Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Tai nạn

Wonwoo phiền muốn chết cậu thật sự muốn đuổi hắn nhưng lại chẳng thể đuổi được cơ thể đã cọc rồi lại còn nhìn thấy hắn. Nếu Kim Mingyu nhất quyết muốn ở thì cậu sẽ hành cho hắn phải rút lui thì thôi

Wonwoo ngồi trên sofa, tay ôm bụng, ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Càng gần đến ngày sinh, cơ thể cậu càng trở nên nặng nề, chỉ cần đi lại một chút thôi cũng cảm thấy đau lưng và mỏi chân.

Và kẻ đang phải gánh chịu tất cả những cơn khó chịu này... chính là Kim Mingyu.

"Anh, lấy nước cam cho tôi."

Mingyu, người vừa mới đặt mông xuống ghế, lập tức đứng dậy. "Được, em đợi anh một chút."

Ji-soo, đang đọc báo bên cạnh, liếc nhìn cảnh này với vẻ thích thú. " Mingyu, cậu có thấy mình hơi mất mặt không?"

Mingyu lườm Ji-soo một cái, nhưng không nói gì, ngoan ngoãn đi rót nước cam mang đến cho Wonwoo.

Cậu nhận lấy ly nước, uống một ngụm, rồi nhíu mày. "Anh quên bỏ đá rồi."

Mingyu cứng người trong một giây, rồi lại xoay người đi lấy thêm đá mà không hề than vãn.

Ji-soo chống cằm, nhìn theo bóng lưng hắn, bật cười đầy châm chọc. "Anh chưa từng thấy ai sợ vợ như cậu đâu, Kim Mingyu."

"Im đi." Mingyu lầm bầm, đặt ly nước cam lạnh xuống bàn. "Em, uống được chưa?"

Wonwoo cầm lên, uống thử một ngụm, rồi nhàn nhạt đáp: "Tạm được."

Mingyu thở phào nhẹ nhõm, vừa định ngồi xuống thì giọng Wonwoo lại vang lên.

"Nhưng tôi lại thèm đồ ngọt."

Mingyu: "..."

Ji-soo suýt nữa thì sặc cười. "Chú mày có định đi mua bánh cho Omega của mình không đấy?"

Mingyu nhìn Wonwoo, thấy cậu không hề có ý định thương lượng, hắn đành cắn răng đứng dậy lần nữa. "Em muốn ăn gì?"

"Không biết, anh tự tìm đi." Wonwoo đáp tỉnh bơ.

Mingyu hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, sau đó lấy chìa khóa xe rời đi.

Ji-soo nhìn theo bóng lưng hắn, cười đến suýt rơi nước mắt. "Em không thấy anh ta đáng thương sao?"

Wonwoo liếc Ji-soo một cái. "Không."

Ji-soo: "..."

Tối hôm đó, sau khi Mingyu đã hoàn thành nhiệm vụ mua đồ ăn vặt và xoa bóp chân cho Omega nhà mình, hắn cuối cùng cũng được ngồi nghỉ một chút.

Nhưng chưa được bao lâu, Wonwoo lại lên tiếng.

"Mingyu, tôi mỏi lưng."

Mingyu: "..."

Hắn yên lặng trong vài giây, sau đó thở dài, vòng tay ôm lấy cậu từ phía sau, nhẹ nhàng xoa bóp phần lưng bị đau.

Wonwoo khẽ thở ra thoải mái, tựa đầu vào vai hắn.

Mingyu nhìn người trong lòng, khóe môi khẽ cong lên.

Dù có bị sai khiến thế nào đi nữa, chỉ cần Wonwoo chịu để hắn ở bên, hắn cũng cam tâm tình nguyện.

Hắn nói đúng.

Ji-soo đứng ở cửa từ nãy đến giờ, khoanh tay nhìn hai người trước mặt, cuối cùng cũng cất tiếng.

"Thôi nào, Mingyu à đừng làm phiền anh thêm nữa." Anh bước vào, nhìn Mingyu chằm chằm. ""

Mingyu không đáp lại, chỉ cúi đầu nhìn người trong lòng.

"Em cứ ghét tôi đi." Hắn khẽ nói, giọng không còn lạnh lùng như trước. "Nhưng tôi sẽ không để em một mình."

Hắn biết cậu vẫn giận, nhưng hắn cũng biết rõ—Wonwoo không thể nào rời xa hắn hoàn toàn.

Vậy nên, dù có bị đuổi đi bao nhiêu lần, hắn cũng sẽ quay lại.

Tại nhà Ji-soo

Wonwoo ngồi trên giường, tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình. Cậu đã gần tám tháng rồi, cái bụng lớn khiến mỗi cử động đều trở nên nặng nề.

