Chap 45 + 46
khi tôi nhờ bạn chụp dùm một tấm thật ảo => như một con ma
----------------------------------------------------------------------------------------
"Ngoan ngoãn ngồi ở đó, được không?" Như vậy anh cũng có thể hết sức khống chế, chỉ cần có cô ở bên người.
Xử Nữ gật đầu, cười ấm áp.
Lúc xoay đầu ra chỗ khác, trong hai tròng mắt Ân Thiên Yết lại nhiễm lên vẻ bạo lực, nhưng bị anh khéo léo kiềm chế giọng nói: "Mọi người trước theo thứ tự nói bản kế hoạch của mình chưa đủ chỗ . . . . . .nào
*
Hà thư kí nhìn thấy Kiều Khả Y, hàm đè lên một đống văn kiện, hỏi cô: "Tiểu thư, cô đang ở đây chờ ai?"
Khả Y lẳng lặng nhìn anh ta trong chốc lát, khinh thường mở miệng: "Tôi tại sao phải nói cho anh biết?" "Ách, cái này. . . . . ." Hà thư kí xấu hổ gãi gãi đầu.
"Hừ, công ty Thiên Yết làm sao có thể mời cái loại vô dụng như anh!"
"Tiểu thư là tới tìm Tổng giám đốc chúng tôi ?"
"Anh cứ nói đi?"
Hà thư kí sửa sang lại đống văn kiện kia, sắp xếo gọn gàng lại. Rồi mở miệng: " Tổng giám đốc chúng tôi đang họp a, hơn nữa lúc ông ấy họp ,hắc, rất dễ tức giận . . . . . ."
Cái này có tính phỉ báng Tổng giám đốc không? Nhưng cái lời này là nói thật nha, anh cẩn thận cân nhắc từ: "Nhưng chỉ cần có cái cô gái nhỏ kia ở đó, Tổng giám đốc liền cũng không nổi giận ."
Đợi chút, "Cái cô gái nhỏ kia?" "Tên gì nhỉ. . . . . . Xử Nữ , đúng, chính là cô ta!"
Khả Y rũ mắt xuống, nhưng không thể che hết vẻ âm tàn.
Cô bắt đầu phát huy ưu thế của mình, ra vẻ đặc biệt đáng yêu mà làm nũng Hà thư kí: "Anh đẹp trai, anh nói cho tôi một chút chuyện của bọn họ được không?"
Thử hỏi thế gian có một người đàn ông có chịu được sắc đẹp như vậy? Sắc đẹp trước mặt, tôn nghiêm gì, nghĩa khí, đều không là gì !
Hà thư kí nghe xong, cái đuôi lập tức vểnh lên trời, đặt văn kiện trong tay xuống, dương dương đắc ý mà đi ở phía trước, vừa quay đầu lại vừa nói: "Tiểu thư, tôi là có thể thấy cô không dễ dàng mà nhìn thấy Tổng giám đốc nổi giận một lần, mới dẫn cô vụng trộm đến xem đó!"
Kiều Khả Y khinh bỉ nhìn anh ta, anh ta làm sao biết cô là thật vất vả tới?
"A, đúng rồi, tiểu thư, xin hỏi cô họ gì?"
"Tôi họ Kiều."
"Kiều tiểu thư, tới đó, cẩn thận một chút, đừng để cho Tổng giám đốc phát hiện."
Tiếp theo, hai cái bóng người xuất hiện ở cửa phòng hội nghị, Hà thư kí vụng trộm mở cửa, liền nhìn vào.
Không nhìn không sao cả, nhìn thấy liền giật mình.
"Oa, thật sự là hâm mộ!" Anh ta cảm khái nói.
Kiều Khả Y sững sờ, "Làm sao vậy?"
Anh vẫy vẫy cô ta."Kiều tiểu thư, mau tới đây xem!"
Kiều Khả Y bán tín bán nghi đi qua, mới mở mắt nhìn, ngu ngơ ——
Trên vị trí chủ trì, hai người ngồi cùnh nhau, người đàn ông cao lớn đem cô gái nhỏ ôm chặt trong ngực, trên mặt hạnh phúc như là có được cẻ thế giới.
Mà làm cô cảm thấy kinh ngạc chính là, Ân Thiên Yết lại nói với các lãnh đạo trong phòng một câu mà cô nghĩ rất hoang đường:
"Tất cả im miệng, đừng làm cô ấy tỉnh."
Cô kinh ngạc hồi lâu, thật lâu mới trở lại .
Lại một lần nữa nhìn thấy anh dịu dàng như vậy, lòng của cô lại cho là anh sẽ dịu dàng với cô.
Cô cho rằng, anh cũng sẽ nói với cô như vậy.
Cô còn tưởng rằng. . . . . .
Hóa ra chỉ là cô ảo tưởng mà thôi.
Ánh mắt ảm đạm, nhưng rất nhanh, lại bị ý chí chiến đấu một lần nữa bốc cháy lên. Cô làm sao có thể buông tha cho! ?
Bọn họ còn chưa có kết hôn, trước khi chưa kết hôn, cô có rất nhiều cơ hội, dù cho khi kết hôn cô vẫn có thể cướp về!
Đúng! Không thể buông tha.
Lặng lẽ xiết chặt nắm tay, cô tràn ngập tin tưởng rời đi.
Trong phòng họp gần năm mươi ánh mắt nhìn Ân Thiên Yết ôm Xử Nữ đi vào trong phòng nghỉ.
