36-40
Chương 36
Cuộc làm ăn lớn sẽ minh chứng cho thực lực thật sự của một con người, vài ngày sau đó Sử Kiến Nghiệp đều suy nghĩ làm cách nào để thu hút thêm vốn đầu tư tám trăm vạn, cậu giương cao ý chí chiến đấu, mãn nguyện, mỗi ngày làm việc không ngừng.
Muốn kéo nhà đầu tư thì cần phải có quan hệ, bạn bè trước kia của Sử Kiến Nghiệp chủ yếu là giới trung lưu, chẳng mấy ai có thể có đủ thực lực.
Đột nhiên có một ngày Hành nói với cậu, cậu cùng Cư Ứng Phong ở cạnh nhau lâu rồi, có thể dẫn cậu đi nhận thức một số người.
Mặc kệ có thành công hay không cũng phải thử một lần, Hành cố ý nghỉ một ngày dẫn cậu đi tới một căn biệt thự, vào cửa liền giới thiệu với nhau, đối phương chính là một nhị thế tổ* điển hình, sản nghiệp của gia đình ở nước ngoài phát triển rất lớn, để hắn là đời thứ hai trở về gây dựng sự nghiệp rèn luyện kinh nghiệm, trong tay có tiền, nhưng vẫn chưa có quyết định đầu tư làm cái gì.
*Nhị thế tổ: chỉ những người cậy gia đình giàu có mà lên mặt, tiêu xài phung phí, có thể nói là một loại phá gia chi tử
Sử Kiến Nghiệp cùng người nọ nói không ngừng nghỉ, Hành đứng lên.
"Tôi còn có việc các cậu cứ bàn luận với nhau đi, tôi trở về trước. Bạch thiếu gia, tiểu đệ này phiền anh chiếu cố giúp."
"Không có gì, Hành tiên sinh đi trước là được, nếu bàn luận quá muộn tôi sẽ giữ cậu ấy ở lại ăn cơm anh cứ yên tâm."
"Tôi yên tâm, thế nhưng cũng đừng quá muộn, quá muộn, tôi yên tâm, nhưng tổng tài của chúng tôi sẽ không yên tâm đâu. Anh hiểu ý tôi chứ?"
Ai cũng không nghĩ tới một cậu ấm lịch sự tao nhã thành thật như chưa từng trải qua gian khổ nào, lại chính là tội phạm lừa đảo quốc tế Chồn Bạc, cũng chính là người hiện tại cùng Sử Kiến Nghiệp bàn chuyện làm ăn. Hành cũng biết Chồn Bạc lừa tiền còn lừa sắc, đương nhiên y đều là lừa cho đối phương cam tâm tình nguyện dâng lên, nhưng hắn vẫn muốn nhắc nhở một chút.
"Chuyện này anh yên tâm, tôi có thói quan đúng giờ sẽ nghỉ ngơi nên sẽ không nói quá muộn. Xin hãy gửi lời hỏi thăm của tôi đến Cư tổng, tôi sẽ không quá phận."
Chồn Bạc cũng dùng một cách nói khác nói cho Hành biết, hắn biết vị tiểu đệ này là ai, sẽ không mang lên giường.
Mọi chuyện thuận lợi thần kỳ, Bạch thiếu gia quyết định bỏ vốn tám trăm vạn cùng cậu hợp tác, tài chính được mở rộng, bớt cho cậu rất nhiều phiền toái.
Trịnh Hàn, Bạch thiếu gia, Sử Kiến Nghiệp ba người ôm những tâm tư khác nhau cùng hợp tác.
Ba tháng sau Chồn Bạc giao cho Cư Ứng Phong một bản báo cáo.
"Trịnh Hàn tôi đã tiếp xúc qua, tôi đối với kỹ thuật lừa đảo của y đánh giá thuộc cấp B, y lừa tiền của công ty đối phương rất tốt, nhưng tên của y dùng là tên thật cùng toàn bộ quá trình tham gia lưu lại dấu vết rất nhiều, một khi phạm tội chỉ có thể đi xa tha hương mai danh ẩn tích*. Bất quá nguyên tắc của y chỉ có thể coi là thất bại, nói thẳng ra thì y là người không có nguyên tắc, người tốt người xấu đều lừa, mỗi một người y sẽ có phương pháp lừa đảo khác nhau, nhưng nói chung người bị y lừa cũng quá ngu rồi."
