Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 12 [End]

Cảnh báo: Có thể chương này sẽ dài hơn bình thường nghen!

                                          ☆☆☆

Tâm nó mềm xèo, Trí trông nhu nhược hẳn, con nhỏ lúc này với cả cọng bún thiu cũng chả khác nhau là bao. Người nghiêng bên này, ngả bên nọ. Thế là nhân lúc Hải Lân đang lơ tơ mơ, đầu óc để trên mây hay đâu đó không biết, Minh Trí bế xốc người nhỏ lên, xoay nhỏ lại và để hai chân nhỏ choàng qua eo mình, đúng là ngoài mấy cái "đồ" mà Hải Lân hay mắng nó ra thì còn là cái đồ cơ hội nữa. Hải Lân tự dưng bị nhấc lên thì tỉnh rồi, mà con nhỏ ý thức được tư thế của hai đứa nên ngớ người tiếp. Nó vừa ngại mà cũng vừa nghĩ sao Minh Trí nhấc mình cái "rột" dễ dàng đến thế. Ngay cả Ánh, Tú Anh và Hồng thân thiết với Hải Lân tới đâu cũng chưa bao giờ "kề cận" với nhau như thế này cả.

Thế này thì muỗi cũng chịu thua đấy, chẳng hở kẽ nào cơ mà! Nhất là khi dù đã sát hết mức có thể rồi mà cái người tên T kia cứ ép chặt như muốn hai đứa nó hoà làm một luôn ý.

Hải Lân cứ nghĩ đến thế là cùng rồi đấy, nhưng nó đã lầm! Lầm to!

Tự tiện ngoắc tay người ta vòng qua cổ mình, vừa ổn định các thứ chưa xong thì người kia lại bắt đầu.. rúc đầu vào hõm cổ nó hít hít?

"Bộ là cún hay gì mà hửi hửi vậy trời?"

Nhưng vì hai đứa chưa bao giờ "thân thiết" với nhau đến thế, nhất là từ lúc lớn đến nay con bé Hải Lân nó ngại ôm ấp nên việc ở cạnh Trí lúc này chắc đếm được trên đầu ngón tay. Lân thề, lông mi của Trí dụi vào cổ nó buồn kinh, nhồn nhột. Mà hông nó thì bị giữ chặt, tay này của Trí thì để đằng sau thắt lưng nó, tay còn lại để ở sau gáy con nhỏ, phòng hờ nó ngã.

Không nhắc đến chữ "khoảng cách" nữa, nhưng Trí có thể nghe thấy rõ ràng tiếng tim Hải Lân đập, nghỉ vài giây rồi lại đập bình bịch. Dựa vào mũi và môi trên, con nhỏ cảm nhận được vùng da mà nó đang kề vào nóng bừng bừng, như thể nhiệt độ lúc này của Hải Lân là bốn mươi độ ấy. Xúc động trong lòng nó chẳng biết từ đâu chui ra, mà vì mũi nó chạm vào cần cổ Hải Lân nên vô tình làn môi nó cũng vậy.

Mặt Minh Trí chẳng còn vẻ phờ phạc ban đầu, nó thấy thư giãn hẳn. Ừ. Thư giãn bằng mùi của Hải Lân, điều mà nó vẫn hay làm mỗi khi lo lắng trước các trận đấu bóng chuyền, nhưng vì cách này làm tâm trí nó ổn định lại nên con nhỏ cứ xài hoài (từ đấy nó ghiền mùi Hải Lân luôn mới ghê!)

- Lân ơi.

- Lân.

- Lân của chị ơi.

- ...

- Chị thích Lân thật lòng đấy, em sẽ chẳng biết chị yêu nụ cười của Lân tới mức nào đâu. Mà không phải chỉ mỗi nụ cười, còn đôi mắt cong cong của em, còn những lần em ôm chị ngủ, những lúc em ngoan ngoãn để chị xoa đầu cho. Và bộ dáng Lân lo lắng cho chị khi chị thua trận đấu, rồi em chăm chú giải bài tập, em trông cuốn hút không tả được. Và cả cái cách em chiếm đóng đầu chị không chịu đi ra nữa. Em thông minh, lại xinh đẹp, mọi thứ đều hoàn hảo tới mức ấy.. Chị nghĩ mình thích em đến hâm mất rồi Lân ạ..

Trí nói dứt câu thì lại tiếp tục trốn vào lòng Hải Lân. Mà chắc nó đang mải sử dụng vitamin giảm căng thẳng của riêng nó nên chẳng để ý gì đến gương mặt nhỏ Lân lúc này. Lời Minh Trí làm con nhỏ cũng thấy bùi bùi tai. Nó như đánh thẳng vào trái tim đang thổn thức của nhỏ. Và cộng thêm với cái hành động kia của Trí, con nhỏ đờ người vì cái cảm giác lạ lẫm mà trước nay nó chưa. bao. giờ được trải. Lạ hơn khi Minh Trí cứ ngọ nguậy dụi đầu vào lòng nó như một con mèo con, và ở chỗ bị Trí "hửi" như tê đi, nó còn cảm nhận rõ được có một dòng điện xẹt ngang qua chỗ đó, giống như vào mùa hè nóng nực bức cả người thì được đưa cho một ly nước giải khát đầy đá vậy.

- Dừng — dừng đi, đừng ngửi nữa..

