Chap 2 (Part 1)
Hello everybody~~~ hú hú *vẫy tay*
Au sám hối xong gòi nè!!! *tròn xoe mắt*...
Có bà con nào nhớ Au hơm??? Có giơ tay cái nè...hìa hìa...
...Thôi tiếp fic đi, tui biết mấy người nhớ Jeti là nhiều chứ tui chả bao nhiêu hen... phũ quá mà!!! (T_T)
Next story........ (dốt tiếng Anh dzậy á chớ thích chơi chữ lắm! Thông cảm)
__________________________________________
Jessica giật mình tĩnh giấc vào lúc 4giờ sáng. Mồ hôi ướt đẫm vầng trán cậu... Cậu xoay sang bên cạnh, Tiffany vẫn còn say giấc. Cậu mừng thầm. Vậy là cô không quay lưng bỏ đi rời xa cậu như trong giấc mơ khi nãy... Thật tốt biết bao.
Nhưng rồi sẽ ra sao đây khi lát nữa Tiffany tỉnh lại??? Cậu không dám chắc!
...
Cậu đã nghĩ cậu sẽ quăng 1 xấp tiền vào Tiffany khi xong chuyện. Nhưng đó là tối hôm qua. Khi cậu còn cho rằng Tiffany là 1 cô nàng hư hỏng. Còn bây giờ thì sao? Tiffany lại là 1 cô gái trong trắng vô cùng! Điều đó làm cậu dằn vặt, nó đeo bám cậu vào cả trong giấc mơ.
Lúc Tiffany nhắm mắt ngủ, cái tôi trong lòng cậu vẫn muốn tìm 1 chút biện minh cho những điều cầm thú mình làm. Cậu ghét phải nói tiếng xin lỗi... Cậu gọi điện cho Kwon Yuri, nhưng những gì Yuri nói lại càng làm cậu khó nhọc hơn. Những lời nói thật thà của Yuri cứa sâu vào lòng cậu.
"Tiffany ấy hả? Cô nàng đó đáng yêu lắm. Haha. Là sinh viên sắp ra trường. Thủ khoa ngành kinh tế luôn đấy! À mà với cậu thì thủ khoa cũng không đáng nói lắm nhỉ? Nhưng với tớ thì rất đáng để khâm phục. Cô ấy bỏ về Hàn từ năm 16t đó. Cậu tin được không? Một thân một mình cô ấy về đây, tự kiếm tiền ăn học và nuôi sống bản thân đó! Giỏi thật đúng không? Hì hì. Cô ấy làm trong Bar của tớ hơn 4năm rồi. Rất chăm chỉ và lễ phép. Tớ sợ để cô ấy làm ca tối sẽ bị những khách làng chơi như cậu dòm ngó nên chỉ cho cô ấy làm ban sáng thôi. Cũng vì vậy mà mấy năm qua cậu đâu có biết tới 1 thiên thần như thế. Ừ! Tớ xem cô ấy là 1 thiên thần của Bar tớ, tớ không muốn nơi này vẩn đục 1 cô nàng trong sáng. Sao? Tớ giả tạo hả? Xì. Tớ tốt hơn cậu cả trăm lần ấy...Hả? À.Sáng thì toàn mấy bà chủ kênh kiệu bàn công chuyện với khách hàng thôi, nhưng Tiffany được lòng mấy bà đó lắm. Tiffany đáng yêu mà nên không bị bắt nạt đâu... Tại sao Tiffany về Hàn à?...ưm... Tớ nghe bảo là cha của Tiffany có vợ lẻ, mà lí do đó khiến mẹ cô ấy chết nên Tiffany bỏ nhà đi... Ừm. Mẹ cô ấy qua đời rồi. Con gái mà không có cha mẹ bên cạnh như vậy đáng thương lắm... Nói chung Tiffany là 1 cô nàng cực kì tốt. Cực kì trong trắng. Cực kì vé-ri-gút đấy. Nên làm ơn cậu đối xử tốt với con gái người ta đi. Tiffany không đáng bị đối xử như mấy ả tình nhân đỏng đảnh của cậu đâu đấy. Muốn biết nhiều hơn về Tiffany thì cậu tìm Sunny đi, Sunny ở cùng nhà với Tiffany đấy. Không phải chị em ruột, kết nghĩa thôi... ừ ừ... tớ ngủ đây...1giờ sáng mà gọi phá không cho người ta làm ăn... không vì 50triệu won của cậu tớ đá bay cậu ra khỏi vũ trụ rồi nhá! Bạn tốt mà đối xử nhau thế đấy... alo alo... cúp rồi hả? Hầy. Quá đáng!"