*Tha hương: đất khách quê người
*Mai danh ẩn tích: giấu họ giấu tên
"Nói tóm lại, ý tứ của mày tên này có thể dùng không?"
"Người như thế khi nguy hiểm xảy ra sẽ bán mọi người bảo toàn cho bản thân."
"Ý của mày, người này mày không thu."
Chồn Bạc là thủ hạ của Cư Ứng Phong phụ trách việc quản lý nhân tài lừa đảo.
"Nếu là vấn đề về kỹ xảo thì còn có thể dạy dỗ. Vấn đề về nhân phẩm tôi thấy hay là thôi đi."
"Y lần này lại muốn làm cái gì?"
"Lừa đảo không cần nghi ngờ thêm."
"Tao biết, tao hiện tại chỉ muốn biết y muốn lừa tới trình độ nào?"
Chồn Bạc mở máy tính xách tay tính toán một chút.
"Tiền gửi ngân hàng cùng bất động sản của y tất cả là hai trăm vạn, dựa theo những căn biệt thự ô tô cùng những thứ còn dư của y thì y có khoảng năm trăm vạn, trong đó bao gồm cả hai trăm vạn trên, có thể làm tăng gấp đôi lợi nhuận, thật đã."
"Mày có thể lấy được?"
"Tất cả, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu, đương nhiên tiền của lão đại ngài tôi nào dám a."
"Lần này cho mày lấy, cả những thứ lấy được sau này đều tính lên đầu Trịnh Hàn, nhân tiện cho mày làm thêm một chuyện, có gặp qua con nhỏ tên Điền Vân chưa?"
"Gặp qua."
"Tao muốn mày trong lúc tiến hành mọi chuyện, đem cô ta lừa đến tay, khiến cô ta phản bội Trịnh Hàn, cùng Thỏ con chia tay."
"Lão đại của tôi sẽ không keo kiệt đúng không?"
"Coi như mày đi công tác, mọi chuyện hoàn thành thì cho mày năm trăm vạn tiền thù lao."
"Có thể không lên giường được không."
"Mày làm như thế nào tao mặc kệ, chỉ cần làm được hai chuyện tao đã nói thôi."
"Thành giao, cho tôi ba tháng, chậm nhất là ba tháng thu phục nó."
----oOo----
Chương 37
Bạch thiếu gia gần đây biểu hiện sự hứng thú đối với Điền Vân tựa hồ còn nhiều hơn so với công việc, Sử Kiến Nghiệp từng giới thiệu qua, đó là bạn gái cậu, vì thế hắn bỏ qua Sử Kiến Nghiệp đi hỏi Trịnh Hàn.
"Điền Vân tiểu thư thích hoa gì vậy?"
"Ngươi muốn theo đuổi cô ấy? Cô ấy là bạn gái của Sử Kiến Nghiệp mà."
"Nam chưa lập gia đình, nữ chưa gả đi, chuyện này ở nước ngoài rất bình thường, cuối cùng ai mới là người có được hiện tại không thể vội kết luận được."
Bạch thiếu gia thể hiện bộ dạng của một công tử nhà giàu thấy gái liền theo đuổi.
Ánh mắt Trịnh Hàn chợt lóe lên một tia sáng.
"Tôi giúp anh hỏi thử."
Cùng hôm đó Sử Kiến Nghiệp một mình cố gắng công tác, Trịnh Hàn tìm đến Điền Vân. Nói cho cô ta biết vị đại thiếu gia kia muốn theo đuổi theo cô ta. Bất quá cũng không quên dội nước lạnh.
"Cái loại thiếu gia này, tìm nữ nhân cũng chỉ là chơi đùa, thế nhưng đây cũng là một cơ hội, Bạch thiếu gia kia nhìn qua chính là một tên dê béo, mấy trăm vạn quăng vào đều giao cho Sử Kiến Nghiệp xử lý, tôi nghĩ qua, nếu không cô liền đi xã giao với hắn vài ngày, cố gắng thuyết phục hắn đem một phần tài sản và con dấu tên của hắn giao cho tôi phụ trách, về sau kiếm được nhiều hơn, công việc ổn định tôi liền cưới cô."
