Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chap 13


sau hôm đó, cái tên perth xuất hiện nhiều hơn trong những cuộc nói chuyện rất đời thường.

không phải kiểu gọi thẳng.
chỉ là vài câu vu vơ.

"anh đeo kính hôm bữa nhìn quen ghê."
"người đó là ai vậy?"
"giao diện bad ghê, mà nhìn không khó chịu."

santa nghe.
nhưng chưa trả lời ngay.

nó cười.
cười theo phản xạ.
cái cười mà nó dùng mỗi khi chưa muốn mở cửa.

ban đầu, santa chỉ trả lời những thứ an toàn.

"bạn thôi."
"mới quen."
"không có gì đặc biệt."

những câu trả lời không sai.
chỉ là thiếu.

nó nghĩ mình làm vậy là đủ để kết thúc câu chuyện.
nhưng không.

những câu hỏi quay lại.

không dồn dập.
không ép.

chỉ là sự tò mò rất tự nhiên của những người đứng ngoài,
khi thấy một người vốn kín tiếng
bỗng xuất hiện một cái tên lạ.

santa bắt đầu nhận ra
mình không còn khó chịu như trước.

cái cảm giác bị hỏi không làm nó co lại.
chỉ khiến nó... nghĩ nhiều hơn.

có một lần,
khi ai đó nói:

"nhìn ảnh đứng xa xa,
giống kiểu không thuộc về đám đông."

santa khựng lại.

nó không trả lời ngay.
nhưng trong đầu,
hình ảnh perth hiện ra rất rõ.

cách anh đứng lệch nửa bước.
cách anh quan sát trước khi lên tiếng.
cách anh luôn ở rìa,
như thể không muốn giành ánh sáng.

santa mở lời, rất chậm.

"ảnh không nói nhiều."
nó nói.
"nhưng để ý kỹ."

câu đó không được hỏi.
cũng không cần thiết phải nói.

nhưng nó vẫn nói.

mọi người nhìn santa.
chờ.

santa hơi ngạc nhiên,
vì chính mình đang tiếp tục.

"ảnh không phải kiểu xông vào cuộc sống người khác."
nó nói tiếp.
"ảnh đứng ngoài."

một nhịp dừng.

"ngoài vùng ánh sáng của tao."

không khí im xuống.
không ai cắt ngang.

santa nhận ra tim mình đang đập nhanh hơn.
không vì sợ.
mà vì nó vừa làm một việc lạ:
để người khác nhìn thấy cách mình nhìn perth.

"vậy sao mày chưa kéo ảnh vô?"
ai đó hỏi.

câu hỏi nhẹ.
nhưng trúng.

santa nhìn xuống tay mình.

"vì tao không chắc."
nó nói.
"nếu kéo ảnh vào,
tao có còn đứng được ở chỗ cũ nữa không."

nó không nói ra phần còn lại.
rằng nếu kéo perth vào,
nó sẽ không còn là người đứng ngoài nữa.

tối hôm đó,
santa nhắn cho perth nhiều hơn thường lệ.

không phải chuyện lớn.
chỉ là những điều rất nhỏ.

hôm nay đi đâu.
trời nóng.
người ta hỏi về anh.

perth trả lời từng tin.

không hỏi thêm.
không tỏ ra vui quá.

"em không cần phải kể cho ai cả."

một lúc sau, tin nhắn khác hiện lên.

"nhưng nếu em kể,
anh sẽ đứng yên ở đó."

santa đọc lại hai lần.

lần đầu, để hiểu.
lần thứ hai, để cảm.

ngoài vùng ánh sáng đó,
perth vẫn chưa bước vào.

nhưng santa đã bắt đầu
đặt tay lên cánh cửa.

và lần này,
nó không còn chắc mình muốn đóng lại nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com