Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 7

mười năm sau...

pằng, pằng, pằng

khi tiếng súng trường vang dội trong không gian, xé tan đi âm thanh gió rít bên tai mình, ai nấy đều ngừng thở dõi theo đường đạn thẳng băng ngay trước mặt mình. ba phát đạn trúng hồng tâm của bia bắn, đầu súng dư dả làn khói trắng. mọi người không kìm nổi lòng mình mà "ồ" lên một tiếng, tiếp theo là tràng âm thanh tán thưởng dành cho người con gái mười bảy tuổi ở trên sân tập.

dáng người mảnh khảnh, hiên ngang giữa trời mây, sắc áo xanh lục tô điểm cho sự kiên định vô hình, đôi mắt long lanh khẽ dao động. bấy giờ em mới dám thở một hơi, mái tóc đen óng ả bay phấp phới trong gió, đằng sau là tiếng vỗ tay hân hoan của mọi người.

"làm tốt lắm"

đại đội trưởng john điền ba dấu tích vào sổ huấn luyện, trong lòng không khỏi cảm thấy tự hào. cô bé này mới mười bảy tuổi, mà hơn không ít đàn ông ở trong căn cứ này. thể lực chắc chắn không bằng, nhưng kĩ thuật và trình độ hơn hẳn. điều này không khỏi khiến người khác phải hổ thẹn với bản thân mình. phải chăng vì thiên yết gắn bó với nơi này mười năm rồi?

john nhớ như in, ngày capricorn đưa thiên yết đến, ai nấy đều ngỡ ngàng vì sự hiện diện của sinh vật lạ - bé gái nhỏ xíu, trên đầu băng vết thương. mà nay, cô bé cỏn con năm đó đã trưởng thành thiếu nữ xinh đẹp như hoa như phấn. khéo khi còn khiến mấy người đàn ông không khỏi say đắm.

em đứng đó, trầm ngâm đánh giá vũ khí nóng trên tay, bàn tay mềm mại mân mê khẩu súng ngắm, nó nhẹ hơn, dễ dàng tháo lắp và tầm bắn gần tốt.

"ba phát đạn trúng hồng tâm này, thật sự quá đỉnh rồi còn gì."

tiếng nói cười của quân nhân ngồi dưới thao trường một to hơn, thể hiện sự ngưỡng mộ đến với người con gái xinh xắn trước mặt, vừa kiên cường mà vừa bất khuất.

"quả nhiên bông hoa hồng của căn cứ có khác, luôn luôn dẫn đầu về mặt thành tích."

aron trầm trồ, không thể tin được vào mắt mình, đường đạn chuẩn xác, thẳng băng. thầm nghĩ rằng người ấy đã tính toán được sẽ bắn trúng hồng tâm ngay từ lần đầu tiên vậy.

"cũng đúng thôi, em ấy ở căn cứ này được mười năm rồi mà"

carl phụ họa, trong mắt tràn ngập sự thán phục với đóa hoa mộc mạc, giản dị nhưng không kém phần kiều diễm phía trước. cuốn hút thật. carl vỗ tay bộp bộp tán thưởng cho người phía trước, trong lòng không tránh khỏi ghen tị.

"tự dưng tao muốn em ấy làm bạn gái tao quá."

aron thở dài, một tay chống xuống mặt đất, mải mê nhìn ngắm bóng lưng thẳng người kia. thẳng đuột và thanh thoát. thú thực là, nếu em ấy không vào căn cứ thì một ngày nào đó vô tình họ gặp nhau ngoài kia, chắc chắn anh sẽ lấy thiên yết làm vợ, biết kiếm đâu ra người vừa hiền vừa giỏi như vậy chứ. cậu chàng chìm đắm vào tưởng tượng.

"im đi, em ấy tài giỏi thế không thuộc về mày đâu."

người bên cạnh nghe thấy, troyagen huých mạnh vào khuỷu tay aron đang say đắm nhan sắc và tài năng. gương mặt không thể giấu đi ái mộ cuồng nhiệt. theo luật ngấm ngầm mà anh em thông đồng với nhau, không hẳn là không cấm tình yêu, nhưng trong căn cứ thì ai ai cũng đều coi nhau là anh em đồng đội, với lại trong căn cứ toàn nam giới, hiếm có nữ. thiên yết lại là bông hoa duy nhất của đại đội 9 này. sao có thể để em ấy rơi vào tay tên kia được. cậu chẳng nề hà gì mà phá vỡ giấc mộng hão huyền của aron, đưa anh về thực tại.