Điền Vân xoay người lén bĩu môi, trong lòng biết rõ, nói cho cùng thì tên này cũng trở mặt rồi, lợi dụng rồi vức bỏ, y nếu thật lòng muốn cưới cô sao có thể nói những lời này, để bạn gái mình đi cùng thằng khác?
Điền Vân trong lòng có suy tính khác, có lẽ chính mình thật sự có thể cùng Bạch thiếu gia thử qua, nếu cô có cơ hội khiến Bạch thiếu gia yêu thương cô, gả cho Bạch thiếu gia thì cô chính là Bạch thiếu phu nhân rồi.
Bên ngoài có Trịnh Hàn giúp đỡ Bạch thiếu gia theo đuổi Điền Vân. Sau đó không vài ngày Bạch thiếu gia cùng Điền Vân đã ở sau lưng Sử Kiến Nghiệp bắt đầu hẹn hò, Điền Vân cũng bắt đầu bị Trịnh Hàn thúc giục cô ta xin Bạch thiếu gia con dấu và tài sản. Điền Vân vì ứng phó nên chỉ thuận miệng nhắc tới việc đó thế nhưng Bạch thiếu gia lại thực sự đáp ứng.
Điền Vân cũng bắt đầu tin tưởng cho rằng Bạch thiếu gia đã si mê cô ta.
Bạch thiếu gia so với Trịnh Hàn công phu trên giường càng khiến nữ nhân mê luyến hơn, chỉ là mỗi lần cô ngỏ ý muốn lên giường, Bạch thiếu gia đều nói còn nhiều thời gian, tôn trọng phụ nữ cho nên để việc đó sau khi kết hôn cũng không vội. Việc này khiến cô ta tức giận, nhưng cũng có thể lý giải vì hắn coi trọng cô. Cô ta liền cảm mình thấy cách mục tiêu càng ngày càng gần.
Đột nhiên có một ngày Bạch thiếu gia kéo Điền Vân đi tham dự một buổi đấu giá trang sức, mua một cái vòng cổ bằng đá quý trị giá hơn trăm vạn, sau đó tặng cho cô ta, nói với cô ta.
"Cái này tặng trước cho em, anh hiện tại không thể cho em bất kì hứa hẹn nào, anh cùng người trong nhà có giao ước, nếu ở trong nước đầu tư thành công, họ sẽ liền cho anh tiếp quản công ty của gia tộc, nếu ở trong nước đầu tư thất bại anh có lẽ sẽ mất đi sự tính nhiệm của gia tộc, chỉ có thể đi làm công, đến lúc đó muốn mua những vật quý như thế này sẽ rất khó khăn. Khi đó em sẽ cùng anh trải qua những ngày tháng nghèo đói chứ?"
"Cuộc đầu tư lần này của anh là khảo nghiệm của gia tộc sao?"
"Có thể nói như vậy."
"Anh thật sự sẽ cưới em?"
"Kết giao hai tháng anh vẫn không chạm qua em, còn chưa nhìn ra sự thật tâm của anh sao?"
Điền Vân bắt đầu do dự, về nhà nhìn vòng cổ đá quý kia, cô ta ra quyết định.
Ngày hôm sau, Điền Vân đem mọi chuyện Trịnh Hàn là một tên lừa đảo nói với Bạch thiếu gia, cũng thanh minh mình chỉ mới biết được không lâu, Bạch thiếu gia biểu lộ vẻ mặt do dự.
"Vậy hiện tại phải làm sao bây giờ, anh đã ký tên đem phân nữa tài sản tiền bạc cùng con dấu chữ ký giao cho y rồi. Trừ phi có thể khiến hắn ký tên cùng đem toàn bộ hồ sơ của anh về thì mới ổn."
Điền Vân tỏ vẻ cô có biện pháp.
Không biết Điền Vân dùng biện pháp gì, ba ngày sau quả nhiên đem chữ ký của Trịnh Hàn cùng sổ sách với con dấu cầm vội về cho Bạch thiếu gia. Bạch thiếu gia lấy nó ký tên một ít văn kiện đã trở về. Bạch thiếu gia đem văn kiện giao cho một thuộc hạ, cố ý phân phó.
"Cầm lo liệu, cẩn thận đều là đồ quan trọng."
Quay đầu lại hắn nói với Điền Vân.