...
Tiffany là 1 cô gái tốt! Phải! Thật rất tốt!
Jessica đưa tay sang vén lọn tóc cho Tiffany rồi vuốt ve gương mặt đầy đặn của cô.
_Em đã chịu khổ nhiều rồi... từ giờ hãy để tôi chăm sóc cho em. Ít nhất là cho đến khi tôi chuộc hết lỗi của mình với em. Tiffany à!
Jessica nói khẽ, rồi cậu hôn nhẹ lên trán cô.
Jessica bước xuống giường, có lẻ nên hối lỗi ngay từ bây giờ thì hơn.^^ Jessica vào trong tolet, xã nước ấm vào 1 cái thau 1 cách nhẹ nhàng nhất có thể để không tạo ra tiếng ồn làm Tiffany thức giấc. Cậu bê cái thau ra đặt dưới chân giường, rồi dùng khăn thấm nước ấm lau cơ thể cho Tiffany. Như thế này sẽ dễ chịu hơn... Jessica nhẹ nhàng lau hết cơ thể Tiffany, rồi cậu choàng cho Tiffany 1 cái áo ngủ. Mọi cử chỉ đều yêu chiều hết mức cô gái đang ngủ say trên giường. Jessica chạm nhẹ cổ Tiffany. Tối qua cậu đã cắn vào đây đến ứa máu. Tội cho Tiffany! Cậu lấy 1 miếng băng cá nhân hình siêu nhơn (Á ầu) dán lên cổ Tiffany. Xong xuôi cậu gọi phục vụ chuẩn bị thức ăn sáng, rồi leo lên giường ôm Tiffany, tận hưởng từng chút một cảm giác ấp áp với cô.
Gần 6giờ sáng, phục vụ gọi cửa đem thức ăn lên cũng là lúc Tiffany cựa quậy mình thức dậy. Tiffany đã quen giấc dậy vào buổi sáng từ sớm để đi học rồi tầm trưa thì đến SoShi Bar làm cho tới chiều tối, hôm qua là ngày đầu tiên đến JJ làm nên cô vẫn chưa thay đổi lắm giờ giấc sinh hoạt của mình.
_Em dậy rồi à? Ăn sáng đi.-Jessica tươi cười, giọng nói ấm áp khi đem thức ăn vào đặt lên bàn. Người ngoài nhìn vào không hiểu sẽ cho rằng đây là 1 anh chồng tốt chăm sóc cho cô vợ đáng yêu sau 1 đêm ân ái^^
Tiffany chống tay ngồi dậy, cơ thể hơi đau nhức, đặc biệt là phần thân dưới. Tiffany dùng tay xoa xoa thái dương, cảm giác chóng mặt... cô nhớ lại đêm hôm qua... đất trời còn như xoay chuyển hơn.
_Em không sao chứ? Đau ở đâu à?-Jessica bước đến gần ngồi lên giường hỏi han Tiffany
_Mấy giờ rồi?
_Hơn 6 giờ sáng...
_Tôi phải về!
Jessica thấy Tiffany không gặng hỏi chuyện đêm hôm qua hay tệ hơn là khóc lóc ỉ ôi, cậu có chút yên lòng. Nhưng nghe Tiffany bảo muốn về, trong lòng cậu lại thấy đăng đắng... Là Tiffany quá mạnh mẽ không bận tâm chuyện "trinh tiết"? Hay tại do cậu chẳng có 1 chút giá trị nào để Tiffany quan tâm?
_Em ở lại ăn chút gì rồi tôi đưa em về.-Jessica dịu giọng
_Không được... trễ quá rồi. Tôi phải về.
Tiffany gấp gáp kéo chăn sang 1 bên bước xuống sàn. Mặc kệ rằng đầu cô đang đau và chóng mặt cùng với cơn nhức giữa 2 chân.
