Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Mở Đầu

                * * *
- Đêm đã về khuya.

- Sấm nổi liên hồi cùng những tia chớp cắt ngang bầu trời, màn đêm như muốn vỡ ra thành từng mảnh. Trong phút chốc, mưa rơi như trút nước, tựa dòng ngân hà đổ hàng vạn con thác xuống trần gian.

- An Ninh ngồi tựa bên song cửa sổ, yên lặng cúi nhìn vạn vật. Chiếc áo ngủ trắng rộng thùng thình bao bọc lấy thân hình gầy yếu của cô, khiến cô trông càng nhỏ bé và đáng thương.

- Màn hình máy tính xách tay trên bàn xanh mờ, con trỏ chuột vẫn nằm yên một chỗ không nhúc nhích. Cô từ từ đi về phía chiếc bàn, nhẹ nhàng bấm chuột, một bức thư chưa đọc xuất hiện với hình logo đặc biệt. Có nên đọc không..? Từ trước đến nay cô làm việc gì cũng rất quyết đoán, nhưng lúc này, cô bỗng do dự.

- An Ninh hít thở một hơi dài, rồi rót cho mình một cốc nước lạnh, càng lúc cô càng cảm thấy bất an. Những ngón tay cô run run, rồi bất giác, tim cô đập thình thịch, con chuột trong tay như biến thành khối đá khổng lồ nặng cả ngàn cân.

- Cuối cùng, cô cũng quyết định.

- Hai đồng tử lập tức mở to, ngay cả hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

" An Ninh, chúng ta chia tay thôi."

- Chỉ vài chữ đơn giản, nhưng cô đã bị đẩy ngã xuống mười tám tầng địa ngục.

- Chưa bao giờ anh gọi cả họ và tên cô như vậy

- Cô sững sờ ngã sụp xuống sofa, người co quắp lại, đầu ghì chặt vào giữa hai đầu gối, mái tóc dài xõa xuống đất trông như một dải lụa óng ả.

- Yêu nhau bao nhiêu năm, để rồi kết cục như ngày hôm nay. Tuy đã sớm dự đoán được điều này, nhưng cô không ngờ nó lại tới nhanh đến vậy.

- Cô nấc nghẹn. Đôi bờ vai gầy gò run lên theo từng tiếng nấc nghẹn ngào.

- An Ninh khóc đến khi cảm thấy mình kiệt sức, cổ họng khản đặc, nói không ra tiếng. Cô lần tìm chiếc di động ở đầu kia của chiếc sofa, gõ vài dòng chữ gì đó, rồi nhập mười con số mà cô đã thuộc làu

- Tin nhắn đã gửi thành công.

- Mười hai giờ.

- Một giờ đêm.

- Hai giờ.

- Cuối cùng cô không đợi được người mà cô cần đợi .

- Nỗi tuyệt vọng, sự trống vắng đến. Khó khăn lắm cô mới giữ lại cho mình một chút niềm tin, nhưng giờ đây tất cả đã hoàn toàn sụp đổ.

- Nước mắt tuôn trào, rồi bất thình lình An Ninh đứng dậy, lao vào bếp vớ lấy con dao gọt hoa quả. Trước đây, Quan Tín đã từng nói đùa: nếu có một ngày hai người phải chia lìa đôi ngả, thì con dao này chính là sự lựa chọn cuối cùng của cô. An Ninh cười vẻ đau đớn, ai có thể ngờ rằng câu nói đùa đó lại trở thành sự thật.

- Con dao gọt hoa quả sắc lẹm cứa lên chiếc cổ tay nhỏ xinh của cô, cái lạnh thấu xương mang đến cho cô thứ khoái cảm kì lạ.

- An Ninh cười, đôi mắt lóe lên tia sáng gợn người. Cô nhìn máu của mình nhỏ xuống từng giọt, từng giọt, lòng đầy đau khổ, căm hận.

- Quan Tín, anh có biết trái tim em đang đau gấp ngàn vạn lần nỗi đau thể xác lúc này không.

- Quan Tín, em muốn anh phải ân hận suốt đời.

- Cô ấn mạnh con dao, cứa thêm một nhát vào tay mình, máu tươi nhỏ xuống tấm thảm trắng tinh, vết máu in hình rõ rệt.

    Trời càng về khuya.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #kokona028