Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần IV Into The White - Chương 3, 4

Chương 3.

Chúng tôi nghe Wings thông báo thì Chris và Beef lập tức chạy xô ra chỗ cửa đứng hai bên để phòng vệ, Mac đến nấp dưới cửa sổ còn tôi thì ngắt ngay hệ thống điện.

- Cậu có nhận dạng được mục tiêu không?

Mac hỏi qua bộ đàm.

- Là sinh vật sống, di chuyển bằng bốn chân, cao hơn hai mét khá to lớn, tôi nghĩ không dưới 200 Kg.

Wins đáp.

- Thôi xong! 

Chris thốt lên vì kích cỡ như vậy khả năng là một con rab ở dưới khu nghiên cứu đã thoát ra ngoài.

Tôi lúc này đã tắt xong hệ thống điện nên chạy lên tháp không lưu ở tầng hai mở kính nhìn đêm để quan sát thì thấy đúng có một con vật rất to lớn lúc đi bằng hai chân, lúc bốn chân đang ở đám cỏ nơi rìa đường băng. Phần thì nó đang ở xa, phần thì kính nhìn đêm chỉ lờ mờ xác định được mục tiêu chứ không thể nhìn rõ là cái gì nên tôi cũng mù tịt.

- Cái gì thế? 

Beef hỏi Mac nhưng có lẽ anh ta cũng không biết nên gọi hỏi Wings một lần nữa vì chỉ có cậu ấy mới có tầm nhìn đến mục tiêu.

- Nó không phải là người! 

Anh ta đáp.

- Cậu tiêu diệt đi.

- Là một con gấu xám.

- Gấu xám. 

Mac hỏi lại.

- Đúng vậy!

Tôi nghe là gấu liền ngoi lên nhìn lại cho kĩ, nó đúng là một con gấu xám to lớn đang tha thẩn đi trong sân bay, có lẽ là nó chui vào từ lỗ hàng rào chúng tôi cắt bỏ khi này.

- Đếm tới ba. 

Wing nói trước khi bắn, nghe vậy tôi liền báo.

- Đừng bắn cứ để nó đấy.

Nói xong tôi xách súng chạy xuống tầng dưới với mọi người.

Đến nơi thì cả ba người kia đang đợi nên tôi nói luôn:

- Không nên bứt dây động rừng, chúng ta còn chưa biết chuyện gì xảy ra, nổ súng lúc này không phải là ý hay.

- Cũng phải, mau lấy xe rồi đón mọi người, khu nghiên cứu mới là tối quan trọng. 

Chris tiếp lời.

Bốn người chúng tôi cẩn thận niêm phong các cánh cửa bằng dây thép rồi rời đi, đây là cách họ từng học của tôi, phòng khi quay lại còn biết có sinh vật lạ ở trong hay không.

Hangar (nhà chứa máy bay – xe) cách tòa nhà điều khiển không xa nhưng vì điều kiện thời tiết khắc nghiệt nên nó được đóng chặt để bảo quản phương tiện, bên trong điện đèn tối om. Chúng tôi phải tìm cách đột nhập qua cánh cửa thoát hiểm phía sau vì không biết chắc bên trong có gì. Đội hình vẫn như cũ chúng tôi tiến vào, qua lớp cửa nhôm thoát hiểm là phòng thiết bị rồi mới đến được bên trong hangar. Qua ánh sáng xanh lờ mờ của kính nhìn đêm chúng tôi kiểm tra cẩn thận từng chiếc xe, trần nhà, góc tường rồi mới bật đèn lên.

Bên trong cái nhà chứa rộng thênh thang này là hơn chục loại phương tiện khác nhau, tôi cũng không biết tại sao ở đây có hơn chục nhân viên mà lại có nhiều xe thế này, đầu tiên là hai chiếc xe chữa cháy, hai xe bánh xích cào tuyết, xe cứu thương, xe vận tải và cuối cùng là mấy chiếc xe bảy chỗ có gắn xích để đi trên tuyết.

Chris vào trong phòng điều hành từ bao giờ cầm ra một nắm chìa khóa, chúng tôi mỗi người lấy một chìa vào xe khởi động thử rồi chuẩn bị ra ngoài đón mọi người.

Cánh cửa của nhà chứa từ từ được kéo lên để lộ một khoảng không đen đặc cùng tiếng gió rít vù vù, chiếc xe ủi tuyết của Beef lăn bánh ra trước dọn đường cho chúng tôi quay lại điểm nhảy dù không quên đón Wing trên đường đi.

Tiếng động cơ gầm rú trong đêm cũng không át được tiếng gió rít ngoài kia, ánh đèn pha cao áp cũng không xuyên được đám tuyết rơi mỗi lúc một dày, tôi ngồi trong xe mà tay chân vẫn run cầm cập, bất giác sờ lên mặt mới thấy lông mày cũng đã bị đóng tuyết từ bao giờ.

Chiếc xe ủi tuyết chậm chậm chạy trước vừa ủi vừa hút hết tuyết vào cái họng của nó rồi thổi sang một bên để dọn đường nên mất một lúc chúng tôi mới đến nơi.

Có lẽ nhóm kia đã thấy đèn pha từ xa nên vẫy tay vui mừng dù sắc mặt đều nhăn nhó vì thời tiết khắc nghiệt. Cả nhóm mỗi người một tay chất hết thiết bị lên xe ổn định chỗ ngồi rồi ra đường lớn nhắm hướng căn cứ ngầm mà đi. Chúng tôi lầm lũi một lúc nhưng cũng phải nhờ mấy cái biển báo mới biết đã đến con đường vì tuyết rơi quá dày vùi lấp con đường từ lâu.