Mọi người không khỏi cảm thán, ai, Tổng giám đốc không có gì để lo lắng cuối cùng cũng có nhược điểm!
Tiếp theo nhìn dò xét, sách, không vì cô gái này, bằng không với cái tính tình này của Tổng giám đốc, núi lửa không bộc phát mới là lạ!
"Két" tiếng đóng cửa vang lên trong phòng họp yên tĩnh, mọi người sờ sờ mũi, bộ dạng cúi đầu.
Ân Thiên Yết ngồi xuống vị trí chủ tọa, vì vậy, tiểu bạch thỏ dịu dàng ngoan ngoãn lần nữa biến thành bạo sư, sắc mặt trong nháy mắt âm trầm xuống.
Nguy rồi! "Ngày tốt lành" của bọn họ lại đến đây!
*
Kỳ thật, Xử Nữ rất muốn mấy ngày nữa sẽ mang Ân Thiên Yết gặp ba mẹ mình, nhưng anh luôn nói cái gì "Muộn nói không bằng sớm nói, chuyện như đã định tới, cũng phải sớm hoàn thành phải không?"
Hừ, ai biết trong lòng anh nghĩ cái gì?
Nhưng trên thực tế, Xử Nữ vẫn rất kích động. Tình yêu, cô hoàn toàn không có bất kỳ kinh nghiệm nào, ách, nói cách khác. . . . . . Tình cảm với Ân Thiên Yết, chính là mối tình đầu của cô. . . . . .
"Xử Nữ, chuẩn bị xong chưa?"
Xử Nữ đáp một tiếng.
Ân Thiên Yết ăn mặc chỉnh tề từ trên lầu đi xuống, một tay thắt cà vạt, vẫn không quên dung một tay nghe điện thoại.
"Hà thư kí, mấy ngày nay tôi không ở công ty, cậu giúp tôi quản lý cho tốt. Văn kiện quan trọng trước đặt ở trên bàn làm việc, không quan trọng cậu giúp tôi xử lý, " nghe được đầu bên kia điện thoại ấp úng trả lời, anh lạnh lùng: "Có chuyện gì, nói thẳng!"Thật lâu , anh không kiên nhẫn cắt lời Hà thư kí: ". . . . . . Tôi mời anh làm cái gì! ? Nói cho cô ta là tôi không ở đó, lão già Bắc Xuyên tôi sẽ tự giải quyết!"
Vừa mới nói xong, đã tắt máy, ném lên trên sàn nhà.
Bắc Xuyên Hạ Tử chết tiệt! Người đàn bà sao vẫn chưa từ bỏ ý định? !
Ân Thiên Yết xiết chặt nắm tay, nhíu chặt lông mày, đôi mắt đén có sát ý. Một loại hàn khí bức người tản ra.
Rốt cục thắt cà vạt xong, anh bước xuống thang, liền nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của Xử Nữ nhìn anh.
"Làm sao vậy?" Anh hỏi, lông mày vẫn không có buông lỏng.
Xử Nữ lắc đầu, ánh mắt có chút trì trệ."Thiên Yết, bộ dạng vửa rồi của anh rất hung dữ. . . . . ."
Dưới đáy lòng anh lại hung hăng lần nữa, nguyền rủa Bắc Xuyên Hạ Tử!
Đều là người đàn bà chết tiệt này, làm cho Xử Nữ nhìn thấy bộ mặt dọa người của anh như vậy !
Ánh mắt dần dịu đi, anh nhẹ nhàng kéo cô qua, khóe miệng mỉm cười trấn an nói: "Xử Nữ, đây không phải là nhằm vào em, không cần phải sợ hãi, ok?"
". . . . . . Ừ." Xử Nữ ở trong ngực của anh, buồn buồn.
Tâm anh buông lỏng, kéo khoảng cách hai người ra, thấy hai chân trắng nõn của cô, không khỏi nhíu mày.
"Sao không đi tất vào?"
"Không thích mà!" Cô vụng trộm dò xét anh, thấy sắc mặt âm trầm của anh, lại vội vàng thêm một câu: "Thiên Yết, bên ngoài vẫn là mùa hè a! Mang bít tất sẽ rất nóng. . . . . ."
"Vậy cũng không được!"
"Thật sự rất nóng mà!" Cô đáng thương nói.
"Đi mang vào!" Thái độ như trước rất lạnh cứng ngắc.
" Nhưng mà. . . . . ."
Lông mày anh nhíu lại, cô bé có phải là đang kiểm tra sự kiên nhẫn của anh? Anh tự mình làm còn hơn.
Chủ ý đã quyết, anh không nói hai lời, trực tiếp đi lên phòng của cô cầm một đôi bít tất đi ra.
Xử Nữ tiếp tục ngu ngơ, tùy ý anh mang bít tất cho cô, như là làm một chuyện cực kỳ trang trọng. . . . . .
Nét mặt của anh dịu dàng, yêu thươngg, bàn chân nhỏ trắng nõn tinh tế trong bàn tay dày rộng của anh, đôi mắt có sự hạnh phúc, nhìn giống như là quý trọng người phụ nữ mình yêu nhất này. . . . . .
Chờ một chút!
Yêu nhất cái gì ?
Người con gái này là cô gái anh yêu nhất? !
Bị ý nghĩ như vậy hù đến, thân thể Xử Nữ rụt lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com