Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 11

Tuy rằng không khí rất kỳ quái, nhưng Vương Dịch vẫn là cẩn thận giúp Châu Thi Vũ sấy khô tóc.

Châu Thi Vũ cúi đầu ngồi trên giường bệnh, Vương Dịch cầm máy sấy, có chút không được tự nhiên, "...Đi thôi, đi ra ngoài gặp bác sĩ."

Châu Thi Vũ gật gật đầu, ngước mắt nhìn thoáng qua, vừa vặn cùng Vương Dịch bốn mắt nhìn nhau, Châu Thi Vũ tức khắc đỏ bừng mặt.

Nàng cũng không biết bản thân mình sao lại như vậy, rõ ràng không phải người da mặt mỏng a, như thế nào ở trước mặt Vương Dịch cứ luôn đỏ mặt.

Đôi tay Châu Thi Vũ chống lên giường bệnh leo xuống, Vương Dịch nhớ tới chuyện chân tay nàng vô lực, đem dây máy sấy quấn lại tốt, một tay cầm, một tay khác duỗi đến trước mặt Châu Thi Vũ, "Tôi đỡ em."

Châu Thi Vũ cắn cắn môi, đem hai tay đặt lên trên cánh tay Vương Dịch, chậm rì rì mà lết tới phòng khám bệnh.

Châu Thi Vũ nghĩ thầm, kỳ thật không tiếp xúc với Vương Dịch, tay chân của nàng cũng không có mềm như vậy, vẫn có thể tự mình đi được.

Chính là nàng muốn tới gần Vương Dịch một chút.

Mặc dù thân thể sẽ có phản ứng kỳ quái.

Bác sĩ là nữ nhân trung niên, mang mắt kính, kêu Châu Thi Vũ ngồi xuống, bắt mạch cho nàng.

Châu Thi Vũ ngồi lên ghế trước bàn khám bệnh, Vương Dịch thu tay lại, đứng ở phía sau nàng, đề phòng nàng lại bị mềm nhũn thân thể mà ngã ra phía sau.

Vương Dịch trước giờ chưa từng thấy qua nữ nhân mềm như Châu Thi Vũ vậy.

Bác sĩ bỏ đồ như cái gối thu nhỏ lên bàn, để Châu Thi Vũ đặt cổ tay lên trên.

Châu Thi Vũ xắn ống tay áo to rộng lên tới khuỷu tay, cánh tay trắng thon để lên trên, làn da trắng sáng lên, ở trên có mấy cái mạch máu tinh tế màu xanh tìm rất là bắt mắt.

Bác sĩ bắt mạch xong, Châu Thi Vũ vội vàng hỏi: "Bác sĩ, cháu có phải bị cảm bởi vì dính mưa hay không? Lát nữa có thể phát sốt hay không a?"

Bác sĩ nói: "Xác thật có chút cảm lạnh, bất quả cơ địa cháu tốt, cảm mạo phát sốt là không có khả năng lắm, chút nữa uống chút nước đường đỏ, uống xong đổ mồ hôi ra là được rồi."

Châu Thi Vũ nhận lấy đơn thuốc bác sĩ đưa cho nàng, xoay người yếu ớt mà cười ngây ngô với Vương Dịch, "Thân thể em trước kia thật sự rất kém, không biết vì cái gì bỗng nhiên tốt lên."

"Ân." Vương Dịch mặt vô biểu tình mà đáp lại một chữ.

Cũng không biết có tin không.

Châu Thi Vũ sợ bị Vương Dịch vạch trần lời nói dối, nhịn không được tâm hoảng hốt, né tránh tầm mắt Vương Dịch.

Đúng rồi! Nàng tới phòng y tế không phải vì khám bệnh cho mình a!

Châu Thi Vũ bỗng nhiên tỉnh ngộ.

"Bác sĩ, bác khám cho Vương Dịch một chút đi, nhìn xem cô ấy có chỗ nào không thoải mái hay không." Châu Thi Vũ đánh bạo giữ chặt tay Vương Dịch, không cho Vương Dịch cơ hội rời đi.

Vương Dịch mắt nhìn tay mình bị Châu Thi Vũ bắt lấy, xúc cảm trơn trượt từ đầu ngón tay thập phần khiến người phân tâm.

"Thân thể tôi rất tốt, không cần khám bệnh." Nói xong trên tay hơi dùng sức rút về.

Châu Thi Vũ đương nhiên sẽ không để cô thực hiện được.

"Không được, trên người của cô cũng ướt, vạn nhất người cô yếu thì sao, cảm mạo rất khó chịu!"

Châu Thi Vũ không có biện pháp nói em hoài nghi dạ dày cô đau, chỉ có thể tìm lý do cá biệt để cô khám bệnh.

Tay Châu Thi Vũ nắm thật sự chặt, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Vương Dịch, sợ cô rời đi.

Vương Dịch nhíu mày, hai người giằng co, ai cũng bất động.

Bác sĩ xem hết toàn bộ quá trình, bỗng nhiên cười, "Cảm tình hai người thật tốt." Lại nói với Vương Dịch: "Nếu bằng hữu cô kiên trì như thế, cô liền khám một chút đi, khám bệnh lại không có tổn thất gì."

"Đúng vậy, bác sĩ nói rất đúng, Vương Dịch, cô khám một chút nha ~" Thanh âm Châu Thi Vũ vừa mềm vừa ngọt, giống như là đang làm nũng, còn nhân cơ hội lắc lắc tay Vương Dịch.

Vương Dịch cuối cùng vẫn là thỏa hiệp.

