Bàn cờ
Trong căn phòng khách lớn của biệt thự, ánh đèn chùm pha lê hắt xuống, lung linh nhưng cũng đầy lạnh lẽo. Bà Tóc Tiên ngồi ở ghế chủ tọa, gương mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tính toán sắc bén. Xung quanh chiếc bàn gỗ mun dài, năm người con trai của bà ngồi đối diện nhau, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Trên chiếc bàn chính giữa phòng, trải một tấm vải lụa trắng tinh, Thế Vĩ đang nằm đó, bất tỉnh, gương mặt anh tái nhợt và hơi thở khẽ khàng. Chiếc áo sơ mi trắng của anh đã bị cởi bỏ một vài cúc, để lộ những dấu vết xanh tím, đỏ ửng của những cái cắn, cái mút, cái hickey từ những lần chiếm hữu trước đó. Anh như một món ăn thượng hạng, chuẩn bị bị "mổ xẻ" và phân chia bởi những kẻ săn mồi.
"Chúng ta cần một giải pháp," Đông Quan mở lời, ánh mắt anh ta dán chặt vào Thế Vĩ đang nằm bất động, đầy vẻ thèm muốn. "Thế Vĩ không thể cứ bị giằng xé như thế này mãi được. Và chúng ta cũng không thể cứ tranh giành nhau mãi."
Cường Bạch nhếch môi, "Ý anh là gì? Chia sẻ à?" Giọng anh ta mang vẻ chế giễu nhưng không giấu được sự hứng thú.
"Chính xác," Hoàng Long nói, ánh mắt anh ta như muốn nuốt chửng lấy Thế Vĩ. "Chúng ta đều muốn cậu ấy. Vậy tại sao không tìm một cách để tất cả đều có được? Cậu ấy đã là của chúng ta rồi."
Hữu Sơn gật đầu đồng tình, ánh mắt lóe lên sự tính toán. "Một thỏa thuận. Một sự hợp tác. Để đảm bảo cậu ta không thể thoát khỏi ai trong số chúng ta."
Phúc Nguyên , ngồi co ro trên sofa, ban đầu chỉ im lặng, bấu chặt lấy tay vịn. Khi nghe đến từ "chia sẻ", đôi mắt cậu bé đỏ ngầu, một tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ cổ họng. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào các anh trai, gương mặt non nớt lộ rõ vẻ căm ghét. "Không! Vĩ là của em! Không ai được phép chia sẻ Vĩ!" Phúc Nguyên nhìn Thế Vĩ đang bất tỉnh trên bàn, nỗi sợ hãi chiếm lấy cậu.
Bà Tóc Tiên khẽ mỉm cười. Bà đã nhìn thấy điều này sẽ xảy ra. "Phúc Nguyên , con hãy nghe các anh con nói. Chia sẻ ở đây là để Vĩ mãi mãi thuộc về tất cả chúng ta, không ai có thể lấy đi được."
Các anh em bắt đầu đưa ra những lập luận, những điều kiện. Họ nói về việc phân chia thời gian, phân chia không gian, phân chia cả những "đặc quyền" được ở bên Thế Vĩ. Đông Quan muốn anh ấy bên cạnh trong những cuộc họp quan trọng, Cường Bạch muốn anh ấy ở lại phòng mình vào buổi tối, Hoàng Long muốn anh ấy cùng tập luyện, còn Hữu Sơn muốn anh ấy quản lý những công việc bí mật. Tất cả đều hướng về Thế Vĩ, từng ánh mắt, từng lời nói đều chất chứa sự chiếm hữu điên cuồng.
Phúc Nguyên , ban đầu kịch liệt phản đối, nước mắt dàn dụa, gào thét không ngừng. Cậu bé muốn lao đến ôm chặt Thế Vĩ, nhưng lại bị bà Tóc Tiên giữ lại. "Nguyên , đây là vì Vĩ. Để Vĩ không bao giờ rời khỏi con."
