24
Nhóm người Hải Khoan đã tiến gần hơn tới Bắc Thành, hiện tại bọn họ đang đi qua một ngọn núi nhỏ. Mão Mão vui vẻ chạy tung tăng khắp nơi giống như là nó đang nhớ tới ngôi nhà của mình vậy.
Nhất Bác nhờ Hải Khoan giải phong ấn cho Mão Mão, nhưng anh ta nói người phong ấn là Tiêu Chiến, chiếc vòng ở cổ của Mão Mão chính là pháp bảo của hắn nên chỉ có hắn mới giải được chú thuật này. Trong lúc mọi người ngồi nghỉ ngơi, Nhất Bác cùng Tư Truy đi dạo ở khu vực gần đó, thấy huynh đệ của mình có vẻ buồn bã, Y tò mò lên tiếng hỏi
"Tư Truy, cậu bị làm sao thế? Mấy ngày nay tôi đều để ý thấy cậu không được vui"
Tư Truy lắc đầu, cậu ấy nói không có gì cả, chỉ là lúc trước ở chung với nhóm người Cao Lãng, bọn họ phóng khoáng, thoải mái, nói chuyện hài hước nên cậu ấy luôn thấy náo nhiệt và vui vẻ, nhưng lúc này không đi chung với bọn họ nữa mới cảm thấy không khí có chút yên tĩnh, tẻ nhạt
"Tư Truy, cậu nhớ Cảnh Nghi đúng không? Huynh ấy là một người tốt"
Tư Truy ngại ngùng, cậu ấy hỏi Nhất Bác cũng thấy như vậy sao? Tuy miệng lưỡi của Cảnh Nghi có phần sắc sảo nhưng tâm tính lại vô cùng tốt, khi ở bên cạnh cậu ta Tư Truy cũng thấy rất thoải mái. Thời gian Nhất Bác đau ốm liên miên, nhờ có Cảnh Nghi luôn ở bên cạnh động viên nên Tư Truy mới không suy nghĩ tiêu cực.
Cuộc tâm sự của hai người đã bị Mão Mão quấy rầy, nó chạy tới cắn lấy vạt áo của Nhất Bác rồi kéo đi, Y với Tư Truy cảm thấy khó hiểu lập tức đi theo nó, và rồi hai người ngỡ ngàng khi nhìn thấy một con thỏ trắng nằm thoi thóp ở cái gốc cây lớn, toàn thân nó toả ra oán khí đen ngòm.
Tư Truy vận linh lực giúp thỏ trắng loại bỏ oán khí nhưng không được, cậu ấy nói oán khí này quá mạnh nên chút linh lực thấp kém không thể làm gì được nó. Thấy thỏ trắng giãy giụa vì đau đớn, Nhất Bác thật không đành lòng nhìn nó bị hành hạ tới chết, Y quay sang hỏi Mão Mão
"Ta có thể hay không?"
Nhận được cái gật đầu của Mão Mão, Nhất Bác nói Tư Truy đứng sang bên quan sát giúp mình đừng để cho ai tới gần, tranh thủ lúc Tư Truy quay mặt đi Nhất Bác cho ngón tay vào miếng cắn mạnh một cái rồi nặn máu ra nhỏ vào miệng của thỏ trắng.
Xung quanh người của thỏ nhỏ xuất hiện những đốm sáng trắng li ti đẩy ma khí từ trong cơ thể của nó ra ngoài, oán khí chui ra từ miệng của thỏ nhỏ, đang muốn bay đi thì đã bị Hải Khoan dùng linh lực loại trừ. Cầm lên lọn tóc được buộc lại gọn gàng bằng dây ruy băng, Hải Khoan cảm thấy khó hiểu nhưng cũng nhanh chóng mang nó nhét vào tay áo rồi đi tới chỗ Nhất Bác.
"Bác Nhi, đệ dám..."
"Đại sư huynh... đệ... đệ..."
Nhất Bác hoảng hốt giật lại bàn tay đang bị Hải Khoan nắm giấu phía sau lưng, nở một nụ cười tươi nhất như muốn xoa dịu sự tức giận của anh ta. Hải Khoan muốn trách mắng Nhất Bác nhưng hiện tượng kì lạ đang diễn ra buộc anh ta phải dừng lại.
