Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

"Thừa nhận"


Kim Mingyu tức giận đập bàn rồi rời đi, chính hắn còn chẳng hiểu mình tức giận vì lý do gì khi nghe từ yêu phát ra ở Ji-soo

Sau khi ngồi trầm ngâm bên giường một lúc lâu, Mingyu đứng dậy rời khỏi phòng bệnh. Hắn không phải kiểu người hay lo lắng, nhưng lần này, cảm giác bất an vẫn cứ quẩn quanh trong lòng hắn, mãi không dứt.

Khi vừa đóng cửa phòng lại, hắn đã thấy Ji-soo vẫn đứng đó, khoanh tay dựa vào tường với một nụ cười nhàn nhạt.

"Sao? Anh đứng đây làm gì?" Mingyu nhíu mày hỏi, giọng điệu có chút khó chịu.

Ji-soo nhún vai. "Chờ xem khi nào cậu mới chịu thừa nhận."

Mingyu khựng lại. Hắn nhìn anh họ của mình, không thích thái độ nửa trêu chọc, nửa nghiêm túc ấy. "Thừa nhận cái gì?"

Ji-soo bật cười, lắc đầu. "Không có gì. Mà cậu có định về nhà không? Hay là định ở lại bệnh viện trông Wonwoo cả đêm?"

Hắn im lặng một lúc, sau đó liếc mắt nhìn về phía cánh cửa phòng bệnh đóng chặt. Hắn chưa từng nghĩ mình sẽ có một ngày phải quan tâm đến ai đó như thế này.

"Ở lại." Hắn trả lời dứt khoát.

Ji-soo hơi nhướn mày. "Ồ? Đứa bé là quan trọng hay bố của nó quan trọng?"

Mingyu nheo mắt lại, giọng hắn trầm xuống: "Anh nói nhiều quá rồi."

Ji-soo bật cười. "Được rồi, không trêu nữa. Nhưng đừng có tự lừa dối bản thân mãi, Mingyu. Nếu cậu không quan tâm đến Wonwoo, đã chẳng có chuyện cậu ngồi đó suốt mấy tiếng mà không nói gì."

Mingyu không trả lời. Hắn chỉ hừ một tiếng, rồi quay lưng bước về phía ghế dài bên ngoài hành lang bệnh viện, ngồi xuống.

Ji-soo thở dài, cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa. Anh hiểu tính cách của Mingyu—nếu hắn chưa tự nhận ra, thì dù có nói bao nhiêu cũng vô ích.

Cậu không ngủ được.

Cơn đau đã dịu bớt, nhưng cơ thể vẫn còn mệt mỏi. Wonwoo khẽ trở mình, ánh mắt vô tình rơi xuống chiếc ghế trống bên cạnh giường.

Lúc trước, Mingyu đã ngồi đó rất lâu.

Wonwoo biết điều đó, vì ngay cả khi nhắm mắt, cậu vẫn cảm nhận được hơi thở và sự hiện diện của hắn. Cậu cũng biết hắn là người đã giúp cậu uống nước, kéo chăn cho cậu.

Điều này... thật kỳ lạ.

Mingyu không phải là người dịu dàng. Hắn chưa bao giờ quan tâm đến cậu, chưa bao giờ nhìn cậu bằng ánh mắt nào khác ngoài sự khinh thường. Nhưng hôm nay, có điều gì đó đã thay đổi.

Wonwoo siết chặt bàn tay, cảm giác mâu thuẫn tràn ngập trong lòng.

Cậu không thể quên những tổn thương mà hắn đã gây ra. Không thể quên những lời cay độc, những lần bị giam cầm, những tháng ngày sống trong sự kiểm soát của hắn.

Nhưng đồng thời, cậu cũng không thể phủ nhận lần đầu tiên, cậu nhìn thấy một Mingyu khác.

Không lạnh lùng đến tàn nhẫn. Không chỉ biết ra lệnh.

Mà là một người... đang lo lắng cho cậu.

Wonwoo nhắm mắt lại. Cậu không muốn suy nghĩ thêm nữa.

Dù Mingyu có thay đổi hay không, điều đó cũng không quan trọng.
......

Wonwoo tỉnh dậy giữa đêm vì cơn đau âm ỉ dưới bụng.

Cậu nhíu mày, đưa tay khẽ vuốt ve bụng mình. Đứa bé vẫn ổn. Nhưng cơ thể cậu lại yếu hơn cậu nghĩ, có lẽ do cú va chạm ban sáng và pheromone Alpha quá mạnh mẽ từ Mingyu khiến trạng thái của cậu trở nên bất ổn.