Sau những cuộc tranh cãi gay gắt, và những lời "thuyết phục" từ bà Tóc Tiên rằng đây là cách duy nhất để Thế Vĩ mãi mãi thuộc về gia tộc, điều bất ngờ đã xảy ra. Phúc Nguyên, sau khi Thế Vĩ được bế về phòng và cậu bé được ở cạnh anh, bất ngờ thì thầm vào tai Thế Vĩ đang ngủ say: "Vĩ... em đồng ý. Em đồng ý chia sẻ anh... nhưng anh vẫn phải là của em nhiều nhất. Anh sẽ không bao giờ được rời xa em." Cậu bé biết, đây là cách duy nhất để giữ Thế Vĩ lại, không phải chỉ riêng mình, mà là của cả gia đình, điều đó vẫn tốt hơn là mất anh vào tay một kẻ nào đó bên ngoài.
Bà Tóc Tiên nhìn những đứa con của mình, khóe môi bà khẽ nhếch lên đầy tự hào. Đây chính là sự hợp tác, tình đoàn kết thô sơ mà bà muốn. Một mối liên kết được xây dựng trên sự chiếm hữu chung đối với một người. Bà chẳng hề phản đối, thậm chí còn đích thân chuẩn bị hợp đồng "chia sẻ" Thế Vĩ, biến anh thành tài sản hợp pháp của cả năm anh em, tất cả đều được thực hiện khi Thế Vĩ vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ mê man, hoàn toàn không hay biết về bản án định mệnh của mình.
Sáng hôm sau, Thế Vĩ tỉnh dậy với cơn đau đầu như búa bổ và một cảm giác nặng trĩu khắp cơ thể. Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào trần nhà lạ lẫm. Đây không phải phòng của anh. Căn phòng rộng lớn, sang trọng, với tấm rèm nhung dày và những bức tranh cổ điển, khiến anh nhận ra mình đang ở trong một căn phòng khác trong biệt thự Hoàng Kim. Ký ức về đêm qua chỉ là những mảnh vụn mơ hồ, trộn lẫn giữa sự nóng bỏng của men rượu và những cái chạm đầy ám ảnh.
Thế Vĩ cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể anh đau nhức rã rời. Anh đưa tay lên xoa thái dương, và chợt nhận ra mùi hương của mình đã thay đổi. Nó không còn là mùi nước hoa lạ mà anh nhớ lờ mờ từ đêm qua, mà là một sự pha trộn của nhiều mùi hương nam tính khác nhau, quen thuộc đến rợn người.
Anh nhìn xuống cơ thể mình. Áo sơ mi của anh đã bị cởi bỏ một vài cúc, và trên làn da trắng ngần là vô số những dấu vết mới.
Trên cổ anh, ngoài vết cắn sâu hoắm của Phúc Nguyên, còn có thêm một vết cắn đỏ tía của Cường Bạch, và một vết hickey lớn của Đông Quan, nằm chồng chéo lên nhau, như những dấu đóng quyền sở hữu.
Vùng vai và ngực anh cũng không thoát khỏi. Những vết cắn mạnh mẽ của Hoàng Long hằn rõ trên bắp vai, xen lẫn với những dấu hôn mờ nhạt từ Hữu Sơn.
Thế Vĩ khẽ rùng mình. Anh nhớ lờ mờ những cái chạm, những tiếng rên rỉ trong cơn say. Anh nhớ mùi rượu và cả những hơi thở nóng ấm phả vào da thịt. Mọi thứ cứ như một giấc mơ hoang dại, mà giờ đây những dấu vết trên cơ thể anh là bằng chứng sống động. Anh cảm thấy một sự hổ thẹn dâng lên, nhưng cùng lúc đó, một cảm giác tê dại, chấp nhận lại bao trùm lấy anh. Anh biết, mình đã bị họ "đánh dấu" một cách công khai.
Khi Thế Vĩ đang cố gắng mặc lại áo, cánh cửa phòng bật mở. Đông Quan bước vào, trên tay là một khay điểm tâm thịnh soạn. Anh ta mỉm cười, nụ cười vẫn quyến rũ chết người nhưng lại mang một vẻ chiếm đoạt không thể chối cãi.