sau khi nhận được hiệu lệnh của đội trưởng, thiên yết trở về vị trí, điềm tĩnh ngồi xuống, mang theo cả những ánh nhìn ngưỡng mộ thầm lặng. mái tóc mượt mà buộc gọn gàng, sau gáy phất phơ vài lọn tóc con, gương mặt tự nhiên không son phấn mà lại mang vẻ nhẹ nhàng. có người thích em vì đẹp, có người thích em vì giỏi. ở độ tuổi trăng tròn, làn da trắng bóc, gương mặt đẹp không tì vết khiến khối người phải điêu đứng. họ thích sự giản dị đan xen nét kiên cường lẩn khuất. ai mà biết được rằng, người con gái nom vẻ bình thường này lại là tay súng vững vàng của cả đại đội.

đóa hồng kiêu kỳ cứ thế nở rộ trong bụi dặm xanh rờn, đâu cần ai nâng niu, chăm chút, vẫn luôn khoe sắc rực rỡ giữa rừng sâu. người ta không khỏi cảm thán vì sức sống mãnh liệt và vẻ đẹp diệu kì của nó. quên mất rằng hoa hồng có gai, em cũng xa cách khó gần, người khác muốn chạm vào không dễ.

"tiếp theo, kim ngưu"

chàng trai trẻ đứng lên, khoan thai đi về phía sân tập. những ngón tay gầy rộc mảnh khảnh lướt qua từng khẩu súng ngắn, âm thầm đánh giá từng loại mà cậu chạm vào, chọn ra khẩu súng phù hợp với mình.

thiên yết ngồi bó gối, lẳng lặng nhìn về phía kim ngưu. cậu vào đây từ năm thiên yết mới mười bốn tuổi. ấn tượng đầu tiên về kim ngưu là làn da nhợt nhạt, thiếu sức sống, mái tóc màu bạch kim lưa thưa che trọn đôi mắt, người ốm nhom. ấy vậy mà, gương mặt đẹp đến mức khiến mọi người phải sững sờ thốt lên, đẹp phi giới tính. nếu ví thiên yết như đóa hồng kiêu sa khoe sắc tươi thắm trong rừng, thì kim ngưu tựa bông hồng trắng mỏng manh thuần khiết đang rũ mình héo tàn.

bù lại, thành tích của kim ngưu ngang ngửa thiên yết.

cả đại đội im phăng phắc, dõi theo bóng lưng của kim ngưu. trên mặt bàn trưng bày đủ loại súng ngắn khác nhau, đại đội trưởng bảo rằng chọn khẩu nào phù hợp là được. giống thiên yết, cậu nhấc khẩu glock 17, ngắm nghía khẩu súng lần nữa. tay cầm vẫn còn lưu lại hơi ấm của người con gái khi nãy.

lạch cạch

kim ngưu dễ dàng tháo hộp tiếp đạn ra, thiết kế đơn giản, nhẹ tay và dễ cầm. điểm nổi bật của glock 17 là nòng súng chịu được tới 360.000 phát bắn mà không bị biến dạng về cơ khí, trong khi các loại súng ngắn khác phải thay nòng sau khi bắn 40.000 viên.

cậu thay băng đạn mới, chuẩn bị dáng đứng bắn tập, họng súng đen ngòm một lần nữa hướng về hồng tâm. màu đỏ chính giữa là mục tiêu mà kim ngưu nhất định phải bắn trúng. thiên yết im lặng, ánh nhìn dõi theo người được coi là ngang ngửa với mình. những cơn gió ấm từ biển thổi vào cũng không làm dịu đi tâm trạng hồi hộp của mọi người bây giờ. yên ắng, đầu ngón tay đặt lên cò súng, nhìn thẳng vào trục tâm bia bắn, kim ngưu chắc chắn mình bắn trúng hồng tâm.

pằng, pằng, pằng

tiếng súng dữ dội vang lên, ba viên đạn bằng đồng như mũi tên lao về phía bia bắn, tạo ra những vết lõm ngay chính giữa hồng tâm, đầu súng chịu lực tác động mà vẩn vương làn khói trắng. vẫn vậy, cả ba phát đạn đều trúng hồng tâm với cự li 30 mét.

"làm tốt lắm"

đội trưởng john tích vào sổ, kim ngưu không tệ, so với thiên yết thì là ngang tài ngang sức. hai viên ngọc sáng giá nhất của cả đội.