Đi không bao xa đã đến cuối đường, nơi đồng không mông quạnh bỗng dưng ở giữa có một cái nhà kho khá lớn, là kiểu nhà kho dùng để để hoa màu sau vụ thu hoạch và nông cụ. Đoàn xe chạy chậm chậm rồi dừng thành hàng ngang trước nhà kho vài chục mét, có lẽ đã đến nơi. Tất cả không vội đi ra ngoài mà ngồi im trong xe tắt hết đèn để tiện quan sát. Mọi người bên team đặc nhiệm lấy máy sinh trắc và tầm nhiệt ra dò tìm khá cẩn thận xem có gì bất thường hay không trong lúc đó tôi tranh thủ quan sát xung quanh thì thấy cánh đồng này khá rộng dễ lên đến vài hecta còn xa xa có vẻ như là được bao bọc bởi một cánh rừng thông.

- Clear (An Toàn). 

Giọng Mac vang lên trên bộ đàm.

Chúng tôi nghe thế thì lên đạn đẩy cửa bước ra ngoài theo đội hình tiến công về phía cái nhà kho kia. Chris kê đầu vào khe cửa bật đèn nhìn đêm lên quan sát một chặp thì giơ tay lên ra hiệu tiến vào. Cửa không khóa, Pork đẩy nhẹ một cái nó liền kêu lên kẽo kẹt rồi mở hẳn ra.

Bên trong nhà kho hoàn toàn không có gì ngoài những đụn rơm to, dưới ánh đèn pha loang loáng của chúng tôi thì không khó để nhận ra có một cánh cửa ngầm rất lớn ở ngay giữa căn nhà. Bacon vốn là sĩ quan kĩ thuật chịu trách nhiệm mở cửa nên đưa súng cho Wings cầm rồi lập tức lại lần mò tìm cách, anh ta đi một vòng dẫm chân khá mạnh xung quanh nắp hầm kiên cố để tham dò rồi bỗng đứng lại nhờ tôi pha đèn để xem xét.

Bacon phủi lớp rơm cỏ trên nền xi măng để lộ ra một cái ô nhỏ bằng thép rộng tầm chiếc valy, anh ta đạp nhẹ xuống một cái nó liền mở nắp ra rồi có một bàn điều khiển điện tử bằng cảm ứng lập tức nhô lên khỏi mặt đất tỏa ra ánh sáng màu xanh dương dịu dịu.

Có lẽ không lạ lẫm gì lắm, Bacon nhanh tay thao tác trên màn hình vài giây sau đã thấy ô nhập mật mã hiện ra, không đợi phải gọi, Mac từ sau đi tới rút ra một tấm thẻ bằng kim loại bẻ làm đôi lôi ra một miếng nhựa rồi đọc cho Bacon nhập vào.

"One- Tango- Omega- Echo- Delta- Five- Charlie- Seven- Seven- Kilo- Nine" (1TOED5C77K9)

Chẳng phải đợi lâu, màn hình chuyển thành màu xanh lá rồi từ từ chìm xuống, ngay lập tức mặt đất trong nhà kho rung chuyển mạnh, cánh cửa hầm từ từ chìm xuống mở ra một khoảng không rộng lớn, khi cánh cửa mở ra hẳn thì đèn mới sáng lên khiến cho chúng tôi ai cũng không khỏi kinh ngạc bởi con đường ngầm đồ sộ cao chừng bốn mét rộng tám mét và sâu hun hút không nhìn thấy điểm dừng.

Con đường ngầm này sâu thoai thoải chừng 20 độ chảy thẳng xuống lòng đất, ở hai bên có khá nhiều kí hiệu chống phóng xạ khắp nơi. Vì bên trong đèn khá sáng nên chúng tôi có thể quan sát rõ đường ngầm hoàn toàn trống trơn nên không có gì đáng lo ngại.

- Chúng ta nên đi xe xuống thì hơn. 

Chris lại gần nói với Mac.

- Đúng vậy, nó rộng hơn sơ đồ khá nhiều với lại cũng không thể mang vác thiết bị đi xa vậy được. 

Mac đáp.

Chúng tôi quay trở lại xe rồi mới xuống đường hầm nhưng không cho đầu xuống trước mà de xe xuống từ từ, điều này cũng dễ hiểu vì tuy đường hầm rộng nhưng quay đầu xe cũng chẳng phải dễ dàng gì, nếu cho đuôi xe xuống trước thì nếu gặp chuyện gì bất trắc có thể nhanh chóng thoát ra dễ dàng hơn.

Tôi cầm lái, ngồi bên cạnh là Hoàng còn phía sau là Mary và Chris. Tôi nhả phanh từ từ cho chiếc xe trôi xuống con dốc khiến cả bốn chúng tôi đều ngã ngửa ra sau. Dọc hai bên của đường hầm có khá nhiều cánh cửa sắt có tay vặn và ô kính như trên tàu thủy, có điều bên trong chỉ đen ngòm một màu nên không rõ có gì, những cánh cửa này dù đã được sơn phết cẩn thận nhưng không khó nhận ra lớp sắt sần sùi cũ kĩ được đúc cách đây vài chục năm từ thời chiến tranh lạnh.

Căn hầm khá rộng, rộng đến nỗi tưởng như hai chiếc xe tăng chạy song song vào cũng lọt nên chúng tôi từ từ đi xuống mà không khó khăn gì mấy, xe tôi đi sau cùng nên đến nơi khi nào không hay.

Phía cuối đường hầm là một cánh cửa sắt lớn có sơn chữ U.S.Army to đúng bằng diện tích căn hầm cùng hai bốt gác hai bên bằng thép có điều không thấy ai cả. Mọi người lúc này đều xuống xe, Bacon và Mac vào trong một cái bốt để tìm cách mở cửa, tất nhiên tôi cũng không thể nào ở lại phía sau.

Trong bốt mọi thứ vẫn còn y nguyên, màn hình máy tính quan sát dọc đương hầm và phía trên nhà kho vẫn còn bật, giấy tờ tài liệu và ly cafe vẫn còn trên bàn. Mọi người cứ như bốc hơi hết đi vậy.