"Tỉnh rồi sao, Vĩ?" Đông Quan nói, giọng anh ta trầm ấm, đầy vẻ cưng chiều, nhưng lại khiến Thế Vĩ cảm thấy lạnh sống lưng. Anh ta đặt khay điểm tâm xuống bàn cạnh giường, rồi ngồi xuống mép giường, đưa tay vuốt ve mái tóc Thế Vĩ.
Thế Vĩ giật mình, lùi lại một chút. "Chủ tịch... tôi..." Anh cố gắng nói, nhưng cổ họng khô khốc.
Đông Quan khẽ cười, ánh mắt anh ta lướt xuống những dấu vết trên cổ Thế Vĩ. "Cậu biết không, đêm qua cậu thật đáng yêu khi say. Cậu rên rỉ rất ngọt ngào." Anh ta nói, giọng điệu đầy ẩn ý. "Mùi của kẻ khác trên người cậu... đã khiến chúng tôi rất khó chịu." Đông Quan dùng ngón cái miết nhẹ vào vết hickey của mình trên cổ Thế Vĩ, rồi bất ngờ cúi xuống, hôn một cái thật sâu lên vết hôn đó, như để tái khẳng định chủ quyền, và liếm nhẹ, như muốn xóa đi mọi vết tích của sự "bẩn thỉu" kia.
"Từ giờ trở đi," Đông Quan nói, giọng anh ta trở nên sắc lạnh và đầy quyền lực, "cậu không được phép đi đâu một mình nữa. Và đặc biệt, không ai được phép chạm vào cậu ngoài chúng tôi. Cậu là của gia đình Hoàng Kim. Cậu hiểu chứ?"
Thế Vĩ cảm thấy toàn thân cứng lại. Anh nhìn thẳng vào mắt Đông Quan, thấy sự chiếm hữu tuyệt đối, không có bất kỳ kẽ hở nào để thoát ra. Anh biết, lời nói của Đông Quan không chỉ là một mệnh lệnh, mà là một lời tuyên bố về số phận của anh.
Sau lời tuyên bố của Đông Quan, Thế Vĩ cảm thấy mọi sức lực trong người mình đều cạn kiệt. Anh không còn muốn phản kháng nữa. Sự giằng xé đã trở nên quá mệt mỏi. Anh nhìn những dấu vết mới trên cơ thể mình, nhìn ánh mắt chiếm đoạt của Đông Quan, và cuối cùng, anh gật đầu, một cách vô thức.
"Vâng... tôi hiểu..." Thế Vĩ thì thầm, giọng anh khẽ run rẩy.
Nụ cười trên môi Đông Quan càng rộng hơn. Anh ta biết, Thế Vĩ đã hoàn toàn buông xuôi. Anh ta kéo Thế Vĩ vào lòng, ôm chặt, vùi mặt vào tóc anh, hít sâu mùi hương của anh. "Tốt lắm. Cậu là người thông minh mà. Và cậu sẽ hạnh phúc khi ở bên chúng tôi." Anh ta nói, giọng điệu đầy tự mãn.
Từ ngày hôm đó, Thế Vĩ chính thức trở thành "tài sản" không thể tách rời của gia tộc Hoàng Kim. Anh không còn quyền riêng tư, không còn tự do. Anh chấp nhận mọi sự sắp đặt, mọi cái chạm, mọi dấu ấn. Sự phản kháng đã bị bào mòn bởi những cái chạm, những nụ hôn, và những lời tuyên bố chiếm hữu không ngừng từ các anh em nhà họ Hoàng. Anh nhận ra mình đã không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận số phận, trở thành trung tâm của những khao khát điên rồ này. Dần dần, một sự chấp thuận ngầm hình thành, một phản ứng chai sạn trước những động chạm thân mật, thậm chí đôi khi còn là một sự tìm kiếm vô thức những dấu ấn quen thuộc.
Anh đã hoàn toàn chìm đắm.
Cuộc sống của Thế Vĩ xoay quanh việc được "chia sẻ" một cách có hệ thống, từng khung giờ được phân bổ rõ ràng cho mỗi người trong gia đình. Anh di chuyển giữa các phòng, những cái chạm tay, những nụ hôn, và những dấu ấn của từng người đã trở thành một phần không thể thiếu. Thế Vĩ đã hoàn toàn chìm đắm, và đôi khi, trong những khoảnh khắc cô độc nhất, anh còn cảm thấy một sự trống rỗng khi không có những cái chạm quen thuộc đó.
