Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 45


"Em cũng không biết chuyện là như thế nào, miệng không ngứa cũng không đau, chỉ là sưng lên một chút." Châu Thi Vũ nắm tay Vương Dịch cùng ngồi lên sofa, năm người ở phòng khách nói chuyện phiếm.

Châu Thi Vũ hiếu kỳ nói: "Tấn lão sư, làm sao anh quen biết được tỷ tỷ?"

Tấn Sanh cảm khái nói: "Vợ tôi năm ngoái bị bệnh nhập viện, vốn dĩ là thuốc và châm cứu cũng không cứu được, chỉ có thể chờ chết, kết quả trùng hợp gặp được đoàn nghiên cứu của Vương giáo sư đang tiến hành thực nghiệm một loại thuốc tương ứng mới chế ra trên cơ thể người.

Tôi cùng vợ coi ngựa chết như ngựa sống mà chạy chữa, báo danh làm thực nghiệm, vốn dĩ không ôm hi vọng gì, nào biết được thân thể vợ tôi sau khi dùng thuốc, bắt đầu từng chút từng chút tốt lên, dùng liên tục nửa năm sau, thân thể bây giờ trên cơ bản đã khỏi hẳn.

Vương giáo sư lúc ấy mỗi ngày đều tự mình giúp vợ tôi ghi lại bệnh tình, điều chỉnh lượng thuốc thích hợp, chúng tôi liền quen biết như vậy. Vương giáo sư có thể nói là ân nhân cứu mạng của vợ tôi.

Vương Dịch thần sắc thanh lãnh, "Công việc mà thôi, Tấn tiên sinh đừng suy nghĩ quá nhiều."

Tấn Sanh cười nói: "Thuốc của Vương giáo sư nghiên cứu đã cứu được rất nhiều người, chính là công việc của cô đã cho vợ tôi cùng rất nhiều người một sinh mệnh, tôi thật sự không thể không suy nghĩ. Hôm nay có thể ở "Thấy Nam Sơn" gặp lại Vương giáo sư, tôi thập phần kinh hỉ, Vương giáo sư cái gì cũng không thiếu, nhưng tôi muốn cảm ơn, hôm nay cô muốn ăn cái gì, tôi nhất định làm ra cho cô."

Giang Hoài cùng Hồ Thải Thải đều đôi mắt lấp lánh nhìn Vương Dịch.

Giang Hoài nói: "Không nghĩ tới Vương giáo sư lại lợi hại như vậy, ước mơ từ nhỏ của tôi chính là trở thành một bác sĩ chữa bệnh cứu người."

Châu Thi Vũ: ".......Giang Hoài, tỷ tỷ không phải bác sĩ, chị ấy là phụ trách nghiên cứu điều chế thuốc."

Giang Hoài một chút đều không xấu hổ mà thêm một câu: ".......Còn cả nghiên cứu viên!"

Hồ Thải Thải nói: "Công việc của Vương giáo sư thật sự rất vĩ đại, trên thế giới rất nhiều chứng bệnh khó chữa, đều nhờ đến các cô nỗ lực."

Vương Dịch: "....... Cảm ơn."

Tấn Sanh nhìn ra Vương Dịch không muốn tiếp tục đề tài này, nhìn Châu Thi Vũ cười hỏi: "Đúng rồi, còn chưa biết Thi Vũ và Vương giáo sư là quen biết như thế nào?"

"Thi Vũ gọi Vương giáo sư là tỷ tỷ, chẳng lẽ hai người là chị em họ?" Giang Hoài tò mò hỏi.

Châu Thi Vũ xua tay nói: "Không đúng không đúng, chúng em không có quan hệ huyết thống, em gọi Vương giáo sư là tỷ tỷ, hoàn toàn bởi vì Vương giáo sư lớn hơn em, lại là giáo sư ở trường đại học của em, quan hệ chúng em tốt lên, em cũng không thể tiếp tục gọi tỷ tỷ là Vương giáo sư đi, liền nghĩ ra cái xưng hô như vậy."

Châu Thi Vũ nói xong, nhìn thời gian phát hiện sắp tới 12 giờ.

Nàng ôm bụng đáng thương hề hề nói với Vương Dịch: "Tỷ tỷ, chị mau nói cho Tấn lão sư chị muốn ăn cái gì, bây giờ em thật đói."

Một đám người chờ mong nhìn Vương Dịch.

Vương Dịch ở sau lưng ngoắc lấy ngón tay Châu Thi Vũ, nói: "Tùy tiện nấu món gì đều được, tôi không kén ăn."

Vương Dịch đã hiểu biết tính chất của chương trình, biết đồ ăn đều yêu cầu khách mời tự mình đi nấu, cô không nghĩ làm Châu Thi Vũ thêm mệt nhọc, tùy tiện ăn một ít là được.

Châu Thi Vũ nắm trở về, không ủng hộ nói: "Sao có thể như vậy được, chị chính là khách quý của chúng em, em cần phải cho chị ăn đồ tốt nhất."

"Tỷ tỷ chị không gọi món ăn, chúng em liền để cho tấn lão sư tự mình quyết định."

Tấn Sanh nhíu mày nói: "Vấn đề duy nhất chính là chúng ta trừ bò có cá trong hồ nước, không có loại thịt khác."

