Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

20. Do dự (²)

Một giấc ngủ này, Bạch Lộc mê man đến tận hơn 10 giờ sáng hôm sau mới tỉnh dậy.
Cũng may hôm nay là cuối tuần.
Mọi việc tối hôm qua trong giây lát ùa về, trái tim lại thắt lại.

Cô nhìn xung quanh, chăn gối hỗn độn, tối qua anh đã về.
Trên người cũng đã thay một bộ đồ ngủ mới.
Cô ngồi dậy, tựa lưng vào đầu giường, ngẩn người.
Cô nhớ, tối qua Bạch Noãn nói rằng sẽ cho cô đi du học.
Cô cũng nhớ tới sự im lặng của Ngao Thụy Bằng.

Đây sẽ là dấu chấm hết sao?

Bạch Lộc cắn môi, bật cười. Có thể hy vọng gì chứ? Ngay từ đầu vốn dĩ không nên hy vọng.

Buổi tối, lúc Bạch Lộc đang nằm trên sofa xem tivi.
Ngao Thụy Bằng trở về. Anh vừa nhìn cô, vừa thay giày.
Bạch Lộc đương nhiên biết anh về, không để ý, cũng không lên tiếng.
Lúc anh đến gần, ngồi xuống trước mặt cô, nhìn kĩ một lát, xác nhận ngày hôm nay không khóc, hài lòng vuốt tóc cô một cái,
"Ăn tối chưa?"

Bạch Lộc né tránh bàn tay anh, thản nhiên đáp, "Ăn rồi."

Ngao Thụy Bằng nắm lấy ngón tay cô, đưa lên miệng hôn,
"Ngày hôm nay làm gì?"

"Ở nhà thôi."

Giọng điệu không lạnh không nhạt của cô, nghe qua rất bình thường, nhưng Ngao Thụy Bằng biết, cô đang giận.
Bạch Lộc không để ý đến anh, đẩy đẩy anh, "Em muốn xem phim, anh đừng ngồi đó nữa."

Ngao Thụy Bằng bị cô đuổi, đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống, âm thầm thở dài, đi vào phòng.

Không khí trong nhà chưa bao giờ mất tự nhiên như vậy. Lúc Bạch Lộc nằm trên giường nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, suy nghĩ có nên sang phòng bên cạnh ngủ không.
Suy nghĩ một lát, vẫn thấy không ổn, liền xuống giường, lấy từ trong tủ đồ ra một chiếc gối ôm dài đặt chính giữa giường lớn.

Ngao Thụy Bằng cởi trần đi ra, thấy cảnh này, có chút đau lòng, giận thật sao?
"Tách", đèn lớn tắt đi, chỉ để lại ánh đèn màu vàng nhạt. Bạch Lộc không thể ngủ ngon nếu không có đèn ngủ.
Ngao Thụy Bằng vén chăn nằm lên giường, nhìn cô đưa lưng về phía mình, nhỏ giọng kêu,
"Lộc Lộc?"
Không trả lời, anh biết cô chưa ngủ.

Vài phút sau.
"Bịch" một tiếng, chiếc gối ôm bị vứt xuống đất, lăn một vòng đến cuối chân giường.
Bạch Lộc đã đoán trước kết cục này, không bất ngờ.
Ngao Thụy Bằng nhích người đến gần cô, nhẹ nhàng ôm gọn vào lòng,
"Giận anh sao?"

Bạch Lộc vẫn không trả lời, lông mi ẩm ướt khẽ rung rung.
"Anh xin lỗi."

"Anh yêu em."

Giọng Bạch Lộc khàn khàn cất lên,
"Anh hối hận không?"

Ngao Thụy Bằng ôm cô chặt hơn, "Không, chưa bao giờ."

Cô trong lòng sụt sịt,
"Nhưng em thì rồi, vốn dĩ chúng ta không nên bắt đầu."

Cô đã quá xem nhẹ chuyện này, đã từng nghĩ chỉ cần có tình yêu, mọi người sẽ tha thứ và tác thành cho cả hai.
Nhưng đến hôm qua, nhìn phản ứng của Bạch Noãn, cô đã biết mình sai rồi.

Sai ngay từ khi bắt đầu.

Ngao Thụy Bằng hình như tức giận khi nghe câu nói vừa rồi của cô, trầm giọng,
"Lộc Lộc, không được nói bậy."

Bạch Lộc nhắm mắt, một giọt lệ trào ra, rơi trên mu bàn tay anh, nóng hổi.

Lại im lặng.

Ngao Thụy Bằng thở một hơi dài, hôn lên tai cô,
"Đừng nghĩ lung tung, chúng ta sẽ không chia tay, không bao giờ."

Bạch Lộc không trả lời, cười giễu trong lòng.
Ngao Thụy Bằng, anh còn ngây thơ hơn cả em nữa.
_________________

Sáng hôm sau, Bạch Lộc tỉnh dậy trong vòng tay anh.
Ngẩng đầu nhìn đồng hồ, mới 4 giờ sáng.
Cựa quậy một chút, nhắm mắt định tiếp tục ngủ.
Ngao Thụy Bằng bị cô làm tỉnh, mơ màng kéo cô về vòng tay mình,
"Sao vậy?"