Bacon nhanh chóng cho tua lại camera nhưng không có gì bất thường vì đây chỉ là hệ thống camera quan sát bên ngoài. Bacon hỏi Mac:

- Mở cửa luôn hay sao?

- Khoan! Chúng ta còn chưa biết có gì ở bên trong, cậu cứ đóng cửa hầm ngầm phía trên đã. 

Nói xong Mac quay ra bảo mọi người dỡ một số thiết bị xuống rồi họp ngắn trước khi tiến vào bên trong.

Cầm chiếc tablet mở bản đồ cho mọi người cùng xem đồng thời Mac cũng mô tả sơ về khu căn cứ này. Hiện tại chúng tôi đang ở độ sâu khoảng 40 mét dưới lòng đất, sau cánh cửa thép đồ sộ này là một khu phức hợp gồm nhiều khu vực nhỏ hơn với các chức năng khác nhau. Vốn dĩ đây là khu căn cứ hạt nhân cũ nên điều dễ nhận thấy nhất là nó có một khu vực bệ phóng với khoảng một chục ống phóng nằm về phía bắc. Bên trong khu căn cứ này được bố trí rất phức tạp không theo quy chuẩn kiến trúc nào tôi từng thấy bao gồm nhiều phòng, khu nhà, khu vực nối với nhau bằng hệ thống đường ngầm chằn chịt đan xen và chồng lấn lẫn nhau.

Ngay sau cánh cửa là phòng quản lý của khu căn cứ bao gồm an ninh, không khí cũng như năng lượng nên trước hết chúng tôi phải vào được đây rồi mới tìm hiểu được tình hình bên trong. Khu vực nghiên cứu là một tổ hợp phức tạp gồm nhiều phòng như nuôi cấy, thí nghiệm, phòng mổ, lưu trữ mẫu vật, có một điều chúng tôi chắc chắn là khu vực này hiện tại rất nguy hiểm nên ngay khi vào được bên trong cũng phải đóng các cửa sập để cách ly khu vực này ra.

Tiếp đến là khu vực văn phòng và sinh hoạt của các chuyên viên, nếu như họ còn sống thì đây chắc chắn là nơi họ đang ẩn náu nên Chris đề nghị đi vòng qua khu nghiên cứu để giải cứu họ trước khi quá muộn.

Sau một hồi bàn bạc và nắm kĩ địa đồ chúng tôi bắt đầu triển khai tác chiến. Tất cả các trang thiết bị được đem ra mà có kể cũng không xuể như palet nổ để phá cửa, mìn claymore, thuốc nổ, xe điều khiển quan sát từ xa, thiết bị dò nhịp tim và chuyển động của sinh vật cùng nhiều loại súng ống và thiết bị hỗ trợ khác.

Trong lúc mọi người đang sửa soạn tháo lắp thì Mac lại chỗ của tôi và thằng Hoàng rồi đá mắt nhìn sang Mary, tôi hiểu ý liền gật đầu bảo anh ta đừng lo.

Thằng Hoàng bấy giờ vẫn đang phụ Mary ắp đặt thiết bị lưu trữ mẫu vật, tôi thi thoảng vẫn để ý đên hai người "Tân binh"này, có lẽ nhiệm vụ lần này hơi nặng nề nên cả hai đều tỏ vẻ khá lo lắng.

- Cả hai xong chưa? 

Tôi bước đến hỏi.

- Xong rồi Minh ạ. 

Mary đáp.

- Có sợ gì không đấy?

- Hơi hơi thôi. 

Cô nàng cười trừ.

- Bước qua cánh cửa kia chúng ta coi như đã nắm nửa phần là chết nên cả hai suy nghĩ lại vẫn còn kịp.

- Ông lại nói xúi quấy cái gì đấy! 

Thằng Hoàng giãy nảy xong kéo bộ thiết bị chứa mẫu vật lên đeo trên lưng rồi bỏ đi chỉ còn tôi với Mary.

Tôi nhìn từ đầu đến chân cô nàng thấy cũng đã trang bị đủ mặt nạ phòng độc, tai nghe, dao găm, đùi đeo súng ngắn, băng đạn dắt lưng lại thêm cái mũ lưỡi trai không khác gì nữ đặc nhiệm là mấy, phần nữa nhân viên của U.N ít nhiều đều được tập huấn các kĩ năng sử dụng vụ khí và sinh tồn nên tôi cũng không lo lắm.

- Nhớ bám theo mọi người nhé! 

Tôi động viên rồi cả hai lại vị trí tập trung.

Mọi công việc chuẩn bị và phân chia nhiệm vụ đều đã xong, chỉ chờ lệnh xuất phát. Mac hất hàm ra hiệu, cả thảy đều lên đạn rôm rốp, đeo mặt nạ phòng độc rồi bật các thiết bị.

Bacon trong both gác nhấn nút mở cửa, cánh cửa thép nặng vài chúc tấn kêu ầm một cái rồi kéo lên từ từ nhưng được chừng 2 cm thì Bacon ngưng lại, lúc này Kicker chạy tới nhét một cái camera quan sát dạng que vào khe hở còn tay kia cầm màn hình theo dõi, anh ta dò kĩ từng ngóc ngách báo đã an toàn xong cánh cửa mới tiếp tục được kéo lên.

Chúng tôi kẻ đứng người quỳ nín thở giương súng chờ đợi xem bên kia cánh cửa có gì, khi cánh cửa được kéo lên đến phân nữa thì Mac cho lệnh dừng lại vì cánh cứa này vận hành quá chậm, nếu kéo lên hết khi cần thoát ra sẽ đóng lại không kịp.

Bên trong không có đèn sáng mà chỉ có vài chiếc đèn báo động màu đỏ và vàng đang nhấp nháy có lẽ cũng sắp cạn pin, trước mặt chúng tôi là một dãy hành lang dài chừng 50 mét, cuối hành lang lại có một cửa sắt khác, còn hai bên là nhiều cánh cửa vào các phòng.