Tuy nhiên, sự bình yên giả tạo này bỗng chốc bị phá vỡ bởi một sự xuất hiện không mong muốn. Công ty đối thủ lâu năm của Tập đoàn Hoàng Kim, Aethel, đã phái một điệp viên cao cấp, một người đàn ông tên Vincent, bí mật thâm nhập vào Tập đoàn Hoàng Kim với mục tiêu duy nhất: lôi kéo Thế Vĩ về phe mình.
Vincent là một gã đàn ông lịch thiệp, ăn nói khéo léo, mang vẻ ngoài của một doanh nhân thành đạt. Hắn ta được giới thiệu là trưởng phòng dự án mới, thường xuyên xuất hiện trong các cuộc họp, và luôn tìm cách tiếp cận Thế Vĩ. Vincent quan sát Thế Vĩ một cách tinh tế, nhận ra sự mệt mỏi ẩn sau vẻ mặt điềm tĩnh, và cả những dấu vết mờ nhạt trên cổ áo sơ mi của anh. Hắn ta tin rằng Thế Vĩ đang bị kìm kẹp, và hắn có thể là "người giải cứu" anh.
Trong một buổi họp căng thẳng, khi mọi người đang tập trung vào màn hình trình chiếu, Vincent cố ý làm rơi bút. Khi cúi xuống nhặt, hắn ta lợi dụng cơ hội để lướt nhẹ bàn tay mình qua mu bàn tay của Thế Vĩ, một cái chạm rất nhanh, gần như vô hình, nhưng đủ để để lại một cảm giác lạ lẫm, lạnh lẽo.Hắn ta nở một nụ cười đầy đồng cảm với Thế Vĩ, ánh mắt đầy ẩn ý, như muốn nói: "Tôi hiểu cậu."
Thế Vĩ khẽ rụt tay lại. Cái chạm đó, khác hẳn những cái chạm đầy chiếm hữu quen thuộc từ gia tộc Hoàng Kim, lại khiến anh cảm thấy một sự khó chịu và xa lạ. Anh đã quá quen với sự xâm phạm thô bạo của họ, đến nỗi cái chạm nhẹ nhàng, "tự do" này lại khiến anh cảm thấy bị xúc phạm và không an toàn. Anh đã vô thức coi những cái chạm của gia đình Hoàng Kim là "của riêng mình," là một phần của sự sở hữu, trong khi cái chạm của Vincent lại là sự can thiệp từ bên ngoài, một sự "ăn cắp" không được phép.
Vincent không dừng lại ở đó. Hắn ta bắt đầu gửi những món quà nhỏ đến phòng làm việc của Thế Vĩ: một hộp socola đắt tiền, một cuốn sách hiếm, hay thậm chí là một bó hoa lan trắng tinh khôi, kèm theo những tấm thiệp với lời lẽ đầy ẩn ý về "tự do" và "cơ hội mới." Hắn ta liên tục tìm cách mời Thế Vĩ đi ăn trưa riêng, hay gợi ý những cuộc gặp gỡ ngoài giờ làm việc.
Tất cả những hành động của Vincent đều không thể qua mắt được những kẻ săn mồi của gia tộc Hoàng Kim. Những món quà được gửi đến đều bị chặn lại trước khi đến tay Thế Vĩ. Những lời mời gọi đều bị từ chối thẳng thừng thông qua người quản gia. Và quan trọng hơn, mỗi cái chạm của Vincent đều không thoát khỏi ánh mắt sắc lạnh của họ.
Phúc Nguyên, với sự nhạy cảm đặc biệt của mình, là người đầu tiên cảm nhận được sự "đe dọa" từ Vincent.Cậu bé trở nên bám dính Thế Vĩ hơn bao giờ hết, mỗi khi Thế Vĩ ở bên các anh trai, Phúc Nguyên sẽ bất an, liên tục đòi anh về phòng mình. Cậu bé sẽ rúc sâu vào cổ Thế Vĩ, hít hà mùi hương của anh, và bất ngờ cắn mạnh vào những nơi mà Vincent có thể đã chạm vào Thế Vĩ, như để xóa sạch mọi dấu vết của "kẻ ngoại đạo."
