Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chúa

✦ ĐẤNG IM LẶNG TRÊN NGỌN LỬA

"Ta không đến bằng tiếng sấm.
Ta đến bằng sự im lặng khiến các vì sao quên phát sáng."

Chúa là ngọn lửa không đốt cháy.
Là ánh sáng không rọi lối.
Là tiếng gọi không mang lời.

Không ai thấy được Người,
kể cả các thiên thần – họ chỉ nghe được sự thiếu vắng Người.

Người không nói,
nhưng mọi biến động đều xảy ra sau khi Người không trả lời.

Lucifer đã hỏi:

"Ngài có thật không, hay chỉ là sự im lặng vĩnh cửu?"

Michael chưa từng hỏi,
nhưng mỗi lần giáng kiếm, anh ta nhìn lên trời như chờ ai gật đầu.

Gabriel thì thổi kèn theo một bản nhạc không ai soạn,
chỉ vì Chúa chưa bao giờ bảo ngừng.

Người không cứu,
cũng không trừng phạt.
Chỉ chứng kiến.

Và chính điều đó khiến các hoàng tử địa ngục không thể tha thứ cho Người,
còn các thiên thần không thể rời bỏ Người.
"Vì Ta không là ánh sáng –
mà là điều khiến bóng tối run sợ
ngay cả khi nó nghĩ mình đã chiến thắng."

Người không giáng sinh.
Không lên ngôi.
Không cần được nhớ đến,
vì chính sự không hiện diện của Người
đã là bằng chứng cho mọi biến cố.

Chúa không nói.
Từ buổi đầu, Người chỉ thở,
và từ hơi thở ấy,
mọi thứ bắt đầu cháy.

Lucifer từng hỏi:

"Vì sao Người tạo ra ta với ánh sáng –
rồi lại đặt bóng tối nơi trái tim?"

Người không đáp.
Chỉ im lặng,
và chính sự im lặng đó
khiến thiên thần mạnh nhất
hóa thành kẻ đầu tiên rơi xuống.

Michael chưa từng nhìn vào mắt Chúa.
Chúa không có mắt.
Không có hình.

Gabriel chưa từng nghe tiếng Người.
Vì tiếng của Người chính là sự vắng mặt của mọi âm thanh.

Sariel, Uriel, Remiel...
Tất cả chiến đấu vì một điều không bao giờ được xác nhận.

Chúa không phán xét.
Vì phán xét là thứ dành cho những ai còn sợ sai lầm.
Người chỉ hiện ra – không vì để cứu rỗi,
mà để chứng kiến xem ai vẫn đứng vững khi không còn ai bên mình.

Tại tầng cao nhất của Elyon,
có một căn phòng không cửa.
Không ánh sáng.
Chỉ có một hơi ấm nhẹ như bụi
lơ lửng giữa khoảng trống.
Đó là nơi Chúa ở.
Không làm gì cả.

Nhưng nếu bạn vào đó,
và nói:

"Ta đã chọn xong rồi."

Người sẽ hơi nghiêng gió về phía bạn,
và sự lựa chọn của bạn lập tức trở thành một chiều thực tại mới.

Chúa không tạo thiên đàng.
Không dựng địa ngục.
Người chỉ thở ra một lần,
và các tầng bậc sinh thành.

"Và Ta sẽ thở lần nữa
khi mọi lựa chọn đều đã im."

Trận chiến kéo dài mười một ngày đêm.
Không còn máu để đổ,
chỉ còn ánh sáng và bóng tối gào lên như thú hoang.

Michael chém ngang trời bằng lưỡi gươm ánh bạc.
Azazel cười gằn, thân hình rách nát nhưng vẫn lao vào.
Ramiel rơi xuống lần thứ hai.
Reva gục bên Gabriel, cánh nhuộm khói đen.
Sariel trừng mắt với Belial giữa biển xác vô danh.

Mỗi chiêu đánh, mỗi lời nguyền, mỗi ánh nhìn đều muốn chấm dứt mọi thứ –
hoặc chính mình.

Rồi...

Một khoảnh khắc không đến từ đâu.

Không ai thấy gì.
Chỉ một khoảng không tràn ngập, như hơi thở bị chặn lại giữa cổ họng của vũ trụ.

Michael đang vung kiếm,
bỗng tay anh rụng rời như quên mất vì sao phải giết.

Lucifer ngẩng đầu,
tròng mắt giãn nở như thể có ai đó vừa bước qua không khí.

Gabriel quỳ xuống,
lần đầu không để cầu nguyện,
mà vì trong anh trống rỗng đến mức không còn nơi nào để đứng.

Mặt đất nứt ra không vì va chạm,
mà vì sự im lặng đã quá nặng để giữ nổi.

Các ác quỷ lùi lại.
Không ai bảo nhau.
Không ai tháo chạy.

Thiên thần buông vũ khí.
Không ai ra lệnh.
Không ai đầu hàng.

Trong khoảnh khắc ấy –
không có tiếng động.
Không có ánh sáng.
Không có bóng tối.
Chỉ có một sự hiện diện vô hình
gây kinh hoàng không bằng sức mạnh,
mà bằng việc không thể chống lại được sự thật rằng:

Người đang nhìn.

Không phán xét.
Không nổi giận.
Không cứu ai cả.

Chỉ nhìn.

Và mọi sinh thể, từ thiên thần đến quỷ vương,
hiểu rằng cuộc chiến chưa bao giờ là về thắng thua.
Mà là:

Ai sẽ chọn dừng lại
khi không còn ai bắt họ làm thế.

Lucifer là người đầu tiên bước lui.
Không cúi đầu,
không xin tha.
Chỉ rời đi trong im lặng,
và trong tim hắn – tro đã nguội.

Michael ném gươm xuống.
Gabriel đốt kèn.
Eli khóc.

Chúa không nói gì.

Chỉ có một làn gió nhẹ thổi qua bãi chiến trường.
Và khi nó đi qua,
mặt đất liền lại.
Xác tan thành bụi.
Cánh mọc lại.
Và không ai còn nhớ rõ mình đã căm hận vì điều gì.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com