"Chuyện của anh đã xong xuôi, chuyện của chúng ta có phải cũng nên nói với Sử Kiến Nghiệp rồi không, anh không muốn để người khác nói, vị hôn thê của anh là bạn gái người khác."
Kết quả là đêm đó, Thỏ con hai mắt đỏ hồng về nhà. Kỳ thật mọi tiến độ Chồn Bạc đều đã báo cáo lại, nhưng Cư Ứng Phong biết rõ còn cố hỏi.
"Thỏ con làm sao vậy?"
"Điền Vân hôm nay nói lời chia tay với tôi."
"A!"
"Từ đại học đến giờ đã sáu năm, cô ấy lại đột nhiên nói cô ấy yêu Bạch thiếu gia."
"Cậu xác định không phải là yêu tiền chứ?"
"Này, Điền Vân có vẻ yêu tiền a, nhưng mà....... Nhưng mà thay lòng đổi dạ cũng không nhanh như vậy, từ lúc gặp mặt người kia tới giờ cũng không quá năm tháng mà."
Cư Ứng Phong đem cậu kéo vào trong lòng, đem đầu của cậu đặt lên vai, ý vị thâm trường* nói một câu.
"Cái gì nên xảy ra thì phải xảy ra không phải sao?"
*ý vị thâm trường: ý tứ hàm xúc, thích thú; hứng thú.
----oOo----
Chương 38
Chính là, cái gì nên xảy ra thì phải xảy ra.
Chồn Bạc thuận lợi trong vòng năm tháng, lợi dụng con dấu tên của Trịnh Hàn cùng các văn kiện có chữ ký, chuyển chi phiếu ba trăm vạn là vốn lưu động của công ty đi, thêm bảy trăm vạn khác đã đầu tư vào công trình nhưng cũng vì vốn lưu động bị thiếu mà dừng lại.
Chuyện này bại lộ vào lúc kiểm tra sổ sách, sổ sách ghi rõ Trịnh Hàn đem vốn lưu động toàn bộ chuyển đi, Trịnh Hàn thề thốt phủ nhận, thế nhưng khi tiếp tục điều tra thì lòi ra việc y từng làm giả sổ sách, mặt Trịnh Hàn tái mét, bởi vì những thứ đó đúng là do y chuẩn bị sẵn trước khi tham gia công việc này.
Chồn Bạc cao minh ở chỗ, hắn lợi dụng Trịnh Hàn thời gian đầu đi lừa sự tin tưởng của Điền Vân. Chờ lấy được con dấu và chữ ký đồng ý của Trịnh Hàn thì mới tiến hành âm mưu, hơn nữa mặc kệ là trong sổ sách lưu trữ, hay là trên chữ ký văn kiện đều là tên Trịnh Hàn. Khiến y hết đường chối cãi.
Với một đống chứng cớ trước mặt, Trịnh Hàn lần này không có thời gian bỏ trốn đã bị bắt. Bởi vì không chịu khai rõ mọi chuyện và bồi thường, cộng thêm thái độ không hợp tác, toà phán y mười năm, tòa án bắt y giao ra tiền tham ô, thế như có trời mới biết tiền không phải là y cầm đi thì lấy đâu ra mà đền?
Sử Kiến Nghiệp cùng Bạch thiếu gia thành người bị hại, tiền không biết đi nơi nào. Bạch Thiếu gia cuối cùng nghe nói buồn bã bi thương bỏ lại Điền Vân về nước của hắn.
Mọi chuyện qua đi chỉ để lại Sử Kiến Nghiệp không biết phải làm sao mới tốt. Đến lúc này mới suy nghĩ cẩn thận, bản thân cậu bị đi tù hẳn cũng là do Trịnh Hàn hại.
Lập tức khiến công ty tổn thất một ngàn vạn, còn hại Bạch Thiếu gia, tâm lý Thỏ con chẳng còn tư vị gì.
Đột nhiên Điền Vân giống như phát điên phá cửa xông vào. Tiến lên hỏi.
"Anh có biết làm sao để tìm được Bạch thiếu gia không? Anh ấy đã đáp ứng sẽ cưới tôi."
"Điền Vân em làm sao vậy?"
"Tên khốn Trịnh Hàn, cho tôi một chiếc xe lại đăng ký tên của y, y vào tù, tòa án tịch thu toàn bộ tài sản ngay cả chiếc xe cũng lấy mất, anh nói tôi về sau phải làm sao bây giờ?"