Chúng tôi bật thiết bị dò chuyển động và nhịp tim lên rồi mò mẫm tiến vào, trong ánh sáng mù mờ u dị chỉ có một sự im lặng đến lạ thường, hai bên các cửa sổ đều tối đen như mực khiến cho chúng tôi hoang mang không biết liệu có gì bên trong.

Đi chừng được chục bước chân thì Mac ra lệnh tản ra, chúng tôi chia làm hai nhóm chạy dọc hành lang sau đó dùng tay để khóa chặt từng cánh cửa lại để đảm bảo không có sinh vật nào bất ngờ lao ra. Xong xuôi thì Pork và Beef nhanh chóng quỳ xuống bẩy Kicker phóng một phát lên trên lỗ thông hơi phía trên, nhanh như sóc a ta lao qua tấm lưới che rồi chui vào trong.

Vì trên mũ của mỗi người đều có gắn camera nên thông qua cái pad điện tử nhỏ trên tay tôi có thể thấy được anh ta đang làm gì, Kicker bò chậm chậm trong lỗ thông hơi đến một ngã ba liền dừng lại rồi cua trái thì đến một cái lỗ thông hơi.

Móc camera cầm tay thò xuống, kiểm tra căn phòng thật kĩ xong anh ta nhảy xuống rồi chạy ra mở cửa cho chúng tôi.

Tay quay trên cánh cửa xoay tít vài vòng rồi bung ra, Wings và Hoàng ở ngoài canh chừng còn cả nhóm vào bên trong phòng chỉ huy an ninh, đây là căn phòng giám sát mọi hoạt động của khu căn cứ với hàng chục màn hình gắn liền với hàng trăm camera.

Tủ chứa vũ khí đã được tháo ra, súng trên kệ được lấy đi khoảng phân nửa còn bàn ghế đều bị xô đẩy nhiều chứng tỏ khi có báo động toàn bộ nhóm cảnh vệ ở đây đã lập tức lấy vũ khí vào sâu bên trong.

Bacon lại chỗ đặt máy tính cho tua lại toàn bộ máy quay còn cả thảy chúng tôi đều nhìn lên màn hình theo dõi, chúng tôi đã thấy nhiều sự việc xảy ra nhưng phải coi từ đầu nên Bacon tiếp tục tua cho đến lúc Mary bảo dừng lại.

Tại phòng mổ chừng chục người vận đồ trắng đứng xoay quanh con rab dị biến cao chừng hai mét đang nằm trên bàn mổ, mặt mày nó dữ tợn nanh ác như ma cà rồng, cơ thể chai sơ đầy lông lá như một con sói hoang tuy đã được gây mê và xích lại trên bàn mổ nhưng mỗi lần nó căng cơ vặn mình thì cái bàn mổ lại muốn sụp xuống khiến cho cả đám người họ ai cũng dè chừng.

Sau khi lắp các loại dây nhợ lòng thòng lên đầy người nó thì có một người, dù đeo khẩu trang tôi vẫn nhận ra là Fisher lại gần soi tròng mắt khiến con rab giật mình thét lên một tiếng làm ai cũng hoảng sợ lui lại, ấy vậy mà ông ta vẫn bình tĩnh như không lấy cái khăn che mặt nó rồi tiếp tục công việc.

Một ống mẫu vật được mang tới, y tá liền tháo ra rút vào ống tiêm, để lên khay rồi trao cho Fisher. Fisher chậm rãi vừa nhìn màn hình theo dõi mạch của con rab rồi chậm chậm bơm vào ống truyền dịch.

Con rab ban đầu còn giãy dụa oằn mình đòi thoát ra phút chốc đã xuôi tay xuôi chân nằm im như ngủ, da thịt trên người nó bắt đầu chuyển đổi, từ màu xám xịt đã chuyển thành vàng rồi hồng hào trở lại, các thớ thịt thô sơ cũng dần dần biến mất, lông lá cũng rụng đi cứ như là phép màu.

Mạch của con rab từ gần 300 nhịp một phút đã xuống còn chừng 100 tức là gần bằng người thường trong sự kinh ngạc của mọi người trong phòng mổ, lúc này họ đã mạnh dạn hơn lại gần con rab mà không còn e sợ.

Fisher đứng dậy rút ống tiêm ra bỏ lên khay rồi cầm đèn pin lại dở tấm vải che mặt của nó lên, khuôn mặt nanh ác ban đầu ban đầu đã biến mất chuyển thành một người bình thường gốc Á với đôi mắt xếch.

Chậm rãi kéo mi mắt của con rab lên Fisher soi đèn chiếu vào, không may ngay lập tức con rab phản ứng mạnh, nó giật mình thét lên khiến cho ai cũng phải bịt tai lại rồi nó gồng hết sức mình, da thịt của nó bắt đầu trở lại như trước thậm chí cơ bắp còn to hơn, chỉ bằng một cú khua tay nó đã phá bung được sợi xích ở tay phải. Lúc này mọi người trong phòng mổ mới quáng quàng bỏ chạy ra ngoài. Fisher là người ra cuối cùng nên khóa cửa lại trước khi nó kịp phá nốt mấy sợi xích còn lại, ông ta nhấn vào nút khẩn cấp bên cửa khiến cho thuốc mê trong phòng xì ra mịt mù làm mất tầm nhìn của camera.

Đèn báo động ở khắp nơi bật sáng, mọi người hoảng hốt rời chỗ làm việc đổ ra hành lang chạy về khu an toàn nhưng Fisher vẫn đứng đó nhìn qua ô cửa kính hy vọng con rab sẽ bị gây mê nhưng không. Ô kính bắt đầu rạng vỡ rồi một cánh tay to lớn thò ra nắm lấy khóa xoay tìm cách mở cửa, Fisher biết chắc đã không còn cứu vãn được nên nhanh chóng bỏ chạy, con rab mò mẫm được một lúc đã mở được cửa chui ra, nó di chuyển bằng bốn chi, bò trên mặt đất, cái đầu lắc lư đánh hơi như chó săn, ngay lúc đó cảnh vệ đã xuất hiện ở đầu kia hành lang và chạy lại. Fisher nhanh chóng lẩn ra phía sau họ.

