6
Up vừa cài khuy áo ở cổ tay vừa gọi: "Poom đâu?"
Quản gia đang ở phía sau liền chạy lên, nói: “Ông chủ, Poom đi đâu từ tối qua đến giờ không thấy về"
Up ngưng cài nút, hỏi: “Cậu ta ăn cơm xong liền đi hay sao?"
“Thưa không, hôm qua ông chủ phạt cậu ấy không được ăn cơm, cho nên buổi chiều vẫn ở trong phòng, đến tối mới ra ngoài.”
“Còn không mau đi tìm đi!" Up nhíu mày, sau đó đi theo quản gia.
Tìm kiếm mất nửa giờ đồng hồ mới nhìn thấy Poom nằm ở trước mộ của Joe.
“Ông chủ, ở đó!” Quản gia mau mắn chạy đến, vừa lay vừa gọi. “Cậu Poom, cậu Poom..."
Up nhìn Poom mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, đi chân trần, làm da trắng bọt bạt lộ ra. Tuy không sờ vào, hắn cũng biết rất lạnh.
Sau khi đưa Poom đến bệnh viện cấp cứu, Up lại không về mà ở lại đó chờ nghe kết quả.
Sol bước ra, nói:
“Ông chủ, cậu Poom không sao. Chỉ là bị sốt, đường huyết tụt xuống mức thấp, lại còn bị đau dạ dày nên ngất đi thôi.”
“Đau dạ dày? Cậu ta bị bệnh này khi nào?” Up đứng dậy hỏi, dường như rất ngạc nhiên.
“Vào hai tháng trước rồi, lúc đó cậu ấy tìm tôi xin thuốc. Tôi bảo cậu ấy phải ăn uống điều độ, chắc lại bỏ bữa nên mới như vậy.” Sol đáp.
Up gật đầu, không nói gì nữa. Hắn bước đến trước cửa phòng bệnh, do dự một lát
Poom đang nằm trên giường, nhắm nghiền mắt. Cánh tay bên trái đang băng bó, phía trên là dây truyền nước. Khuôn mặt cậu tái nhợt, bộ đồ bệnh viện rộng thùng thình cũng không che được thân thể gầy trơ xương.
Up hai tay cho vào túi quần, cười khẩy:
“Tại sao cùng một khuôn mặt, người thì khiến tôi yêu đến chết đi sống lại, còn một người lại khiến tôi ghét đến độ này?”
Hắn thở ra một cách đầy khinh miệt rồi xoay lưng bước ra ngoài.
Poom từ từ mở mắt, nỗi đau đớn lan khắp tứ chi bách hài. Cậu lặng lẽ lau đi hơi ẩm ướt từ khóe mắt, tự mình cố gắng che giấu nỗi thống khổ này.
Bác sĩ Sol đẩy cửa bước vào trong, nhìn thấy liền nói: "Sau lại khóc?"
Poom vội vã dùng tay phải không bị thương nâng che đi khóe mắt, mỉm cười nói:
“Em có khóc đâu chứ, bụi bay vào mắt thôi.” Sol đối xử rất tốt với cậu, trước đây cậu với anh ta từng kết nghĩa anh em, nên xưng hô rất thân thiết.
Sol đưa cho cậu chiếc hộp, bảo cậu ăn đi. Poom lắc đầu, bảo không đói.
“Không đói cũng phải ăn, dạ dày của em không ổn, không ăn lát nữa sẽ đau.”
Poom nghe vậy, liền ngồi dậy, cầm lấy chiếc hộp rồi mở ra ăn. Bên trong là cháo dinh dưỡng.
“Hôm qua...sao lại nhịn đói?” Sol khẽ bắt chuyện.
“Tại em không đói.” Poom lấp liếm cho qua.
“Tay em sao lại bị thương? Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Sol nhìn bàn tay được băng bó của Poom mà thắc mắc.
Poom đã ăn xong hộp cháo, cậu đặt chiếc hộp lên bàn, đáp: “Em sơ ý bị ngã thôi.”
Sol rót cốc nước cho cậu, đưa vài viên thuốc qua. Anh vừa nhìn cậu uống vừa hỏi:
“Vậy mặt em làm sao bị sưng như thế?”
Gulf tránh né ánh mắt của Sol, đáp: “Ờ... ùm...bị ngã.”
“Nói dối.” Sol vạch trần. “Bị ngã cũng không thể sưng như vậy, anh có thể đếm được dấu tay in trên đó đấy.”
Poom cúi đầu, không đáp.
“Ông chủ đánh em phải không?” Sol hỏi thẳng vào vấn đề khiến Poom ngẩng lên. “Tại sao lại đánh em?"
Poom nhìn sang chỗ khác, nói: “Do em làm vỡ khung ảnh của anh trai em. Ông chủ vì tức giận mới đánh em.”
Sol trong lòng không hề vui vẻ, nhưng rồi chỉ biết thở dài. Anh hỏi: “Em có thể rời khỏi mà, phải không?”
“Dạ?” Poom không hiểu anh đang nói về điều gì.
“Em có thể rời khỏi nơi đó mà đúng chứ? Tại sao lại không đi?” Sol hỏi rất nghiêm túc.
“Vì...em không có bằng cấp, cũng không thể tự nuôi thân được, vì vậy đành phải ăn bám ông chủ để sống qua ngày thế thôi. Bị đánh cũng không sao, nhịn đấm ăn xôi mà, cũng ổn.” Poom cố gắng tìm lý do cho mình.
“Em yêu ông chủ, cho nên không muốn đi, có đúng không?” Gương mặt Sol rất nghiêm nghị.
Poom không biết phải nói gì, chỉ lúng túng mấp máy môi rồi im lặng.
Sol định nói gì đó, nhưng đúng lúc này có y tá vào báo cáo công việc, anh đành ròi đi. Poom thở phào nhẹ nhõm, rồi vì mệt quá nên nằm xuống trở lại, nhắm mắt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com