Của tôi
Kim Mingyu cùng vài vệ sị thân cận đưa cậu ra xe đi đến bệnh viện. Hắn phải thừa nhận dù cho hắn ghét Jeon Wonwoo đến cỡ nào thì cũng không thể bỏ qua việc cậu mang trong mình giọt máu của hắn vậy nên Kim Mingyu dù có bận tới cỡ nào nhưng việc đưa Omega của hắn đi khám là điều bắt buộc
Hắn cũng chẳng biết từ khi nào lại để ý xem cậu có khó chịu hay không rồi cứ thể toả ra pheromone giúp cậu điều chỉnh lại tậm trạng. Nhưng hắn cũng chẳng thể hiểu mỗi lần nhớ đến người đó hắn lại muốn giết cậu như vậy.
Đoàn xe đen chạy trên đường khiến ai cũng phải chậm lại.
Đột nhiên, một chiếc xe lao tới từ phía sau, đâm thẳng vào xe của hắn. Cả chiếc xe bị xô lệch sang một bên, khiến Wonwoo bị hất về phía trước, đầu đập vào cửa sổ. Hắn ngay lập tức quay lại nhìn cậu, mắt mở to khi thấy cậu đang nhăn mặt vì đau đớn.
"không sao chứ?" Mingyu vội vàng hỏi, nhưng giọng hắn lại lộ rõ vẻ lo lắng.
Wonwoo, mặc dù choáng váng vì cú va chạm, cố gắng đứng dậy, nhưng cảm giác đau bụng nhói lên khiến cậu khuỵu xuống, tay ôm lấy bụng. Hắn nhanh chóng nhận ra điều gì đó không ổn, và một cảm giác tội lỗi, lo lắng trào dâng trong lòng.
"Jeon Wonwoo!" Mingyu gào lên, vội vàng kéo cậu ra khỏi xe, nhưng vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một tiếng nổ nhỏ từ chiếc xe bị tông vang lên, làm cho cả hai giật mình.
Một nhóm người bước ra từ chiếc xe đối thủ, đang tiến tới, ánh mắt sắc bén như dao. Mingyu đưa tay đẩy Wonwoo ra phía sau mình, chuẩn bị đối mặt với kẻ thù, nhưng ngay khi hắn quay lại nhìn, thấy khuôn mặt tái nhợt của Wonwoo, lòng hắn thắt lại.
Wonwoo ôm bụng, mặt mũi nhăn nhó vì cơn đau dữ dội. Cậu không thể thở nổi, chỉ có thể rên rỉ. Mắt cậu tối dần, những âm thanh xung quanh trở nên mờ ảo.
Mingyu cảm nhận được tình huống khẩn cấp và giận dữ quát lớn: "Cút ngay ra! Mày muốn chết sao?"
Nhưng những kẻ kia không hề có ý định bỏ qua. Một trong số chúng bước tới, cầm lấy thanh gậy sắt, nhưng ngay lập tức bị Mingyu đẩy ra. Hắn nắm chặt tay, không còn kiên nhẫn nữa.
Cảnh tượng hỗn loạn diễn ra khi đám vệ sĩ của hắn sử dụng súng giết chết bọn chúng. Nhưng lúc này, những cơn đau của Wonwoo trở nên không thể chịu nổi, cậu quỵ xuống, gương mặt đầy tuyệt vọng.
"Mẹ kiếp..." Mingyu tức giận rít lên, nhưng ngay lúc đó, cậu bật ra tiếng kêu, rồi ngất đi.
"Sử lí bọn chó này, giữ lại một biết chưa" hắn ra lệnh cho thuộc hạ
"Rõ"
Kim Mingyu vội vàng đưa Wonwoo vào bệnh viện, không còn thời gian để nghĩ đến những kẻ kia. Mọi thứ xung quanh hắn giờ chỉ có một mục tiêu duy nhất—bảo vệ Wonwoo và đứa bé trong bụng cậu.
Mingyu vẫn ngồi bên giường bệnh, ánh mắt vẫn lạnh lùng như bao lần, nhưng không thể phủ nhận rằng mỗi phút trôi qua, hắn cảm thấy một thứ gì đó lạ lùng trong lòng. Khi bác sĩ Jeonghan thông báo rằng Wonwoo đã qua cơn nguy hiểm, một phần trong hắn đã thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, một cảm giác khác lại nhanh chóng trỗi dậy – một sự khó chịu không thể giải thích được. Hắn không biết tại sao, nhưng khi nhìn thấy cậu nằm đó, yếu đuối, hắn cảm thấy như có một cái gì đó đã vỡ nát trong tim.
Hắn không thể hiểu tại sao bản thân lại lo lắng đến vậy. Hắn vốn dĩ không phải là kiểu người dễ xúc động, nhất là với một người như Wonwoo. Cậu chỉ là một con cờ trong trò chơi của hắn, một Omega bị bắt buộc phải giữ đứa bé mà hắn không hề mong muốn. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy vẻ mặt tiều tụy của cậu, hắn lại không thể rời mắt.
Mingyu thở dài, cố đẩy suy nghĩ đó ra khỏi đầu. Đừng nghĩ ngợi nhiều, hắn tự nhủ rằng hắn chỉ đang lo lắng vì đứa bé trong bụng cậu ta. Không hơn không kém.