"người tiếp theo"

thanh âm nghiêm khắc của đại đội trưởng vang lên, dần dần từng người một lên bắn tập. họ không biết rằng, trên tầng cao, ánh mắt sâu thẳm của gã đàn ông đang âm thầm theo dõi. là kẻ đứng đầu căn cứ - capricorn

capricorn đứng trên cao, tất thảy khung cảnh dưới sân tập được gói gọn trong mắt hắn, khóe môi nhếch lên nụ cười nhàn nhạt ẩn ý. tấm kính một chiều đã cho hắn được chiêm ngưỡng màn bắn tập vừa rồi. tay đút túi quần, tay buông thõng lửng lơ. tay áo xắn lên quá khuỷu, để lộ những đường gân xanh mập mờ trải dài xuống. làn da bạc màu ẩn hiện qua lớp vải đen. mái tóc vuốt ngược, cổ áo sơ mi vô tình mở hai nút phóng khoáng, xương quai xanh rõ nét phản chiếu qua lớp kính trong suốt. gương mặt điển trai như tạc từ đá. kiểm soát và quyền lực.

có điều, bên tai hắn bây giờ là tiếng lải nhải không ngừng của người đàn ông trung niên, chính trị gia nổi tiếng phương bắc - gunther vladivostok, bộ âu phục vest đen quý phái, tinh tế, nhưng lời nói lẫn hành động của lão phá tan đi dáng vẻ trang trọng, lịch thiệp của bộ vest.

lão ngang nhiên gác chân lên bàn trà thủy tinh, những ngón tay thô ráp kẹp lấy điếu xì gà cuba mới nhập về, tỏ ra thiện chí với capricorn

"capricorn, tôi nói này, người chỗ cậu thật sự quá giỏi,..."

giọng điệu châm chọc xen lẫn chiếm đoạt được cất lên, lão dừng lại giữa chừng, ngoắc tay ra lệnh cho nữ thư ký, cô gái mặc đồ công sở nghiêm chỉnh đứng đằng sau bước tới, cầm theo chiếc vali đen làm bằng thiếc sang trọng đặt lên bàn trà. âm thanh "lạch cạch" vang lên, khóa sắt được đôi bàn tay nhẹ nhàng của người phụ nữ mở ra, khiến cho lòng tham của con người không tránh khỏi rạo rực.

gunther biết capricorn là kẻ nuôi quân nhân tại nước Mĩ, nhưng thật sự tận mắt chứng kiến căn cứ quân sự như thế này, quả là một điều tuyệt vời với lão, lão ta cần kẻ mạnh với danh nghĩa bảo vệ khỏi những hiểm nguy khi làm một nhà chính trị gia nổi tiếng, và còn vì một vài mục đích khác.

một sấp tiền euro đầy được xếp ngăn nắp xuất hiện như đóa hoa nở rộ ngay trước mắt, màu vàng sáng lạng cuốn hút lấy ánh nhìn của kẻ thèm tiền. sự cám dỗ tiền tài này mấy ai mà từ chối được đây. gunther cất lời nói tiếp, đôi giày da đen ngoe nguẩy trước mặt bàn như một thú vui tao nhã mà lão ta đang hưởng ứng.

"...nên chuyển sang chỗ tôi một ít làm cận vệ chứ nhỉ?"

một câu hỏi nhưng cũng đồng thời là một điều kiện, và một điều kiện thì không bao giờ là không công. đôi mắt lão thâm đen, hàng lông mày thoải mái dãn ra, lão ta muốn độc chiếm một vài người trong căn cứ. phong thái ngông cuồng, ngạo mạn của hắn được phản chiếu qua lớp gương kính thủy tinh, mà những hành động đó, được thu hết vào ánh mắt thâm sâu của gã đàn ông kia

capricorn nhướng mày tỏ ra hứng thú, vẫn giữ nguyên tư thế quay lưng về phía đối phương, không khỏi nhếch miệng khinh bỉ, thật buồn cười làm sao, chính trị gia - người nắm quyền, nhận lấy biết bao nhiêu lòng ngưỡng mộ của nhân dân về sự công bằng trong đường lối và chính sách, giờ đây lại dùng mấy đồng tiền bẩn để mua người. giao dịch này không phải là quá bất lợi cho capricorn à?