"Em trước kia không có xe không phải vẫn ổn đó sao?"
"Trước kia là trước kia, hiện tại người ta đều nói tôi có một chiếc xe thật tốt, đột nhiên không có, tôi sẽ xấu hổ biết bao nhiêu."
"Nhưng anh thật sự không có biện pháp a, haizzz! Anh còn không biết mình phải làm gì bây giờ nữa?"
"Tôi quản anh làm cái gì làm chi, tôi chỉ muốn anh nói cho tôi biết làm sao để tìm được Bạch thiếu gia."
"Anh cũng không biết, lúc trước là Hành dẫn anh đi gặp, cần gì thì hỏi anh ta ấy."
Điền Vân tranh cãi ầm ĩ bắt Sử Kiến Nghiệp phải mang cô ta đi chỗ Cư Ứng Phong tìm Hành. Những người kia không đi đâu cả giống như là đang chờ bọn họ tới.
Điền Vân hỏi Bạch hhiếu gia ở đâu. Cũng nói người nọ đã đáp ứng sẽ cưới cô ta, Hành đùa cợt cười nói.
"Tiểu thư, cô có nói lộn không vậy, Bạch thiếu gia đã sớm có vợ rồi, đứa con lớn nhất của hắn cũng đã năm tuổi."
"Không có khả năng, anh ta cho tôi cái này, anh xem xem nó trị giá cả trăm vạn mà, có lẽ anh ta sẽ vì tôi ly hôn."
Sử Kiến Nghiệp mở to mắt nhìn về phía cô ta, cậu không thể tin được, Điền Vân thế mà lại chẳng biết xấu hổ nói ra chuyện này.
Trò hay còn ở phía sau, Hành cầm cái vòng cổ mà Điền Vân kêu là trị giá trăm vạn lên nhìn.
"Tiểu thư cái vòng cổ này chỉ là hàng nhái chả đáng bao nhiêu tiền. Theo tôi được biết, Bạch thiếu gia có mua một cái vòng cổ trị giá trăm vạn, nhưng trước khi anh ta về nước đã bán đi rồi."
Điền Vân nghĩ làm sao có thể, như người mất hồn bỏ đi, phải biết rằng giấc mộng sắp thành hiện thực, lại đột nhiên tan biến chính là một đả kích rất lớn.
Điền Vân vừa đi khỏi, Cư Ứng Phong liền đem thỏ con đang sửng sốt kéo lại, đeo cho cậu một cái vòng cổ. Thỏ con cầm lên nhìn, cùng cái vòng cổ của Điền Vân giống nhau?
"Thỏ con so với con nhỏ kia xứng với cái vòng này hơn."
"Không cần náo loạn lão đại."
Sử Kiến Nghiệp nói xong muốn đem cái vòng cổ tháo xuống, cậu nghĩ đây lại là một hàng nhái, Cư Ứng Phong thoải mái nói một câu.
"Không uổng công tôi bỏ ra một trăm vạn từ tay Bạch Cố mua lại."
Bạch Cố là tên giả của Chồn Bạc.
"A? Cái này là thật?"
Sử Kiến Nghiệp đối với châu báu không hiểu nhiều, chỉ biết cái vòng này đặc biệt sáng.
Nhưng cậu cũng không biết, Cư Ứng Phong căn bản không tốn tiền, Bạch Cố lúc ấy mua chỉ vì ở trước mặt Điền Vân làm bộ để lợi dụng sự tin tưởng của cô ta, mua xong về sau liền đã đánh tráo, đưa cho Điền Vân chính là hàng nhái, giấy chứng nhận là thật. Mua vòng cổ làm đạo cụ nên đều do Cư Ứng Phong đầu tư, tất nhiên vật đó phải về lại tay Cư Ứng Phong. Nhưng sau đó Chồn Bạc lấy ra được một ngàn ba trăm vạn, để Cư Ứng Phong trực tiếp đổi thành vũ khí súng ống bán đi, buôn bán lớn lời được một khoảng rất to, ngừng công trình bảy trăm vạn kia, nghe nói là vì Hình Hiếu An muốn sửa sang lại công ty nên muốn bỏ tiền ra, một phần cũng không tổn thất. Hơn nữa có công ty bảo hiểm bồi thường tiền, trừ ra năm trăm vạn tiền thưởng cho Chồn Bạc, Cư Ứng Phong còn lời tới hơn một ngàn vạn. Không thể không nói đến bên trong còn có hai trăm vạn đầu tư của Trịnh Hàn.
