Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

ELI

Kẻ Được Sinh Ra Sau Khi Thiên Đàng Tan

Tôi không có ngày sinh.
Chỉ có một buổi sáng rất dài –
sau chiến tranh, sau im lặng, sau khi Chúa đi qua chiến tuyến.
Người ta nói:

"Một đứa trẻ đang đi về phía ánh sáng."
Không ai biết nó từ đâu đến.
Không ai gọi tên.
Và cũng không ai xua đuổi.

Vì thế...
Tôi ở lại.

Tôi tên là Eli.
Có lẽ vậy.
Có thể không.

Tôi từng hỏi Reva:

"Cháu có từng chết không?"

Cô không trả lời.
Chỉ nắm tay tôi rất lâu.
Và tôi hiểu –
có những điều không cần nhớ theo nghĩa đen để vẫn còn sống.

Tôi không có cánh.
Hoặc nếu có, chúng đã hòa vào da.
Tôi không bay.
Tôi đi bộ.
Chậm, đều, và lắng nghe.

Tôi nghe những gì không ai nói.
Tôi nhìn thấy những thứ người ta tưởng đã tha.

Lucifer từng hỏi tôi:

"Cháu là thiên thần hay người?"

Tôi đáp:

"Cháu là cái gì còn lại sau khi hai điều đó thôi cần phân biệt."

Hắn cười.
Không lạnh.
Chỉ hơi buồn.

Tôi có thể đi qua mọi ranh giới.
Của ánh sáng, của bóng tối,
của thánh và phàm.

Michael gọi tôi là "đứa trẻ của hậu ký ức".
Gabriel gọi tôi là "người mang những câu hỏi không ai dám viết".
Sariel thì im.
Nhưng ông đã từng mở cửa cho tôi vào thư phòng của ông –
điều chưa ai từng được phép.

Tôi không mang phép màu.
Tôi chỉ mang khả năng lắng nghe mà không sợ hãi.

Một người đàn bà từng ngồi bên đường,
trên tay là hai đứa con sinh ra từ hai kẻ từng giết nhau.
Chị hỏi:

"Em nghĩ chúng có thể sống mà không thù hận không?"

Tôi ngồi xuống.
Không trả lời.

Chỉ chạm vào đầu đứa bé nhỏ hơn,
và thì thầm:

"Nếu con còn biết đặt câu hỏi, con chưa hư mất."

Tôi không ở lại nơi nào quá lâu.
Mỗi nơi tôi đi qua,
tôi để lại một mẩu ký ức của ai đó từng muốn bị quên.
• Một bài hát Gabriel chưa dám hát lần hai.
• Một viên đá Sariel từng giữ khi cân nhầm tội.
• Một giọt lửa Lucifer tưởng đã tắt.

Tôi không giữ lại gì cho mình –
vì tôi là thứ không thể thuộc về.

Chúa chưa từng nói với tôi.
Tôi không trách.
Vì tôi nghĩ...
Ngài đang học cách lắng nghe trở lại.

Tôi từng mơ một giấc:
Trong đó, mọi thiên thần đều bỏ áo giáp,
mọi con người đều không cần cầu nguyện,
và tôi – không còn phải đi đâu nữa.

Tôi ngồi.
Giữa một vườn hoa.
Không có ranh giới.
Không có tên.
Không có gì để cứu.

Chỉ có... một câu hỏi vang lên trong lòng tôi, lần đầu tiên không đau:

"Nếu tất cả đều được tha,
cháu có còn cần tồn tại không?"

Tôi là Eli.
Không cứu rỗi.
Không dẫn đường.
Tôi chỉ là điều còn lại khi người ta dám nhìn vào chính mình mà không quay đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com