Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

CAMAEL

Kẻ Giữ Kiếm Khi Không Còn Ai Giữ Luật

Ta là Camael.
Kẻ giữ công lý khi thiên đàng yên lặng.
Kẻ không nở cười, không biết khóc,
và không rút kiếm... trừ khi không còn lối khác.

Ta không phải là Michael.
Michael chiến đấu để bảo vệ.
Ta chiến đấu vì không ai còn dám làm điều đúng.

Khi Kinh còn vang vọng, người ta biết tên ta là "Thần Công Lý".
Nhưng công lý không đơn giản.
Nó không phải là phần thưởng cho kẻ tốt
và hình phạt cho kẻ ác.

Công lý thật – là đứng giữa lằn ranh,
khi tất cả đều sai một phần,
và chọn hành động mà tim không hề muốn.

Có một lần, một thành phố cầu nguyện.
Tất cả đều kính sợ,
rập đầu, dâng lễ.

Ta đến.
Không để chúc phúc.
Mà để thiêu trụi đền thờ.

Vì họ không cầu Chúa –
họ cầu sự miễn trừ.

Họ cầu được thoát tội,
trong khi tiếp tục làm sai.
Họ lấy nghi lễ làm lớp che cho tàn nhẫn.
Họ rót rượu lên bàn thờ,
trong khi ngoài cổng, người đói ngã xuống không ai đỡ.

Ta thiêu.
Không vì giận.
Mà vì im lặng của ta sẽ là đồng lõa.

Ngươi nghĩ công lý là trắng đen?
Không.
Nó là khoảnh khắc ta bước vào trái tim của một kẻ đang phân vân,
và thì thầm:
"Ngươi biết điều đúng.
Ngươi chỉ đang sợ cái giá."

Lucifer từng nói:

"Công lý là gươm cùn.
Người dùng nó sẽ chảy máu trước."

Ta nhìn hắn – và gật đầu.

"Đúng.
Và ta chấp nhận chảy máu.
Miễn sao kẻ khác khỏi phải chết oan."

Ta không tìm diệt kẻ ác.
Ta tìm kẻ đã thôi cố gắng trở nên tốt.
Vì tội lỗi có thể chữa.
Nhưng thờ ơ – giết mọi hy vọng.

Có lần, ta đến bên một vị vua
chuẩn bị xử tử một đứa trẻ ăn trộm bánh.
Vua bảo:

"Luật là luật.
Nó đã sai.
Ta không thể phá luật."

Ta không tranh cãi.
Chỉ khiến tay ông run –
khi thấy ánh mắt của đứa trẻ giống hệt đứa con ông từng mất.

Ông dừng lại.
Không phải vì thấy ta.
Mà vì tim ông nhớ lại phần người đã bị chôn vùi dưới ngai vàng.

Công lý không phải là luật.
Công lý là khi luật không còn,
mà ngươi vẫn làm điều đúng.

Ta là Camael.
Không mang lòng thương xót như Zadkiel.
Không mang ánh sáng như Jophiel.
Không ôm như Chamuel.

Ta đến sau tất cả –
khi mọi thiên thần khác đã rút lui,
và thế giới còn lại một câu hỏi duy nhất:
"Ai sẽ hành động?"

Ta không đến để giết.
Nhưng nếu phải chọn giữa
sự yên ổn của cái sai
và cơn đau của sự sửa sai,
ta sẽ rút kiếm.

Không chậm.
Không run.

Không phải vì ta yêu chiến đấu.
Mà vì im lặng của thiên đàng
đôi khi cần được cắt bằng một đường lửa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com