Ji-soo đang ở bên ngoài, chuẩn bị trà thảo mộc cho cậu. Cả hai có một cuộc sống khá yên bình trong những ngày vừa qua, nhưng trong lòng Wonwoo vẫn luôn tồn tại một khoảng trống khó lấp đầy.

Mingyu.

Dù đã cố gắng ép bản thân không nghĩ đến hắn, nhưng cậu vẫn không thể gạt đi cảm giác trống rỗng mỗi khi đêm xuống. Cậu ghét hắn, giận hắn, căm hận hắn vì đã khiến cậu đau khổ... nhưng cơ thể Omega này lại không thể ngăn được sự liên kết đã ăn sâu vào tận máu thịt.

Cậu vẫn có thể cảm nhận được hắn.

Cảm nhận được pheromone của hắn... dù cậu không muốn.

Cạch!

Cánh cửa bật mở, Ji-soo bước vào với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Wonwoo, có chuyện rồi."

Wonwoo nhìn anh, tim cậu bỗng đập nhanh hơn. "Chuyện gì?"

Ji-soo do dự một chút, nhưng rồi cũng thở dài nói thẳng: "Mingyu bị tai nạn."

Lồng ngực Wonwoo như bị ai đó siết chặt. "Anh nói cái gì?"

"Anh vừa nhận được tin từ người quen trong bệnh viện. Xe của Mingyu gặp tai nạn trên đường trở về nhà. Hiện tại đã được đưa vào bệnh viện cấp cứu."

Trong khoảnh khắc đó, Wonwoo cảm giác như máu trong người mình đông cứng lại.

Mingyu... bị tai nạn?

Cậu không kịp suy nghĩ gì nhiều, lập tức đứng dậy.

"Em đi đâu vậy?" Ji-soo giữ lấy cậu.

"Tôi phải đến bệnh viện." Wonwoo thở gấp, trong mắt đầy hoảng loạn.

"Em chắc chứ?" Ji-soo cau mày.

Wonwoo cắn môi, ngón tay siết chặt lấy vạt áo. Cậu biết, nếu đi bây giờ, có thể sẽ lại rơi vào vòng xoáy của hắn một lần nữa.

Nhưng...

Cậu không thể mặc kệ.

"Chỉ cần biết anh ta không sao, em sẽ về ngay." Cậu nói, giọng kiên định.

Ji-soo nhìn Wonwoo một lúc lâu, rồi thở dài, cầm lấy chìa khóa xe. "Được rồi, anh đưa em đi."

Tại bệnh viện

Khi hai người đến nơi, hành lang bệnh viện tấp nập người qua lại. Vài thuộc hạ của Mingyu đứng trước cửa phòng bệnh, vừa thấy Wonwoo và Ji-soo, bọn họ lập tức đứng thẳng lưng.

"Mingyu đâu?" Wonwoo không chờ bọn họ kịp phản ứng, đã vội hỏi.

"Cậu chủ vẫn đang được bác sĩ kiểm tra, vết thương không quá nghiêm trọng, nhưng bị va đập mạnh ở vai và đầu." Một người cung kính trả lời.

Nghe vậy, Wonwoo mới thở phào nhẹ nhõm. Chân cậu gần như muốn khuỵu xuống.

Mingyu... không sao.

"Em có muốn vào không?" Ji-soo nhìn cậu.

Wonwoo siết chặt tay, lòng rối bời.

Cậu có nên vào không?

Khi cậu còn đang do dự, cánh cửa phòng bệnh bất ngờ mở ra.

Mingyu ngồi tựa vào giường bệnh, trên trán quấn băng, mặt thì đầy vết thương. Khi hắn nhìn thấy Wonwoo, ánh mắt lập tức sáng lên.

"Em..." Hắn khẽ cất giọng, nhưng chưa kịp nói hết câu, Wonwoo đã quay lưng bỏ đi.

Mingyu hoảng hốt. "Wonwoo!"

Hắn muốn đứng dậy, nhưng vết thương khiến hắn không thể cử động mạnh.

"Đừng đuổi theo tôi!" Wonwoo lạnh giọng.

Bước chân cậu vội vã, như thể chỉ cần chậm một giây thôi, cậu sẽ lại mềm lòng.

Nhưng chưa kịp đi xa, bàn tay lành lặn của Mingyu đã nắm chặt lấy cổ tay cậu.

"Buông ra." Wonwoo nghiến răng, cả người run lên.

Mingyu không nói gì, chỉ nhìn cậu chằm chằm. Một lúc sau, hắn khẽ lên tiếng, giọng khàn khàn:

"Em quan tâm đến anh."

Wonwoo đông cứng lại.

Cậu muốn phản bác.

Muốn nói rằng cậu chỉ đến vì đứa bé trong bụng cảm nhận được pheromone của cha nó dao động.

Nhưng cậu không nói được.

Vì ngay cả bản thân cậu cũng không chắc liệu đó có phải là lý do thật sự không.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com