Sáu người cảnh vệ giương súng lên bắn ngay tức khắc không chần chừ nhưng nó quá nhanh. Búng mình một cái nó đã bay lên đến trần nhà rồi đạp tường phóng tới chỗ nhóm cảnh vệ, tới đoạn này tôi bảo Bacon quay chậm lại thì thấy có vài phát đạn găm vào vai và đùi nhưng nó không hề hấn gì, trong tích tắc nó đã ở trên đầu nhóm cảnh vệ, quạt tay một cái đã bẻ gãy cổ một người trong khi bộ hàm đã kịp găm vào vai một người khác, những người còn lại mau chóng lấy dao ra lao vào nhưng tứ chi con vật dài cả mét, lưỡi dao của họ chưa kịp vung ra đã bị bộ móng vuốt của nó đâm thấu tim gan xé toạt ổ bụng. Giây lát sáu người họ đã nằm trên vũng máu, con rab có vẻ thèm thịt đã lâu nên xé thịt họ ăn ngấu nghiến, tới đây Mary không dám nhìn nữa mà che mắt lại.

Tôi để ý thấy Fisher chạy dọc hành lang, vào phòng truyền tin gửi vội tin nhắn rồi lại tiếp tục bỏ đi. Con rab ăn được vài miếng coi bộ sực nhớ gì đó liền đánh hơi dọc hành lang, tha theo một người cảnh vệ rồi tìm đường quay lại nơi nó bị nuôi nhốt. Trong phòng nuôi nhốt có tám chiếc cũi thép chắc chắn nuôi tám con rab dị biến, khi quay về nó hét lên kêu gọi đồng bọn đồng thời vung vẩy thi thể của anh lính kia làm cho máu văng khắp nơi như đang ăn mừng chiến thắng, những con rab kia lập tức gào thét nắm lấy song sắt đòi ra ngoài.

Và chúng tôi không tin vào mắt mình, nó nắm lấy tấm thẻ của người lính xấu số kia quẹt lên cửa để mở lồng cho từng con rab, không quên nhập mật mã. Hóa ra trong suốt quá trinh nuôi nhốt bọn chúng đã học thuộc làu cách người ta mở cửa lồng vì khi bắt con nào ra họ chi gây mê con đó còn những con còn lại tha hồ quan sát.

Con rab này mở cửa khá chọn lọc, nó mở được bốn cái lồng thì dừng lại mặc cho ba con còn lại bị nhốt đang gào thét đập phá, tôi để ý thì thấy những con còn lại kia khá to cao và hung dữ chứng tỏ nó sợ bị mất vị thế đầu đàn nên mới làm vậy, những con rab được thả ra do thèm mùi máu đã lâu liền ăn ngấu nghiến thi thể người lính rồi cả bầy bắt đầu kháo nhau càn quét qua các khu vực. Lúc này chừng một chục người cảnh vệ khác chạy tới nhưng họ không ngờ có tới năm con rab vây họ cả hai đầu vậy là kết cục cũng không khác gì nhóm kia.

Đám rab điên loạn sau khi ăn nó say tiếp tục chạy đi lùng xục vừa đập phá khắp nơi khiến cho cả khu vực bên trong đều mất điện và camera cũng mất tầm nhìn, chúng tôi đến đây cũng coi như mất dấu bọn chúng nhưng cả thảy ai cũng phải rùng mình vì sự việc đã diễn ra.

- Năm con hoặc hơn. 

Tôi nói.

- Chúng ta chỉ có mười một người. 

Chris đáp.

- Mười người, Mary không tính. 

Mac tiếp lời.

- James cử đi 10 người! 

Chris cười khẩy vì tình thế tụi tôi không khác gì châu chấu đá voi.

- Ông ấy lẫn chúng ta đều không ngờ được con rab đấy lại mở cửa lồng cho bốn con khác nên không trách ông ấy được. 

Tôi lý giải.

- Tôi nghĩ chúng ta nên tháo lui, gọi thêm viện binh còn cứ ngoan cố vào thì không khác gì tìm vào chỗ chết. 

Chris đề nghị.

Tôi nghe vậy thì nhờ Bacon kiểm tra mức độ năng lượng và không khí trong khu nghiên cứu. Vì nằm sâu dưới lòng đất nên nếu hết điện và không có không khí bơm vào thì toàn bộ người còn sống và mẫu vật cũng đều sẽ đi tong.

- Chỉ còn được chừng 14 tiếng. 

Bacon đáp.

- Chúng ta không có thời gian chờ viện binh vì bay đến đây nhanh cũng mất 12 tiếng. 

Ai đó nói.

Tôi nhìn Mac vì anh ta vốn là chỉ huy ở đây xem ý định của anh ta như thế nào vì cứ ngoan cố vào chỉ có đường chết, mà qua màn hình chúng tôi thấy còn khá nhiều người thoát đi được, nếu chúng tôi không vào họ cũng sẽ bị thiếu oxy mà chết.

- Bacon, anh trở lại mặt đất gọi thêm viện binh. Pork, Ribs đem khí Sarin lại vị trí quạt gió và gài kíp nổ, Kicker đưa xe trinh sát lên ống thông gió cố gắn tìm vị trí của những người bị mắc kẹt. Số còn lại theo tôi.

Chương 4.

Nghe lệnh Mac xong mọi người so đồng hồ bấm giờ lại lần nữa rồi lo nhiệm vụ của mình, toán người còn lại gồm tôi, Hoàng, Mary, Mac, Christ, Wings cùng Beef ra ngoài phòng chính để hỗ trợ Kicker đưa xe robot quan sát vào ống thông gió.