_Á...
Tiffany hơi xịu người, cảm giác cơ thể mất sức. Ngay cả đi lại cũng khó khăn... chết tiệt! Bên dưới cô nhức nhối quá.
_Đã bảo em đừng ngoan cố mà!-Jessica đỡ Tiffany, cậu gằn giọng. Người con gái này thật khó dạy!
_Em ở lại ăn rồi tôi đưa em về. Bằng không em có muốn cũng chẳng thể ra khỏi được cửa phòng này!-Jessica buông lời dọa nạt
Tiffany hết cách nghe theo lời Jessica.
Jessica đưa cô đi làm vệ sinh, rồi cùng ngồi ăn sáng. Ăn xong Tiffany cảm giác cũng khoẻ hơn, đi lại không khó khăn nữa. Jessica đưa Tiffany 1 bộ quần áo mới để Tiffany thay rồi lái xe đưa Tiffany về nhà. Suốt khoảng thời gian đó Tiffany không nói gì về chuyện tối hôm qua. Không trách móc, không la hét, không oán giận hay trốn tránh Jessica. Tiffany chỉ không ngừng kêu muốn về nhà. Jessica càng lúc càng thấy khó xử
_Em không giận tôi sao? Hay em có muốn gì không?-Jessica đề cập, cứ như thế này cậu sẽ khó chịu đến chết.
_Tôi đã nói tôi không phải Bướm đêm. Tôi không cần gì hết. Đưa tôi về nhà...-Tiffany trả lời, cô cũng khó chịu
_Được rồi.-Jessica bất lực không hỏi thêm
Thật ra không phải Tiffany không quan tâm chuyện trinh tiết. Có chứ. Đã là con gái, hơn 20 năm ròng giữ gìn cái quý giá nhất, dù ở trong Bar hơn 4năm trời cũng 1 mực không muốn dính chuyện trai gái thì sao lại không quan tâm? Tiffany quan tâm rất nhiều! Nhưng Tiffany lại là 1 con chiêng sùng đạo. Cô tin vào Chúa. Cô trách mình nhiều hơn trách người! Cô tự trách mình tại sao lại để cho Jessica hiểu lầm cô là điếm. Cô trách mình sao không cương quyết hơn khi bị nhục dục cám dỗ. Lỗi là do cô. Tự cô sẽ chịu... khóc lóc hay oán hận Jessica chỉ làm cô thêm yếu đuối! Cô không muốn! Hơn nữa cô cũng mang 1 phần dòng máu "nghĩ thoáng" của người Mĩ. Chuyện đã rồi hãy cho nó qua đi. Chấm dứt như thế này là được rồi! ...Cô hiện tại lo cho Sunny nhiều hơn. Hẳn Sunny sẽ lo lắng cho cô lắm. Cô chưa bao giờ về trễ...
Jessica lái xe, lâu lâu lại đưa mắt nhìn Tiffany. Tiffany chỉ hướng ánh nhìn ra ngoài cửa sổ. Trông Tiffany rất đổi yên bình. Dù là trong ánh mắt cũng rất an nhàn... không có chút cơ hồ nào như dậy sóng. Rõ ràng người con gái này khí chất hơn hẳn những cô gái từng qua tay cậu! Jessica lắc đầu, "em thật rất đặc biệt"
_...Tôi muốn nhờ cậu 1 chuyện...
_Hửm?...
________________________________________
Xe chạy đến trước 1 căn nhà. Tuy không rộng lớn nhưng cũng có 1 mảnh vườn nho nhỏ bên cạnh. Nhìn sơ qua, Jessica có thể đánh giá cuộc sống của Tiffany khá ổn định. Hẳn không quá khó khăn. Jessica an lòng hơn khi biết điều này.