Thời điểm bác sĩ bắt mạch cho Vương Dịch, Châu Thi Vũ còn khẩn trương hơn Vương Dịch, đôi mắt nhìn chằm chằm chớp cũng không chớp, hai tay gắt gao xoắn lại với nhau.

Bác sĩ bắt mạch xong, ngước mắt đang muốn nói chuyện với Vương Dịch, thấy đôi mắt nhỏ của Châu Thi Vũ ở một bên, nhịn không được cười, nói với Vương Dịch: "Bằng hữu này của cô không tồi, còn quan tâm cô hơn cả chính cô."

Vương Dịch quay đầu lại liếc mắt nhìn Châu Thi Vũ một cái, cảm thấy bộ dáng nhỏ khẩn trương của Châu Thi Vũ còn rất chọc người thích.

Trên mặt vẫn bình tĩnh như cũ, "Bác sĩ, thân thể tôi thế nào?"

Châu Thi Vũ sốt ruột nơi: "Thân thể Vương Dịch không có việc gì đi, ở bên ngoài gió lạnh thổi có thể đau dạ dày hay không a?"

Bác sĩ cười nói: "Yên tâm đi, thân thể Vương giáo sư không có việc gì, không có cảm mạo phát sốt, càng không có bị lạnh đau dạ dày."

Châu Thi Vũ lập tức thở ra một hơi, "Thật tốt quá, vừa rồi em lo lắng gần chết." Trong lòng mạnh mẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi, dạ dày Vương Dịch không thành vấn đề, chứng tỏ cô không phát hiện cái tin nhắn kia. May mắn nàng kịp thời thu hồi.

Vương Dịch nhìn Châu Thi Vũ, ánh mắt hơi hơi nhu hòa.

Trên người Châu Thi Vũ mặc đồ bệnh nhân, không có biện pháp rời khỏi phòng y tế, Vương Dịch cầm chìa khóa ký túc xá của nàng đi lấy quần áo về cho nàng thay.

Châu Thi Vũ đặc biệt áy náy, nữ thần hoàn mỹ của nàng vì cái gì lại lưu lạc đến mức làm chân chạy lấy quần áo cho chính mình, đều do nàng, giả vờ cái gì không giả lại giả bệnh, đầu óc cũng ngốc nghếch, chạy ra tìm người thế mà lại quên mang ô.

Khi Vương Dịch rời đi, Châu Thi Vũ một bộ dáng lo lắng sốt ruột, cõi lòng đầy áy náy, Vương Dịch suýt chút nữa cho rằng bản thân không phải đi lấy quần áo giùm nàng, mà là đi ra chiến trường.

"Đừng sợ, tôi sẽ nhanh trở lại." Vương Dịch cho rằng Châu Thi Vũ sợ hãi một mình chờ ở phòng y tế.

Châu Thi Vũ lưu luyến không rời mà nhìn Vương Dịch rời đi, thở dài, ngã lên giường bệnh phát ngốc.

Thời điểm hộ sĩ bưng trà gừng đường đỏ tiến vào, thấy bộ dạng Châu Thi Vũ, ngạc nhiên nói: "Đây là làm sao vậy? Vừa rồi không phải còn rất có tinh thần sao?"

Châu Thi Vũ từ trên giường bệnh ngồi lên, đôi tay chống cằm, "Vương giáo sư đối với em thật tốt quá, về sau em cũng sẽ đặc biệt đặc biệt tốt với cô ấy."

Hộ sĩ "Xì" cười một tiếng, "Lời này em hẳn là nên giáp mặt nói với Vương giáo sư."

Hộ sĩ đưa trà gừng đường đỏ cho Châu Thi Vũ, Châu Thi Vũ thổi thổi, cái miệng nhỏ nhấp uống hết.

Hộ sĩ tiếp nhận ly nước không, rời đi phòng bệnh đơn trước nói: "Chị cho rằng Vương giáo sư đối với ai cũng đều lạnh như băng, không nghĩ tới cô ấy đối với em ôn nhu như vậy. Mang em tới phòng y tế, giúp em thay quần áo sấy tóc, còn đặc biệt đi ký túc xá giúp em lấy quần áo....."

Sau khi hộ sĩ rời đi, Châu Thi Vũ ngơ ngác nghĩ tới lời nàng nói.

Xác thật, Vương Dịch đối với nàng quá đặc biệt.

Chẳng lẽ bởi vì chính mình là người xuyên thư, là nữ nhân được trời chọn?

Châu Thi Vũ bụm mặt nghĩ.

Có chút kích động nhỏ a.

Vương Dịch lấy quần áo xong trở về, thấy Châu Thi Vũ nằm ở trên giường bệnh, đôi tay bụm mặt không biết suy nghĩ cái gì, từ vành tai đến cổ tất cả đều phiếm đỏ hồng.

"Quần áo của em." Vương Dịch đi qua để quần áo lên trên người Châu Thi Vũ

Châu Thi Vũ nghe được thanh âm Vương Dịch, lập tức ngồi dậy, hưng phấn mà nói:" Vương Dịch, cô đã trở lại!" Trong mắt tinh quang lập lòe, môi hồng cong lên, lộ ra hàm răng trắng sáng chỉnh tề.

Hô hấp Vương Dịch hơi chậm lại, tim đập trầm ổn từ trước đến nay bỗng nhiên rối loạn mấy nhịp.

"Ân, tôi đã trở lại." Con người Vương Dịch nặng nề nhìn chằm chằm Châu Thi Vũ nói.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com