Chiếc xe không to lắm nhưng khá nặng, bên trên lắp đầy cảm biến vì di chuyển trong ống khá kín lên ống tiếng bánh xích của nó rì rì vang lên giữa đêm nghe rõ mồn một, cả đám chúng tôi đều sốt sắn nhìn vào cái tablet mini trên tay của Kicker. Chiếc xe chậm chậm bò trong ống thông gió bít bùng được một lúc đã sang được phía bên kia của căn hầm, Kicker thao tác đưa camera qua lỗ thông gió rồi bật các loại cảm biến để tìm kiếm sinh vật sống nhưng cũng chỉ thấy một màn đêm đen đặc lạnh lẽo.

Tôi thấy tiến độ dò tìm có vẻ chậm nên khá bồn chồn liền quay trở lại phòng an ninh kiểm tra hệ thông camera, các camera đa số đều hoạt động nhưng điện đóm bên trong đã tắt nên chỉ dựa vào ánh sáng hồng ngoại thì chỉ thấy lờ mờ được dăm ba mét trước mắt trong khi căn hầm thì sâu hun hút. Coi bộ có vẻ bất lực tôi đổi phương án là xem lại các đoạn băng cũ khi nãy còn bỏ sót xem sao, khi nãy chúng tôi chỉ chú ý vào việc theo dõi con rab dị biến mà quên quan sát xem những người nhân viên chạy đi đâu, tôi bật đồng loạt tất cả các khung hình về thời điểm báo động rồi từ từ theo dõi.

Trong khu nghiên cứu này có hơn ba chục nhân viên nghiên cứu đều mặc đồ blouse trắng làm ở nhiều bộ phận khác nhau, có lẽ họ được tập luyện trước nên khi xảy ra sự cố đều đổ dồn về một hướng. Tôi theo dõi từng khung hình một rồi theo dõi dòng người, họ nhanh chân rời chỗ làm việc rồi chạy dọc hành lang về phía cuối của khu căn cứ đi đến đâu thì đóng sập cửa đến đấy để tránh lũ rab đuổi theo, tôi thấy vậy đang định ra báo với một người thì sực nhớ ra còn một người bị bỏ lại đó là Fisher.

Sau khi Fisher gửi xong tin nhắn thì cũng tìm đường thoát nhưng nhóm nhân viên kia đã khóa cửa từ lâu, anh ta chạy đến cánh cửa loay hoay một hồi hết nhập mã rồi quẹt thẻ vẫn không vào được thì lại chạy về hướng khác, lúc này một số camera và vị trí đã mất tín hiệu nên tôi không rõ anh ta thoát đi đâu nhưng chắc chắn đã bị bỏ lại ở khu vực nguy hiểm nhất.

Tôi đang cố gắn chuyển vài khung hình để tìm ông ta thì ai đó đẩy cửa bước vào.

- Cậu đang làm gì đấy? 

Thì ra là Chris.

- Tôi đang tìm tung tích những người còn sống, dường như họ đã chạy vào safe room (nhà an toàn) ở phía cuối khu căn cứ, còn Fisher vẫn còn bị bỏ lại phía sau. Vừa nói tôi vừa ấn định các vị trí trên bản đồ.

- Chuyện đó tính sau, cậu ra ngoài này có việc gấp.

Tôi nghe vậy thì tức tốc trở ra khu vực hành lang, mọi người vẫn đang chăm chú theo dõi từng chuyển động của con robot qua màng hình nhưng khi thấy tôi thì đều nhường chỗ cho tôi đến gần hơn, thì ra họ đang xem lại một đoạn phim quay chậm. Con robot chạy đến lỗ thông gió thì đưa camera phụ xuống phía dưới hành lang rồi bật chế độ nhìn đêm lên, chúng tôi còn chưa nhìn rõ trắng đen ra sao thì từ trong bóng tối một cái bóng to đột ngột xuất hiện nhảy chồm lên tóm lấy cái camera rồi giật mạnh làm nó đứt hẳn ra. Tôi nhíu mày chưa hết bàng hoàng thì thằng Hoàng hất hàm ý bảo xem tiếp, con thú hình như biết rõ nó chỉ tóm được một phần nên nhảy chồm lên cả ống thông gió xé toạc trần nhà ra, cũng may Kicker nhanh tay cho xe lui lại nhưng nó không phải vừa, vẫn cố gắng bám theo, trong đường ống chật hẹp, cánh tay gớm nghiếc đầy móng vuốt và máu của nó vẫn quờ quạng khắp nơi. Kicker nhanh trí tắt đèn lẫn động cơ của chiếc xe rồi án binh bất động, con rab mò mẫm một hồi vẫn không bắt được gì mới bỏ đi.

Tôi xem xong cảnh đó chỉ biết nuốt nước bot cái ực rồi nhìn Chris, anh ta đáp lại bằng một cái lắc đầu, hàm ý bảo chắc chắn là không vào trong được. Tôi nhìn quanh một lượt, trừ Mac ra thì ai cũng tỏ vẻ ái ngại. Trong cái bầu không khí im lặng vì tình thế tiến thoái lưỡng nan ấy thì Beef bỗng nhiên mở lời:

- Bọn chúng có vẻ rất hiếu chiến hay là chúng ta gài thuốc nổ rồi đưa vào.

Lời nói của Beef như là ánh sáng giữa đêm đông khiến cả đội sáng mắt cả lên, Mac gật gù có vẻ đồng ý còn Chris chỉ để tay lên cằm vân vê có vẻ đang tính toán gì đấy.

- Được rồi, cứ thử xem, dù sao chúng ta cũng không mất gì.

Mac đáp.