_Tiffany! Trời ơi sao cậu về trễ vậy? Mình gọi cho cậu từ hừng sáng tới giờ đấy. Biết mình lo cho cậu lắm không?.... Mà đây là ai?-Sunny đứng trước cổng nhà lo lắng, khi thấy Tiffany từ trong xe Jessica bước ra cô nhào ngay lại chỗ Tiffany hỏi tới tấp, tới khi Jessica bước ra từ cửa xe bên kia Sunny mới dừng lại
_Mình xin lỗi. Điện thoại mình hết pin từ tối qua. Đây là Jessica Jung, tổng giám đốc của JJ và cũng là bạn mình. Còn đây là Sunny-Tiffany cười nhẹ nhàng giới thiệu, quả thật Sunny rất lo cho cô
_Tôi là Jessica Jung. Tiffany với tôi là bạn. Hôm qua cô ấy hơi mệt nên ngủ lại ở JJ, hôm nay tôi đưa cô ấy về.-Jessica trả lời. Cậu không phải tự mình bịa ra được những điều này. Tất cả đều do Tiffany muốn cậu nói. Cậu chỉ nghe theo.
_Ừm...à... cảm ơn cậu đã đưa Tiffany về.-Sunny nghi ngại gật đầu
_Jessie... cậu về đi, tớ tới nhà rồi. Cậu còn nhiều chuyện phải làm mà.-Tiffany ra hiệu cho Jessica ra về. Cô chỉ cần Jessica giúp cô diễn kịch đến đây là đủ. Sunny không nên biết những gì đã xảy ra thì hơn. Chuyện cô đến JJ là do cô bị đuổi ở SoShi Bar. Nếu Sunny biết, thể nào cũng tự dằn vặt mình, Sunny sẽ nghĩ vì giúp Sunny mà cô bị đuổi, rồi lại buồn... Cô không muốn người chị em của cô lo lắng!
_Ừm. Vậy tớ về..... Tối tớ đến đón cậu đi làm, Fany nhé!
Jessica leo lên xe chạy đi. Cậu không quên nhấn mạnh vế sau với Tiffany khiến cô giật mình nhíu mày. Tiffany đâu có bảo Jessica nói tối sẽ đến đón... Không phải đã nói chỉ cần giúp cô giấu Sunny thì 2 bên coi như không nợ gì nhau nữa sao??? Cậu ta vẫn chưa muốn buông tha cho cô??? (Dĩ nhiên là chưa. Tha hết chuyện rồi bà con ném dép Au sao?!!)
_____________________________________________
Tiffany cùng Sunny bước vào nhà. Sunny đã chuẩn bị bữa sáng và cũng sắp sửa đi làm.
_Fany cậu ăn sáng đi, mình chờ cậu mãi, thấy cậu chưa về nên mình ăn trước rồi chừa phần cậu.
_Ừm...-Tiffany ăn đã no, nhưng lại sợ Sunny nghi ngờ nên đi lại bàn dùng phần ăn sáng Sunny làm cho cô
_Fany, mình nhớ cậu đâu phải mặt bộ quần áo này khi đi?!!
_À...bộ kia... mình để lại ở khách sạn JJ rồi... nó dơ quá nên mình mượn tạm đồ của Jessie...-Tiffany hơi ấp úng trả lời
_Ừm...... Fany... cổ của cậu........muahahahaaaaaa.....-Sunny lại phát hiện ra điều lạ rồi lại cười man rợ
_Hửm...-Tiffany bối rối, sao Sunny lại cười?
_Siêu...siêu nhân điện quang kìa... hahahaaa... cậu thích chúng từ khi nào thế?-Sunny vẫn không ngừng cười
Tiffany sờ tay lên cổ, có miếng băng dán... cô chợt nhớ ra chắc Jessica dán cho cô vì hôm qua cậu ta cắn cô và chỗ này có chảy máu... nhưng siêu nhân là sao? Tiffany đi lại gương xem... một miếng băng dán hình siêu nhân được dán ngay ngắn trên cổ cô. Mặt cô đỏ lên, ngại!
_Ừm... mình bị xướt 1 chút... do 1 anh đồng nghiệp cho mình miếng băng mà mình không để ý nên...
_Hahahahaaaaaa... lớn đầu còn có người dùng băng trẻ con vầy sao? Tức cười thật...
Tiffany ngẫm nghĩ, Jessica thích siêu nhân điện quang... bỗng dưng cũng phì cười. Nghịch lí!