----oOo----
Chương 39
Trịnh Hàn vào tù, Điền Vân cũng mất tích không biết đi nơi nào, trải qua chuyện này, Sử Kiến Nghiệp cũng không còn mặt mũi trở về gặp Hình Hiếu An, Cư Ứng Phong bảo cậu lần này sẽ không truy cứu trách nhiệm, một ngàn vạn a, tuy nói công ty đó là của Cư Ứng Phong, Cư Ứng Phong không truy cứu cũng là ý tứ của hắn, nhưng trong lòng cậu lại thấy khó chịu.
Hôm nay cậu về tòa án, lấy lại chứng minh nhân dân, nhưng lại không thấy vui sướng cùng mong đợi. Thật lâu trước đây cậu có một kế hoạt rất tốt cho ngày hôm nay, cậu cầm tiền dẫn theo Điền Vân đi đến một nơi thật xa làm công hoặc bắt đầu sự nghiệp, làm một công dân bình thường. Nhưng đến hôm nay, cũng không thể làm theo kế hoạch nữa.
Đầu tiên Điền Vân đã cùng cậu chia tay, hiện tại cũng không biết đi nơi nào. Còn có cậu cảm thấy mình nợ Cư Ứng Phong rất nhiều. Cậu nắm chặc tay ra quyết định đi gặp hắn, nói một ít chuyện.
Cậu không dám gọi điện hỏi thẳng Cư Ứng Phong mà là hỏi Hành, bọn họ ở nơi nào. Đại khái thì trong đám người đó Hành là gần tuổi cậu nhất, cảm giác có vẻ dễ gần hơn. Đầu kia rất ồn ào, Hành nghe cậu nói muốn qua đây thì do dự một chút, đem địa chỉ báo cho cậu.
Sử Kiến Nghiệp đi tìm theo địa chỉ Hành cho thì phát hiện đây là một quán bar rất lớn, theo đạo lý thì ban ngày sẽ không hoạt động.
Sử Kiến Nghiệp có chút do dự đi tới cửa, đột nhiên xuất hiện hai người chắn trước mặt cậu.
"Thực xin lỗi tiên sinh, nơi này ban ngày không hoạt động."
"Tôi tìm người."
"Tìm người?"
"Đám người Cư Ứng Phong có phải ở bên trong hay không?"
Thỏ con mới hỏi xong đã bị hai người kia kéo vào trong, đè trên tường.
"Nói, ai nói cho mày biết Cư Ứng Phong ở trong này?"
"Là......"
Chưa từng gặp qua loại tiếp đãi này, thỏ con lập tức choáng váng.
"Buông cậu ta ra, cậu ta là tiểu đệ của lão đại, tao nói cho cậu ta đến đây."
"Hành đại ca."
Hai người kia buông Sử Kiến Nghiệp ra cùng hướng Hành đang từ bên trong đi ra chào hỏi.
"Thỏ con, sao hôm nay lại đi tìm lão đại?"
"Tôi có việc muốn nói với hắn."
"Đi theo tôi."
Sử Kiến Nghiệp đi theo Hành vào trong, bên trong mở nhạc, đèn nê ông hắc lên bức tường sơn màu đen trông như rạp chiếu phim. Xa xa thấy Cư Ứng Phong trái ôm phải ấp thì rất không vui. Thấy cảnh này Sử Kiến Nghiệp sửng sờ đứng ngây ra, lo lắng nghĩ mình có nên đi về hay không.
Cư Ứng Phong nhìn thấy cậu thì cười một cái, ý bảo cậu đi lại, cậu mới đi tới, đã bị Cư Ứng Phong kéo vào trong lòng.
"Thỏ con, hiếm khi thấy cậu ban ngày đi tìm tôi, sao thế, cô đơn?"
Sử Kiến Nghiệp nhìn trái nhìn phải, đối diện Cư Ứng Phong còn có một người đàn ông, hình như đang được chiêu đãi.
"Tôi có việc muốn cùng anh nói, nếu không buổi tối nói sau, tôi đi trước."
