho nó; cả hai dì đã thống nhất sẽ giữ kín chuyện Sarah xuất hiện trong thời gian vừa rồi là giả dạng, rồi sẽ thông báo cái chết của bà ta vào một thời điểm sống còn nào đó.

Quỷ tha ma bắt cái lòng trung thành chết tiệt của Hội đi!

Heather điều khiển những cái đinh nhọn trên không, vẩn vơ nghĩ ngợi. Chợt một tiếng động lớn xuất hiện ngoài cửa sổ. Con bé giật mình, ngồi thẳng dậy. Những chiếc đinh ghim lơ lửng trên đầu con bé sẵn sàng ghim vào cổ kẻ xấu số nào vừa ném đá.

"Chào cậu."

Những chiếc đinh lăn xuống đất. Heather sững sờ nhìn chàng trai tóc nâu với đôi mắt xanh ngọc lục bảo, hỏi gấp gáp:

"Cậu đang làm gì thế? Mau trốn đi."

"Heather, tớ rất mất công tìm được địa chỉ của cậu đấy. Chào đón tớ một chút đi chứ."

Peter đáp trả, đôi mắt xanh trong veo của cậu hấp háy ánh cười.

Heather thở dài, và trước sự ngạc nhiên của Peter Davidson, con bé dùng năng lực phù thuỷ của chính mình nhấc bổng cậu khỏi mặt đất.

_________________________________

Cho những ai không nhớ thì Peter Davidson là cậu bạn học đã đứng lên khuyên can Heather trong chap giới thiệu của Heather nhé ^^

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com