Sau đó Sunny đi làm, Tiffany ở nhà dọn dẹp rồi nghỉ ngơi. Cô suy nghĩ không biết thời gian sau phải đối mặt với Jessica thế nào? Chuyện tối hôm qua... thật cũng đau xót! Vài giọt nước mắt bắt đầu rơi... dại thật! Phải chi cô có thể như người ta đòi tiền bạc, đòi địa vị hay đền bù thì lòng cô sẽ nhẹ biết mấy. Nhưng không được... cô không thể. Chúa phải chăng đang dần bỏ rơi cô??? (Chúa bỏ rơi còn có Au mà!!!) Tiffany mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
Tầm 5, 6giờ chiều Tiffany mới uể oải thức dậy... cô hơi hoảng. Cơm nước còn chưa lo xong, Sunny sắp về. Làm sao đây? Không lẻ ăn gạo sống với nước tương? ....... Mọi thứ nháo nhào cả lên khiến Tiffany không bình tĩnh được. Cô tủi thân... Chúa bỏ cô thật rồi!...
Đang trong lúc hối hả vừa nghĩ ngợi vừa định nấu cơm thì cô lại nghe tiếng chuông cửa...
.
.
.
Là Jessica!
Jessica xách trong tay 2 túi lớn, cậu mua khá nhiều đồ ăn ngon đến. Tiffany nhìn thấy Jessica thì khó xử...
_Cậu còn đến đây làm gì?
_Chúng ta là bạn thân, không phải sao Fany?!!-Jessica hiển nhiên nói
_Tôi đã nói chỉ cần không cho Sunny biết, cậu và tôi không còn nợ gì hết. Tôi không tính chuyện đêm qua còn gì?-Tiffany cau mày
_Nhưng Jessie tính...-Jessica ung dung trả lời, xách túi thức ăn vào trong nhà không đợi sự đồng ý từ Tiffany
_Cậu muốn gì?-Tiffany bực dọc
_Hì hì... muốn chúng ta tiếp tục "đùm bọc yêu thương" lẫn nhau.-Jessica cười cười trả lời
Tiffany giận đỏ mặt. Thái độ của con người trước mặt khiến cô mất bình tĩnh. Rõ ràng hôm qua còn rất bá quyền lãnh đạm, sáng nay vẫn hừng hực khí thế. Nhưng sao bây giờ, mới có mấy tiếng đồng hồ lại trở thành 1 tên thích đùa ghẹo thế này? Cả cái điệu cười cũng.... haiz, khiến người ta ghét! Jessica đang đùa giỡn với cô?!!
_Tớ về rồi!-Sunny lên tiếng bước vào trong nhà
_A. Tớ có mua đồ ăn, chúng ta cùng ăn đi-Jessica nhanh nhảu phá tan cái nhìn chằm chằm của Tiffany
Tiffany tạm bỏ qua, cười vui vẻ với Sunny rồi cô miễn cưỡng cùng 2 người ngồi ăn đồ Jessica mang tới. Không khí khá vui vẻ khi tự nhiên Jessica cười nhiều hơn và hóm hỉnh hơn?!! Trong đó cũng có thêm 1 chút diễn xuất từ Tiffany...
_À. Tớ mới vừa lên chức quản lí đấy!-Sunny lên tiếng
_Thật sao. Chúc mừng cậu.-Tiffany nói rồi nhìn qua Jessica, có phải do cậu ta... không thì không thể nào Sunny lại lên được 1 chức vụ cao như vậy. Cô còn nhớ ở SoShi Bar thậm chí có dư quản lí, không lí nào lại cho Sunny lên chức khi Sunny làm ở đây chưa lâu bằng người khác. Hay đúng hơn là Sunny cũng không có bằng cấp. Sunny bỏ học lâu rồi mà...
Jessica thấy Tiffany nhìn mình thì cũng nhìn lại, nhưng tặng thêm Tiffany 1 nụ cười ấm áp. Nó khiến Tiffany nhíu mày rồi cuối xuống ăn... thật Tiffany ghét kiểu thay đổi chóng mặt này. Không biết là thật hay giả tạo nữa!
Ăn xong, Tiffany vào trong thay đồ chuẩn bị để Jessica đưa đi làm. Jessica thì ra đứng đợi bên ngoài. Sunny cũng đi ra, cô bắt chuyện với Jessica
_Thật ra... hai người không phải là bạn đúng không? Cuối cùng đêm qua đã xảy ra chuyện gì?