Con thỏ trắng lúc nãy đã thị hiện thành một tiểu tử khôi ngô, trắng trẻo, nó vận công để điều hoà lại khí lực của bản thân. Nhất Bác ngạc nhiên, Y hỏi nó là thỏ tinh sao? thì nó gật đầu, còn nói Nhất Bác đã cứu mạng nó hai lần, ân tình này nó chắc chắn sẽ dùng tính mạng để báo đáp cho Y.
Nhất Bác trí nhớ không tốt nên không hiểu thỏ trắng đang nói gì, nhưng Hải Khoan và Tư Truy thì khác, bọn họ nhớ lại vào cái lần đầu tiên xuống núi thực hiện nhiệm vụ, nước mắt của Nhất Bác đã giúp một con thỏ trắng trị thương, có lẽ chính là thỏ yêu trước mặt.
Thỏ trắng quỳ gối xuống trước mặt Nhất Bác, "Công tử, ân tình của công tử trước sau gì ta cũng sẽ báo đáp, nhưng hiện tại ta vẫn còn việc cần phải làm, mong công tử bảo trọng thân thể, cáo từ"
Nói xong thỏ trắng biến thành một luồng ánh sáng nhỏ biến mất, để lại Nhất Bác ngơ ngẩn nhìn vào khoảng không. Y cảm thấy giọng nói của thỏ trắng rất quen, không nhớ được là Y đã nghe thấy hai tiếng, "Công tử" này ở đâu rồi.
"Bác Nhi, đệ có gì muốn giải thích với ta không?"
Tiếng nói lớn của Hải Khoan làm Nhất Bác bừng tỉnh, Y vẫy vẫy tay ám hiệu cho Mão Mão sau đó xoay người chạy thật nhanh
"Đại sư huynh, đệ sai rồi.... Lần sau đệ sẽ không dám nữa đâu"
Hải Khoan nhìn Tư Truy thở dài, trách móc cậu ấy tại sao lại để cho Nhất Bác làm như vậy? Tư Truy nói nhìn tình cảnh của con thỏ trắng lúc đó rất đáng thương, cậu ấy cũng sử dụng linh lực nhưng không thể diệt trừ oán khí được cho nó.
Nhất Bác ôm lấy Mão Mão, vui vẻ cười híp hết hai mắt vì đã chạy thoát được đại sư huynh của mình. Cứ cúi đầu thì thầm to nhỏ với linh thú trên tay nên Nhất Bác đã đâm sầm vào một người, Y có chút ngẩn ngơ với khuôn mặt nam tính nhưng đầy vẻ cao ngạo của người trước mặt, phải mất vài phút mới hoàn hồn mà lùi lại về sau mấy bước.
"Ta.... Ta xin lỗi"
Tên nam nhân nhìn Nhất Bác đánh giá một lượt, sau đó nói với ngữ khí đầy chất mỉa mai, "Đã lâu không gặp, nhưng ngươi vẫn chẳng khác lúc đó là mấy nhỉ? Cũng may vật nhỏ trong tay ngươi không bị quăng đi mất"
Nhất Bác cứ nghĩ người kia muốn cướp Mão Mão, Y mang nó giấu vào trong phần áo trước ngực, bày ra dáng vẻ phòng thủ
"Ngươi... ngươi đừng hòng cướp đi Mão Mão của ta"
Tên nam nhân kia nhếch miệng cười một tiếng, trong nháy mắt hắn đã tiến đến trước mặt Nhất Bác, cầm lấy cổ tay của Y xoay một vòng khiến Nhất Bác mất đà nghiêng người nằm gọn trong vòng tay của hắn.
"Ngươi.... Vô sỉ, buông ta ra..."
Tên nam nhân kia không những không buông còn áp sát hơn vào mặt Nhất Bác muốn chọc ghẹo, một lực đạo từ phía xa đánh về phía tên nam nhân khiến hắn phải dừng lại hành động và buông Nhất Bác ra
"Đại sư huynh...."
Nhất Bác vội vàng chạy về bên cạnh Hải Khoan, hướng ánh mắt tức giận về cái kẻ vừa mới bỡn cợt mình. Trong đầu Nhất Bác nghĩ, "ta đâu có phải là một tiểu cô nương mà người muốn chọc ghẹo chứ, đúng là kẻ biến thái"
Hải Khoan chắp hai tay rồi cúi đầu, "Hoa Lạc Thái Tử, thất lễ"
"Khá khen cho một tiểu tiên như ngươi cũng biết đến sự tồn tại của ta"
"Hoa Lạc Thái Tử tài mạo song toàn, vãn bối nghe danh đã rất lâu rồi, hôm nay diễm phúc được diện kiến"
"Miệng lưỡi ngươi cũng khá đấy"
Hoa Lạc chỉ tay về phía Nhất Bác, "Đó là sư đệ của người sao?"