Đông Quan, khi phát hiện ra ý đồ của Vincent, gương mặt anh ta tối sầm lại. "Cái tên đó dám chạm vào Vĩ của chúng ta sao? Hắn ta đang tự tìm cái chết."
Cường Bạch siết chặt ly rượu trên tay, "Hắn ta không chỉ muốn lôi kéo tài sản của chúng ta, hắn ta đang cố gắng cướp đi."
Hoàng Long , với vẻ mặt băng lãnh, nói dứt khoát, "Loại bỏ. Không cần phải nói nhiều."
Hữu Sơn cười khẩy, ánh mắt anh ta đầy vẻ tàn độc. "Để tôi xem hắn ta định làm gì. Rồi chúng ta sẽ cho hắn biết hậu quả của việc chọc giận chúng ta."
Bà Tóc Tiên, với sự điềm tĩnh đáng sợ, lắng nghe tất cả. Bà không nói một lời, nhưng ánh mắt bà đã thay đổi. Thế Vĩ không chỉ là "con dâu" của các con bà, anh còn là biểu tượng của sự đoàn kết và quyền lực của gia tộc Hoàng Kim. Ai dám động vào Thế Vĩ, là động vào niềm kiêu hãnh của bà, động vào những đứa con trai mà bà đã dày công gây dựng nên.
Cuộc họp kín diễn ra ngay sau đó, chỉ có bà Tóc Tiên và năm người con trai. Bà đặt một bức ảnh của Vincent lên bàn. "Hắn ta đang cố gắng phá vỡ sự cân bằng mà chúng ta đã vất vả tạo dựng. Hắn ta dám động vào Thế Vĩ."
Ánh mắt bà Tóc Tiên lóe lên sự lạnh lẽo đáng sợ, khác hẳn vẻ hiền từ thường ngày. "Không ai được phép chạm vào tài sản của gia tộc Hoàng Kim. Đặc biệt là tài sản này." Bà vuốt nhẹ bức ảnh của Thế Vĩ, đặt trên bàn."Hắn ta phải biến mất. Và công ty của hắn ta cũng phải trả giá."
Lời nói của bà Tóc Tiên không cần thêm bất kỳ giải thích nào. Đó là mệnh lệnh cuối cùng.
Người gián điệp từ công ty Aethel không hề biết rằng mình đã ký vào bản án tử hình. Hắn ta vẫn tiếp tục tìm cách tiếp cận Thế Vĩ, thậm chí còn hẹn Thế Vĩ ra ngoài riêng vào một buổi tối.
Đêm đó, khi Vincent đang lái xe trên đường vắng, một chiếc xe tải lớn bất ngờ lao đến từ phía sau, ép hắn ta vào lề đường. Không có ai ra mặt. Chỉ có một tiếng nổ lớn, và mọi thứ chìm vào im lặng. Sáng hôm sau, tin tức về vụ tai nạn kinh hoàng của trưởng phòng dự án Vincent của công ty Aethel nhanh chóng lan truyền. Không ai nghi ngờ, vì đó là một đoạn đường nguy hiểm và Vincent nổi tiếng là người lái xe ẩu.
Hậu quả đau đớn cho công ty Aethel không chỉ dừng lại ở đó. Trong những ngày tiếp theo, mọi kế hoạch, mọi dự án của họ đều bị đánh phá một cách tàn nhẫn và triệt để. Các hợp đồng bị hủy bỏ, đối tác rút lui, và cổ phiếu lao dốc không phanh. Trong vòng vài tuần, Aethel, một đế chế từng hùng mạnh, gần như sụp đổ hoàn toàn. Đó là lời cảnh cáo đanh thép từ gia tộc Hoàng Kim: Không ai được phép chạm vào Thế Vĩ, tài sản quý giá nhất của họ.