Nó chỉ kịp mấp mé chút xíu thì đã nghe thấy tiếng súng nổ "đoàng đoàng" trong đầu rồi. Vì giọng con nhỏ sao mà mềm mại lại yếu ớt ghê gớm, khiến cho những gì nó nói giống như đi ngược lại với ý nghĩa ban đầu nó muốn truyền đạt. Và đúng như thế thật, đứa kia đang mải mê mà chỉ vì câu nói của Lân nên lòng nó như bị rót vào mấy hũ mật ong, đã rung động giờ thành rung chấn. Nó ngước mắt lên và nhìn thấy khuôn mặt nhuộm màu đỏ của Hải Lân, đôi mắt ấy mờ đi nhiều vì bị phủ một tầng sương, vành tai con nhỏ cũng nóng như phải bỏng. Trí chỉ nhớ mùi Hải Lân nên nó muốn ở cạnh em thôi mà..

Lân mặc kệ đấy. Nó không chịu nhịn nữa.

- Ừ thì đây cũng.. cũng - Hải Lân lắp bắp, mãi mà chẳng nói được tròn câu.

- Hửm?

- Đây cũng.. thích đằng ấy lắm..

Trí nén cười, nó nhìn em nhỏ ngượng ngùng mà hai chân càng thắt chặt éo nó hơn. Thật ra nhìn vào biểu tình nên nó biết từ nãy rồi, rằng Hải Lân cũng mang tâm tư như thế với nó. Mặt em ấy thể hiện rõ thế cơ mà, với lại ai mà để cho người mình không thích âu yếm tới mức có thể chảy ra mật như thế chưa?

- Nói bằng lời thì ai chả làm được, em chứng minh đi.

- Bằng không chị sẽ nghĩ rằng em vì muốn thấy chị vui nên mới nói dóc đấy nhớ.

Đương nhiên con bé sẽ không bao giờ dám bảo nhờ vì cái cảm xúc lúc Trí làm ra cái hành động nó cho là đáng phải đập mấy cái mới bõ kia mà nó mới chắc chắn hơn về cảm xúc mình đâu. Nó nhận ra nó muốn hành xử và ở bên ai đó với tư cách là người yêu, và "ai đó" ấy phải là Kim Minh Trí. Hơn cả thế, nó chẳng muốn nhìn thấy Trí phải lo lắng về việc hôm nay nó đã thích ai chưa, hay ngày mai nó sẽ phải lòng một người khác. Vì chính nó cũng đau lòng chẳng kém khi thấy cái đứa ngốc xít này khóc cơ mà.

Lân kéo mạnh cổ áo Minh Trí và đoán chắc là nó vẫn chưa có ý định buông ra, ngay cả khi hai đứa đã chạm môi. May là lần này cả hai đều tỉnh táo nên khỏi phải lo xem đứa nào bị đánh úp (ý là chẳng ai phải tức giận nếu bị hôn trộm - như Hải Lân đợt trước) nha.

- Khi.. khi mà bọn mình hẹn hò thì chắc mày sẽ cảm nhận được— tình cảm của tao ấy. - Nó dứt khỏi cái chạm môi mãnh liệt ấy và chẳng kịp chờ cho "bạn" ngại ngùng chạy đi mà đã nói ngay.

- Với lại.. tao chưa hôn ai bao giờ nên chỉ được thế thôi. - Con nhỏ cũng đâm lo vì thật ra, ai chẳng muốn nụ hôn đầu tiên trao cho người mình thích sẽ tuyệt vời đúng không, nó sợ Trí chê nó hôn không giỏi nên vội nói với theo ngay.

Về phần Minh Trí, dù đã đoán mò từ trước, nó vẫn không khỏi hồi hộp như quay sổ xố khi chờ con nhóc này bày tỏ, mà nó phải tấm tắc khen Hải Lân gan thiệt. Đến nó cũng mới chỉ dám hôn con nhỏ này lúc nhỏ ngủ thôi đấy, ai dè bây giờ bị nó làm cái "chụt" vào môi mà Trí tưởng chắc hai đứa sẽ ngạt.. vì hôn. Ấy thế mà điều nó muốn làm bây giờ chẳng phải là so ai gan to hơn ai mà là bế Hải Lân chạy vòng quanh khu phố luôn ấy. Vì chuyện người mình thích cũng đáp trả lại tình cảm của mình kì diệu hết sức phải không? Điều mà chỉ có trong những quyển tiểu thuyết và cả truyện cổ tích mẹ nó vẫn hay kể từ hồi xa lắc xa lơ nào ấy.

- Em yên tâm, chuyện hôn hít thì.. sau này hai đứa mình cùng học. Em sáng dạ như thế lại sợ không tiếp thu được à? - Trí vừa nói mà miệng chẳng giấu nổi nụ cười ngô ngố thấy ghét lắm!

- Mà chị không muốn xưng "tao-mày" với Lân đâu, nghe chẳng tình cảm gì sất. Em gọi "chị" đi. Dù sao hai đứa mình cũng sẽ hẹn hò mà..

Lân không tình nguyện lắm nhưng nhỏ vẫn chiều theo ý Minh Trí vì nó thấy cái lý do "Hai đứa đang cặp kè nghe cũng đúng." Nên dù nó chưa quen lắm, vì nó gọi từ bé rồi nên chắc phải tập dần dần thôi.

- Chị..
- Chị ơi!..

End.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com