Extra 5
Máy bay đã đáp xuống sân bay Suvarnabhumi tại thủ đô Bangkok, Thái Lan sau gần 7 tiếng đồng hồ lơ lửng giữa không trung. Ngay lập tức, không khí nhiệt đới đặc trưng sộc thẳng vào từng lá phổi của tôi, một mùi hương quen thuộc mà đã rất lâu rồi tôi không được hít thở. Sun có vẻ hào hứng dù bị say máy bay, con bé nở nụ cười thích thú về mảnh đất chôn rau cắt rốn của mình. Nhìn con gái mình cười hạnh phúc khiến tôi cũng vui lây. Hai mẹ con tôi đã quyết định sẽ đến Thái Lan với tư cách là về thăm cố hương để du lịch trước khi hoàn toàn quyết định có nên quay lại Thái Lan hoàn toàn hay không. Tôi đã giải thích kĩ hơn với Sun về chuyện giữa tôi và Milk, dù con bé không có vẻ gì phản đối nhưng trong lòng người làm mẹ như tôi vẫn có chút lo lắng. Ai mà dám chắc tâm tư của một đứa trẻ đang trong tuổi dậy thì khi nghe việc mẹ mình là người đồng tính cơ chứ? Nhưng Sun chỉ im lặng lắng nghe, đến cuối cùng chốt một câu
-"Con tin mẹ đã đúng khi ly hôn. Một đời là quá dài, mẹ ạ"
Một đời là quá dài để ta cứ mãi sống một cuộc sống tạm bợ tháng này qua năm khác. Nhiều lúc tôi tự hỏi có phải Sun chính là một dấu ấn mà Chúa trời để lại cho tôi không, vì dù con bé mang ngoại hình giống tôi nhưng tính cách của Sun y như Milk vậy. Tinh tế, nhẹ nhàng và điềm đạm. Dù sao tôi vẫn vui vì Sun ủng hộ tôi, dẫu cho ngoài kia bị vô vàn người khinh ghét cũng sẽ không bao giờ đáng sợ bằng một lời miệt thị từ người nhà.
Ở Nhật bây giờ là mùa đông, thì ở Thái Lan sẽ là mùa hạ, mùa tôi và chị gặp nhau. Sau khi dành vài ngày để thăm quan các địa danh nổi tiếng, tôi quyết định dẫn Sun đến trường đại học cũ của tôi trước khi quay lại Nhật, chúng tôi chỉ còn 2 ngày. Tôi vẫn không gặp được Milk. Phải chăng sau khi tôi buông tay, chị đã hóa thành cá mòi mà biến mất vào biển người hay không? Mọi thứ gần như không thay đổi gì từ lần tôi tốt nghiệp đến nay. Vẫn là cánh cổng sắt cao được phủ một lớp sơn trắng, mỗi năm trường đều phủ lại sơn cho cổng nên trông nó rất mới. Đối diện trường chính là quán mì sườn năm đó, hương thơm ngào ngạt của nước dùng hòa cùng không khí nóng khô như len lỏi vào từng tế bào, khơi gợi trong tim tôi từng gợn sóng vỗ, lặng lẽ và dịu êm. Có những điều không phải cứ muốn là sẽ quên, dẫu có đắng cay hay ngọt ngào thì đó là những gì chúng tôi từng có, khoảnh khắc chạm tay và cả những cái ôm, vì sau cùng của cuộc đời, những năm tháng tuổi hai mươi – quãng thời gian đó sẽ không bao giờ quay trở lại, chỉ là lặng lẽ cất đi, vào nơi chính mình cũng không thể nhìn thấy. Chúng tôi quyết định không vào quán mì, bởi lẽ Sun chưa hoàn toàn quen với thời tiết nóng nực của Thái Lan, con bé không muốn ăn đồ nóng, thay vào đó chúng tôi quyết định vào tiệm bánh cách đó không xa
-"Mình đến quán bánh bên cạnh đi mẹ, con đói nhưng con cũng nóng quá"
Một tiệm bánh được thiết kế theo lối cổ điển với chi tiết hoa cúc đan xen những tán dây leo được khắc trên cánh cửa gỗ hình mái vòm, trên mái là một chiếc cánh quạt bằng gỗ lớn đang xoay đều theo nhịp gió, bức tường bên cạnh cũng được thay bằng một lớp kính trong, trưng bày các mẫu bánh của tiệm. Chiếc biển gỗ viền xanh được trang trí bằng họa tiết mặt trời – "April", tên quán nghe thật đơn giản, có lẽ vì mang trên mình cả mùa hè nên tiệm mới khoác lên mình một bộ cánh màu xanh lá pha nâu trầm trông rất hài hòa. Khi bước vào, tôi không biết nữa, tôi chỉ cảm giác nếu Milk mở một tiệm bánh thì nó cũng sẽ trông như thế này. Hiện tại đang giờ hành chính nên cũng không có quá nhiều khách. Sun nhanh chóng chọn chiếc bánh có hình cá heo trông rất vui mắt, tôi gọi một ly sữa, tôi hay uống sữa vào bữa sáng. Tôi không thích uống sữa, đặc biệt là sữa trắng, vậy mà tôi đã duy trì thói quen này 10 năm kể từ khi đến Nhật, đến nỗi không ai biết tôi từng ghét sữa như thế nào. Trong lúc chờ đồ ăn được dọn lên, tôi với Sun ngồi tán gẫu với nhau, đột nhiên sự chú ý của con bé bị di dời sang một nơi khác.