Bạch Lộc không trả lời, im lặng ngủ tiếp.
Nhưng Ngao Thụy Bằng lại không thể ngủ thêm được nữa.
Anh lại nghĩ về chuyện của hai người.
Trong lòng canh cánh, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến khả năng chia tay.
Đúng vậy, Adam và Eva ăn trái cấm nên mới bị đày xuống nhân gian.

Cúi đầu nhìn người đã ở trong lòng anh suốt 4 năm nay.
Cô ngủ an tĩnh, nhưng mày lại nhíu chặt, sắc môi nhợt nhạt.
Nhìn qua đã đau lòng.
Ban đầu đã hứa sẽ bảo hộ cô, vậy mà lại thất hứa.

Hôn lên môi cô, Bạch Lộc né tránh, anh vội vã đuổi theo.
Cuối cùng hai cánh môi quện vào nhau, Bạch Lộc cũng không thể tiếp tục giả vờ, đáp lại.
Ngọn lửa bùng lên trong căn phòng nhỏ.
Ngao Thụy Bằng áp sát người cô, bàn tay to lớn quấn chặt lấy eo cô, sít sao không kẽ hở.
Bạch Lộc rên lên từng tiếng trong cổ họng.

Hai người nằm nghiêng, bầu ngực mềm mại nở rộ trong tay anh.
Ngao Thụy Bằng từ phía sau tiến vào, Bạch Lộc không nhịn được bật ra tiếng rên đè nén.
Ngao Thụy Bằng chuyển động thắt lưng, đôi môi lưu luyến trên đôi vai gầy, thì thầm,
"Đừng giận anh, anh sẽ không kiên cường nổi."

Bạch Lộc không còn sức trả lời, váy ngủ trên người vẫn nguyên vẹn.
Tà váy che lấp đến đùi, che lấp luôn nơi hai người giao hợp.
Có dòng nước chảy xuống, thấm trên lớp vải màu đỏ một vết sẫm màu.
Bàn tay từ trên ngực cô dời xuống bụng dưới, anh cảm nhận rõ sự gồ lên mỗi khi mình tiến vào.
Nhẹ nhàng đè ép, Bạch Lộc như phát điên, khoái cảm đến dồn dập, động tác của anh cũng càng nhanh, càng mạnh.
Có mảnh lụa nơi váy vướng vào, theo gậy th*t to lớn chen vào bên trong cô, cọ sát với miệng huyệt.

Bạch Lộc hét lên một tiếng, thân thể run rẩy, ngậm chặt lấy gậy th*t khiến Ngao Thụy Bằng không nhịn được càng nhanh thêm, mỗi lần ra vào bọt nước đều văng tứ tung.

Gần sáu giờ sáng, Bạch Lộc lả người nằm sấp trên giường. Ngao Thụy Bằng bên cạnh lưu luyến từng tấc da thịt trên cơ thể cô, hôn khắp nơi.
Bạch Lộc lắc người, "Anh yên đi."

Ngao Thụy Bằng cười khẽ, nằm nghiêng bên cạnh, nhìn vào mắt cô, mọng nước.
Bạch Lộc bị anh nhìn đến mất tự nhiên, lật người vùi vào chăn.
Chỉ tiếc là trong chăn cũng ám đầy mùi hương tanh nồng của cuộc hoan ái vừa rồi.

Được một lát liền hất ra, đã rơi ngay vào hồ nước dịu dàng trong mắt anh.
Khoé mắt anh cong lên ý cười nồng đậm.
Bạch Lộc hơi khó chịu, anh định xem như chưa có chuyện gì xảy ra sao?

Về chuyện tối hôm trước.

Ngao Thụy Bằng ôm cả người lẫn chăn vào lòng,
"Còn giận nữa không?"

Bạch Lộc vốn muốn nói rằng cô không hề giận, nhưng lời vừa định thốt ra lại thôi. Sẽ càng thêm mệt mỏi.
Cô sẽ tận dụng hết những ngày hạnh phúc còn lại, cũng sẽ cố gắng duy trì.

Ngao Thụy Bằng nhìn vẻ mặt đăm chiêu của cô, nghiêng người nhìn đồng hồ một cái,
"Sáng nay có tiết không?"

Bạch Lộc ngáp một cái, "9 giờ."

Ngao Thụy Bằng nhân lúc cô hé miệng, ngón trỏ chọc vào hàm răng cô, cọ cọ,
"Vậy ngủ thêm một lát nữa."

Bạch Lộc nhả ngón tay anh ra, xoay người ngủ.
________________

Sinh hoạt bình thường.
Một người đi học, một người đi làm.
Hai người đều tự nhiên không nhắc đến chuyện tối đó nữa, cũng không về nhà.
Cứ thế, hai tuần sau, Bạch Lộc được Bạch Đông gọi điện, nói muốn gặp mặt.
Bạch Lộc trở về lâu đài, lên thư phòng của bố, gõ cửa.
"Vào đi."