"Bạch thúc không phải người ngoài, không có quan hệ, hiếm khi thấy Thỏ con tới tìm tôi, cỡ nào cũng phải chiêu đãi một chút. Tiểu Quai!"
(Quai 乖 là ngoan, ngoan ngoãn, thông minh, láu lỉnh, để hán việt chắc ko sao?)
Một cậu thanh niên đi tới.
"Giúp tôi chiêu đãi cậu ta một chút."
Cư Ứng Phong hôn Sử Kiến Nghiệp.
Người thanh niên kia nhìn cậu.
"Con Thỏ, đã lâu không gặp, hồi ở trong tù tôi có dạy cậu ta một chút, cơ mà bộ dạng cậu ta lại như thấy quỷ, bây giờ là muốn tìm hiểu học hỏi?"
Sử Kiến Nghiệp tập trung nhìn, ra là cậu thanh niên MB từng gặp trong tù.
"Sao cậu lại ở đây?"
"Tôi ra tù thì không có chỗ đi, lão đại thu nhận tôi, tôi hiện tại ở trong này làm lĩnh ban*, đi theo tôi, lão đại còn phải bàn công chuyện."
(Lĩnh ban 领班 hình như là kiểu kỹ nữ/thanh quan đầu bảng?)
Tiểu Quai kéo cậu đứng lên. Sử Kiến Nghiệp có chút xấu hổ.
"Tôi chắc phải về nhà."
"Đừng a, đều đã đến đây, theo tôi đến phía sau tôi dạy cho cậu mấy chiêu."
Tiểu Quai hưng phấn lôi kéo cậu đi về phía sau.
Ông lão đối diện Cư Ứng Phong hỏi.
"Tiểu đệ của cậu?"
"Bảo bối Thỏ con của tôi, hiện tại ở cùng tôi, thực đáng yêu phải không, lại sạch sẽ và hồn nhiên, Bạch thúc không cần nói thêm, vãn bối kính ngài gấp đôi."
Hai người lôi kéo mỹ nữ nâng ly không ngừng, khóe miệng Cư Ứng Phong luôn lộ ra nụ cười. Hắn gọi Hành lại nói.
"Mày xuống phía sau nhìn Thỏ con một chút, đừng để Tiểu Quai dọa cậu ta sợ."
Hành lộ ra vẻ mặt đùa cợt cùng nụ cười xấu xa.
--
----oOo----
Chương 40
Hành đi tới phía sau chợt nghe âm thanh rất lớn từ chiếc giường, theo âm thanh tìm kiếm, cửa trước mắt được mở ra, Thỏ con nghiêng ngả lảo đảo chạy ra, nhìn thấy hắn như là thấy cứu tinh.
Sử Kiến Nghiệp thấy Hành thì giữ chặt quần áo hắn.
"Cậu ta......, phiền anh nói một tiếng với lão đại, tôi phải đi trước."
Hành giữ chặt cậu.
"Đừng a, lão đại sắp bàn xong công chuyện rồi, chờ một chút rồi cùng nhau về nhà."
"Tôi không ở chỗ này nổi nữa đâu."
Sử Kiến Nghiệp vừa nói tới đây, Tiểu Quai từ bên trong đuổi tới.
"Chạy cái gì vậy? Làm mẫu cho cậu xem tôi còn chưa nói thu học phí là đã nể mặt lão đại lắm rồi, người khác tôi còn không thèm dạy nữa là."
"Mấy cái đó của cậu tôi học không được, cũng không muốn học."
"Còn tỏ vẻ ngây thơ trong trắng cái gì, 'làm' cũng 'làm' rồi, tôi chỉ muốn dạy một ít kỹ thuật thôi."
"Tôi là đàn ông!"
Sử Kiến Nghiệp thanh minh.
"Chính là bởi vì mọi người đều là đàn ông nên tôi mới phải dạy cậu, lão đại mê cậu nhiều mà còn dám tơ tưởng con đàn bà Vân Vân gì kia, nhìn thấy ả tôi đã muốn ói, cậu nghĩ mình tài giỏi hả, làm việc cũng chẳng nên hồn, leo lên giường lão đại vài lần rồi dựa hơi hả.".
"Tiểu Quai, câm miệng!"
Hành đi tới ngăn lại.