mùi tiền giấy xen lẫn hương hoa hồng nhàn nhạt từ điếu xì gà lấn áp cả phòng giám đốc, gunther xoa xoa cằm, bàn tay thô kệch chạm vào những sợi râu mới mọc, không khỏi cảm thấy đắc ý vì có thể đọc vị được người đàn ông đằng kia. tiền là mê luyến, tiền là ái tình dành cho những kẻ thuộc thế giới ngầm này, gunther lão ta hiểu quá rõ sự vận hành của thế giới, đâu chả vậy, tiền là tất cả. với một cương vị là chính trị gia, thấu hiểu được lòng dân, lão ta nghĩ rằng mình có thể nắm được cả thế giới với số tiền khổng lồ này

trời đang tối dần, cả căn phòng rộng lớn cũng trở nên u ám, capricorn nhìn thẳng xuống chỗ con bé đang ngồi kia, trầm ngâm suy tư một hồi lâu mới bắt đầu nói, âm thanh lạnh lẽo như dao sắc

"tôi không-"

"không, không, không, đừng nói gì cả..."

gunther ngạo nghễ cắt lời, lão ghì điếu xì gà nâu đậm xuống gạt tàn, tàn thuốc xám đen tạo nên đường quệt dài trên màu pha lê, như thứ ô uế lưu lại nơi bàn trà. lão hạ chân xuống, đôi giày da đen bước từng bước về phía capricorn, con ngươi của lão dừng lại ở nơi sân tập, hiện rõ hình ảnh tham vọng đến với đám quân nhân khi đang luyện tập kia, nụ cười của gunther càng ngày càng đậm hơn, thật tuyệt vời. chiếc va li đựng đầy tiền vẫn nằm hiên ngang trên bàn, lão ta cần người ở nơi đây. rất nhiều người là đằng khác.

giọng nói châm chọc một lần nữa được cất lên pha thêm chút đắc ý. lão ta là một chính trị gia, thứ lão ta có được là lời nói. nhưng một chính trị gia như thế này, chả khác gì kẻ mua người, mà chỉ cần gã đàn ông này nói đồng ý, người của capricorn này sẽ thuộc về tay lão.

"...cậu còn trẻ,..."

gunther ung dung, kiêu bạc quay gót, mũi giày hướng về phía cánh cửa gỗ lim, hương mộc trầm khiến lão ta cảm thấy thích thú. tâm trạng lão ta hôm nay lại cực kỳ tốt, đến nỗi gunther không để ý đến khóe môi của người đàn ông kia.

capricorn vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt nhẽo trên môi mình, đôi mắt đen thẳm như bóng đêm, khó có thể đoán được hắn đang nghĩ gì, những âm thanh lải nhải và mỉa mai của người kia vẫn lọt vào trong tai, dơ bẩn và ô uế

"...hãy để dành thời gian mà suy nghĩ."

gunther nói rồi mở cửa bước ra ngoài, thứ mà lão muốn, bằng mọi giá phải có được nó. đó được gọi là tham vọng. nữ thư ký cũng như thế mà đi theo, như con chó trung thành của lão ta.

tiếng cửa gỗ đóng lại nhẹ nhàng, cả căn phòng trở lại sự yên tĩnh vốn có của mình, capricorn vẫn đứng đó ngắm nhìn xuống dưới sân tập, từ trên cao như thế này, đôi mắt hắn bao trùm lấy cả căn cứ quân sự. nơi đây là một miếng mồi ngon cho bọn thế giới ngầm, nên ai cũng muốn tranh giành lấy nó, kể cả có sứt đầu mẻ trán, có đổ máu, bọn người ấy vẫn tham lam chiếm được nó.

ống tay áo được sắn lên tận cổ tay, làn da bạc màu dưới lớp áo sơ mi đen trở nên gân guốc, bàn tay buông thõng xuống vô định, hình xăm trên ngón tay rõ nét hơn bao giờ hết, trong đó có cả hình xăm bọ cạp. bầu trời xanh hôm nay cũng khó có thể cứu rỗi được tâm trạng của hắn.

....

"cảm ơn em nha thiên yết"

giọng nói ngọt ngào của người phụ nữ cất lên, may mà có thiên yết giúp cô lo liệu phần sắp xếp lại đống sách do thư viện mới nhập về, thiên bình bây giờ vừa làm thủ thư vừa làm y tá nữa, cô là người bận rộn nhất căn cứ này còn gì.

"không có gì đâu."

thiên yết trả lời, chất giọng nhàn nhạt được cất lên nhưng điều này lại khiến cho thiên bình cảm thấy vui vẻ, cô nhận thấy thiên yết dần trở nên hòa đồng, thân thiện hơn với tất cả mọi người,

ờm thì... "hơn" của thiên bình là ít ra con bé hay nói chuyện hơn này kia, mặc dù tính nó vốn đã trầm lắng, tuy không nhiều nhưng dù sao cũng là có thay đổi, có thay đổi.

những ngón tay nhỏ bé của thiên yết lướt nhẹ theo giá sách, vừa huấn luyện xong nó đã lên đây giúp đỡ thiên bình, thành ra quần áo chưa thay, mái tóc xõa vẫn còn hơi rối. nó chăm chú xếp từng quyển sách vào giá.