Bạch Lộc tiến vào, xoay người khép cửa lại, đến trước mặt ông,
"Bố, bố có chuyện muốn nói sao ạ?"

Bạch Đông nghiêm nghị, tháo kính,
"Ngồi xuống đi con."

Bạch Lộc sợ sệt. Ông hỏi,
"Sắp tốt nghiệp rồi, con đã có dự định gì chưa?"

Bạch Lộc cười nói, "Con sẽ xin việc ở công ti trong nước thôi ạ."

Bạch Đông gật gù, uống một ngụm trà, hỏi tiếp,
"Con có muốn đi du học không?"

Không ngoài dự đoán, tay Bạch Lộc run lên khe khẽ, nắm chặt vào nhau, khớp xương trắng bệch, đó dự trả lời,
"Con sao cũng được ạ."

"Lúc trước bố mới liên lạc với một người bạn, ông ấy giới thiệu cho bố vài ngôi trường đại học ở Mỹ, cũng không tồi, con cân nhắc xem nhé."

Bạch Noãn là em gái của ông, đương nhiên thuyết phục có sức ảnh hưởng.
Bạch Lộc rầu rĩ, "Để con xem đã ạ."
_________________

Buổi tối về, Bạch Lộc kể lại chuyện này cho anh.
Sắc mặt anh ngưng trệ, màu mắt sẫm lại, "Em đừng đồng ý."

Bạch Lộc nhìn anh một lát, bật cười, nói với anh nhưng lại như đang nói với chính mình,
"Tại sao?"

Ngao Thụy Bằng nhíu mày nhìn cô, "Em đồng ý rồi sao?"

Bạch Lộc lắc đầu, "Vẫn chưa, em nói với bố rằng mình đang cân nhắc."

Ngao Thụy Bằng ôm cô vào lòng, "Dư Dư, để anh."
_________________

Qua ngày hôm sau, Ngao Thụy Bằng chở Bạch Lộc đi học xong, lái xe thẳng về nhà.
Bạch Noãn đang tưới hoa trước cổng, thấy anh về, chưa kịp nói gì đã đi vào nhà, vội vàng kéo tay anh lại,
"Mày định nổi điên cái gì nữa?"

Ngao Thụy Bằng nhìn bà, "Em muốn thưa chuyện với bố."

"Bốp", một cú tát trời giáng cứ thế rơi trên mặt anh.
Người hầu ở trong nhà kinh ngạc nhìn cảnh này.
Bạch Noãn đè nén, "Mày bị điên rồi."

Ngao Thụy Bằng bị đánh đến nghiêng đầu sang một bên, một lát sau cúi đầu nói,
"Em muốn tách khỏi Bạch gia."

Bạch Noãn tựa như phát điên, tựa giận tựa cười, thô lỗ nắm áo anh kéo ra phía sau nhà.
Ngao Thụy Bằng một thân cao lớn để mặc bà kéo đi, từ đầu đến cuối đều cúi đầu trầm mặc.
"Mày nói đi, hai đứa chúng mày yêu nhau được bao nhiêu? Có lớn hơn được tình yêu Bạch gia dành cho mày không?"

Ngao Thụy Bằng trầm mặc, bà tiếp tục mắng,
"Mày đã 32 tuổi rồi, sự nghiệp trên tay đã lớn như thế, trải đời cũng đã hơn mười năm rồi, mày còn định không hiểu chuyện đến khi nào nữa?"

"Em không thể sống thiếu cô ấy."

Bạch Noãn bật cười, nghiến răng,
"Chúng mày là chú cháu, là chú cháu đấy. Loạn luân là thứ quan hệ đáng kinh tởm, mày nghĩ lại đi."

Ngao Thụy Bằng nhìn bà, "Bốn năm trước, trước khi biết quan hệ này, chúng em đã yêu nhau rồi."

Cố Noãn kinh ngạc, há hốc miệng, dường như không thể tin nổi, đứng trân trân tại chỗ, một lúc lâu cũng không nói nên lời.
Một lúc lâu sau, bà mới lên tiếng,
"Tiểu Bằng, coi như chị xin mày, mày đừng làm loạn nữa, mày vì gia đình mà buông bỏ đi. Hai đứa mày dùng loại quan hệ này yêu nhau, mày nghĩ thiên hạ người ta sẽ nghĩ chúng mày là loại người gì?"

"Vì Bạch gia, vì bố, vì mọi người, vì Lộc Lộc, cũng là vì mày. Chị nói lần cuối cùng, nếu chúng mày vẫn chưa cắt đứt, tao sẽ nói với anh cả."

Ngao Thụy Bằng im lặng, một lát sau bật cười tự giễu,
"Chị nghĩ chúng em đã dây dưa suốt 4 năm trời, nói buông là buông được sao?"

Chưa kịp chờ Bạch Noãn trả lời, anh đã mím môi, nhìn bà là lắc đầu một cái, rời đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com