-"Chà, mẹ ơi, cô gái đằng kia đẹp quá mẹ. Đẹp phi giới tính luôn ấy"
-"Nhà có một người thích con gái là đủ rồi nha"
Tôi trêu chọc Sun nhưng cũng ngoái lại để xem mĩ nữ nào đã câu ánh mắt con gái tôi đi mất.
Chết lặng. Đấy là tất cả những gì tôi cảm thấy ngay bây giờ. Đáng lẽ tôi nên thấy vui khi thấy bóng người ấy, nhưng tôi không thể cảm thấy gì cả, tôi không thể, tôi chỉ ngồi yên và chết lặng. Đó là Milk, chính xác là Milk Pansa. Dù thời gian có bào mòn mọi thứ cũng không thể làm hình ảnh chị trong tâm trí tôi phai mờ. Cảm giác như có ai đó nhìn mình, Milk cũng quay sang, chạm mắt với tôi. Khuôn mặt Milk lộ rõ vẻ ngạc nhiên, chúng tôi nhìn nhau một lúc lâu trước khi tôi kịp nhận ra chị đã đến trước mặt tôi từ lúc nào. Sun tinh ý nhận ra tình hình, con bé đã chủ động đứng dậy xin đi vệ sinh, trả lại không gian riêng cho tôi và Milk. Milk tiến đến ngồi vào chiếc ghế trống mà Sun bỏ lại.
Tôi bối rối, hai bàn tay chà xát vào nhau. Tôi không biết Milk đang như thế nào vì cũng không dám ngẩng mặt lên nhìn chị. Tôi thậm chí không mang quá nhiều hi vọng vào chuyến đi này.
-"Love"
Tôi giật nảy mình ngước lên. Luôn là ánh mắt khiến trái tim tôi thổn thức. Dịu dàng và đắm say.
-"Vâng?"
-"Em quay lại Thái Lan rồi à?"
-"Chị nói thế là sao?"
-"Ừ thì, chị cũng nghe loáng thoáng từ chỗ người quen là em đã sang Nhật sinh sống. Chị rất ngạc nhiên khi thấy em ở trong tiệm bánh của chị đấy"
-"Đây là tiệm bánh của chị sao? Chà, lúc em bước vào em đã cảm thấy có gì đó rất là giống chị"
Milk cười khúc khích, xoa dịu đi không khí ngượng ngùng giữa cả hai. Lúc này chiếc bánh Sun gọi và ly sữa của tôi đã được mang lên, nhưng Sun giờ chắc vẫn đang trốn ở đâu đó rồi.
-"Chị tưởng em không thích uống sữa?"
-"Ừ, em không thích, nhưng là một thói quen. Cũng là một lời nhắc"
Milk im lặng, nhìn chất lỏng màu trắng sóng sánh trong chiếc ly từ từ trôi xuống cổ họng tôi.
-"Em đã ly hôn rồi"
-"Thật tiếc cho em"
-"Nói nghe đồng cảm quá vậy. Chị cũng ly hôn à?"
-"Không, trước giờ ngón áp út của chị vẫn trống lắm"
Tôi ngạc nhiên, tôi không nghĩ Milk vẫn luôn độc thân sau từng ấy năm.
-"Người yêu thì sao?"
-"Không có"
Chúng tôi rơi vào im lặng, tôi cảm giác bản thân đã hỏi quá nhiều về đời sống riêng tư của chị, còn Milk cứ trả lời bình thường như đó là sự thật hiển nhiên vậy. Tôi nhấp thêm một ngụm sữa, chuẩn bị cho những gì mình chuẩn bị nói sắp đây.
-"Milk này, chị có nhớ những lời chị nói vào lần cuối mình đi biển không?"
-"Chị có"
-"Lòng em chênh vênh rồi. Em không giữ được lời mình. Em không muốn để chị quên em, em không muốn chị một mình bước tiếp nữa...Milk, liệu mình còn có thể không?"
Milk ngước lên nhìn tôi, lại nhìn xuống ngón tay chị, rồi lại nhìn tôi, sau lại quay sang cửa kính bên cạnh.
-"Chị cũng không giữ được lời mình, Love"
Giọng chị đều đều.
-"Chúng ta đều không còn là những thiếu nữ của tuổi đôi mươi. Chúng mình đã trưởng thành, mọi thứ thay đổi nhanh đến mức không ai ngờ tới, con người trước của mình cũng đã tan biến đi. Tình yêu cũng vậy, không phải cứ đi thật xa, thật dài rồi lại gặp nhau ở đâu đó trên chốn địa cầu, không phải cứ sau nhiều năm gặp lại tình yêu ta lại nồng nàn như thuở trước. Đây không phải cách cuộc sống vận hành, Love ạ. Chuyện mình không thể quay về như lúc xưa nữa"
Chị nhìn tôi, vẫn một nụ cười dịu dàng như thể chị đã tự khắc nó lên khuôn mặt mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com