Bách hợp tiểu thuyết (GL)Tác phẩm: Nữ Vương x Nữ Vương Tác giả: Trinh ThiênThể loại: Hiện đại, ngạo kiều ương bướng công X phúc hắc lạnh lùng thụ, 1×1, HE, giới giải trí.Couple: Giang Diệc Hàm x Kỉ Nhạc HuyênTình trạng Edit: HoànSố chương: 77 chương[Nếu bạn là fans của bộ Ngự tỷ giang hồ vậy không thể bộ qua bộ truyện này ^^. do Edit nhiều về giới tổng tài, giám đốc nên giờ đổi style qua Minh tinh văn cho sang chảnh :"> Hi vọng các bạn ủng hộ bộ truyện mới của mình đứng ra edit]*Bìa truyện chỉ mang tính chất minh wạ =)))*…
Tác giả: Tương Tử BốiĐộ dài: 92 chương + 3 PNTình trạng: Đã hoànNhân vật chính: Trần Cảnh Thâm x Dụ PhồnThể loại: vườn trường, yêu sâu sắc, gương vỡ lại lành, HEBản chuyển ngữ không mang bất cứ mục đích thương mại nào, chưa có sự cho phép của tác giả.…
Chuyện phải bắt đầu từ 17 năm trước. Vào cái ngày mưa gió bão bùng Hạ thiếu gia (Thiếu gia duy nhất nhà họ Hạ) giở trò biến thái với cô vợ Địch Tuyết xinh đẹp vừa đẹp người vừa đẹp nết của mình. Cả hai người cưới nhau chưa được ba năm vẫn chưa định có con thì ai ngờ ngay cái đêm đó vì đi quá quy định thường ngày họ lại đem tin vui về cho nhà họ Hạ và nhà họ Địch. Ngay cái ngày đầu năm đó sự kết hợp của ông bố biến thái và người mẹ xinh đẹp sau 9 tháng 10 ngày đã tạo ra Hạ Vũ đứa con đẹp trai từ trong trứng vừa nhìn khuôn mặt khôi ngô thì đủ nhận ra đó là một đứa thiên tài. Và vì đã lỡ một lần nên họ quyết định làm luôn đứa thứ hai để Hạ Vũ khỏi buồn. Và trước 3 ngày cuối cùng của năm đó, cứ ngỡ lại một lần nữa cho ra thêm một đứa con thiên tài thì có lẽ gen thuần của bố quá nhiều làm cho dự định bị lệch đi khỏi quỹ đạo. Đứa con tên Hạ Vy đó vừa đẹp gái vừa thông minh nhưng lại lưu manh và biến thái y hệt bố nó...-Hạ Vy con có thôi bắt nạt anh trai không?_ông bố trẻ Hạ Quân khóc không ra nước mắt quát con bé đang giở trò chọc phá Hạ Vũ-Baba. Con đâu dám chọc anh... Con chỉ là... Phá anh thôi_con bé cười nhe răng nhìn ba nó rồi chạy đi mất dép. Hạ Vũ nhún vai nhìn ba-Hạ Vy giống ba thật đó!_thằng con thiên tài của ông phán một câu xanh rờn rồi cũng đi mất. Ông không dám tin đây là 2 đứa con của mình, không dám tin đây là 2 đứa trẻ 7 tuổi ??..............Tác giả:Anh_Boss (Mỡ)Thể loại: hài hước, tình cảm, lãng mạn, học đừng, bạo lực (nhẹ)Mong các bạn ủng hộ cho tớ ❤️❤️…
Tác Giả : Hạ Vũ (Ẩn Tiều Phu) Thể loại : Xuyên không, 1x1 Nhân vật chính : Vô Ưu, Tích Nguyệt Văn án : Khánh Vân là một bạn gái người Việt Nam, trong một lần đi du lịch ở Trung quốc, gặp tai nạn liền xuyên không, đến một triều đại không rõ ràng trong lịch sử.Không biết tiếng, không hiểu văn hóa, cô đành nữ giả nam trang, quần quật làm việc, hy vọng kiếm đủ tiền trở về lãnh thổ của Việt Nam cổ xưaThế nhưng, vị công chúa kia, vì cái gì nhìn trúng ta vậy...…
Editor: RenaLưu ý: Tớ đang beta lại---------Giới thiệu: Hiện đại, giới giải trí, hệ thống, xuyên sách, ngọt, 1×1, HE, chỉ muốn biến đẹp và tự tìm niềm vui thụ x cực kỳ hờ hững thật ra vô cùng khao khát công.Nhân vật chính: Diêm Thu Trì x Thẩm Kim ĐàiThẩm Kim Đài rơi vào một hệ thống xuyên thư, thông qua việc hoàn thành nhiệm vụ để khiến mình trở nên đẹp và hấp dẫn hơn.Cậu nhanh chóng nhận được nhiệm vụ đầu tiên: từ pháo hôi hy sinh vì nam chính biến thành tình địch, cướp lấy người yêu tác giả đã định sẵn cho anh ta!Nhiệm vụ thành công sẽ được thưởng: Mông vểnh đến sáu mươi tuổi cũng không chảy xệ.Thẩm Kim Đài: "... Ựa~"-Thẩm Kim Đài xuyên thành một ngôi sao vì đã flop trùng tên trùng họ với mình.Vì yêu đơn phương Diêm Thu Trì - thái tử gia của tập đoàn tài chính, người này đã rút khỏi showbiz, cậu đã bất chấp liêm sỉ liều mạng đu bám. Thế nhưng Diêm Thu Trì lại không hề rung động, từ đầu đến cuối chẳng khác nào một cái đền thờ "trinh tiết" băng giá.Sau khi Thẩm Kim Đài xuyên tới:"Vì yêu mà rút khỏi showbiz? Điên à!""Diêm Thu Trì là ai, ba ba không biết!"-Diêm Thu Trì phát hiện Thẩm Kim Đài vẫn luôn bám theo mình bỗng nhiên đổi tính. Người này chẳng những ngày càng đẹp lên, mà còn có xu hướng trèo tới đỉnh cao showbiz, khiến kẻ khác không thể nào rời mắt, bao gồm cả những người ở cạnh anh.Người yêu định sẵn của Diêm Thu Trì: "Thẩm Kim Đài, tôi có thể làm công vì cậu!"Em trai của Diêm Thu Trì: "Tiểu Kim, anh tôi bị mù, nhưng tôi thì không."…
Lưu ý: Bạn nào tinh thần yếu thì không nên đọc bộ này. Vì NGƯỢC nặng nên đọc sẽ tức lắm nhé. Số chương: >300 chương + ngoại truyện.Thể loại : Ngược sủng đan xen, hiện đại, có H, nữ cường, nam máu chó. Tình trạng : vẫn đang sáng tác .Chúc các bạn đọc vui. ..........................Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: "Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?""Cút!" Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: "Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!"Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới:"Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!"Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.*****5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…