Con chúng ta
Mingyu về Kim gia đã được vài ngày, nhưng mỗi ngày trôi qua đối với hắn đều trở nên ngột ngạt và khó chịu.
Không có Wonwoo bên cạnh, căn nhà rộng lớn bỗng trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
Hắn đã quen với việc mỗi sáng thức dậy sẽ thấy cậu ở đó, sẽ nghe thấy giọng nói dịu dàng của cậu, hoặc ít nhất là tiếng bước chân quen thuộc.
Bây giờ, tất cả chỉ còn lại sự trống rỗng.
Hắn chịu đựng được ba ngày. Đến ngày thứ tư, hắn không thể nhẫn nhịn thêm nữa.
Vì vậy, mặc kệ mọi thứ, hắn lái xe đến thẳng nhà Ji-soo.
Ji-soo đứng khoanh tay trước cửa, nhìn người đàn ông cao lớn đang đứng trước mặt mình mà không khỏi bật cười.
"Kim Mingyu, cậu không thấy mình có hơi... dai dẳng quá sao?"
Mingyu không quan tâm, chỉ bình thản hỏi: "Wonwoo đâu?"
Ji-soo nhướng mày. "Em ấy ở trong nhà. Nhưng tôi không chắc em ấy có muốn gặp cậu không."
Mingyu không thèm để ý đến lời khiêu khích của Ji-soo, trực tiếp bước qua anh ta để vào trong.
Và hắn thấy Wonwoo đang ngồi trên ghế sofa, một tay chống cằm, tay kia xoa bụng.
Có vẻ như cậu vừa ngủ dậy, mái tóc hơi rối, gương mặt vẫn còn vương chút buồn ngủ.
Vừa thấy hắn, Wonwoo lập tức nhíu mày.
"Anh đến đây làm gì?"
Mingyu không trả lời ngay, mà chỉ bước đến, cúi người nhìn cậu thật kỹ.
Rồi hắn cười nhẹ. "Em có vẻ gầy hơn."
Wonwoo hừ một tiếng, tránh ánh mắt của hắn. "Không liên quan đến anh."
Mingyu không giận, hắn ngồi xuống bên cạnh cậu, thoải mái như thể đây là nhà mình.
Ji-soo đứng khoanh tay dựa vào tường, thở dài đầy bất lực.
"Cậu không tính đuổi hắn đi sao?" Ji-soo hỏi.
Wonwoo cắn môi, có chút bực bội. "Anh đuổi đi."
Mingyu nhìn Ji-soo, nhướng mày thách thức. "Thử xem."
Ji-soo: "..."
Cuối cùng, Ji-soo quyết định không tham gia vào chuyện này nữa.
Mingyu nghiêng người nhìn Wonwoo, giọng điệu không còn lạnh lùng như trước, mà mang theo một chút nài nỉ.
"Anh chỉ muốn xem em thế nào."
Wonwoo không đáp, chỉ xoa nhẹ bụng mình.
Nhìn thấy hành động đó, Mingyu khẽ cười.
"Con có khỏe không?"
Lần này, Wonwoo vẫn không trả lời, nhưng ánh mắt cậu mềm đi một chút.
Mingyu nhận ra, chỉ cần nhắc đến đứa bé, Wonwoo sẽ không còn lạnh nhạt với hắn nữa.
Vậy thì, hắn cứ tiếp tục mặt dày đến đây mỗi ngày cũng được.
Chỉ cần có anh
Hắn vẫn phải đến công ty vậy nên buổi sáng hắn đanh nhờ người anh trái họ của mình thì mới yên tâm đi được. Nhưng mà ngặt nỗi hôm nay Jisoo phải đi có việc nên không thể ở nhà cả hai phải ngồi nói chuyện một lúc thì mới dám để cậu ở nhà một mình. Nhà Jisoo không có người hầu vì anh thấy quá phiền, Wonwoo lại thấy thế là thú vị chạy một vòng quanh nhà rồi dừng lại nơi tủ sách to đùng cố vươn tay lên lấy thì cơn đau ở bụng chuyền tới khiến cậu lảo đảo rồi ngã xuống
Chẳng biết do hắn bất an hay cảm nhận được nguy hiểm mà đi được một đoạn liền quay về
Kim Mingyu bế chặt Wonwoo vào lòng, chạy ra xe nhanh nhất có thể.
"Wonwoo! Em tỉnh đi, đừng ngủ!"
Hơi thở cậu yếu dần, đôi mắt mờ đi vì cơn đau quặn thắt từ bụng dưới. Cậu nắm chặt lấy cổ áo Mingyu, giọng run rẩy:
"Con em... cứu con ..."
"Suỵt, không sao đâu. Anh ở đây." Mingyu siết chặt cậu vào lòng, pheromone Alpha tràn ra mạnh mẽ bao bọc lấy cậu.
