Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

11

Up đi làm về, ngang qua tiệm bán pizza, liền nghĩ đến Poom. Lúc trước, Joe từng học làm pizza, bởi vì Poom mắc chứng nghiện loại bánh này. Có khi cậu dùng pizza làm bữa ăn chính, ăn suốt ba ngày liền không biết ngán.

Joe sợ ăn đồ bên ngoài không tốt nên tự học rồi làm cho cậu ăn.

Nhưng sau khi Joe qua đời, Poom vào đây ở suốt ba năm qua chưa từng thấy cậu ăn, hoặc dặn dì Tạ mua bánh pizza về nhà, hoặc tự học cách làm...lấy một lần nào.

Hắn vào trong tiệm, mua hai loại pizza, một loại hải sản, một loại Jambon thập cẩm.

Khi mang về nhà, hắn chỉ nói với dì Tạ rằng có người tặng, nhưng hắn không thích món này nên bảo dì đem xuống dưới ăn đi.

Lúc mọi người giúp việc trong nhà ăn cơm, dì Tạ bưng hai hộp pizza còn nóng ra, nhưng Poom không có phản ứng gì. Cậu thậm chí còn không nhìn tới.

Ăn cơm xong, dì Tạ mở hai hộp pizza ra, đưa cho Poom một miếng.

"Dạ con không ăn đâu, con no rồi." Poom xua tay từ chối.

Chị dọn dẹp đang hào hứng cầm một miếng pizza hải sản lên, nhìn Poom mà ngạc nhiên hỏi: "No cái gì, em mới ăn có nữa bát cơm."

Di Tạ cũng nói: "Ban nãy con chỉ lấy có nữa bát, còn không chịu ăn thêm gì khác, no kiểu nào?"

Poom chỉ mỉm cười, bảo phải về phòng uống thuốc, cho nên rời đi.

Up từ nãy đến giờ vẫn đứng trên lầu nhìn xuống, hắn thấy rõ ràng là Poom không hề ăn pizza, thậm chí còn có vẻ rất lãnh đạm. Chẳng lẽ giờ cậu đã thật sự buông bỏ hắn?

Thật ra Poom không suy nghĩ gì nhiều, thức ăn Up đem về từ trước đến giờ vốn rất nhiều lần, cậu cũng không có tâm tư để ý đến hắn có dụng ý hay là không, bởi hắn luôn không quan tâm đến cậu. Cậu không ăn pizza là vì cậu không muốn ăn và ăn không nổi nửa.

Mấy tháng qua cậu cảm thấy mất khẩu vị, không còn thèm muốn ăn uống, thậm chí là không thấy đói.

Khoảng một tuần sau, Up đã bắt đầu cảm thấy bức rức. Hắn không hiểu tâm tư Poom như thế nào, tại sao lại trốn tránh, lạnh nhạt với hắn như vậy. Đôi lúc chạm mặt nhau ở nhà, cậu chỉ đi thẳng vào bên trong hoặc ra ngoài, không nói gì, cũng không có phản ứng gì.

Tựa như một đứa trẻ luôn được nhận kẹo mỗi ngày, hôm nay lại không còn được nhận nữa, hắn cảm thấy rất bực bội khó chịu. Cảm giác như cả thế giới đang quay lưng lại với hắn vậy.

Đêm nay, hắn về nhà rất muộn. Hắn không uống rượu, nhưng lại cố tình đổ rượu vào quần áo mình, sau đó bước lên lầu rồi lè nhè gọi vọng xuống:

"Poom, Poom đâu!"

Mất khoảng 5 phút mới thấy Poom ở dưới nhà từ phòng riêng đi ra, bộ dạng giống như là vừa tỉnh ngủ, cứ đi xiên xiên vẹo vẹo, lên đến lầu cũng mất một khoảng thời gian dài.

Up giả vờ ngã gục dưới đất, Poom thấy thế liền cố gắng đỡ hắn dậy, nhưng hoàn toàn không đỡ nổi.

Hắn cảm thấy rất ngạc nhiên, Poom làm sao có thể không đỡ nổi trong khi hắn đã cố tình nương theo cánh tay cậu mà đứng lên kia chứ? Tuy nghĩ thì nghĩ vậy, hắn vẫn giả vờ say rồi đứng lên, chửi rủa vài câu, sau đó chân nam đá chân chiêu mà vào phòng.

Poom lúng túng đi theo sau, đến khi
đóng cửa lại, liền bị hắn kéo lên giường.

Cậu hân hoan vui sướng nhìn khuôn mặt hắn ở khoảng cách gần như vậy. Chỉ có lúc say hắn mới ôm cậu, mới kề sát mặt như vậy. Cậu nghĩ một chút, quyết định sẽ làm cho hắn vui hơn bình thường, bèn mỉm cười, nói:

"Anh nhớ em lắm đúng không? Em là Joe của anh đây."

Up giật mình. Poom cứ nhiên lại tự nhận là Joe? Cậu thật sự không còn muốn hắn gọi tên cậu nữa sao? Vốn dĩ hắn định hôm nay giả vờ say để làm điều ấy, bây giờ cậu nói như vậy, hắn biết làm gì đây?

Có điều đã đến mức này, hắn không thể không làm tiếp. Hắn kéo vạt áo cậu ra, nhưng rồi rất nhanh bị hoảng hốt.

Thân thể của Poom gầy đến mức lộ hết cả xương ra, nếu như không còn chút da, thì sẽ hệt như bộ xương di động. Hắn tận lực kìm nén sự bất ngờ này dưới đôi mắt của một kẻ say rượu, lại tiếp tục kéo quần áo cậu.

Thân thể trắng nõn có vài điểm đỏ trải dài, hắn tuy thấy ngạc nhiên, nhưng nghĩ có lẽ hôm nọ đã để lại ấn ký tình dục trên người cậu.

Ngay lúc này, Poom đột nhiên cảm thấy rất khó thở. Câu liên tục ôm ngực, lát sau chịu không nổi nữa đành đẩy Up ra, ngồi dậy thở dốc.

Up không có chút phản ứng nào, hắn nương theo lực của cậu mà ngã xuống giường, nhưng đôi mắt vẫn chăm chú quan sát cậu. Cậu vừa đẩy hắn ra? Vì đã thật sự từ bỏ hắn sao?

Đợi khoảng vài phút, cậu mới ổn định nhịp thở trở lại, liền mỉm cười nói:

"Xin lỗi, em hơi khó thở một chút. Chúng ta tiếp tục nhé?"

Up sực nhớ ra mình đang giả vờ say,
liền lờ đờ đè cậu xuống trở lại. Nhưng giả vờ say chỉ là hình thức, lý trí hắn vẫn đủ tỉnh táo để xác nhận mọi việc. Poom gầy yếu như vậy, liệu sau khi hoan ái với hắn, cậu còn chịu được không?

Câu trả lời tất nhiên là không, Poom cũng tự biết như vậy. Nhưng không sao, chết trong vòng tay của hắn cũng tốt, ít ra không phải chịu cảm giác lạnh lẽo hoặc một mình đi tự sát. Cậu nhắm mắt lại, chờ đợi mọi cảm giác tới.

Nhưng thật lâu cũng không có chuyện gì, khi nhìn lại, đã thấy Up ngủ gục trên người mình. Cậu tuy ngac nhiên nhưng nhanh chóng đỡ hắn nằm xuống rồi cởi giày, đắp chăn cẩn thận, còn mình thì ra khỏi phòng.

Up nhìn cánh cửa vừa khép lại, trong lòng chợt nổi lên một cảm xúc kỳ dị. Hình như là....không nỡ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com