"Đúng vậy...."
Hải Khoan đáp lời Hoa Lạc, sau đó lên tiếng nói Nhất Bác với Tư Truy mau tới hành lễ với Thái Tử của tộc Bỉ Dực Điểu, cũng là một trong những tiên tộc thời thượng cổ.
Nhất Bác cảm thấy cái tên của vị thái tử kia có chút buồn cười, Y nói với Tư Truy người với tên không có chút liên quan nào với nhau cả. Hoa Lạc không phải có nghĩa là hoa rơi, ý nói mong manh, nhẹ nhàng hay sao? Nhưng nhìn vẻ bề ngoài của người đó đâu phải như thế, hơn nữa cái tên này thường dùng đặt cho nữ nhi thì sẽ hợp hơn.
Thấy Nhất Bác cứ tủm tỉm cười, Hoa Lạc khẽ chau mày lại, "Này.... Ngươi đó, ngươi đang nói xấu ta phải không hả?"
Nhất Bác nén cười quay sang nói với Hoa Lạc, "Thực xin lỗi, ta không cố ý đâu, tại tên của ngươi làm ta thấy...."
Hải Khoan bịt miệng Nhất Bác lại không để cho Y nói tiếp, sau đó quay sang nói lời cáo từ với Hoa Lạc. Vừa mới xoay người đi được một đoạn đã thấy Hoa Lạc đứng chắn trước mặt, Hải Khoan hỏi anh ta làm vậy là có ý gì?
"Ta chỉ muốn đi chung với các ngươi thôi, vừa rồi ta có nghe thấy các ngươi nói muốn đến Bắc Thành, thật trùng hợp là ta cũng đang muốn đến đó"
Đánh không lại, đuổi không được, cuối cùng Hải Khoan đành miễn cưỡng để cho Hoa Lạc đi chung. Từ khi biết anh ta là con chim hồi nhỏ mình cứu, Nhất Bác đã trở nên thân thiết với Hoa Lạc hơn. Y hỏi tại sao lúc đó Hoa Lạc lại bị thương? Anh ta nói vì có kẻ muốn thay anh ta nắm giữ vị trí thái tử của tộc nên đã tìm cách hãm hại anh ta. Trong lúc tưởng bản thân không thể qua khỏi còn bị Nhất Bác làm rơi từ trên tay xuống, Hoa Lạc cho rằng số kiếp của anh ta đã tận, tới lúc Nhất Bác một lần nữa ôm anh ta lên, mỏ chạm đúng với vết thương đang chảy máu, thật không ngờ chú thuật định thân trên người anh ta được phá giải, khí lực và linh lực yếu ớt lại trở nên mạnh mẽ.
Hoa Lạc không từ mà biệt là vì sợ sẽ làm liên luỵ tới ba mẹ Vương và Nhất Bác, bởi kẻ thù chỉ vừa mới rời khỏi đó không lâu. Hoa Lạc cũng tìm hiểu, nghe ngóng tin tức về ân nhân của mình nhưng chẳng tìm hiểu được gì. Vừa rồi lúc ở trên cây ngắm cảnh Hoa Lạc đã nhìn thấy việc mà Nhất Bác làm, trong đầu anh ta liền có suy nghĩ, tiểu hài tử đã cứu giúp mình năm đó có lẽ chính là Y. Ban đầu Hoa Lạc cũng không chắc chắn với suy nghĩ ấy, cho đến khi chính miệng Nhất Bác kể lại sự việc lần đó anh ta mới dám khẳng định.
"Hoa Lạc thái tử, có thể cho ta hỏi tại sao người lại ở đây hay không?"
Hoa Lạc trả lời câu hỏi Hải Khoan, nói bởi gần đây yêu ma hoành hành vô độ khiến người dân không dám lên núi săn bắn. Có một vài người nói đã nhìn thấy yêu quái ở ngọn núi nhỏ này nên Hoa Lạc mới tới tìm hiểu, nếu đúng là có yêu quái anh ta sẽ tiêu diệt chúng để trừ hại cho dân, chỉ tiếc là đã ở đây hai ngày nhưng đến cái bóng của yêu quái Hoa Lạc cũng không thấy đâu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com