"Hành đại ca tôi không có ý tứ gì khác, chính là chưa thấy qua ai tệ như cậu ta, dạy cậu ta kỹ thuật nghiệp vụ mà cậu ta không thèm học."
"Nghiệp vụ của tôi là quản lý sổ sách!"
"Làm ơn đi, sớm nghe qua, khiến lão đại tổn thất lớn như vậy, nếu lão đại không sủng cậu, người như cậu không biết còn sống nổi không."
Tiểu Quai chặn họng Sử Kiến Nghiệp.
Tiểu Quai lắc lắc đầu bỏ đi.
Ngồi trong xe trên đường về nhà, Sử Kiến Nghiệp mang theo tâm sự nặng nề rốt cục mở miệng hỏi.
"Lão đại anh không trách tôi sao?"
"Cậu làm sai chuyện gì sao?"
"Tôi hại anh tổn thất một ngàn vạn a."
"Cậu nói chuyện đó? Sao lại nhắc tới nó?"
"Lão đại, anh nói tôi có phải là không nên đụng tới sổ sách tính toán không?"
Hành trừng mắt liếc nhìn cậu một cái, mắng.
"Ngu ngốc."
"Hình Hiếu An nói cho tôi biết cậu làm cấp dưới cũng không sao, có điều rất dễ bị lừa."
"Thật sao, nói thật, tôi hiện tại cũng chưa gặp lại Hình tổng, gặp anh cũng cảm thấy hổ thẹn vì mắc nợ."
"Không sao, tôi không để ý, nuôi thú cưng chính là đốt tiền, trước kia con Thỏ cũng phá hỏng đồ vật của tôi không ít, nhưng cậu có từng nghe thấy chủ nhân bắt thú cưng đền tiền bao giờ chưa?"
"Nhưng đối với anh tôi dù sao cũng là một người sống mà."
Mấy ánh mắt đồng loạt nhìn về phía cậu, Sử Kiến Nghiệp mới cảm thấy bản thân hình như đã đánh giá cao địa vị của mình. Nếu đã là cấp bậc của thú cưng, vậy thì thực sự cái gì cũng không cần nói.
Buổi tối Cư Ứng Phong đang tắm trong nhà tắm, Sử Kiến Nghiệp ngồi trên giường nhìn con thỏ nằm úp sấp dưới chân giường.
"Con Thỏ, chủ nhân của mày chèn ép mày như vậy, mày chưa từng bỏ chạy hả?"
Con Thỏ nghe được từ chạy này thì tự động giật mình đứng lên, như là bị cái gì đó kích thích. Lúc này Cư Ứng Phong đi ra, Con Thỏ lập tức chạy lại gần, nhắm mắt theo đuôi cùng hắn đi tới giường, đem đầu đặt ở trên đôi giày của Cư Ứng Phong xong mới an tâm nằm úp sấp xuống.
Cư Ứng Phong sờ sờ đầu Con Thỏ.
"Cậu cùng Con Thỏ nói cái gì thế, khiến con chó ngốc này bị dọa đến vậy?"
"Tôi chỉ hỏi nó có từng bỏ chạy hay không?"
"Nó từng chạy rồi, tôi nhớ rõ có một lần con chó ngốc này động dục cùng một con chó cái bỏ chạy, tôi ở phía sau kêu nó thế nào cũng không thấy nó quay về liền tưởng đã mất nó, tôi mới nói mấy anh em đi tìm, có người anh em nói thấy người ta bắt nó đưa tới một quán thịt chó, mấy anh em đến trễ một chút thì nó đã thành bánh bao thịt chó. Nó trở về thì tôi liền đạp nó mấy phát hỏi nó còn chạy nữa không, con chó ngốc này run run chỉ dám dựa vô giày của tôi, từ đó về sau liền bị kích thích, vừa nghe tới từ chạy này tự nó đã bắt đầu sợ hãi, ghé vào bên chân tôi không chịu động."
"Đáng thương a."
"Ha ha, cậu cũng không cần tội nghiệp nó, chẳng qua người trong quán chỉ mới dội nước lạnh, nó không thể chết được, nhưng mà lại có thể dạy nó một bài học, xem nó về sau còn dám chạy hay không."
Cư Ứng Phong đem một chân dẫm lên đầu con chó dùng sức đá một cái. Con chó kia cũng không phản kháng nghĩ chỉ là thói quen.
----oOo----
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com