Cậu nặng nề xoay người, ánh mắt vô thức hướng ra ngoài cửa sổ. Không khí ban đêm lành lạnh khiến cậu khẽ rùng mình, cơ thể Omega dường như nhạy cảm hơn vào thời điểm này.

Nhưng khi quay đầu lại, cậu giật mình nhận ra—Mingyu đang ngồi đó.

Hắn ngồi trên ghế, cánh tay đặt lên thành ghế, đầu hơi nghiêng về một bên, đôi mắt nhắm chặt. Có vẻ như hắn đã ngủ quên.

Wonwoo siết nhẹ bàn tay.

Mingyu... thực sự đã ở lại sao?

Cậu nghĩ hắn sẽ chỉ đưa cậu đến bệnh viện, sau đó để vệ sĩ canh chừng rồi rời đi. Nhưng không, hắn vẫn ở đây, ngồi cạnh cậu, canh chừng cậu cả đêm.

Omega trong cậu có một chút dao động.

Pheromone của Alpha toả ra khiến cậu cảm giác khó hiểu, cậu không hiểu bản thân mình đang xảy ra chuyện gì nữa. Cảm giác ấy khiến Wonwoo bối rối.

Cậu cắn môi, cố đẩy suy nghĩ đó ra khỏi đầu.

Đừng quên cậu vẫn là một kẻ bị giam lỏng. Đừng quên hắn từng ghét bỏ cậu đến thế nào.

Nhưng khi mắt cậu nhìn đến đôi mày có chút nhíu lại của Mingyu, cậu chợt nhận ra hắn không hề ngủ yên.

Cậu không biết hắn mơ thấy gì, nhưng trong vô thức, Mingyu đã thả ra một luồng pheromone Alpha mạnh mẽ, bao bọc lấy cậu.

Mùi hương ấy không còn nặng nề như trước. Nó dịu hơn, ấm áp hơn, như muốn vỗ về cậu.

Một sự bảo vệ vô hình.

Omega trong cậu vô thức run lên trước cảm giác này.

Wonwoo không thể giải thích được.

Cậu biết cậu không nên dựa dẫm vào hắn. Nhưng tại sao pheromone của hắn lại ảnh hưởng đến cậu như vậy?

Tại sao cậu lại cảm thấy... có chút yên tâm khi có hắn ở bên?

Chưa kịp nghĩ thêm, cậu nghe thấy giọng hắn trầm khàn vang lên.

"Sao chưa ngủ?"

Wonwoo cứng đờ người. Cậu không nhận ra Mingyu đã thức dậy từ khi nào.

Hắn vẫn chưa mở mắt, giọng nói có chút mệt mỏi, nhưng hơi thở mạnh mẽ của Alpha lại khiến cậu có chút chột dạ.

Cậu quay mặt đi, không muốn đối diện với hắn. "Không ngủ được."

Mingyu mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm dừng lại trên gương mặt cậu một lúc. Sau đó, hắn bất ngờ đứng dậy, đi về phía cậu.

Wonwoo theo bản năng lùi về phía sau, nhưng cơ thể yếu ớt không cho phép cậu làm điều đó.

Mingyu không nói gì, hắn chỉ cúi người xuống, đặt tay lên trán cậu để kiểm tra nhiệt độ.

Hành động bất ngờ này khiến Wonwoo sững sờ.

Hắn... đang lo cho cậu sao?

Một Alpha cao cao tại thượng như hắn, người chưa bao giờ quan tâm đến cậu dù chỉ một chút, giờ lại đang cẩn thận kiểm tra xem cậu có bị sốt hay không?

Mingyu nhìn cậu một lúc, sau đó rút tay về, nhẹ giọng nói: "Không sốt. Nhưng vẫn còn yếu."

Cậu mím môi, không biết phải đáp lại thế nào.

Mingyu nhìn cậu thêm một lúc lâu, sau đó bất chợt vươn tay kéo chăn lên đắp kín cho cậu.

"Ngủ đi." Hắn nói, giọng có chút ra lệnh, nhưng lại không hề lạnh lùng như trước.

Wonwoo cứng người. Cậu không biết vì sao hắn lại làm vậy, nhưng một phần nào đó trong cậu không thể phản kháng lại.

Cậu không trả lời, chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở Alpha vẫn còn quẩn quanh bên cạnh.

Đêm nay, cậu đã mơ một giấc mơ dài, nhưng lần đầu tiên, cậu không còn cảm thấy cô đơn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com