"Chỉ là chuyện tạm thời thôi," hắn lẩm bẩm, thầm nhắc nhở chính mình.
Bên giường, Wonwoo vẫn mê man, đôi mắt nhắm chặt và hơi thở đều đều. Mingyu nhìn vào khuôn mặt cậu, nhận ra rằng cậu trông yếu đuối hơn bao giờ hết. Hắn không thể phủ nhận rằng cậu là một người đặc biệt, nhưng đặc biệt chỉ là một từ dùng để miêu tả những thứ có thể hữu ích. Và Wonwoo, mặc dù hắn không thích thú gì với cậu, nhưng không thể không thừa nhận rằng cậu là một phần trong cuộc sống hắn, dù chỉ là tạm thời.
Một tiếng gõ cửa vang lên, kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ.
"Mingyu, cậu ấy sao rồi?" Giọng của Hong Ji-soo vang lên, thân hình cao lớn bước vào phòng bệnh. Ji-soo đã đến từ sáng sớm, nhưng vẫn chưa gặp được Wonwoo do tình trạng cậu quá nguy kịch.
Mingyu không trả lời ngay lập tức. Hắn vẫn giữ ánh mắt hướng về Wonwoo, nhưng rồi hắn quay lại, lạnh lùng như mọi khi.
"Đã ổn rồi," hắn nói, giọng nói vẫn lạnh nhạt, nhưng trong đôi mắt lại lộ ra chút gì đó không dễ nhận thấy. "Đừng lo, cậu ta chỉ bị chấn thương nhẹ thôi."
Ji-soo quan sát hắn một lúc, rồi ánh mắt anh dừng lại trên Wonwoo, nhìn cậu một cách chăm chú. " vẫn giữ cậu ta như vậy sao?" , ánh mắt có chút nghi hoặc.
Mingyu không trả lời ngay lập tức. Hắn đứng lên, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài một lúc. "Cậu ta không có sự lựa chọn. Đứa bé... là điều quan trọng nhất lúc này."
Ji-soo không đáp lại, nhưng trong lòng anh vẫn có chút nghi ngờ. Anh đã nhận ra rằng Mingyu không chỉ đang bảo vệ đứa bé, mà còn có một thứ cảm xúc khác mà ngay cả Mingyu cũng chưa nhận ra. Nhưng Ji-soo không vội can thiệp, dù sao đây cũng là chuyện giữa Mingyu và Wonwoo.
Trong khi đó, Wonwoo vẫn nằm đó, cơn đau đã tạm thời dịu bớt, nhưng cảm giác mệt mỏi vẫn đeo bám cậu. Đứa bé trong bụng cậu vẫn đang sống, nhưng cậu không thể bỏ đi như đã từng nghĩ. Cảm giác bị giam lỏng và liên tục bị hành hạ không dễ dàng để quên đi, nhưng trong cơn mê man này, Wonwoo lại cảm thấy một điều gì đó kỳ lạ. Một sự an toàn nhỏ nhoi trong lòng hắn.
Mingyu nhìn vào Wonwoo lần nữa, ánh mắt hắn thay đổi chút ít. Mặc dù cậu không nói gì, nhưng Mingyu biết cậu đã vượt qua cơn nguy hiểm. Và dù hắn có khó chịu hay không muốn thừa nhận, một phần trong hắn thực sự lo lắng cho cậu.
"Để em ấy nghỉ đi anh nghĩ chú mày cần biết việc này" Ji-soo chỉnh lại chăn cho cậu
"Chuyện gì...."
"Ra ngoài rồi nói, ở đây không tiện"
"Um"
Kim Mingyu để Ji-Soo ra rồi nhìn qua cậu một lượt rồi mới đóng cửa đi ra ngoài, để đám vệ sĩ ở lại còn mình thì đi theo Ji-soo
Không khí của buổi trưa ở bệnh viện im ắng đến sợ, hắn mua lấy 2 chai nước đặt về phía đối phương, không nhanh không chậm mà mở chai nước.
"Có chuyện gì mà anh cần nói chuyện riêng"
"Không có gì quá nhiều đâu, chỉ là anh nghe người ta nói rồi. Chú mày hận Jeon Wonwoo vì đac gián tiếp giết cậu đàn em mà mày yêu"
"...việc này không phải việc của anh" hắn gắt lên
"Có chứ, chú mày điều tra còn chẳng thèm xem lại. Nghe này một Omega yếu đuôi mất mẹ từ khi mới học cấp 2 có thể bắt nạt ai chứ." Y đẩy đẩy chau nước rồi cười
"Ý anh là sao, Jeon Wonwoo không phải người bắt nạt"
"Nó không quá rõ sao, em ấy còn là người bị bắt nạt. Mingyu sao nhắc tới tình yêu chú mày ngơ ngác thế"
"Tôi sẽ xác nhận lại thông tin. Nhưng sao anh quan tâm cậu ta như vậy" hắn đứng lên nhìn thằng vào mắt y
"Chắc tại anh yêu em ấy rồi"
Bụp....
"Người của tôi, anh không có quyền"
Kim Mingyu tức giận đập bàn rồi rời đi, chính hắn còn chẳng hiểu mình tức giận vì lý do gì khi nghe từ yêu phát ra ở Ji-soo
X
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com