Chúng tôi nghe vậy thì cũng không chờ gì nữa. Beef liền mở thùng lấy ra một khối thuốc nổ dẻo Semtex rồi cắm ngòi nổ điều khiển từ xa vào, điều khiển thì đưa cho Mac. Còn một vấn đề nữa là làm sao dụ con rab kia lại gần khối thuốc nổ, thằng Hoàng nhanh trí lấy mấy cái bộ đàm không dùng tới trong phòng an ninh đưa cho Kicker, hiểu ý anh ta bật nó lên rồi dùng băng dính quấn quanh khối thuốc nổ. Việc cuối cùng là đưa nó lên cánh tay của robot trên ống thông gió mà thôi.

Đâu đã vào đó chúng tôi hồi hộp bắt đầu kế hoạch của mình, con robot kẹp khối thuốc nổ vào cánh tay phụ rồi laị một lần nữa chui vào trong, đến gần lỗ hổng bị xé toạc ra kia thì Kicker cho nó di chuyển chậm lại để chuẩn bị thả khối thuốc nổ xuống nhưng mọi chuyện không chúng tôi dự tính. Cách điểm thả đâu chỉ chừng vài chục centimet, con rab có lẽ chờ chực đã lâu liền từ dưới nhảy chồm lên xé toan thêm một đoạn ống nữa rồi vồ lấy con robot của chúng tôi lẫn khối thuốc nổ. Mọi việc xảy ra trong tích tắc khiến chúng tôi không kịp trở tay vì chỉ nhìn qua màn hình, lúc này con robot đã bị lôi xuống nắm chỏng chơ trên sàn hành lang, Kicker cố gắn điều khiền nhưng nó đã bị lật ngang nên chỉ xoay mòng mòng trong khi con rab vừa đánh hơi vừa cấu xé thứ mà nó bắt được.

Tôi thấy thời điểm đã đến liền giục Mac bấm nút hưng khối thuốc nổ đã văng đi đâu mất, con rab lúc này đã hiểu là không cấu xé được con robot nên bắt đầu nhấc nó lên rồi nện xuống đất và quăng vào tường một cách điên loạn khiến cho nó hỏng hoàn toàn mất tín hiệu camera. Có lẽ cũng không còn cách nào khác nên Mac mở chốt an toàn trên điều khiển rồi nhấn nút để vớt vát tình hình.

Sức ép của vụ nổ quả thật rất lớn, lớn đến nỗi chúng tôi không kịp cảm nhận được âm thanh mà chỉ thấy một xung lực cực mạnh xô ngã cả nhóm. Chúng tôi hoàn toàn bị bất ngờ, từ cú bấm nút của Mac đến sự tinh ranh của của rab nên bị xung lực xô ngã nháo nhào, dụng cụ và súng ống văng khắp nơi, thậm chí tôi và thằng Hoàng đang đứng còn bị văng xa tới vài mét.

Đầu óc ong lên, lỗ tai bịt bùng nhưng tôi vẫn hiểu được chuyện gì đang xảy ra nên liển trở mình vớ lấy khẩu trung liên Nevgev của thằng Hoàng lên đạn rồi bắn xối xả về phía cánh cửa vừa bị nổ tung phía trước. Negev là khẩu súng trung liên bắn cực nhanh với hộp đạn một trăm rưỡi viên, mỗi lần bóp cò là nó sẽ tạo ra một màn bão đạn thổi về phía trước vì vậy tiếng nổ và đạn găm của nó khiến ai cũng đinh tai mà sực tỉnh.

Trong khi tôi đang còn bóp cò thì Beef và Christ đã lồm cồm bò dậy kéo những người khác vào một góc sau đó cũng chĩa súng về phía cánh cửa rồi nổ vài loạt đạn, tôi khi này cũng vừa hết đạn, liền quăng khẩu súng qua một bên rồi rút pháo sáng ném về phía cái lỗ hổng toan toác trên cửa.

Ánh sáng xanh chói mắt thắp sáng cả dãy hành lang bên trong, dẫu không thấy con rab đâu chúng tôi vẫn phải chĩa súng lên chuẩn bị.

Không hiểu là vô tình hay cố ý, sau khi khối thuốc nổ bị rơi ra thì nó bị quăng về ngay phía cánh cửa chắn giữa chúng tôi và hành lang phía bên kia, Mac bất cẩn không nghĩ đến chuyện này nên kích nổ khiến cánh cửa bị thổi tung ra một mảng lớn

Tôi phần vì đứng sau ít bị xung chấn hơn nên choàng tỉnh kịp dùng hỏa lực bắn chặn không cho con rab chui sang đây. Lúc này mọi người có vẻ đã hết choáng váng nên lồm cồm bò dậy, cũng may cánh cửa thép khá dày nên đã chắn bớt phần nào vụ nổ thành ra không ai bị thương gì. Sau chừng một phút không thấy con rab kia đâu chúng tôi mới mau chóng kéo nhau rút lui về phía sau nhưng xui thay vi mạch để mở cánh cửa thoát ra lại cửa hầm đã sức ép của vụ nổ làm hỏng, Kicker không thể nào bật nó lên được trong khi viên pháo sáng phía trước đang lụi dần và chúng tôi không biết được con rab kia sẽ tấn công vào lúc nào.

Điều đầu tiên ai cũng nghĩ đến là trở vào phòng an ninh nhưng cửa kính của nó cũng đã vỡ, chui vào trong đó càng khó xoay sở hơn. Mac lấy ra một quả lựu đạn khói ném về phía sau lỗ hổng của cánh cửa khi viên pháo sáng vừa tàn đế câu thêm chút thời gian cho Kicker nhưng anh ta quay lại lắc đầu báo đã bó tay rồi.

Chúng tôi lúc này vẫn chĩa súng vào lỗ hổng kia phòng hờ nhưng con rab đã biến mất dạng, có khi nào nó đã bị nổ chết? Hay là lẩn đi để dụ chúng tôi vào trong? Nhưng dù sao đi nữa đứng ở đây đợi nó đến cũng không phải là cách hay.