"à phải rồi..."

thanh âm hiền dịu lại cất lên một lần nữa, thiên bình đang xem sổ sách chợt nhìn lên thiên yết, mỉm cười nói

"...capricorn gọi em đấy thiên yết."

....

"cạch" tiếng cửa gỗ một lần nữa lại mở ra, căn phòng giám đốc to lớn hiện ra ngay trước mắt, nhưng lại không bật đèn, chỉ có chút ít ánh sáng nho nhỏ từ hành lang chiếu vào. người đàn ông đấy vẫn đứng quay lưng về phía cửa, hiên ngang và uy lực. dù ống tay áo được sắn lên nhưng nó vẫn nhìn được loáng thoáng đường cong của cơ bắp trên cánh tay, thậm chí còn có cả gân xanh trên làn da bạc màu đó.

"ngài gọi em ạ?"

giọng nói trong trẻo được cất lên, như làn nước mát lành giúp cho tâm trạng của capricorn tốt hơn không ít. bao năm vẫn vậy, vẫn giữ thái độ trang trọng, kính cẩn đối với hắn, chưa từng một lần đi quá thân phận. đó là điều capricorn thích ở nó.

thiên yết bước vào trong phòng, đôi mắt vô tình chạm phải chiếc vali thép và điếu xì gà trên bàn trà. không khó để nhận ra có người vừa đến đây, quan trọng hơn là đống tiền giấy nằm gọn gàng trong vali đấy, đó chả khác nào lời sỉ nhục với capricorn.

thiên yết đi tới gần capricorn hơn, nó nhìn thấy khuôn mặt cương nghị của hắn cùng nụ cười giễu cợt được phản chiếu lại qua lớp kính. mùi tiền giấy và hương xì gà hòa quyện với nhau như thứ dơ bẩn còn lưu lại nơi đây. không khó để nhận ra, đã có một cuộc thảo luận không mấy vui vẻ ở nơi đây.

màn kính thủy tinh được thiết kế trải dài khắp phòng. đứng ở vị trí này, nó mới nhìn thấy căn cứ thu gọn trong tầm mắt. tất cả, tất cả mọi thứ đều trở nên nhỏ bé, và đương nhiên là cả gunther

hắn mê tiền là thật, nhưng không có nghĩa ai cũng có thể cho hắn tiền. mà đống tiền này, chả khác nào coi hắn là một kẻ ăn xin rẻ rúng. nhẫn nhịn được đến mức này, cũng đâu phải là dễ

"có nhiệm vụ cho em đây, thiên yết..."

hắn cất lời, thanh âm trầm thấp kèm theo cả sự khó chịu sâu trong đó, không khó để nhận ra hắn đã nhẫn nhịn bao lâu, lời nói chứa đầy hiệu lệnh, ngón trỏ thon dài đưa lên chỉ về phía sân tập, chính xác vào gã đàn ông cùng thư ký của mình lên con xe limousine Cadillac One bọc thép, đôi mắt diều hâu ngắm thẳng vào gunther, nụ cười đầy ý vị

"...giết hắn."

nó đưa mắt nhìn theo hướng ngón trỏ của hắn, hình như theo nó đoán không lầm đây là nhà chính trị gia nổi tiếng toàn nước Nga, nó từng nhìn thấy trên ti vi rồi, và những tờ tiền ở đằng kia cũng liên quan đến lão ta,

"à còn nữa, hắn là kẻ gián tiếp gây nên cái chết của bố mẹ em."

nụ cười trên môi đầy ý vị, nó làm tâm trạng hắn tốt lên không ít, hắn hờ hững buông ra một câu, đan xen cả sự hứng thú trong đó.

mà câu nói ấy như chất kích thích cho hận thù của con bé bên cạnh, kẻ thù của hắn là kẻ thù của nó, thậm chí còn là người gây nên cái chết của bố mẹ nó. sắc đen u tối trong đôi mắt dần đậm lên, hàng lông mi cong rung lên, là đôi mắt của kẻ đi săn nhìn con mồi. giọng nói trong trẻo được cất lên lần nữa, mang theo cả sự nhiệt huyết xen lẫn ý niệm muốn giết người

"vâng."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com