Lúc này người quay phim đưa cho Tấn Sanh một tờ giấy, Tấn Sanh cúi đầu nhìn, chỉ thấy trên mặt viết "10 kg khoai tây đổi một ký thịt".

".........."

Giang Hoài nhấc tay nói: "Tôi đi đào khoai tây, nhất định phải để cho Vương giáo sư ăn thịt mới được!"

Hồ Thải Thải nói: "Tôi giúp em."

Châu Thi Vũ hỏi Tấn Sanh: "Tấn lão sư, anh mau chọn tốt thực đơn, em xuống ruộng kiếm các nguyên liệu nấu ăn khác."

Tấn Sanh nặng nề ngẫm một lát nói: "Chúng ta như vầy được không? Bây giờ không còn sớm, mọi người đều đã đói bụng, vừa rồi tôi ở phòng bếp thấy được một bịch bột mì, chúng ta ăn trưa đơn giản một bát mì, với canh đậu hũ, ăn trưa xong lại đi chuẩn bị nguyên liệu bữa tối, cơm tối chuẩn bị phong phú một chút, được không?"

Giang Hoài cùng Hồ Thải Thải đương nhiên không có ý kiến, bọn họ cùng nhìn qua Vương Dịch.

Vương Dịch gật đầu: "Có thể."

Tấn Sanh vỗ tay một cái, từ sofa đứng lên, nói: "Tôi đi chuẩn bị cán bột, Giang Hoài đi chỗ trồng rau hái chút cây cải dầu về, Thải Thải tới giúp tôi chuẩn bị đậu hũ để nấu canh."

Châu Thi Vũ thấy Tấn Sanh không nhắc tới mình, nhanh chóng nói: "Tấn lão sư, còn em? Em làm cái gì?"

Tấn Sanh dùng đôi mắt hiểu thấu tất cả nhìn Châu Thi Vũ nói: "Nhiệm vụ Thi Vũ nặng nhất, em phải chơi với Vương giáo sư thật tốt, không thể để Vương giáo sư cảm thấy nhàm chán."

Vương Dịch nghe vậy, ngước mắt liếc nhìn Tấn Sanh một cái.

Tấn Sanh vờ như không phát hiện, trực tiếp đi phòng bếp, Hồ Thải Thải vội vàng đứng dậy, Giang Hoài trước khi ra cửa nói với Châu Thi Vũ: "Thi Vũ cậu phải chiêu đãi Vương giáo sư thật tốt, tranh thủ giúp Vương giáo sư cảm thấy như đang ở nhà, cố lên!" Nói xong ném cho Châu Thi Vũ một cái ánh mắt quyến rũ.

Châu Thi Vũ: "......."

"Em không phải, em không có, tỷ tỷ chị ngàn vạn lần đừng hiểu lầm em!" Ý chí cầu sinh của Châu Thi Vũ cực mạnh, không màng đến camera, kinh hoảng đầy mặt bắt lấy tay Vương Dịch giải thích.

Trong mắt Vương Dịch hiện lên kinh ngạc: "Châu Châu, chị không có hiểu lầm em, sao em lại đột nhiên nghĩ như vậy."

Cô biết được Châu Thi Vũ có bao nhiêu yêu mình, hơn nữa nàng với Giang Hoài bất quá mới ở chung một buổi sáng, cho dù hiểu lầm cũng không đến lượt hắn.

Châu Thi Vũ dường như đổi sắc mặt, đoan chính ngồi thẳng thân thể, nói: "Em nói giỡn, em đang chọc cho tỷ tỷ cười a."

Vương Dịch thấy đáy mắt Châu Thi Vũ giảo hoạt, bỗng nhiên nổi lên tâm tư trêu đùa.

Cô cầm tay Châu Thi Vũ, trên tay hơi hơi dùng sức, Châu Thi Vũ không khống chế được ngã vào lồng ngực cô.

Châu Thi Vũ đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó cảm giác được hai tay Vương Dịch ôm nàng, vội vàng che ngực có chút hoảng loạn nói với Vương Dịch: "Tỷ tỷ, người quay phim còn ở đây, vạn nhất phát sóng thì làm sao bây giờ?"

Vương Dịch che lại lông mi đang run rẩy của Châu Thi Vũ, nhẹ nhàng hôn môi nàng một chút, "Không sao, nếu phát sóng, chị liền cùng em tổ chức hôn lễ."

Châu Thi Vũ nghe được Vương Dịch nói, thực mau bình tĩnh lại.

Nàng nghĩ, đúng rồi, các nàng chính là hợp pháp, đã lãnh chứng, mình làm gì lại hoảng loạn như vậy, căn bản không cần thiết.

Châu Thi Vũ nghĩ thông suốt bắt lấy tay Vương Dịch từ trên mắt mình xuống, nhìn thoáng qua vị trí camera, duỗi tay ôm cổ Vương Dịch.

Chậm rãi tới gần, hôn môi, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu vào trên người các nàng, cảnh tượng tốt đẹp giống như trong cổ tích.

"Bịch!" Rổ cải dầu Giang Hoài hái rơi trên mặt đất.

Hắn nhất định là hoa mắt!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com