- Chúng tôi nghe thấy có tiếng nổ. 

Trong bộ đàm vang lên tiếng của Pork, Ribs. Hai người được cử đi gài chất hóa học vào ống thông gió.

- Các anh mau trở về mở cửa cho chúng tôi, chúng tôi đang bị mắt kẹt ở khu vực an ninh, bộ điều khiển của cửa ra phía bên này đã bị hỏng trong khi cửa thông vào trong hầm đã bị thổi tung đi rồi.

- Nhưng tại sao...

- Nhanh! 

Mac ra lệnh.

Chúng tôi kiên nhẫn chờ đợi thêm chừng năm bảy phút mà tưởng như dài cả tiếng đồng hồ, ai nấy cũng đều giữ súng trên tay, mồ hôi rịn trên tráng nhưng không ai dám giơ tay lên mà lau, đến tiếng thở cũng nhẹ nhẹ tưởng chừng một cái hắt hơi cũng sẽ khiến con rabs kia từ trong bóng tối nhảy bổ đến vồ lấy chúng tôi.

Boong... boong...! 

Tiếng đập cửa từ bên kia vọng lại báo hiệu họ đã tới, Kicker hướng dẫn hai người họ mở cửa nhưng xui thay bộ mạch này nối với nhau, một bên hỏng coi như hỏng cả bộ muốn sửa thì phải rất tốn thời gian. Pork đề nghị lấy bộ hàn xì trên xe vào để cắt cửa cho chúng tôi thoát ra nhưng đó là cánh cửa chắc chắn duy nhất còn lại ngăn đám rab nguy hiểm bên trong này với thế giới bên ngoài, khi chúng tôi thoát ra được cũng không có thời gian hàn nó lại như cũ nên nếu bọn rab thoát ra được thì càng nguy hiểm bội phần nên Chris liền từ chối.

- Còn ống thông gió.... 

Thằng Hoàng gợi ý.

- Đúng rồi! Còn ống thông gió, Mary với Kicker mau ra ngoài trước tìm cách mở cửa còn chúng ta tạm thời chờ ở đây. 

Mac nói.

Tôi thấy đó cũng là phương án tối ưu nhất nên liền thúc mọi người nhanh lên, Beef và Chris nhanh chóng bẩy hai người họ lên trên để bò về phía bên kia trong khi chúng tôi vẫn lăm lăm súng để trông chừng bọn rab.

Mary ban đầu còn không chịu rời đi nhưng Mac chỉ trừng mắt một cái là cô nàng đành phải leo lên vai Beef rồi chui vào trong, không dám hé nửa lời.

Nắp ống thông gió vừa đóng lại chúng tôi liền tỏa qua hai bên cánh cửa dẫn vào trong rồi nấp đằng sau chờ đợi.

- Chúng đến rồi. 

Wings nói khẽ.

Tôi nghe vậy liền bật kính nhìn đêm lên nghé đầu nhìn vào, qua lớp khói mờ phía sâu trong hành lang quả thật có cái bóng của con vật đang lượn lờ đi lại. Tôi đá chân vào Chris ý bảo tìm cách, anh ta nãy giờ vẫn đang xem bản đồ có vẻ rất căng thẳng nên chỉ đưa tay lên miệng làm dấu bảo cứ im lặng đã.

Bên trong khu căn cứ có nhiều dãy hàng lang đang xen nhau theo hình bàn cờ còn chỗ chúng tôi đang đứng là ngõ cụt, nếu bọn rab đến chạy đây cũng không thoát nên Chris làm dấu bảo cứ tiến vào trong rồi rẽ trái ngay ngã rẽ đầu tiên để tránh chạm mặt bọn chúng đã rồi tính sau.

Mac cũng gật đầu đồng ý nên chúng tôi liền chậm chậm chui vào trong theo đội hình hàng một, nhón chân đi sát tường rồi rẽ ngay lập tức.

Sáu người chúng tôi vừa rẽ vào xong thì nghé đầu nhìn ra, may thay không thấy con rab khi nãy đâu cả. Tạm thời đã thoát cảnh chim lồng cá chậu ngàn cân treo sợ tóc nhưng đứng đây cũng không phải cách. Tôi lại thúc nách Chris bảo giờ đi đâu nữa thì anh ta liền quay qua bảo im lặng, có vẻ như đang nghe ngóng gì đó.

- ****...! 

Anh ta lầm bầm chửi không thành tiếng rồi giương súng về phía trước nơi ngã rẽ thằng Hoàng đang đứng.

Theo phản xạ tôi cũng làm theo trong khi thằng Hoàng canh chừng bên đó vẫn không biết gì. Tôi nhẹ nhàng bước lại vỗ vai nó bảo lùi ra sau, nó liền làm theo và rồi tiếng động mỗi lúc một rõ, là tiếng bước chân của ai đó. Ghé đầu nhìn thì ra một cái bóng chập chững đang bước tới, mười mươi là rab.

Lúc này cả nhóm đã nắm tình hình nên chuẩn bị sẵn, chỉ không rõ là rab dị biến hay là nạn nhân đã nhiễm bệnh. Chris đã lắp nòng giảm thanh vào súng lục định sẽ giải quyết chuyện này nên chúng tôi lui ra sau. Bước chân mỗi lúc nghe một rõ, Chris kê súng sát mé tường nơi nó sắp bước qua rồi phụt một cái, con rab bị bắn xuyên đầu ngã gục xuống ngay lập tức.

Đúng là đứng ở giữa hàng lang này sớm muộn gì cũng lên dĩa nên phải tìm chỗ nào tạm lánh, cứ đứng đây không mỏi chân chết cũng căng thẳng mà chết. Thế là cả toán lại đùn đẩy nối hàng một mà đi, người nhìn trái kẻ ngõ phải, quanh cua vài lần cũng tới một căn phòng khá lớn chứa đầy máy móc thiết bị.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com