Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

15.


Chapter 15 D-06

(Phác Xán Liệt)
Cậu là ai?

Tách.

"Được rồi." Biên Bá Hiền buông máy ảnh cười cười với tôi.

Bùm!

Cậu đừng nở nụ cười với tôi nữa có được hay không... Tôi cảm giác lòng của hình như lại bị đánh trúng liễu... Được rồi, tôi còn có một người vợ! Tôi cũng không thể xin lỗi vợ của tôi! Mặc dù tôi vẫn không thể mở tệp tin kia, thì tôi cũng không biết ai là vợ tôi...

Bất quá ánh mắt của vợ tôi sẽ không đem đi so với Biên Bá Hiền... Nói không chừng còn đẹp hơn.

Ừ! Cho nên Phác Xán Liệt! Học một chút Diệc Phàm ca, bình tĩnh!

Khi tôi nhìn lại Biên Bá Hiền, phát hiện cậu ấy đã đi tới bên cạnh tôi, nhìn tôi không chớp mắt.

"Phác Xán Liệt, cậu lại ngơ ngác cái gì?" Thanh âm mềm nhũn của truyền tới tai tôi, cảm giác ngứa một chút.

"Tôi..." Tôi bị cự ly gần như vậy dọa sợ , trái tim lại bắt đầu rung lên kịch liệt.

"Chúng ta đi căn tin ăn một chút gì đi!"

"Hả?"

A... Tôi rốt cuộc nói cái gì vậy... Thực sự là khóc không ra nước mắt, "Là, tôi có chút đói bụng a, chúng ta đi thôi!" Tôi kéo tay cậu ấy, muốn đi đến căn tin.

"A, đúng rồi." Tôi đột nhiên ngừng lại, khiến cho cậu ấy dừng không được mà đụng phải bả vai của tôi.

"Làm sao đột nhiên dừng lại..." Biên Bá Hiền xoa cái mũi của mình, dùng ánh mắt ủy khuất nhìn tôi.

"Xin lỗi, " tôi cũng xoay người giúp cậu ấy xoa xoa mũi, "Căn tin ở đâu?"

"..."

Kỳ thực chúng ta đều là đứa ngốc.

Phác Xán Liệt và Biên Bá Hiền đi tới căn tin, may là đã qua thời gian ăn cơm trưa, ở đây cũng không có nhiều người.

"Tôi đi mua."

"Không, tôi đi cho." Biên Bá Hiền ngăn cản Phác Xán Liệt, bởi vì cậu muốn giúp Phác Xán Liệt mua cơm một lần.

Biên Bá Hiền từ khi biết Phác Xán Liệt tới nay, cùng đi ra ngoài ăn đều là Phác Xán Liệt đi mua, Phác Xán Liệt trả tiễn.

Mỗi lần thấy dáng vẻ Phác Xán Liệt chen chúc mua đã cảm thấy rất tốt.

...

"A! Đừng đẩy!"

"Vị bạn học này! Đừng lấy rau của tôi!"

"Cậu có thể nhanh lên một chút không? Bá Hiền đói bụng lắm!"

"A! Chỉ còn một cái đùi gà! Các học sinh cầu xin các cậu nhường cho tôi! Bá Hiền thích ăn nhất... đừng lấy của tôi..."

"Dì ơi, lấy cơm trắng cho cháu nhiều một chút, Bá Hiền nhà cháu rất gầy, phải ăn nhiều một chút, dì thấy không? Là người gầy tong gầy teo ngồi ở bên cửa sổ đó, đẹp không?"

"..."

"Ai, Biên Bá Hiền, Xán Liệt nhà cậu lại đang giúp cậu mua cơm."

"..."

...

Biên Bá Hiền đứng xếp hàng, suy nghĩ một chút, vẫn là khóc lên, thực sự không nhịn được, rời khỏi hàng chạy vào toilet.

Làm rơi ví tiền trên mặt đất.

Phác Xán Liệt chờ thật lâu, Biên Bá Hiền vẫn chưa trở về, không khỏi có chút lo lắng đứng lên.

Cuối cùng vẫn là không nhịn được, quyết định đi đi qua nhìn một chút.

Đi tới xung quanh mọi người đang xếp hàng mua cơm, nhưng không thấy Biên Bá Hiền.

? .

Phác Xán Liệt cảm giác được chân của mình hình như đá phải một vật, cúi đầu vừa nhìn, là một cái ví tiền.

Nhặt lên, không biết là của ai, không thể làm gì khác hơn là mở ra xem một chút, sẽ có thẻ học sinh.

...

Đập vào mắt, là một tấm hình.

Bối cảnh là bể phun nước, có hai người, cùng mặc áo tốt nghiệp và cầm bằng tốt nghiệp.

Phác Xán Liệt và Biên Bá Hiền.

Biên Bá Hiền, cậu là ai?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #hahah