Wonwoo run lên, cảm giác đau đớn dần dịu lại. Hơi thở hắn, giọng nói hắn, cả vòng tay này nữa—tất cả đều làm cậu thấy an toàn.
Chiếc xe phóng như bay trên đường đến bệnh viện dành riêng cho người của Kim gia. Mingyu không rời mắt khỏi cậu dù chỉ một giây.
"Em chịu đau thêm một chút, gần đến rồi." Hắn trầm giọng, tay siết lấy bàn tay lạnh buốt của Wonwoo.
Cậu gật nhẹ, mồ hôi thấm ướt mái tóc mai.
Khi xe vừa đến nơi, các bác sĩ đã lập tức lao ra.
"Ngài là Alpha của Omega, mời ngài theo chúng tôi vào phòng sinh."
Mingyu không chần chừ bế cậu vào phòng.
Omega đang trong tình trạng nguy cấp, cậu cần Alpha của mình ở bên cạnh.
Trong phòng sinh, Wonwoo cảm nhận rõ từng cơn đau quặn thắt. Cậu siết chặt tay Mingyu, nước mắt lặng lẽ lăn dài.
"Mingyu... em sợ..."
Hắn cúi xuống, đặt môi lên trán cậu, giọng trầm thấp:
"Anh ở đây. Không ai có thể làm gì em và con cả."
Pheromone Alpha tỏa ra, như một lời khẳng định chắc nịch về sự bảo vệ tuyệt đối.
Wonwoo cắn môi, hít sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
Cậu không sợ. Vì cậu biết, hắn đang ở bên mình
Tiếng khóc non nớt vang lên khắp phòng sinh. Wonwoo nằm thở gấp, mồ hôi ướt đẫm mái tóc nhưng đôi mắt lại tràn đầy xúc động khi nghe thấy âm thanh ấy.
"Bé trai, rất khỏe mạnh." Bác sĩ nhẹ nhàng đặt đứa trẻ vào vòng tay cậu.
Cậu run rẩy vươn tay chạm vào khuôn mặt bé nhỏ, từng đường nét mềm mại và đỏ hồng.
"Con..." Giọng cậu nghẹn lại, nước mắt cứ thế trào ra.
Mingyu đứng bên cạnh, bàn tay vẫn siết chặt lấy tay cậu. Hắn nhìn chằm chằm vào đứa bé vừa chào đời—con trai của hắn và Wonwoo.
Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng, vừa hạnh phúc, vừa lo sợ.
Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên trán cậu, giọng khàn khàn:
"Em vất vả rồi, Wonwoo."
Cậu ngước lên nhìn hắn, ánh mắt vẫn còn mơ màng vì cơn đau nhưng lại tràn đầy ấm áp.
"Con chúng ta..." Cậu thì thầm, ôm đứa bé sát vào ngực.
Mingyu hạ thấp người, đặt một nụ hôn lên trán đứa trẻ.
"Ừ, con của chúng ta."
Wonwoo được đưa về phòng nghỉ sau ca sinh, cơ thể vẫn còn mệt mỏi nhưng lòng lại tràn ngập cảm xúc khó tả. Cậu nhìn xuống đứa bé đang ngủ ngoan trong lòng, bàn tay nhỏ xíu nắm lấy ngón tay cậu, hơi thở đều đặn.
Mingyu ngồi bên cạnh giường, ánh mắt chưa một giây rời khỏi cậu và con. Từ khi cậu sinh, hắn cứ như mất đi dáng vẻ lạnh lùng trước kia, chỉ im lặng chăm sóc cậu, thỉnh thoảng lại đưa tay chạm nhẹ vào con trai.
"Em có đau không?" Hắn khẽ hỏi.
Wonwoo liếc hắn một cái. "Anh hỏi thừa thật đấy."
Mingyu cười nhẹ, không phản bác, chỉ vươn tay kéo chăn lên cho cậu. "Em ngủ đi, có anh ở đây."
Cậu nhìn hắn, ánh mắt hơi dao động.
Dù biết hắn từng làm tổn thương mình, nhưng giờ phút này, khi con trai đã ra đời, cậu lại không thể phớt lờ sự quan tâm hắn dành cho cậu.
Cậu nhắm mắt, khẽ đáp. "Ừm."
—
Mấy ngày sau, Wonwoo vẫn còn yếu, đi lại khó khăn, nhưng có Mingyu bên cạnh, cậu chẳng cần làm gì cả.
Hắn thậm chí còn tự tay thay tã, pha sữa cho con, những việc mà trước đây chẳng ai nghĩ hắn sẽ làm.
Jisoo nhìn cảnh đó, không nhịn được bật cười. "Cậu trông chẳng khác gì bảo mẫu chuyên nghiệp cả."
Mingyu hừ nhẹ, nhưng vẫn kiên nhẫn bế con, dỗ dành đứa bé đang khóc nhè.
Wonwoo ngồi trên giường, nhìn cảnh ấy mà không khỏi bật cười. Có lẽ... mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com