Và rồi, vài tuần sau, một tin tức chấn động lan truyền khắp giới thượng lưu. Gia tộc Hoàng Kim sẽ tổ chức một lễ kỷ niệm lớn, được giới thiệu là "Lễ kỷ niệm hợp tác chiến lược của gia tộc." Thế Vĩ, hoàn toàn không hay biết về ý nghĩa thực sự của buổi lễ, vẫn nghĩ mình đang chuẩn bị cho một sự kiện quan trọng của tập đoàn, một buổi tiệc xa hoa để đánh dấu sự thành công của Hoàng Kim. Anh vẫn tỉ mỉ lựa chọn trang phục, sắp xếp lịch trình theo yêu cầu của bà Tóc Tiên và các anh em. Anh thậm chí còn được phép tự mình chọn một bộ vest trắng tinh khôi, mà không hề hay biết rằng đó là lễ phục của chính mình.
Lễ kỷ niệm diễn ra lộng lẫy tại biệt thự Hoàng Kim, với sự góp mặt của những nhân vật quyền lực nhất. Thế Vĩ đứng đó, trong bộ vest trắng tinh khôi, gương mặt anh biểu lộ sự bối rối khi thấy không khí trang trọng và lãng mạn, hoàn toàn khác với một sự kiện thương mại thông thường.Khi năm người đàn ông trong bộ vest đen lịch lãm tiến về phía anh, anh vẫn nghĩ rằng họ đang chuẩn bị cho một nghi thức nào đó.
Đông Quan nắm tay phải của anh, Cường Bạch nắm tay trái. Hoàng Long đặt tay lên vai anh, Hữu Sơn khoác tay qua eo, và Phúc Nguyên , đôi mắt sáng ngời, vòng tay ôm chặt lấy anh từ phía sau, dụi mặt vào lưng Thế Vĩ. Họ không nói gì, chỉ nhìn anh với ánh mắt đầy chiếm hữu và mãn nguyện, như thể một kế hoạch hoàn hảo đã được thực hiện, một con mồi đã hoàn toàn nằm gọn trong tay họ.
Bà Tóc Tiên đứng phía trên, khẽ nhếch môi đầy tự hào. Bà đã đạt được điều mình muốn: sự đoàn kết tuyệt đối của các con, và một "tài sản" duy nhất để gắn kết họ lại. Bà cầm micrô, giọng nói vang vọng trong sảnh tiệc: "Hôm nay, chúng tôi không chỉ kỷ niệm sự thành công của Tập đoàn Hoàng Kim, mà còn kỷ niệm sự hợp nhất tuyệt đối của gia tộc chúng tôi. Và để minh chứng cho điều đó, chúng tôi xin long trọng giới thiệu thành viên mới, người sẽ gắn kết tất cả chúng tôi lại... Thế Vĩ, người sẽ là con dâu của gia đình Hoàng Kim."
Thế Vĩ sững sờ. Toàn thân anh cứng lại, trái tim anh như ngừng đập. Con dâu? Anh nhìn xung quanh, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào anh với vẻ chúc mừng, nhưng cũng đầy sự tò mò, xen lẫn ngưỡng mộ và cả sự thương hại. Anh nhìn vào từng gương mặt của các anh em, họ chỉ mỉm cười bí ẩn, không một lời giải thích, đôi mắt họ chứa đựng sự chiến thắng tuyệt đối. Anh đã bị lừa. Hoàn toàn. Bản án đã được định đoạt khi anh bất tỉnh trên bàn, và giờ đây, nó được công bố trước toàn thể giới thượng lưu.
Dưới ánh nến lung linh và tiếng nhạc du dương, Thế Vĩ nhìn thẳng về phía trước. Anh không còn cảm thấy sự giằng xé hay đau khổ. Thay vào đó, anh cảm thấy một sự trống rỗng quen thuộc, và một sự chấp nhận hoàn toàn. Anh đã trở thành tài sản của họ, một chiếc gông vàng lộng lẫy, nhưng không có lối thoát.Anh đã chìm đắm hoàn toàn vào vòng xoáy chiếm hữu này, và có lẽ, đây chính là số phận cuối cùng của anh. Anh là "cô dâu" của cả năm anh em nhà họ Hoàng, mãi mãi bị giam cầm trong tình yêu điên cuồng và quyền lực tuyệt đối của họ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com