Jessica hơi ngạc nhiên khi Sunny hỏi thẳng. Jessica nhìn Sunny, trong đôi mắt của cô gái nhỏ nhắn này như đã có hết câu trả lời. Quả thật những đề phòng của Tiffany không hề sai.
_Cậu nói đúng. Chúng tôi không phải bạn...-Jessica hơi lưỡng lự, nhưng Sunny đã chọn cách gặp riêng nói chuyện này. Điều đó cho cậu biết cậu nên nói thật.
_Cho tôi biết có phải Tiffany ...cho cậu 1 thứ... để cậu giúp tôi lên chức hay đại loại là 1 thứ gì đó như tiền bạc hay không?-Sunny hơi nghẹn ở cổ khi hỏi
Cô đã luôn nghi ngại chuyện này. Cô bán tín bán nghi từ việc Tiffany bị đuổi khỏi SoShi Bar. Tiffany là nhân viên giỏi, nhiều bà chủ yêu thích vì thái độ lễ phép khi phục vụ, còn cả giám đốc Kwon cũng từng khen ngợi thì sao lại dễ dàng bị đuổi như vậy? Người bị đuổi nên là cô, khi cô không có gì đặc biệt và cũng không được ăn học đàng hoàng hay có bằng cấp. Rồi Tiffany được nhận vào JJ, khách sạn liên hiệp Châu Á 1 cách dễ dàng. Tiffany vẫn chưa ra trường mà?!! Sao lại được nhận dễ vậy? Sunny cho rằng mình nghĩ nhiều nên bỏ qua...
Chuyện Sunny gọi cho Tiffany vào sáng hôm nay, điện thoại reo rất lâu...là không có người bắt máy chứ không phải hết pin! Tiffany đã nói dối?!! Khi Tiffany về, từ việc đi xe của người lạ, cho tới dáng đi hơi khập khiểng, rồi cả cách ấp úng khi trả lời đều khiến Sunny nghi ngờ. Sunny không dám tin và cũng không muốn tin.... Rồi Sunny lại nghe tin mình được thăng chức, Sunny càng lo lắng hơn! Sunny gấp gáp chạy về nhà thì nghe được mẫu đối thoại của Jessica và Tiffany...Sunny đã rất kiềm chế để bước vào nhà mà vẫn tỏ vẻ bình thường với Tiffany... tại sao lại như vậy??? Có phải Tiffany đã...
_Đừng hiểu lầm Tiffany. Cô ấy không có lỗi-Jessica vội lên tiếng. Sunny thật sự đã đoán ra rồi...
_Vậy là sao?-Sunny kiềm nén trong giọng nói
_Là tôi...Tôi...cưỡng bức cô ấy...
Sunny lấy tay che miệng mình lại vì quá bất ngờ...Nước mắt cô bắt đầu rơi... sao lại...
_Tôi biết tôi sai! Tôi muốn bù đắp cho Tiffany. Cho nên chuyện thăng chức là do tôi tự ý, Tiffany không yêu cầu gì cả. Cô ấy không cần tôi cho cô ấy gì hết.....nhưng tôi ... tôi chỉ muốn... đối xử tốt với Tiffany! ...Sunny! Cho tôi 1 cơ hội sửa sai. Tôi hứa sẽ không gây ra thêm bất cứ tổn thương nào cho Tiffany nữa.
_Tại sao cậu làm như vậy với Fany?
_Tôi...tôi nghĩ Tiffany... là điếm... tôi biết mình sai! ...
*CHÁT*
Âm thanh khô khốc vang lên, 1 bên má Jessica đau rát rồi đỏ ửng... Sunny tát cậu......
________End Chap 2 (Part 1)_______
TBC...
Au xin nói lại với các reader vì 1 số bạn chưa biết: Au không thể rep cmt vì email của Au bị lỗi, wattpat không liên hệ được với email của Au nên chặn không cho Au cmt hay rep cmt. Nên mọi người cmt không thấy Au rep xin thứ lỗi và đừng giận.
Tiếp tục ủng hộ và cmt cho Au nha. Thanks. Au yêu các reader ♥
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com